## Chương 198: Bây Giờ!
Ta Muốn Cưỡi Rồng! Đạt Được [Long Kỵ Sĩ]!
Rắc~
Vết nứt trên quả trứng rồng ngày càng rõ rệt, lan từ đỉnh xuống tận đáy.
Cuối cùng, dưới con mắt theo dõi của mọi người, vỏ trứng hoàn toàn vỡ vụn!
Bùm!
Sau một tiếng nổ đinh tai nhức óc, vỏ trứng vỡ tan tành trong nháy mắt, mảnh vỡ văng tung tóe.
Một luồng ngọn lửa nóng rực phun trào mãnh liệt từ vỏ trứng vỡ, tựa như cơn sóng dữ dội, nhiệt độ nóng bỏng lập tức bao trùm toàn bộ căn phòng.
Tuy nhiên, điều đáng ngạc nhiên là, luồng ngọn lửa mang sức mạnh hủy diệt này không hề gây ra bất kỳ tổn thương nào cho nhóm Tô Hiên.
Khoảnh khắc ngọn lửa ập đến, một lớp ánh sáng đỏ mỏng manh bao quanh mọi người, tạo thành một rào chắn vô hình, cách ly họ với ngọn lửa.
Ánh sáng đỏ này tựa như vị thần hộ mệnh, bảo vệ họ khỏi sự thiêu đốt của ngọn lửa.
Tô Hiên chăm chú nhìn quả trứng rồng, nội tâm chấn động mạnh mẽ. Khí tức hủy diệt ngưng tụ phía trên ngọn lửa, hóa thành một con cự long uy vũ, ngửa mặt lên trời gầm thét, dường như đang tuyên cáo sự tái sinh của mình với toàn thế giới.
Giữa biển lửa cuồn cuộn, một bóng người sừng sững đứng giữa trung tâm, tựa như phượng hoàng rực lửa phá kén chui ra.
Ánh mắt Tô Hiên dán chặt vào dáng vẻ đung đưa trong ngọn lửa, trong mắt lấp lánh sự kinh ngạc sâu sắc. Hắn vốn tưởng Mare Rhine sẽ giáng lâm thế giới này với hình dáng trong không gian linh hồn, nhưng dáng vẻ nàng thể hiện lúc này lại vượt xa sức tưởng tượng của hắn.
Bởi vì!
Đứng trong ngọn lửa dữ dội, là một thiếu nữ có dáng vẻ độc đáo.
Toàn thân nàng được bao phủ bởi lớp vảy rồng đỏ rực, mỗi chiếc vảy đều bám sát vào tứ chi, thân hình, đuôi, thậm chí cả phần đầu của nàng, dường như được thiết kế riêng cho nàng một bộ áo giáp che kín toàn thân.
Chỉ có đôi mắt nhắm nghiền, là kẽ hở duy nhất của bộ giáp vảy này.
Đột nhiên, đôi mắt của Mare Rhine mở bừng ra, từ đó bắn ra ánh sáng đỏ rực rỡ, tựa như hai quả cầu lửa đang bùng cháy dữ dội.
Cùng lúc đó, ngọn lửa lan tràn trong không khí dường như bị thu hút, thi nhau hội tụ về phía nàng.
Dưới sự tôi luyện của ngọn lửa, lớp giáp vảy trên toàn thân nàng trở nên rực rỡ chói lóa hơn, khiến người ta phải chấn động!
Phù~
Khí tức màu đỏ nóng rực từ từ tỏa ra từ các kẽ hở của lớp vảy, càn quét toàn trường. Cảnh tượng này giống như một cỗ máy mecha Bán Long Nhân mới xuất xưởng đang khởi động động cơ hủy diệt của nó, mang đến một sự tận hưởng thị giác vô cùng chấn động.
_“…”_
Ánh mắt mọi người đều tập trung cao độ vào thiếu nữ xuất hiện từ trong trứng rồng, Tô Hiên cũng không ngoại lệ, ánh mắt hắn tràn đầy sự ngưng trọng và tò mò.
Hắn hoàn toàn không ngờ tới, cự long Hủy Diệt lại xuất hiện với hình thái như vậy…
Khoan đã?
Tô Hiên đột nhiên hoàn hồn, nhớ lại Bạch Tường Vi Valkyrie mà hắn từng gặp trước đây.
Bạch Tường Vi Valkyrie toàn thân được bao phủ bởi bộ áo giáp đan bằng những cánh hoa, chỉ có khuôn mặt là lộ ra ngoài.
Từ đó suy ra, Mare Rhine sở hữu từ điều [Valkyrie], có phải đã dùng vảy rồng thay thế cho những cánh hoa?
Ngay khi hắn đang chìm đắm trong nghi vấn này, cơ thể Mare Rhine cuối cùng cũng có động tĩnh.
