Virtus's Reader
Biến Thân

Chương 15: Mục 16

7

Việc tái hòa nhập công việc suôn sẻ hơn tôi dự tính. Tôi đã lo lắng, bởi sợ trong khi mình nghỉ thì trình độ kỹ thuật của những người khác đã vượt xa. Nhưng không có chuyện ấy. Thật ngạc nhiên! Tình trạng này vừa đáng mừng vừa bất thường. Thật không hiểu mọi người đã làm cái quái gì trong lúc tôi nằm viện nữa. Nhà máy đã nhận về bao nhiêu hạng mục sửa chữa máy móc đời mới nhất nhưng dường như không ai có ý định mó tay tới, bởi sách hướng dẫn chẳng có, thao tác phức tạp và tốn công tốn sức đến đáng sợ. Tôi nhớ trước đây mình cũng đã e ngại công việc này, nhưng tôi ngạc nhiên vì mọi người đến bây giờ vẫn chẳng khác gì tôi vào lúc đó.

“Thay thế toàn bộ bên trong thì nhanh hơn đấy ạ. Loại máy móc này ít khi về, chỉ vì mỗi chỗ máy đấy thôi mà học từ đầu thì cũng vất vả lắm.” Một đàn anh kỳ cựu là Shibata nói với tổ trưởng. Anh ta là đại diện phát ngôn của đám công nhân chúng tôi. Tôi nghĩ rằng mọi người không muốn liên quan tới những công việc rắc rối phiền toái. Họ thích những công việc có thể tiến hành mà không phải suy nghĩ gì, với cách thức xưa nay vẫn thế.

Còn tổ trưởng, dù anh ta thấy như vậy là không nên, nhưng lại chẳng hề tỏ ý kiến. Tôi bèn đề nghị cho tôi nhận việc này. Nếu không chấp nhận thử thách với máy móc mới thì trình độ của chúng tôi sẽ không nâng cao hơn được. Vừa ngạc nhiên vừa vui vẻ, tổ trưởng đã chấp thuận đề nghị của tôi.

Nhìn lại một cách tổng thể nơi làm việc, tôi nhận thấy còn nhiều điểm bất hợp lý khác nữa. Ví như thời gian chết quá dài do trình tự thao tác dư thừa, rồi công nhân phải chờ quá lâu… Tôi đã nộp đề án cải thiện những lãng phí mà tôi nhận thấy. Các đề án xuất sắc sẽ được công ty ghi nhận theo chính sách khen thưởng, nhưng trước giờ người ta hầu như không tận dụng nó.

Lâu lắm rồi tôi mới viết lại kiểu báo cáo này, không hiểu tại sao đến nay tôi mới nhìn ra sự bất hợp lý của ngần ấy thứ. Trong một tuần tôi đưa ra hơn hai mươi đề án. Tôi cũng nộp cả báo cáo nghiên cứu thử nghiệm nữa. Tổ trưởng nhận mà mắt tròn mắt dẹt. Dù sao thì việc một công nhân viết báo cáo cũng không phải chuyện xấu, ít ra nó cũng góp phần thay đổi nhận thức của mọi người.

Tóm lại, nơi này có quá nhiều người vô tích sự và tầm phào. Nếu đúng là họ chăm chỉ, thì tức là họ sử dụng thời gian làm việc chưa hiệu quả. Nếu đúng là họ tích cực, tức là họ đang trốn tránh những công việc khó khăn. Ừ thì đúng công việc chỉ là phương tiện để sinh tồn, nhưng cũng không thấy họ có sở thích hay sở trường gì. Mỗi ngày trôi qua là một ngày tôi thấy thêm thất vọng.

Khi nỗi thất vọng gần đạt đỉnh điểm, hội Kasai rủ tôi đi nhậu, tôi không muốn đi, nhưng họ nói là để chúc mừng tôi bình phục, nên tôi không tiện từ chối nữa.

Chúng tôi đến quán rượu cách nhà máy khoảng mười phút đi bộ. Quán rất nhỏ, chỉ chứa được mười mấy người, chúng tôi vào xong thì gần như đầy chỗ.

“Cậu bị cuốn vào một vụ việc khủng khiếp thật. Bị bắn vào đầu, nghĩ thôi cũng nổi hết da gà. Sao lại là đầu chứ? Như bình thường thì đã không thể nào cứu được rồi.” Kasai nhấp giọng bằng ly đầu tiên, nói với vẻ hơi khoa trương.

Mọi người xung quanh gật gù ra chiều đồng tình.

“Nhưng quả đúng là Jun.” Anh Shibata lớn tuổi nói đầy ngụ ý, “Cậu ấy hành động không phải vì bồng bột, cậu ấy bị bắn vì muốn cứu mạng một bé gái. Những người dũng cảm như vậy thật hiếm có.”

Nói bậy gì đấy! Tôi nghe mà quặn cả ruột. Dũng cảm thì liên quan gì trong trong tình hình đó. Tôi đã từng tôn trọng anh Shibata này, cho rằng anh ta là một người sáng suốt, nhưng bây giờ tôi thấy chẳng hơn gì một kẻ tụt hậu ra vẻ hiểu biết.

“Tớ mà gặp hoàn cảnh tương tự thì chắc sẽ thế này.” Yabe Norio, một người như con khỉ, rụt cổ ôm đầu với giọng cợt nhả. “Tớ phủ phục trên sàn và cầu xin, thần ơi trời à phật nữa, xin cứu mạng con. Chỉ cần cái mạng này nhặt về được thì ai có ra làm sao cũng mặc kệ.”

Tôi vừa cười phụ họa, vừa tự hỏi người này rốt cuộc sợ cái gì? Ánh mắt hèn mọn, thái độ tự bêu riếu bản thân để làm trò cười cho mọi người, rõ ràng anh ta đang sợ hãi. Nhưng không phải chỉ mình anh Yabe như vậy, đây là điểm chung của tất cả những người đang có mặt quanh tôi bây giờ. Họ sợ hãi điều gì?

Cuối cùng họ cũng chịu dừng nói về tôi và chuyển sang chủ đề công việc, nhưng đều chỉ là những câu chuyện cho thấy trình độ kém cỏi, giậm chân tại chỗ. Tôi không tham gia mà cứ tiếp tục uống rượu. Lâu lắm mới động đến chất cồn nên tôi nhanh chóng nhận ra mình đang say. Người lâng lâng và mắt nóng lên.

“Hình như hôm nay Naruse lại nộp báo cáo.” Anh Sakai đang ngồi đằng xa đột nhiên chuyển đến gần tôi. Anh ta cao ráo với khuôn mặt như bộ xương, vào nhà máy sớm hơn tôi hai năm. Kể từ lúc quay trở lại làm việc, đây là lần đầu tiên tôi nói chuyện với anh ta.

“Cậu rất cố gắng đấy nhỉ? Cũng đừng vì muốn bù đắp thời gian nghỉ mà cố quá.”

