Virtus's Reader
Biến Thân

Chương 19: Mục 20

9

Hôm sau là thứ Sáu.

Tan làm, tôi đến địa chỉ đã ghi và mau chóng tìm thấy nhà Sekiya. Đó là một quán cà phê nhỏ có cái tên Gạch Đỏ trông ra lối rẽ nhỏ trước nhà ga. Bên cạnh cánh cửa gỗ của quán có treo một bảng tên đề “Sekiya Akio”.

Tôi đẩy cửa, chuông gió treo trên đầu kêu leng keng. Một quán cà phê có mùi hoài cổ.

Phía ngoài quầy chỉ đặt hai cái bàn, loại dành cho hai người ngồi, hẹp đến mức tôi nghĩ ngồi vào bàn thì hẳn sẽ lưng chạm lưng với khách ngồi ở quầy.

Đây là một quán điển hình với tường và quầy bằng gỗ gây cảm giác thấm đẫm hương cà phê. Tường trang trí đơn giản bằng chén đĩa cổ.

Lúc này chỉ có hai vị khách ngồi đối diện nhau ở bàn hẹp phía trong.

Đứng quầy là một người đàn ông gầy gò tóc bạc, hàm râu cũng bạc nốt.

Tôi ngồi vào quầy, “Cho cháu cà phê Blend⦾.”

← Cà phê xay trộn từ nhiều loại hạt cà phê khác nhau về chủng loại, xuất xứ…

Ông khẽ gật đầu và lặng lẽ chế biến.

Cà phê mang ra, tôi uống một ngụm rồi vào đề luôn, “Bác là bố của Sekiya Tokio đúng không ạ?”

Cái miệng trong hàm râu hé ra, người đàn ông lộ vẻ ngờ vực, “Cậu là ai?”

“Cháu ở Đại học Towa, làm việc dưới quyền tiến sĩ Dogen.” Tôi trả lời bằng câu nói dối trá đã soạn sẵn.

Trong một thoáng, ông Sekiya mở to đôi mắt nhưng lại mau chóng cúi mặt, mắt chớp chớp, “Cậu đến có việc gì?”

“Cháu có đôi điều muốn hỏi về Tokio.”

“Tôi không quen biết gì với bên Đại học Towa cả.” Ông Sekiya nói và cầm khăn, bắt đầu lau dọn mặt quầy.

“Bác không phải giấu đâu ạ, cháu biết hết rồi, thế nên cháu mới đến ạ.”

Người đàn ông ngước lên, ngập ngừng toan nói, rồi lại cúi đầu xuống.

“Chuyện rất quan trọng ạ. Vấn đề liên quan đến mạng sống của người đã nhận não Tokio…”

Tôi mới nói đến đó thì ông Sekiya đã ngắt lời bằng giọng trầm, gay gắt, “Dừng lại đi.” Đoạn đánh mắt về phía mấy vị khách, “Đừng nói chuyện đó ở đây.”

“Vậy cháu sẽ chờ thêm chút nữa.” Tôi uống thêm một ngụm cà phê.

Ông Sekiya tỏ ra không vui, nhưng cũng không đuổi tôi đi.

Tôi nhìn ông Sekiya lúi húi lau rửa ly tách trong quầy, tự hỏi một phần não của mình liệu có liên quan đến ông chăng.

Cứ nghĩ tính cách hiện giờ của mình có thể là di truyền từ người đàn ông này, tôi lại thấy kỳ quặc. Bên cạnh đó, tôi cũng thất vọng vì mình quá ít cảm giác với ông.

Dù không có căn cứ khoa học nào cả, nhưng tôi nghĩ đã chung nhau một chút nhân tố não, thì ít nhiều phải có cảm ứng chứ.

Ấy thế mà, dẫu chăm chú quan sát người đàn ông gầy gò với mái tóc bạc trắng này bao nhiêu đi chăng nữa, tôi vẫn không tìm thấy cảm ứng.

Một lát sau, hai người khách rời đi. Thấy cửa đã đóng, tôi nhìn tách của mình, uống nốt ngụm cuối rồi gọi tách khác.

“Cậu ấy đã gặp tai nạn nhỉ, bị kẹp giữa xe và tòa nhà.”

