Virtus's Reader

## Chương 68: Dây Chuyền Ký Túc Linh Hồn!

Sự Thật Về Việc Ra Khơi!

Thơm quá!

Hương thơm tỏa ra từ người Rosia, khiến tim Tô Hiên đập hơi nhanh, tựa như chú ong mật bị hương hoa ngọt ngào thu hút, khao khát muốn hung hăng hút mật.

Hơn nữa, lúc đến lâu đài Yerman hắn đã lờ mờ ngửi thấy mùi hương này, nhưng sự xuất hiện của Rosia khiến hương thơm trở nên nồng đậm hơn.

_“Tô Hiên tiên sinh, bữa tiệc sắp bắt đầu rồi.”_

Rosia nhẹ nhàng nhắc nhở, lần này nàng đến, là để đảm bảo bọn Tô Hiên sẽ không bỏ lỡ khoảnh khắc quan trọng này.

Và…

Ánh mắt Rosia hướng về phía Rosaline đang ngồi trên ghế sofa, bởi vì cha mẹ nàng đã không thể trở về bên cạnh nàng nữa, nên nàng hy vọng cô Rosaline có thể tham dự và chứng kiến khoảnh khắc đặc biệt này.

_“Được, chúng ta qua đó ngay đây.”_ Tô Hiên đáp lại.

_“Ừm.”_ Rosia khẽ gật đầu, sau đó xoay người rời đi.

_“Chúng ta đi thôi.”_

_“Vâng~”_

Tô Hiên lập tức dẫn Evsha và những người khác đi đến phòng tiệc, tham gia buổi lễ kỷ niệm trọng đại này.

Giờ phút này, bên trong phòng tiệc của lâu đài Yerman, gần trăm người tụ tập tại đây, nâng ly cùng chúc mừng khoảnh khắc đặc biệt này.

Rosia với tư cách là nhân vật chính, tất nhiên trở thành tâm điểm chú ý của mọi người, nàng bị một đám người nhiệt tình vây quanh, bên tai không ngừng vang lên đủ loại lời chúc mừng và khen ngợi.

Nhưng trong khung cảnh náo nhiệt này, luôn có vài sự tồn tại khác biệt, ví dụ như…

_“Vị kỵ sĩ anh tuấn kia, có muốn cân nhắc mua một bộ áo giáp vảy bạc không? Chỉ 5 đồng vàng một bộ, tuyệt đối đáng đồng tiền bát gạo!”_

_“Này, quý cô xinh đẹp, mặc bộ áo giáp vảy bạc này vào, cô nhất định có thể mê hoặc hàng vạn soái ca! Không tin cô thử xem!”_

_“Cái gì? 5 đồng vàng đắt quá sao?”_

_“Chuyện này sao có thể! Tôi nhập hàng vào đã 4 đồng vàng một bộ rồi đấy!”_

_“Tên này?”_

Tô Hiên ngồi trong góc, quan sát mọi thứ trong phòng tiệc, hắn không phát hiện ra bất kỳ kẻ nào có ý đồ phá rối.

Nhưng Hạ Vũ cái tên này… ít nhiều có chút trừu tượng.

_“Tô Hiên tiên sinh~ Bánh kem bơ này ăn ngon lắm~ Ngài cũng nếm thử đi~”_ Evsha đưa miếng bánh kem bơ mình đã cắn một miếng cho Tô Hiên, hy vọng hắn có thể nếm thử.

Tô Hiên ngược lại không để bụng là Evsha đã cắn qua, trực tiếp một ngụm ăn sạch.

_“Ngon không~?”_

Evsha nhẹ nhàng vươn đầu ngón tay ra, tỉ mỉ giúp hắn nhẹ nhàng lau đi vết bơ trên khóe miệng. Sau đó, nàng đưa ngón tay đó vào miệng mình, nhẹ nhàng mút mát, từng cử chỉ hành động, phô bày trọn vẹn vẻ mị thái.

Điều này khiến Tô Hiên có chút tim đập thình thịch, vẫn phải là Evsha!

_“Hửm?”_

Đột nhiên, trong tầm mắt Tô Hiên xuất hiện bóng dáng của công chúa Vivian.

Sau khi nàng bày tỏ lời chúc mừng với Rosia, liền tránh xa đám đông.

Cùng lúc đó, công chúa Vivian cũng bắt được ánh mắt của Tô Hiên. Trong ánh mắt nàng lộ ra một tia oán hận khó nhận ra, dường như vẫn còn để bụng chuyện trước đó.