“Không phải là cố quá. Em chỉ muốn gắng hết sức làm chút việc có thể làm thôi.”

“Gắng hết sức làm chút việc có thể làm à? Thế thì chịu rồi!” Sakai cười, nhưng tôi chỉ thấy khuôn mặt anh ta nhăn nhó. “Cậu nghỉ ngơi nhiều nên rửng mỡ nhỉ, nhưng cũng phải để tâm đến xung quanh một tí.”

“Ý anh là thôi đi á hả?”

“Tôi không nói thế, ý tôi là nên điều chỉnh nhịp điệu.”

“Nhịp điệu kiểu như anh Sakai,” tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta. “Là đứng yên một chỗ, đúng không?”

Tôi vừa dứt lời, anh Sakai túm ngay lấy cổ áo tôi.

“Dừng tay,” anh Shibata can ngăn.

Sakai nhe răng, “Thấy mọi người chiều nên cậu được nước làm tới hả?”

“Thôi thôi, bình tĩnh nào.” Anh Shibata vừa an ủi vừa dẫn anh ta ra một cái bàn khác. Sakai hẳn vẫn chưa nguôi giận, vì anh ta gườm gườm nhìn tôi một lúc lâu.

“Hơi quá lời đấy!” Kasai rót rượu cho tôi.

Tôi dốc một hơi vào họng, “Anh ta ghen tị.”

“Ghen tị?”

“Đúng vậy. Không phải đếm xỉa tới anh ta.”

Kasai nhìn tôi với đôi mắt khiếp đảm.

Chẳng cần phải sợ một kẻ yếu đuối tầm thường như Sakai. Anh ta là loại người mà thấy ai khác làm được việc mình không làm nổi thì sẽ ngồi cay đắng tự nhủ “giá có cơ hội mình cũng sẽ làm được.” Loại này chẳng ít đâu. Có khi bọn họ còn nghĩ, “chẳng qua mình không gặp cướp ở văn phòng bất động sản đấy thôi.” Thể loại đê tiện như Sakai, biết đâu còn ghen tị mình không phải là người được cấy ghép não đầu tiên ấy chứ.

Tôi cảm thấy vui khủng khiếp, chưa bao giờ rượu lại ngọt ngào thế này. Đầu óc tôi nóng lên, thân thể nhẹ bỗng.

Hình như tôi đã uống hơi nhiều, đầu óc cứ mụ mẫm dần đi.

Tôi trông thấy một cái trần nhà, một trần nhà đã cũ. Ngay lập tức tôi nhận ra đây không phải nhà mình. Tôi tỉnh hẳn. Tôi đang nằm trên chiếu, vẫn mặc bộ đồ lúc rời nhà máy hôm qua.

“Coi kìa, cuối cùng cậu cũng tỉnh rồi đấy.” Một giọng nói vang lên và tôi quay cổ sang nhìn. Kasai Saburo đang đánh răng. Hóa ra đây là nhà cậu ta, khá là xa xỉ, có tận hai phòng ngủ.

Tôi từ từ ngồi dậy. Đầu đau kinh khủng, chắc do uống nhiều quá. Bụng trướng, mặt nóng ran. Dưới mắt trái hình như sưng húp.

Tôi ngó đồng hồ báo thức trên bàn, đã hơn 7 giờ. Thế nên Kasai hẳn đang chuẩn bị đi làm.

“Hôm qua, về sau có chuyện gì hả?” Tôi hỏi.

Kasai đến gần, vừa đi vừa lau mặt, “Rõ là không nhớ gì cả nhỉ?”

“Hoàn toàn không.” Tôi trả lời.

Kasai gãi đầu, khuôn mặt khó xử, “Đi tắm đi đã, tối qua oi quá!”

“Ừ, được.”

Tôi vừa xoa bóp gáy cổ vừa đi vào phòng tắm, liếc qua gương thì giật mình. Má trái sưng tướng, dưới mắt thâm đen.

“Chuyện gì thế?” Tôi chỉ vào trong gương.

Kasai trả lời, mặt vô cảm, “Tắm xong đi rồi tớ cho cậu biết.”

Tôi thử liếm bên trong má. Quả nhiên có vị tanh. Quái lạ, tôi vặn cổ. Rốt cuộc tôi đánh nhau với ai? Mà là đánh nhau hay thụ động chịu đòn thôi?

Tắm xong tôi đi ra, Kasai đang nói chuyện điện thoại. “Vâng, tỉnh rồi ạ. Lát nữa tắm xong sẽ ra. Không, có vẻ cậu ấy không nhớ gì cả. Bây giờ em sẽ giải thích cho cậu ấy. Vâng, em hiểu.”

Cậu đặt máy xuống và buông một tiếng thở dài, “Điện thoại của tổ trưởng.”

“Sao lại là tổ trưởng?” Hôm qua tổ trưởng không đi nhậu vì không ai rủ.

“Thì hội kia kể với anh ấy. Chắc cũng lo cho tình trạng của anh Sakai nữa.”

“Anh Sakai à? Sao thế?”

Kasai ra chiều kinh ngạc, “Thực sự cậu không nhớ à?”

“Có nói rồi thôi, đừng vờ vịt nữa, cho tớ biết coi.”

“Không phải tớ vờ vịt, tớ chỉ đang cân nhắc cách giải thích. Nói đơn giản là cậu gây lộn với anh Sakai.”

“Gây lộn ư? Lại còn với Sakai?” Tôi ngán ngẩm. Đầu đau khủng khiếp. “Sao anh ta sinh sự với tớ vậy?”

“Người sinh sự là Jun, là cậu ấy.”

“Tớ? Đùa đấy à?”

Kasai lắc đầu.

“Tớ đã nói gì?” Tôi hỏi.

“Có lẽ là những lời thật lòng cậu. Tối qua họ đã phải nghe những lời thật tàn khốc.”

“Lời thật lòng quái quỷ nào thế?”

“Có vẻ cậu chẳng nhớ gì hết.” Kasai thở dài. “Cậu đã lăng mạ tất cả mọi người ở chỗ làm đấy.”

Tôi trợn mắt, “Lăng mạ tất cả mọi người? Làm gì có chuyện đó.”

“Có chuyện đó đấy. Đại loại là: Không cầu tiến, không ước mơ, được chăng hay chớ, trong đầu lúc nào cũng chỉ nhăm nhăm lười biếng, trốn việc, giấu dốt…”

Nghe Kasai nói, tôi mang máng nhớ lại, hình như tôi có tuôn ra những lời như thế thật.

“Cậu cũng nói thế này nữa, ‘Không lo là mình bất tài vô tướng, chỉ lo ghen ghét những người làm việc nhiệt tình. Không hiểu được công việc của người khác, nhưng lại tự an ủi là năng nổ mấy cũng chẳng nên cơm cháo gì đâu. Khi làm thì buồn phiền rằng tính sáng tạo của mình không được phát huy, nhưng thực tế chẳng hề cố gắng, cũng không thèm nâng cao khả năng sáng tạo nữa cơ mà.’”