Nàng từ từ giơ hai tay lên, móng vuốt rồng được bao phủ bởi lớp giáp vảy thể hiện sức mạnh đáng kinh ngạc, dường như có thể xé nát mọi thứ!
_“Đây chính là… sự tái sinh của ta sao?”_
Mare Rhine ngây ngốc nhìn chằm chằm vào cơ thể mình, do toàn bộ cơ thể nàng đều bị áo giáp bao phủ, những người khác không thể nhìn thấy biểu cảm của nàng lúc này.
Nhưng Tô Hiên có thể cảm nhận rõ ràng sự kích động và phấn khích trong nội tâm Mare Rhine sau khi được tái sinh!
Còn về lý do tại sao hắn có thể cảm nhận được?
Bởi vì tiếng tim đập của cự long vang dội như sấm, tựa như động cơ đang gầm rú, hắn nghe thấy được…
_“Này! Nhân loại!”_
Mare Rhine xoay người lại, đối mặt với Tô Hiên. Lớp vảy rồng trên mặt nàng dần tản ra, để lộ khuôn mặt quen thuộc đó.
Nàng mãn nguyện nói: _“Ngươi đắp nặn cho sự tái sinh của ta, ta rất hài lòng!”_
Tô Hiên không quá để tâm đến lời khen ngợi của Mare Rhine, hắn chỉ dùng ánh mắt sâu thẳm cẩn thận quan sát nàng.
Nhìn từ ngoại hình bên trong lớp giáp vảy, Mare Rhine lúc này giống hệt với hình ảnh huyễn hóa của nàng trong không gian linh hồn, vẫn là khuôn mặt trẻ thơ ngực…
_“Con của ta~”_
Niềm vui trong lòng Naida tuôn trào như suối, nàng không thể kìm nén tình cảm của mình đối với sự ra đời của Mare Rhine nữa, bước nhanh tới.
Do Naida là thể linh hồn, nên bộ áo giáp trên người Mare Rhine không thể gây ra bất kỳ sự khó chịu nào cho nàng. Nàng thân thiết và dịu dàng ôm đối phương vào lòng, giống như một người mẹ yêu thương con gái, nhẹ nhàng vuốt ve Mare Rhine.
Tô Hiên đứng bên cạnh quan sát, trong lòng đầy kinh ngạc.
Với sự hiểu biết của hắn về Mare Rhine, tên này tuyệt đối không phải là người dễ dàng gần gũi với người khác, càng đừng nói đến việc ôm ấp thân mật như vậy.
Lẽ nào trong khoảng thời gian mình rời đi, đã xảy ra chuyện gì sao?
Chỉ là, mặc dù Mare Rhine bị Naida ôm chặt, nhưng biểu cảm của nàng lại không hề vui vẻ, dường như xuất phát từ một giao ước nào đó, nàng mới miễn cưỡng chấp nhận tình cảm của Naida.
Tuy nhiên, cảnh tượng ấm áp này không kéo dài quá lâu. Chỉ thấy Mare Rhine giơ tay lên, búng tay một cái.
Bốp!
Trong khoảnh khắc, cảnh tượng trước mắt Tô Hiên xảy ra sự thay đổi nghiêng trời lệch đất.
Khi hắn hoàn hồn, phát hiện mình đang ở trong một không gian bí ẩn.
Ở đây, trên đỉnh đầu là bầu trời xanh thẳm sâu thẳm, dưới chân là mặt nước phản chiếu bầu trời. Trời và đất giao hòa, đẹp đến mức khiến người ta phải trầm trồ khen ngợi.
Tuy nhiên, trong chớp mắt, cảnh đẹp yên bình này đã bị phá vỡ hoàn toàn.
Bầu trời đột nhiên nhuốm một tầng đỏ rực, tựa như ngọn lửa chiến tranh đang bùng cháy dữ dội.
Ngay sau đó, bóng dáng Mare Rhine giáng lâm trước mặt Tô Hiên.
Nàng lại búng tay một cái, âm thanh lanh lảnh vang vọng giữa đất trời này. Sau đó, một ngai vàng được cấu tạo từ ngọn lửa nóng rực thình lình xuất hiện.
Mare Rhine ngồi trên ngai vàng rực lửa với một tư thế vô cùng kiêu ngạo, tay phải nàng nhẹ nhàng đặt lên má, vắt chéo chân, nụ cười rạng rỡ.
_“Nhân loại, ngươi làm rất tốt.”_
Nàng mỉm cười nói với Tô Hiên, _“Mặc dù hiện tại sức mạnh vẫn chưa hồi phục, nhưng ta có thể cảm nhận được tiềm năng ẩn chứa trong thân thể này, thậm chí còn vượt qua cả thân thể mà ta từng sở hữu trước đây!”_
Trong lúc nói chuyện, lòng bàn tay trái của nàng bùng lên ngọn lửa đỏ rực, mặc dù quy mô ngọn lửa không lớn, nhưng sức mạnh hủy diệt ẩn chứa bên trong lại khiến người ta sinh lòng e sợ.