Công chúa Vivian chỉ nhạt nhẽo liếc Tô Hiên một cái, liền dời ánh mắt đi, nhẹ giọng trò chuyện cùng mấy tên kỵ sĩ hoàng gia bên cạnh.

Đối với chuyện này, Tô Hiên cũng lựa chọn phớt lờ.

_“Tô Hiên tiên sinh~”_

Lúc này, Natasha nhẹ nhàng đi đến bên cạnh Tô Hiên.

_“Có chuyện gì sao?”_

Tô Hiên nghi hoặc hỏi.

_“Có thể đi theo tôi một lát được không? Tôi có một số chuyện muốn nói với ngài, liên quan đến Rosia…”_

Trong ánh mắt Natasha lóe lên một tia lo lắng.

_“Được.”_

Tô Hiên gật đầu, cùng Natasha lặng lẽ rời đi.

Bọn họ xuyên qua đám đông nhộn nhịp, đi đến căn phòng Natasha đang ở.

Natasha dẫn Tô Hiên vào phòng, sau đó đóng cửa lại, nhẹ nhàng khóa lại, không muốn để bất kỳ sự ồn ào nào của thế giới bên ngoài quấy rầy sự tĩnh lặng này.

_“Tô Hiên tiên sinh, tôi muốn thảo luận với ngài về lời nguyền của Rosia.”_ Natasha xoay người lại, trong mắt tràn ngập sự lo lắng.

Bây giờ, liên quan đến lời nguyền của Rosia, các kỵ sĩ cấp cao của gia tộc Yerman gần như đều đã biết, tất nhiên, những chuyện liên quan đến lời nguyền của Rosia này, toàn bộ đều bắt nguồn từ người cậu Merlo của nàng.

_“Mọi người gần đây mới phát hiện ra lời nguyền trên người Rosia sao?”_ Tô Hiên nhìn Natasha, khó hiểu hỏi.

Về lý thuyết, nếu mẹ của Rosia cũng phải chịu lời nguyền này, người của gia tộc Yerman đáng lẽ phải sớm nhận ra. Nhưng tại sao mãi đến bây giờ mới phát hiện ra? Điều này khiến Tô Hiên không khỏi nghi ngờ trong đó liệu có ẩn tình gì không.

Natasha gật đầu, nói: “Ừm, chúng tôi gần đây mới phát hiện ra trên người Rosia và mẹ con bé đều tồn tại loại lời nguyền này, hơn nữa lời nguyền của Rosia dường như còn mãnh liệt hơn cả mẹ con bé.

Về chuyện này, dường như cha của Rosia và Rosaline biết một số nội tình, nhưng họ chưa từng tiết lộ với chúng tôi.”

Tô Hiên nhíu chặt mày, suy nghĩ về lời nói của Natasha.

Natasha tiếp tục nói: _“Và, việc cha của Rosia quyết định ra khơi, dường như cũng liên quan đến lời nguyền này.”_

_“Ý cô là, đám người Rosaline quyết định ra khơi, là để tìm kiếm cách giải trừ lời nguyền?”_ Tô Hiên xác nhận lại.

_“Đúng vậy, mẹ của Rosia trước đây không hề biết trên người mình mang theo lời nguyền, cô ấy luôn cho rằng đó là mùi hương đặc biệt tỏa ra từ cơ thể mình. Trước đây chúng tôi cũng đều cho là như vậy. Nhưng mãi đến gần đây, sự thật của sự việc mới bắt đầu nổi lên mặt nước.”_

Natasha nói rồi, giọng điệu của nàng dần trở nên dồn dập, rõ ràng sự lo âu trong nội tâm đang gia tăng.

_“Cậu của Rosia là Merlo dưới sự bức cung nghiêm ngặt, cuối cùng đã thừa nhận hiệu ứng của lời nguyền. Mùi hương của loại lời nguyền này có tác dụng thu hút ma vật trong vòng trăm dặm.”_

Natasha hít sâu một hơi, dường như muốn bình phục lại cảm xúc của mình: _“Còn về việc tại sao mẹ của Rosia không gây ra hiện tượng ma thú bạo động, dường như là Merlo đã dùng một loại thuốc nào đó tạm thời áp chế lời nguyền.”_

Tô Hiên không khỏi nhíu mày, nghi hoặc hỏi: _“Nhưng mùi hương này thật sự có thể thu hút ma vật ngoài trăm dặm sao? Nghe có vẻ hơi khoa trương.”_

Natasha lắc đầu: “Điều này vẫn chưa được chứng thực chắc chắn, nhưng ma thú bạo động xảy ra hiện tại dường như chỉ có cách giải thích này mới có thể nói thông.