Cứ như Kasai kể thì rõ ràng tôi đã không kìm nén được mà xả hết phẫn nộ ra. Kasai không có vẻ gì là nói dối, nên chắc là tôi có nhả ngọc phun châu như thế thật. Bùng nổ quá! Chẳng nhớ được tình hình lúc ấy nữa, tiếc ghê!

“Cuối cùng, cậu còn hô hào đầy khí phách, rằng sẽ cải thiện môi trường làm việc ô nhiễm này, quét sạch cơ chế biếng nhác này, để nhà máy không còn là nơi dung thân cho những kẻ lười chảy thây nữa. Sao nào, nhớ ra chưa?”

“Không nhớ, nhưng chắc tớ có nói thế thật.”

“Cậu đã nói đấy. Rượu vào lời ra nên ban đầu mọi người cũng im lặng, của đáng tội cậu lải nhải mãi, dai như đỉa, nên cuối cùng anh Sakai nổi giận. Cậu không nhớ là bị anh ấy đánh hả?”

Ra thế! Tôi đưa tay lên má trái. Tôi bị anh ta đánh ư? “Thụ động hứng đòn, thất vọng quá!”

“Thụ động á?” Kasai thốt lên hoảng hốt. “Còn khuya, bọn tớ phải ngăn cậu lại, không thì cậu đã giết anh ấy rồi.”

“Tớ đã làm gì à?”

“Còn hơn cả làm gì. Sau khi bị đánh, cậu đứng bật dậy choảng lại, đấm thẳng vào mắt trái Sakai.”

Tôi nhìn tay phải mình, chẳng trách chỗ khớp ngón trỏ và ngón giữa có hơi nóng.

“Vì không ngờ cậu đánh lại nên chắc anh Sakai có lơ đễnh. Anh ấy ngã sóng soài trên sàn. Cậu liền đá như điên vào chân anh ấy. Tớ cứ ngỡ đang gặp ác mộng, cậu vớ lấy chai rượu trên bàn định nện xuống đầu anh Sakai. Tớ và anh Shibata đã phải giằng lại cho bằng được. Cậu không chịu buông cái chai ra, cậu hét lên là, ‘Loại rác rưởi này đáng ăn đòn!’”

“Thật ư?” Tôi nhìn tay mình một lần nữa. Mặc dù lời kể giúp tôi nhớ mang máng, nhưng dù thế nào thì cũng cảm thấy mình không thể xốc nổi thế được.

“Khó tin quá đi mất!”

“Câu đó phải để tớ nói mới đúng.” Kasai cằn nhằn. “Xong rồi cậu ngủ luôn nên tớ mang cậu về đây, còn phải năn nỉ người của quán rượu đừng đi báo cảnh sát nữa. Mệt chết đi được!”

“Tớ xin lỗi. Nhưng mà thực sự tớ đã hành động như thế ấy hả?”

“Tớ chỉ mong được bảo là mình đang nói dối đấy.”

Tôi không thể không nghĩ ngợi. Gần đây tôi cảm thấy mỗi ngày một tự tin, cách nhìn nhận sự vật sự việc cũng khác hẳn khi trước, nhưng không làm sao giải thích được lý do.

Những thay đổi gần đây của tôi không đơn giản là sự trưởng thành của con người, phải không?

Và tôi buộc phải đối diện với một vấn đề mà tôi đã lảng tránh. Chính là câu Megumi từng hỏi.

Giả sử thay toàn bộ não thì sao nhỉ? Như thế còn là Jun không?

“Mà Jun, cậu làm sao đấy? Phàn nàn với mình tớ thôi không đủ à? Bây giờ thì mọi người ở chỗ làm đều ghét cậu rồi. Cậu khác trước quá nhiều, thay đổi theo chiều hướng khiến các anh ấy kinh hãi, khiến cả tớ kinh hãi luôn. Cậu không giải thích để bọn tớ khỏi lo lắng được à?”

Tối qua tôi có tự hỏi mọi người, ví như anh Yabe, đang sợ hãi điều gì? Câu trả lời có rồi đây. Họ đang sợ tôi.

Tôi đến nhà máy cùng Kasai. Công nhân tổ tôi cơ bản đã đến đủ. Rất nhiều loại máy móc đang để lổng chổng, ở giữa đặt một chiếc bàn họp lớn, quây quanh là những chiếc ghế gấp. Mọi người ngồi đó, kẻ thì đánh bài, kẻ thì vừa tán gẫu vừa uống cà phê mua ở máy bán hàng tự động và chờ chuông báo giờ làm vang lên.

“Chào buổi sáng.” Kasai nói với họ và một vài người phản ứng lại như phản xạ có điều kiện. Nhưng tình tiết tiếp theo thì khác bình thường. Trông thấy tôi bọn họ khựng lại rồi nhìn ngay đi chỗ khác. Ai đánh bài thì bắt đầu dọn dẹp các lá bài, ai tán gẫu thì uống nốt cà phê và vứt cốc giấy vào thùng rác. Sau đó, không nói không rằng, họ lấy mũ bảo hộ và giải tán, mặt mày sa sầm.

“Xem ra cậu nói đúng.” Tôi bảo Kasai.

“Thì tớ đã cảnh báo cậu bao nhiêu lần rồi.” Cậu ấy đáp.

Chuông báo giờ làm vang lên, tôi định về vị trí nhưng ai đó đã vỗ nhẹ vào tay tôi. Tôi nhìn sang. Ấy là tổ trưởng với khuôn mặt như khỉ ăn ớt.

“Em chào anh,” tôi nói.

“Cậu lại đây một lát.” Tổ trưởng trông khó chịu ra mặt.

Tôi vào văn phòng, đi đến bàn tổ trưởng. Anh Shibata đang chờ ở đây. Tôi đã định chào anh ta nhưng thấy cái mặt khó đăm đăm y như tổ trưởng, tôi lại chỉ hơi cúi đầu.

“Tôi nghe cậu Shibata kể rồi, tôi rất ngạc nhiên.” Tổ trưởng ngồi xuống ghế, ngẩng mặt lên nhìn tôi. Ánh đèn huỳnh quang phản chiếu vào cặp kính chống tia tử ngoại của anh ta.

“Em xin lỗi vì đã gây rắc rối.”

“Vì là đồng nghiệp cãi cọ với nhau nên mới không gọi cảnh sát, nhưng suýt nữa xảy ra rắc rối to cậu biết chứ? Tôi hiểu là Sakai làm cậu bị đau, song tôi thật không hiểu nổi tại sao cậu lại đánh trả như thế đấy.”

Tôi im lặng cúi đầu.

“Trước hết, sự việc làm tôi rất phiền lòng. Sakai đánh cậu trước là sai, nên cậu ấy cũng không định làm to chuyện nữa. Hôm nay cậu ấy nghỉ, chắc tuần sau sẽ đi làm trở lại.”