Tô Hiên không chớp mắt nhìn chằm chằm vào ngọn lửa đó, vẻ mặt trở nên ngày càng nghiêm túc. Hắn hiểu rõ trong lòng, ngọn lửa này tuyệt đối không phải là nguyên tố hỏa tầm thường, bên trong nó còn ẩn chứa sức mạnh của Pháp Tắc.
Điều này cũng có nghĩa là, ngay cả sự miễn nhiễm nguyên tố của Roselyn, e rằng cũng khó lòng chống đỡ được sự thiêu đốt của ngọn lửa này.
_“Nếu những việc ta hứa với ngươi đã làm được rồi, vậy còn những việc ngươi hứa với ta thì sao?”_ Tô Hiên hỏi Mare Rhine.
_“Ta là cự long tượng trưng cho sự hủy diệt, há lại là kẻ bội tín vong nghĩa.”_ Mare Rhine khinh miệt dập tắt ngọn lửa, kiêu ngạo tuyên bố, _“Chuyện kho báu của Xích Long, ta…”_
_“Khoan đã!”_
Tô Hiên vội vàng ngắt lời nàng, nghiêm mặt nói: _“Ngươi hứa với ta không phải là chuyện này.”_
_“Đáng ghét!”_
Mare Rhine lầm bầm một câu, trong mắt lóe lên một tia tức giận, nhìn Tô Hiên nói: _“Ngươi cũng đáng ghét y như con rồng cái đó! Thôi bỏ đi!! Dù sao với sinh mệnh nhỏ bé của ngươi, cũng chỉ có thời gian trăm năm mà thôi!”_
Tô Hiên nghe thấy lời này, không khỏi sinh lòng tò mò.
‘Con rồng cái’ mà Mare Rhine nhắc đến chắc hẳn là Naida, giữa họ rốt cuộc đã đạt được thỏa thuận gì?
_“Nhân loại, ngươi nghe cho kỹ đây.”_
Mare Rhine vẻ mặt nghiêm túc nói với Tô Hiên: _“Ta có thể hợp tác với ngươi, nhưng có một số việc ta tuyệt đối sẽ không làm.”_
_“Ví dụ như?”_
_“Bất cứ việc gì ta không muốn làm.”_
_“…”_
Tô Hiên nhíu chặt mày, hắn sẽ không chấp nhận câu trả lời mang hơi hướng trừu tượng này.
_“Ngươi nghĩ quá đẹp rồi, tiểu thư Rhine.”_ Tô Hiên cười nhạt như gió thoảng mây bay, _“Nhưng bây giờ——ta muốn cưỡi rồng!”_
Lời Tô Hiên vừa dứt, Mare Rhine lập tức cảm thấy linh hồn mình đang thoát khỏi sự kiểm soát của bản thân, cơ thể bắt đầu bất giác xảy ra sự biến đổi.
_“Đáng ghét! Chuyện này là sao!”_
Mare Rhine cố gắng phản kháng, nhưng hiệu ứng của [Câu Hồn] đã phát huy tác dụng, sự phản kháng của nàng trở nên vô cùng yếu ớt và vô lực.
Đồng thời, sự tồn tại của từ điều [Long Kỵ Sĩ] cũng khiến nàng không thể thoát khỏi sự trói buộc của số phận này. Kể từ khoảnh khắc nàng đồng ý với điều kiện của Tô Hiên, nàng đã không còn đường lui để hối hận nữa.
Trong ánh sáng đỏ chói lóa, thân hình Mare Rhine lập tức chuyển hóa từ trạng thái Bán Long Nhân sang hình thái cự long.
Trong chớp mắt, một con cự long màu đỏ dài hàng trăm mét đã xuất hiện trước mặt Tô Hiên.
Có lẽ vì sau khi tái sinh, cấp độ của Mare Rhine đã giảm xuống cấp 1, dẫn đến thể hình của nàng nhỏ đi rất nhiều.
Nhưng chiều dài hàng trăm mét đối với Tô Hiên đã đủ để cưỡi rồi!
Ngoài ra, Mare Rhine trong hình thái cự long, toàn thân vẫn bị lớp vảy màu đỏ bao phủ, tựa như áo giáp bọc lấy thân hình khổng lồ của nàng. Thậm chí cả đôi cánh đó cũng bị lớp giáp vảy dày cộm bao bọc, tỏa ra một khí chất vô song, khiến Tô Hiên không khỏi rung động.
_“Tại sao? Rốt cuộc là tại sao?”_
Mare Rhine đến nay vẫn không hiểu, là cự long lăng giá trên vạn vật, sao mình có thể bị chế ngự bởi một con tép riu nhỏ bé!