Chúng tôi vẫn hoàn toàn mù tịt về uy lực thực sự của lời nguyền này, có lẽ phạm vi ảnh hưởng của nó không rộng đến vậy, nhưng cũng không thể loại trừ khả năng này.”

_“…”_

Tô Hiên hơi híp mắt lại, luôn cảm thấy chuyện này có ẩn tình khác.

_“Nếu cô nói đám người Rosaline ra khơi là để tìm kiếm phương pháp giải trừ lời nguyền, vậy bọn họ đã tìm thấy chưa?”_ Tô Hiên lại hỏi.

_“Hình như là tìm thấy rồi, nhưng trên đường trở về…”_ Hai mắt Natasha lấp lánh từng tia lệ quang, dường như nhớ lại chuyện gì đó đau lòng.

Tô Hiên vuốt ve cằm, rơi vào trầm tư. Nếu Rosaline thật sự đã tìm thấy phương pháp giải trừ lời nguyền, vậy thì nàng đáng lẽ phải biết cách giải quyết lời nguyền của Rosia như thế nào.

Nhưng đoạn ký ức đó dường như được giấu kín trong mảnh vỡ ký ức cuối cùng mà Rosaline vẫn chưa tìm thấy.

Vấn đề là, mảnh vỡ ký ức cuối cùng của Rosaline sẽ ở đâu?

_“Nếu có thể khiến ký ức của Rosaline hoàn toàn khôi phục, có lẽ có thể tìm được phương pháp giải trừ lời nguyền, nhưng mảnh vỡ ký ức cuối cùng này…”_

Tô Hiên thấp giọng nói, hiện tại vẫn hoàn toàn mù tịt về tung tích của mảnh vỡ ký ức thứ tư.

_“Tô Hiên tiên sinh! Ý của ngài là, chỉ cần tìm thấy mảnh vỡ ký ức cuối cùng của Rosaline, thì có khả năng khiến cô ấy khôi phục ký ức sao?”_

Natasha nghe thấy lời của Tô Hiên, trên mặt lập tức nở nụ cười vui mừng.

_“Ừm, cô có manh mối gì không?”_

_“Ngài quên rồi sao? Trước đó tôi chính là dùng bí pháp linh hồn triệu hồi đến mảnh vỡ ký ức đó của Rosaline. Tôi nghĩ, tôi có thể sử dụng bí pháp linh hồn một lần nữa, thử tìm kiếm mảnh vỡ ký ức cuối cùng này, nhưng tôi không thể đảm bảo nhất định thành công.”_

Natasha giải thích.

_“Thật sao? Natasha! Cô nắm chắc bao nhiêu phần?”_

_“Khoảng bảy phần đi.”_

Trên mặt nàng lóe lên một tia lo lắng, nhưng ngay sau đó lại kiên định nói: _“Nhưng mà, nếu có sự hỗ trợ của Tô Hiên tiên sinh ngài, tôi có lòng tin có thể nâng xác suất thành công lên mười phần!”_

_“Cần ta làm gì?”_ Tô Hiên đối với chuyện này không hề do dự chút nào, mảnh vỡ ký ức cuối cùng của Rosaline hắn nhất định phải có được a!

_“Xin hãy yên tâm, bí pháp linh hồn sẽ không gây ra bất kỳ tổn thương nào cho cơ thể ngài đâu~ Chỉ cần…”_

Natasha nói rồi, nhẹ nhàng vén mái tóc dài màu nâu sẫm của nàng lên, ngón tay khéo léo cởi vài chiếc cúc áo trên cùng.

Khung cảnh trắng như tuyết như muốn nhảy ra ngoài, ánh mắt Tô Hiên bị thu hút chặt chẽ.

Nhưng điều khiến hắn bận tâm hơn là, trên chiếc cổ trắng như tuyết của Natasha, có đeo một sợi dây chuyền sapphire.

Viên đá quý đính trên sợi dây chuyền đó sâu thẳm và sáng ngời, lấp lánh ánh sáng tựa như bầu trời sao.

[Dây chuyền linh hồn (Sử Thi): Dây chuyền có thể ký túc linh hồn. Số lượng linh hồn hiện tại (1)]

Cảm ơn đã donate! Cảm ơn đã donate~ vé tháng~ phiếu đề cử~ moah~

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!