Anh ta không muốn làm to chuyện chẳng qua là để các tổ khác khỏi biết anh ta bị tôi tẩn mà thôi.

Nhưng tôi không vạch trần, chỉ gật đầu lễ độ.

“Tóm lại sau này cấm ngặt hành vi tương tự! Nếu còn tái phạm, tôi sẽ không dung thứ đâu.”

“Em hiểu rồi, em sẽ chú ý.”

“Giờ thì…” Giọng tổ trưởng hơi thay đổi. “Tôi cũng đã nghe thuật lại lời cậu nói tối qua. Dù có coi như rượu vào lời ra, thì nhiều người cũng để bụng rồi đấy, cậu nên xin lỗi trước mặt mọi người đi.”

“Xin lỗi ư?” Tôi ngẩng mặt, ngạc nhiên. “Thượng cẳng chân hạ cẳng tay là không đúng, nhưng tại sao em phải xin lỗi về những điều em đã nói? Đúng là uống say em mới nói thẳng ra, nhưng những nhận xét đó đâu có sai? Nếu mọi người ấm ức, thì em sẵn sàng thảo luận, trong tình trạng tỉnh táo. Tất nhiên không phải thảo luận bằng vũ lực.”

“Cậu quá khích rồi.” Tổ trưởng nhíu mày, “Những điều cậu muốn nói tôi hiểu. Nhìn chung tôi khâm phục biểu hiện của cậu từ khi xuất viện. Cùng một thời gian nhưng năng suất của cậu luôn gấp đôi người khác.”

“Không phải em làm nhanh, mà là mọi người làm quá nhiều thứ tầm phào vớ vẩn.”

“Tôi hiểu chứ. Nhưng Jun này, gì thì gì, nhiều khi hòa hợp được với người khác mới là quan trọng. Lấy đường phố làm ví dụ. Vào lúc tắc đường, một cái xe đâu thể một mình tăng tốc? Cũng phải suy nghĩ về xe cộ xung quanh nữa chứ.”

“Tình hình nhà xưởng chúng ta hiện giờ giống đỗ xe vô tội vạ chứ không phải tắc đường.”

Câu này có vẻ đã động đến nỗi đau của tổ trưởng, anh ta im lặng một thoáng rồi nhíu mày, “Tóm lại, cậu không muốn cúi đầu, đúng không?”

“Em cho là không cần thiết. Em muốn cải thiện môi trường công tác. Tại sao em lại phải đi xin lỗi những kẻ đã mục ruỗng?”

“Tôi hiểu rồi.” Tổ trưởng gật đầu vẻ chán ghét. “Cậu đã nói đến nước đó thì tôi cũng không thể ép cậu được. Nhưng có một điều cậu đừng quên, dù ở đâu đi nữa người ta cũng không thể sống một mình.”

“Đôi khi sống một mình còn tốt hơn.”

Thấy tổ trưởng đã hết chuyện để nói, tôi xin cáo lui và đứng lên. Nhưng rồi nhớ ra một việc, tôi quay lại. Anh ta liếc mắt nhìn như muốn hỏi có chuyện gì nữa.

“Báo cáo em nộp thế nào rồi anh? Mấy hôm trước em có hỏi bên phòng thiết kế thì họ bảo vẫn chưa thấy báo cáo nào đưa qua cả. Chẳng phải nó đã được trình lên cấp trên sao ạ?”

“À, cái đó hả?” Tổ trưởng sầm mặt, “Tôi vẫn chưa xem đến. Đã định xem rồi đấy nhưng bận quá.”

Tôi cảm thấy mặt mình méo mó hẳn đi. Chưa xem đến, cũng có nghĩa là… Sẽ không xem bất cứ thứ gì tôi nộp sau này nữa. Lười biếng làm sao! Vô dụng làm sao! Vì bận quá hả?! Rõ ràng còn rảnh rỗi đi chọc ghẹo mấy cô công nhân cơ mà sao?

Khao khát tàn phá hẳn là in rõ trên mặt tôi. Tổ trưởng lắc đầu, vẻ khó chịu.

“Jun ơi, cậu thay đổi rồi.”

“Gì?”

“Cậu hoàn toàn thay đổi rồi, cậu trước đây không như thế đâu.”

Lại nữa! Từ khi xuất viện, tôi đã phải nghe câu này không biết bao lần rồi.

“Không, em không thay đổi gì cả.” Dứt lời, tôi rời khỏi văn phòng. Đầu ngâm ngẩm đau, hẳn là do chầu rượu tối qua.

Hôm sau là thứ Bảy, lâu lắm rồi tôi mới lại cùng Megumi ra phố. Tôi không kể cho em nghe chuyện ở nhà máy, tránh cho em phải lo lắng không đâu. Chính tôi cũng không muốn nghĩ ngợi nhiều về chuyện đó. Đầu tiên chúng tôi đi mua sắm rồi ăn nhẹ, ăn xong tiếp tục mua sắm rồi xem phim, sau cùng vừa nói chuyện về bộ phim vừa ăn bữa chính. Megumi đã đề xuất kế hoạch như thế. Quả là kín lịch nhỉ, tôi nói.

“Mình phải lấp đầy các chỗ trống chứ anh.” Megumi nhún vai trong chiếc áo không tay.

Tiếng là hai người mua sắm, nhưng 90% thời gian là lựa quần áo cho Megumi. Em chui vào giữa vô vàn giá treo, lựa chọn từng thứ một trong hàng dãy quần áo bạt ngàn.

Khi Megumi biến vào phòng thử đồ của cửa tiệm thứ hai, tôi thở dài thườn thượt, cảm thấy mình đang lãng phí thời gian khủng khiếp. Dành thời gian cho những việc thế này thì có nghĩa gì? Chi bằng về nhà đọc sách còn hơn.

Tôi của ngày xưa không có nỗi khổ kiểu ấy, thậm chí tôi còn từng thích thú cảnh Megumi thay đi thay lại hàng đống quần áo y như người mẫu trong buổi trình diễn thời trang, cốt để chọn ra món đồ phù hợp nhất. Tại sao hôm nay tôi lại không vui?

“Cái này thế nào hả anh?” Tấm màn mở ra, Megumi xuất hiện, mặc chân váy mùa thu.

“Hợp với em lắm.” Tôi cố làm mặt tươi cười. “Rất hợp.”

“Thế ư? Vậy đây là ứng cử viên thứ nhất.” Tấm màn đóng lại.

Tôi nỗ lực kiềm chế cảm giác coi thường đang sinh sôi và quyết định suy nghĩ xem mình bị làm sao. Chưa bao giờ tôi không sung sướng khi hẹn hò với Megumi cả, cho đến tận hôm nay.

Trong lúc đi dạo các tiệm hàng như thế, chúng tôi tình cờ gặp thanh niên Usui hàng xóm. Cậu ta đang đi cùng một phụ nữ xinh đẹp ngoài bốn mươi, trông rất thân thiết. “Đây là mẹ em,” cậu ta giới thiệu.

Chúng tôi vào một quán nước gần đó và giới thiệu lại.