Nhìn Tô Hiên từng bước tiến lại gần, sự hoảng sợ trong lòng Mare Rhine càng lớn hơn.
Nàng dùng hết sức lực toàn thân quát lớn: _“Ngươi! Đừng qua đây!”_
Mare Rhine cảm nhận sâu sắc trạng thái hiện tại của mình rất bất thường, nếu để nhân loại này đứng trên lưng rồng của nàng, hậu quả sẽ khôn lường, nàng e rằng sẽ thực sự trở thành… của đối phương.
_“Nếu ngươi dám chạm vào ta, ta nhất định sẽ!”_
_“Hừm!~”_
Chưa đợi Mare Rhine nói dứt lời, Tô Hiên đã nhẹ nhàng đáp xuống lưng nàng.
Khoảnh khắc hắn cưỡi lên cự long, hắn lập tức cảm nhận được đôi chân mình dường như hút chặt vào lớp vảy rồng đỏ rực, điều này giúp hắn có thể dễ dàng giữ thăng bằng. Đồng thời, một luồng sức mạnh to lớn từ trong cơ thể Mare Rhine truyền vào cơ thể hắn.
_“Ngươi!! @#¥%!”_
Tiếng gầm thét tức giận của Mare Rhine chấn động trong không gian này, nhưng Tô Hiên không hiểu ngôn ngữ rồng của nàng. Hắn chỉ biết, đã đến lúc bay lượn trên bầu trời rồi.
_“Cất cánh đi!”_
Mệnh lệnh của Tô Hiên không thể chối từ, cho dù trong lòng Mare Rhine có bài xích, nàng vẫn phải tuân theo.
_“Ngươi đợi đấy cho ta!”_
Mare Rhine tức giận trừng mắt nhìn Tô Hiên một cái, sau đó dang rộng đôi cánh rồng khổng lồ của mình, giống như cánh máy bay, lấp lánh ánh sáng bí ẩn dưới ánh mặt trời.
Cùng với sự truyền sức mạnh của nàng, đôi cánh rồng bắt đầu rung động, tỏa ra lực đẩy mạnh mẽ. Nàng vỗ cánh, cuồng phong nổi lên theo, khiến không khí xung quanh cũng phải run rẩy.
Trong nháy mắt, thân hình rồng khổng lồ đó lao vút lên trời, ngọn lửa nóng rực cuồn cuộn không ngừng xung quanh.
Khóe miệng Tô Hiên khẽ nhếch lên, trong lòng tràn đầy niềm vui sướng. Cuối cùng hắn cũng được toại nguyện cưỡi rồng!
_“Tiến lên hết tốc lực!”_
Hắn lại ra lệnh, thân hình khổng lồ của Mare Rhine lập tức giống như một ngôi sao băng, bay vút về hướng hắn chỉ dẫn.
Lúc này, Tô Hiên điều khiển Mare Rhine thỏa sức bay lượn trên bầu trời bao la bát ngát này. Bóng dáng họ lướt qua chân trời, để lại một vệt quỹ đạo màu đỏ rực rỡ rõ nét. Có thể thấy rõ, bức tường âm thanh nổ tung xung quanh họ, tạo nên một biển lửa, phát ra âm thanh đinh tai nhức óc.
Trải nghiệm bay lượn sảng khoái này khiến nội tâm Tô Hiên vô cùng kích động. Cảm nhận gió rít bên tai, thỏa sức tận hưởng sự tự do và khoái cảm khi bay lượn trên bầu trời.
Tuy nhiên, Mare Rhine lại không thể xoa dịu ngọn lửa tức giận trong lòng. Nàng ngoái đầu lại, đôi mắt lấp lánh ánh sáng đỏ chằm chằm nhìn Tô Hiên trên lưng, ánh mắt tràn đầy sự tức giận, dường như muốn ăn tươi nuốt sống hắn!
_“Nhìn đường đi.”_
Tô Hiên thiện ý nhắc nhở.
_“Hừ!”_
Mare Rhine khinh miệt hừ lạnh một tiếng, phun ra hơi thở nóng rực, rõ ràng là vô cùng bất mãn với Tô Hiên trên lưng mình.
Nội tâm nàng lúc này tràn đầy sự tức giận, nhưng lại không thể làm gì được. Chỉ có thể thầm chửi rủa trong lòng: Nhân loại đáng ghét! Lại dám coi ta như thú cưỡi, món nợ này sớm muộn gì ta cũng sẽ bắt ngươi trả gấp đôi!
Ngay khi Mare Rhine đang vô cùng tức giận, bên tai nàng vang lên lời thì thầm của ác quỷ: _“Khi nào chúng ta đi tìm kho báu của Xích Long?”_
_“!?”_
Cảm ơn mọi người đã donate~ Moah moah~