“Cảm ơn các cháu vì đã giúp đỡ Yukio nhiều,” người phụ nữ cúi đầu. Bà ta bảo đến Tokyo để thăm một bạn học cũ, tiện đường ghé xem cậu con.

“Nhưng thằng bé không chịu dẫn tôi đến chỗ nó, tôi thì muốn ngó qua tình hình ăn ở của nó như thế nào rồi mới về, thế mà…” Bà mẹ nói một chuyện mà đương nhiên bà mẹ nào cũng nói.

“Chẳng mấy khi đến, ở làm gì cái phòng bằng lỗ mũi đấy. Sao không tìm cho con một căn rộng rãi đi.”

“Vì bố con bảo là lúc trẻ thì kham khổ một chút học hành tốt hơn.”

“Cái tư tưởng đó, lạc hậu quá rồi.” Usui uống cạn ly trà và dùng ống hút chọc chọc những viên đá còn sót dưới đáy, y như một thằng nhóc tiểu học.

Gì mà kham khổ học hành tốt kia chứ, tôi cảm thấy muốn bật cười. Tôi đây chỉ trả mỗi tiền thuê căn hộ chật hẹp đó cũng đã lao tâm khổ tứ lắm rồi. Thằng này lấy tiền của cha mẹ rồi bỏ bê học hành, chơi bời đàn đúm với đám bạn xấu… Giờ lại bảo đời sinh viên kham khổ thì đúng là trò cười.

“Ôi, hai mẹ con mua gì à?” Megumi nhìn cái túi giấy đặt bên cạnh họ, hỏi thăm.

“Ừ!” Bà mẹ gật đầu. “Mất công lên đây nên tôi mua cái túi, còn cái này là bộ vest cho thằng bé.”

“Thật là ghen tị quá đi. Lâu lắm rồi cháu chẳng được bố mẹ mua cho cái gì cả.”

“Em đã bảo đưa tiền cho em là được rồi.” Usui Yukio nói. “Đưa tiền cho con thì con mua vest hay cái gì cũng được. Thế mà mẹ cứ mua.”

“Bởi vì mẹ vẫn cho tiền tiêu vặt đầy đủ mà, mẹ mua đồ cho cũng được chứ làm sao.”

“Nhưng mà con thích cái khác, để con chọn thứ con thích có phải tốt không…”

“Sao nào, cái đó hợp mà!”

Tôi nghe mà chán cả tai, nên khẩn trương đứng lên. Bà mẹ cầm lấy biên lai, chừng như định thanh toán hết, tôi bèn ngăn lại và tự trả phần của chúng tôi.

“Đúng là cái số.” Chia tay hai người họ rồi, tôi vừa đi ra ngoài vừa nói. “Sinh ra trong gia đình như thế hay gia đình nhà anh, chẳng ai lựa chọn được cả.”

“Anh ghen tị hả?”

“Không đâu.” Tôi trả lời.

Bộ phim chúng tôi xem hôm nay là một kiệt tác giải trí, nhân vật chính là một thiếu niên phiêu lưu mạo hiểm bằng cỗ máy thời gian. Bộ phim rất được trông đợi, thế nên trước đây chúng tôi đã hẹn với nhau là nhất định sẽ đi xem.

Thực tế xem rồi mới biết, nó không giống như kỳ vọng. Tình tiết bình thường, diễn xuất cũng chẳng hay. Chiếu được ba mươi phút thì tôi đâm chán và ngáp ngắn ngáp dài. Chắc hẳn Megumi cũng thất vọng vì bộ phim này! Tôi quay sang em để đề nghị đứng lên.

Và tôi có chút ngạc nhiên.

Megumi đang đắm chìm trong bộ phim, mắt em lấp lánh. Đến cảnh quay cảm giác mạnh (mà thật ra cũng chẳng mạnh), em lấy hai tay che trước mặt rồi cười ngờ nghệch trước sự hài hước không lấy gì làm đẳng cấp.

Không phải chỉ mình em, khán giả xung quanh cũng có phản ứng tương tự. Xem ra họ thực sự đang thưởng thức bộ phim này.

Tôi bỏ ý định đứng lên, tự nhủ sẽ cố xoay xở để tận hưởng đầy thích thú cái tác phẩm rẻ tiền này. Bên cạnh tôi, Megumi bật cười nên tôi cũng cười lớn cùng em. Thế nhưng cười dứt, tôi thấy mình thật đáng thương quá đỗi, tại sao tôi phải hùa theo một cách ngu ngốc như thế kia chứ?

“Phim hay anh nhỉ?” Xem phim xong, Megumi tấm tắc mấy lần liền, đến lúc ăn vẫn tấm tắc. Tôi gật đầu phụ họa, cố cười giả tạo trong lúc thao tác dĩa và dao. Megumi thấy thú vị lắm sao? Từ đầu tới cuối cứ ra rả về cuộc phiêu lưu với cái máy du hành thời gian. Tôi khổ sở nghe, buồn bã vì cùng xem một thứ giống nhau nhưng lại chẳng cảm nhận được niềm vui như em.

“Hôm nay rủ anh đi chơi có vẻ không đúng lúc phải không ạ?” Megumi hỏi khi tôi tiễn em về. “Chắc Jun muốn ở nhà học cả ngày?”

“Không phải đâu.” Tôi vừa trả lời vừa ngạc nhiên trước mức độ nhạy cảm sắc sảo của Megumi. Tôi cảm thấy mình đã khá cẩn thận rồi, nhưng chắc diễn xuất tệ hại nên em vẫn phát hiện ra. Nhưng tôi vẫn cứng đầu, quyết đâm lao theo lao, “Hôm nay rất vui mà em, thật đấy.”

“Vậy hả anh?” Megumi mỉm cười, song mắt vẩn nỗi sợ sệt y như con mèo con.

Sau khi tạm biệt em, tôi đến tiệm băng đĩa thuê ba cuốn phim. Đều là những phim xem mãi không chán khi xưa. Có thể kiểm tra bằng mấy thứ này.

Về đến nhà, chuẩn bị xem thì bên cạnh lại cực kỳ ồn ào. Giữa lúc ngần ngừ nên xem hay thôi thì có tiếng gõ cửa. Tôi ra mở và thấy Usui. Cậu ta cười ngượng nghịu.

“Cám ơn anh vì ban nãy.”

“Mẹ cậu nhìn hiền nhỉ?”

“Mẹ phiền lắm, thích cằn nhằn.” Cậu ta nhăn mặt, “May mà anh không nhắc đến sinh hoạt thường ngày của em. Em đã rất lo đấy. Mẹ tưởng em vẫn miệt mài học hành như hồi cấp ba, nếu để mẹ biết cơ bản em chẳng học hành gì thì sẽ cắt viện trợ mất.”

Ra thế.

“Đây là… chút hậu tạ.” Cậu ta chìa chai brandy đang cầm ra.

Tôi nhăn mặt, “Thôi, không cần đâu.”

“Anh cầm lấy đi, đừng nói thế. Thực sự thì chẳng biết khi nào bố mẹ em sẽ ghé thăm. Khi đó nhờ anh nói dối giúp em.” Cậu ta đặt cái chai xuống lối vào. “Dù sao cũng không phải rượu em mua đâu. Lần trước về nhà em cuỗm đi đấy.”

Tôi cố nén vẻ khó chịu, đưa mắt nhìn xuống chai brandy, “Bên cậu ầm thế? Làm gì đấy?”

“A, xin lỗi. Lũ bạn đến. Đang phát mại.”

“Phát mại?”

“Bộ đồ mẹ mua cho hôm nay. Nó không hợp với sở thích của em nên em không muốn mặc, thành ra em gọi hội đến rồi đấu giá, càng cao càng tốt, thật ra cao lắm cũng chỉ được 10.000 yên⦾ thôi.”

← Hơn 2 triệu VND.

“10.000 yên hả? Ban đầu thì giá của nó là bao nhiêu thế?”

Usui nghiêng đầu, “Mẹ trả bằng thẻ nên em không rõ, nhưng chắc là khoảng 100.000 yên.” Cậu ta nói như thể chẳng có gì. “Không sao đâu. Làm cha làm mẹ được tiêu tiền cho con là sướng lắm rồi. Thôi, em về đây.”

Nỗi căm ghét tột độ trào dậy trong tôi. Khi Usui quay ra ngoài, tôi vớ lấy con dao gọt hoa quả ở ngăn kéo bếp bên cạnh. Tôi nắm chặt nó trong tay và đã định vặn nắm đấm cửa.

Đúng lúc đó, chuông điện thoại réo vang.

Tôi bừng tỉnh, thảy con dao vào chậu rửa như thể nó là một thứ xui xẻo. Tôi không sao lý giải được hoạt động tinh thần của mình vừa rồi. Tôi định làm gì?

Điện thoại vẫn tiếp tục reo. Tôi cố thở đều trở lại và nhấc máy, “Naruse nghe.”

“A lô, em đây.” Giọng Megumi.

Tôi cảm thấy bải hoải, “Chuyện gì vậy em?”

“Dạ, không có gì.” Một thoáng lặng im. “Chẳng hiểu sao em muốn nghe giọng anh.”

“Em nghe được giọng anh là mãn nguyện rồi hả?”

“Dạ, em mãn nguyện rồi. Vậy nhé. Hôm nay vui lắm ạ.”

“Anh cũng thế.”

“Chúc anh ngủ ngon.”

“À, khoan đã em…”

“Sao ạ?”

“Cảm ơn em.”

“Vì cái gì ạ?”

“Vì đã gọi điện cho anh.”

Tôi có cảm giác Megumi đang lúng túng. “Lạ lắm à?” Tôi hỏi.

“Dạ không. Chúc anh ngủ ngon ạ.”

“Ngủ ngon.”

Sau khi gác máy, tôi rất rối trí. Tôi chẳng có chút tự tin nào về bản thân mình cả. Vì thế tôi phải kiểm tra.

Tôi uể oải đứng lên, lấy cái túi của tiệm băng đĩa. Trước hết tra phim tôi yêu thích nhất vào máy. Bộ phim phá án, bối cảnh hoành tráng, diễn xuất rất cừ.

Ấy vậy mà xem khoảng hai mươi phút tôi nhận ra mình chẳng có chút hứng thú nào. Không phải vì tôi đã biết trước nội dung. Phim hay thì dù biết rồi cũng vẫn phải thấy hay mới đúng.

Tôi đổi sang một phim khoa học viễn tưởng. Vẫn thế. Những cảnh quay hiệu ứng gây hứng thú trước kia giờ xem chẳng có cảm giác gì. Tôi cho cuộn băng cuối cùng vào đầu máy. Một bộ phim đã khá cũ, nhưng vẫn thuộc hạng có tiếng trong dòng phim thanh xuân. Vậy mà rốt cuộc vẫn y hệt như thế. Hình như bất cứ bộ phim lừng danh nào đối với tôi bây giờ đều nhạt nhẽo giả tạo cả. Lúc trước xem phim, tôi còn có thể khóc nữa cơ mà.

Tôi tắt đầu máy, thất thần nhìn màn hình trống trơn. Không nghi ngờ gì nữa. Con người tôi đang thay đổi. Tôi của bây giờ rõ ràng chẳng còn là tôi của trước đây nữa.

Tôi của bây giờ… là ai?

Đang là Chủ nhật, nhưng khuôn viên đại học vẫn có người qua lại. Ai nấy bước đi vội vã, vẫn mặc blouse trắng trong khí trời nóng bức này, khuôn mặt như thể không hề bận tâm đến thời tiết oi ả. Mỗi người đều có lý do quan trọng để tới trường vào Chủ nhật, giống như tôi.

Tôi lên phòng nghiên cứu. Tachibana tươi cười ra đón. Tôi ngẩn người khi bắt gặp vẻ mặt đó. Hôm xuất viện tôi đã có cảm giác rằng khuôn mặt cô phát ra ánh sáng. Sau mười mấy ngày, ánh sáng ấy dường như còn rạng rỡ thêm.

“Tâm trạng quay lại làm việc thế nào?” Tachibana thân mật hỏi.

Tạm thời không muốn cô bất an, tôi lấp lửng đáp, “Cũng bình thường.” Dù vậy, hẳn cách nói chuyện của tôi không tự nhiên nên cô lộ vẻ nghi ngờ.

Tachibana dẫn tôi sang một phòng khác, Wakao đã chờ sẵn ở đó. Sau khi chào hỏi đúng phép tắc, anh ta lập tức bắt đầu bài kiểm tra tâm lý và bài kiểm tra trí tuệ. Tachibana ở bên ghi chép. Wakao giữ vẻ mặt thản nhiên, có lẽ đó là tác phong của những người làm thí nghiệm. Cứ nghĩ đến việc họ thuần túy coi tôi như một nguyên liệu thí nghiệm, tôi lại thấy khó chịu.

“Cứ lặp đi lặp lại những trắc nghiệm thế này thì nhìn ra được tính cách người ta à?”

Tôi đặt câu hỏi giữa lúc làm kiểm tra. Wakao hơi thay đổi sắc mặt, nhưng mau chóng điều chỉnh lại và trả lời. “Đúng vậy.”

“Anh có thể cho tôi xem kết quả được không?”

“Xem kết quả?” Anh trợ lý liếc mắt nhìn Tachibana. “Tại sao cậu lại hỏi thế?”

“Vì tôi muốn biết. Tôi muốn biết rõ hiện tại mình là người thế nào. Tôi cũng muốn xem cả những dữ liệu về mình trước đây nữa, nếu được.”

Wakao đánh mắt, và Tachibana đi ra khỏi phòng, chắc để báo với tiến sĩ Dogen. Đúng như dự đoán, tôi tin viên đá mình ném đi đã làm lay động mặt hồ.

“Tôi sẽ suy nghĩ từ giờ đến lần kiểm tra tiếp theo.” Trợ lý Wakao nói và lại tiếp tục bài trắc nghiệm.

Làm hết các trắc nghiệm, Wakao bảo tôi sang phòng Dogen. Khi tôi tới nơi, Tachibana đang nói chuyện với tiến sĩ. Thấy tôi, cô rời đi.

“Cậu có chuyện gì phiền muộn à?” Tiến sĩ Dogen chỉ sofa cho tôi, bản thân ông cũng ngồi xuống phía đối diện. Giọng ông thoải mái, nhưng tôi lại cảm thấy chứa đựng thâm ý, không hiểu có phải tại tôi suy diễn không.

“Nói là nghi ngờ thì đúng hơn là phiền muộn.”

“Ừ, nghi ngờ gì thế?”

“Tác dụng phụ.” Tôi nói thẳng. “Phẫu thuật cấy ghép não không có tác dụng phụ chứ?”

“Tác dụng phụ?” Dogen lặp lại như thể nghiền ngẫm ý nghĩa của từ này. “Cũng tùy từng trường hợp. Điều kiện khác nhau thì kết quả cũng khác nhau.”

“Trường hợp của tôi thì sao? Có khả năng xuất hiện tác dụng phụ không?”

“Trường hợp của cậu…” Dogen chậm rãi liếm môi, trông như thể đang thận trọng lựa chọn từ ngữ. “Chúng tôi dự đoán rằng không có tác dụng phụ. Tôi từng nói với cậu rồi, mức độ phù hợp trong các tế bào thần kinh não của người hiến và cậu là hoàn hảo. Chắc chắn không có cảm giác rối loạn thể chất, giống như tiếp nhận bộ phận máy móc ‘chính hãng’ ấy. Cậu không bị đau đầu hay trải qua triệu chứng ảo giác đấy chứ?”

“Đúng là tôi không có cảm giác rối loạn thể chất. Nhưng… có gì đó khác lắm.”

“Cái gì khác?”

“Bản thân tôi… Tính cách, sở thích… Cách nghĩ cũng… khác.” Tôi thuật lại vô số sự việc xảy ra trong tuần vừa rồi. Chủ yếu là những điểm khác biệt khi đi làm, rồi khi hẹn hò với Megumi… Nhưng có hai điều tôi đã giấu nhẹm, một là cảm xúc của tôi với Megumi, và hai là ý định giết Usui.

“Hừm.” Tiến sĩ Dogen nhoài người tới trước và chăm chú nhìn vào mắt tôi. “Hẳn là do tách biệt lâu ngày với bên ngoài thôi. Không chỉ mình cậu, rất nhiều người kết thúc chuỗi ngày nằm viện trở lại xã hội đã nhìn thế giới bằng nhãn quan khác trước. Không có gì lạ cả.”

Tôi lắc đầu, “Không phải. Kể từ lúc xuất viện chưa một lần nào tôi cầm bút vẽ. À không, tôi đã cầm bút vẽ rồi nhưng chẳng vẽ được gì cả. Hoàn toàn không có cảm hứng sáng tác. Ông đã xem cuốn phác họa của tôi rồi đúng không? Nhất định ông cũng nhận ra sự thay đổi trong nét vẽ. Con người tôi đã thay đổi từ khi còn nằm viện kia.” Nghe nhắc đến mấy bức tranh, ông tiến sĩ lộ vẻ trầm tư, xem chừng định đưa ra lời giải thích hợp lý, hoặc chí ít là tích cực.

Tôi tiếp tục, “Ông không nghĩ phần cấy ghép đang ảnh hưởng sao?”

Tiến sĩ Dogen trợn mắt như thể bất ngờ, ông nhướng mày, “Cậu bảo gì cơ?”

“Não của người hiến. Tiến sĩ không nghĩ thứ đó đang ảnh hưởng đến não của tôi sao?”

“Sao cậu lại nghĩ thế?”

“Cả đêm hôm qua tôi đã nghiền ngẫm về việc cấy ghép não. Một phần não của tôi bị bắn hỏng, và được ghép bù bằng não của người khác, tức là của người hiến, đúng không?”

Ông tiến sĩ im lặng gật đầu.

“Thứ đó chiếm bao nhiêu phần trong cơ thể tôi? Tôi không biết. Giả sử là 10% thì tạm coi như tôi vẫn tiếp tục nắm giữ trái tim mình như từ trước đến nay. Nhưng nếu tỉ lệ này tăng lên 20% thì sao? Trái tim tôi vẫn không thay đổi chứ? Rồi 30% thì sao? Trong trường hợp bộ não ban đầu của tôi còn 1%, và não người hiến chiếm 99%, thì có thể nói trái tim sống nhờ bộ não ấy là của tôi được nữa không? Chắc là không đâu. Tuy không thể nói rằng tỉ lệ này tương đương với trọng lượng cấy ghép, nhưng tôi nghĩ rằng sẽ có thay đổi tương ứng đấy.”

Đó là suy nghĩ của tôi sau khi đã bình tĩnh phân tích lời Megumi vô tình nói ra trước đây.

“Suy nghĩ đó sai về bản chất.” Tiến sĩ Dogen nói, “Đầu tiên, phẫu thuật não không phải theo kiểu vá lấp bức tường bê tông bị thủng như thế. Không phải bạ cái gì cũng cấy ghép được, mà dựa trên điều kiện là phần đem ghép phải nguyên vẹn tương ứng. Thứ hai, tim không phải như tế bào não, nó sống là nhờ sự kết nối giữa các tín hiệu điện tim. Bởi thế nói một cách rốt ráo, cho dù não cậu hoàn toàn là của người khác đi nữa, nhưng chương trình tín hiệu điện tim là của cậu, thì có thể nói trái tim đó là tim của cậu.”

“Có thể lập trình trái tim của một người bằng bộ não của một người khác không?” Dù hơi lạc đề, nhưng ngạc nhiên quá nên tôi vẫn hỏi.

“Không thể, với trình độ y khoa hiện thời. Nhưng với cấy ghép não thì khác. Chỉ là thay phần não trao đổi tín hiệu bị hỏng bằng phần não của người khác để khôi phục chương trình tín hiệu ban đầu mà thôi. Chương trình đó bao gồm cả chức năng của tim nữa.”

“Nhưng phần não được cấy ghép không nhất thiết sẽ hoạt động giống phần não ban đầu mà? Tôi cảm thấy khác mới là lẽ đương nhiên ấy.”

“Có lẽ sẽ không giống,” tiến sĩ thừa nhận. “Song sự khác biệt này không phải là sự thay đổi chương trình, ý tôi là trong phạm vi cấy ghép nhé. Có thể sẽ thay đổi nho nhỏ, nhưng không đến mức thấy rõ được đâu.”

“Bằng chứng là gì?”

“Là cảm giác về cân bằng. Não người có cảm giác cân bằng đáng ngạc nhiên. Tôi nghĩ cậu cũng biết bộ não có hai phần trái phải, lần lượt vận hành những chương trình nhận thức khác nhau. Thực tế người ta biết có phát sinh những nhận thức khác biệt trong trường hợp phẫu thuật não phân ly. Nhưng khi hai phần não trái và phải được kết nối bằng thể chai, nhận thức có thể hòa làm một. Vì chương trình của hai người đã kết hợp với nhau nhuần nhuyễn. Như vậy những thay đổi nhỏ trong từng bán cầu não đã bị triệt tiêu.”

“Thay đổi như thế mà là nhỏ à? Giới hạn khả năng cấy ghép không lớn đến mức đó chứ?”

“Trong điều kiện kỹ thuật hiện tại thì như thế. Về điểm này, chắc ngày sau cũng không có tiến triển nào rõ rệt cả.”

Không phải tôi không hiểu lời giải thích của tiến sĩ Dogen, nhưng vẫn thấy mắc mứu trong lòng, ông nói cố nhiên có lý, nhưng thực sự là tôi thấy mình có thay đổi mà. Đó không phải sự thay đổi do môi trường, cũng không phải do tôi tưởng tượng.

Tôi thử tiếp cận vấn đề từ hướng khác, “Khoan bàn đến ảnh hưởng của phần cấy ghép, trong quá khứ đã có trường hợp nào tai nạn hoặc phẫu thuật não gây ảnh hưởng đến tinh thần người bệnh chưa?”

Tiến sĩ Dogen khoanh tay, liếc nhìn trần nhà, “Việc đó thì có. Ví dụ tốt nhất là phẫu thuật thùy não, ờ mà bảo là ví dụ tệ nhất có lẽ lại thích hợp hơn. Nói chính xác, đó là ca phẫu thuật cắt bỏ chất trắng trước trán. Thủ thuật rất đơn giản, người ta đục một lỗ nhỏ bên đầu, cắt bỏ sợi thần kinh. Thủ thuật này được áp dụng cho những bệnh nhân ung thư giai đoạn cuối bị đau nặng, có hành vi bất thường hay những bệnh nhân tâm thần phân liệt. Sau phẫu thuật, trạng thái thần kinh được cải thiện, không còn nhạy cảm với đau đớn nữa. Nhưng mặt trái của nó là bệnh nhân trở nên tiêu cực, giao tiếp khó khăn, hoặc hưng phấn quá đáng. Bây giờ, người ta không tiến hành phẫu thuật kiểu này nữa, có thể nói đó là sự thất bại do thiếu hiểu biết. Ngoài ra cũng có trường hợp không phẫu thuật nhưng nhân cách thay đổi do tổn thương sau tai nạn. Chuyện là có một người đàn ông rất cần cù, điềm đạm, nhưng gặp vụ nổ mà mất thùy não, từ đó trở nên bốc đồng, nóng nảy, tự ti.”

“Không có gì bảo đảm rằng sự thay đổi này không xảy ra với tôi, đúng không?”

“Không có gì bảo đảm cả, nhưng tôi nghĩ sẽ không xảy ra đâu.” Ông tiến sĩ ưỡn ngực. “Các ví dụ vừa dẫn đều là do trạng thái não ban đầu đã biến đổi, còn não của cậu vẫn nguyên vẹn hình hài mà. Tôi có thể tự tin mà nói rằng, trên đời này có ít nhất 50.000 người không sở hữu được bộ não hoàn chỉnh như cậu đâu, nhưng họ vẫn tin rằng mình rất bình thường đấy.”

“Nhưng não tôi đã động dao kéo, chẳng phải vẫn có khả năng biến đổi, dù là nhỏ nhất hay sao?” Tôi hỏi.

Gương mặt ông tiến sĩ có phần khổ sở, “Từ tư cách một nhà khoa học, tôi không thể nói khả năng bằng không, nhưng nó gần như bằng không.”

“Không thể giải thích sự thay đổi của trái tim tôi gần đây sao?”

“Không thể. Dù vậy ban nãy cậu nói rất hay, thay đổi môi trường… đúng, chính nó. Dù không phẫu thuật não đi chăng nữa, nó cũng sẽ xuất hiện như sự soi sáng của ông trời.” Dogen nói đến đây thì điện thoại trên bàn réo vang. Ông nhấc máy, chuyện trò đôi ba câu rồi quay sang tôi. “Tôi có thể ra ngoài khoảng năm phút được không?”

“Vâng, mời tiến sĩ.” Tôi đáp lại.

Sau khi ông tiến sĩ ra ngoài, tôi nghiền ngẫm lại câu chuyện ban nãy, và mang máng cảm thấy có điều dối trá.

Điều kỳ lạ là, dù đối tượng thí nghiệm là tôi đây đến giãi bày những thông tin quan trọng, nhưng ông ấy lại không tỏ ra lưu tâm. Tôi đến gần bàn Dogen. Giá sách xếp đầy những cuốn sách chuyên ngành và các tập tài liệu, song có vẻ như mở xem cũng chẳng tìm hiểu được gì.

Ánh mắt tôi bất thần dừng lại ở một tập tài liệu mỏng trông quen quen. Tôi kéo nó khỏi giá sách và mở ra thử. Đúng như tôi nghĩ, đó là ghi chép về người hiến não cho tôi. Tôi vẫn còn ấn tượng về cái tên Sekiya Tokio này. Tôi nhặt một tờ giấy nháp trong thùng rác, chép các thông tin của cậu ta vào đó, đặc biệt là địa chỉ và số điện thoại.

“Cậu không nên điều tra về người chủ cũ của bộ não.” Đây là mệnh lệnh của tiến sĩ Dogen. Nhưng với tình hình này tôi không thể bình chân như vại được.

Tiến sĩ quay lại sau đúng năm phút. Tôi đã trở về chỗ ngồi.

“Wakao đã phân tích kết quả bài kiểm tra. Kết luận là, hoàn toàn bình thường. Cậu không phải lo lắng gì hết. Cậu vẫn là cậu trước đây.” Trông tiến sĩ không đặc biệt hài lòng hay đắc ý. Ông chỉ gật đầu, như thể kết quả này nằm trong dự đoán.

“Tôi có thể xem kết quả được không?” Tôi hỏi.

Ông tiến sĩ cau mày, “Chúng tôi không đáng tin à?”

“Tôi chỉ muốn tận mắt xác nhận, vì lo lắng thôi.”

“Không cần đâu. Dù có xem cậu cũng không hiểu được. Vì nó chỉ là sự sắp xếp các số liệu vô vị thôi. Nhưng không phải tôi không hiểu cảm giác của cậu. Lúc nào đó sẽ điều chỉnh nó thành biểu đồ cho cậu dễ hiểu!”

“Nhờ tiến sĩ.” Tôi hơi cúi đầu, rồi ngước lên. Trong thoáng chốc, tôi nhận ra tiến sĩ Dogen đang tránh né mình.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!