Ông Sekiya mang cà phê mới ra, khẽ tặc lưỡi, “Thằng bé phóng nhanh quá. Mới nứt mắt ra đời đã đắm chìm trong mấy thứ vô bổ như xe cộ.”

“Cậu ấy là một người hoạt bát bác nhỉ?”

“Thằng bé không hoạt bát đâu,” người đàn ông ngồi lên cái ghế bên kia quầy. “Thằng bé ham vui nhưng thật ra nó không hướng ngoại lắm. Cũng có những người hễ cầm lái là trở nên bạo dạn y như biến thành một người khác, thằng bé chính là thuộc loại này.”

“Nhưng cậu ấy là người rất mê học hành hoặc công việc đúng không ạ?” Tôi đặt câu hỏi dựa trên những thay đổi trong tính cách mình dạo gần đây. Song câu trả lời của ông Sekiya khác xa tôi tưởng.

“Học hành? Tokio hả?” Ông nhún vai, “Điều này thì cậu đoán nhầm rồi. Học hành đối phó, thi cử xong là chẳng bao giờ thấy ngồi vào bàn. Từ sáng đến tối rong chơi với bạn bè, nhưng chúng nó không làm gì xấu cả nên tôi cũng yên tâm.”

“Có cái gì khiến cậu ấy tập trung vào làm không?”

“Nếu phải nói thì nó làm cái gì cũng qua loa. Nhược điểm của nó là dễ nản, được một chút là chán. Thằng bé cũng tham gia công tác tình nguyện đấy, nhưng mới nửa năm thì bỏ.”

“Vậy ạ…” Tôi gật đầu lấp lửng, đưa tách lên miệng. Phải nói đây là kiểu người tôi ghét nhất hiện giờ. Khác hẳn những gì tôi hình dung.

“Điều cậu muốn hỏi là như thế à?” ông Sekiya lộ vẻ hoài nghi. “Lúc thực hiện ca phẫu thuật, các anh chị bảo phải giữ bí mật chuyện Tokio hiến não đúng không? Chẳng phải các anh chị đã nói là sẽ không làm phiền và sau này nhất định sẽ không liên lạc à? Giờ thì sao?”

Ông hơi há miệng, như thể sực nhớ ra, “Ban nãy cậu có nói một điều rất lạ, liên quan đến mạng sống của người đã nhận não Tokio… Bệnh nhân đó gặp chuyện gì à?”

“Cháu hơi phóng đại ạ.” Tôi cười gượng gạo. “Vì còn thiếu thông tin của cậu Tokio nên cháu mới muốn bổ sung. Còn bệnh nhân…” Tôi liếm môi. “Vẫn khỏe, vẫn bình thường, tạm thời chưa có vấn đề gì.”

Người đàn ông tóc bạc chưa thôi ngờ vực, “Ừm, thế thì tốt. Dù bảo chết là hết, nhưng việc lấy một phần cơ thể người ta đem đi dùng thì cũng không phải một việc vui vẻ gì đối với gia đình người ta đâu.”

“Bác chưa từng nghĩ đến việc phản đối à?”

“Tôi không có lựa chọn khác vì thằng bé muốn thế. Lúc làm tình nguyện nó có điền đăng ký làm người hiến tạng để cho đi một phần cơ thể sau khi mất. Bình thường nó cũng bảo tôi chẳng may nó chết hãy sắp xếp như thế, chúng tôi không phản đối, nhưng có nằm mơ tôi cũng không nghĩ lại thành sự thật.”

Tôi uống hết tách cà phê thứ hai và hỏi nhà ông có bàn thờ Phật không.

“Không,” ông Sekiya trả lời, “Gia đình tôi không theo đạo. Chỉ thế này thôi.” ông chĩa ngón tay cái về phía khung ảnh đặt trên chiếc giá đằng sau. Đó là ảnh một thanh niên đang cười, chắc là Sekiya Tokio.

“Cười tươi quá!” Tôi nhìn tấm ảnh, nhận xét. “Trông có vẻ là người dễ mến.”

“Ừm, được nhiều người quý lắm. Tuy nhiều tật xấu nhưng rất coi trọng tình cảm bạn bè, không thích xung đột nên thường giữ kín ý kiến riêng. Hình như từ khi đi học tới giờ nó chưa từng cãi cọ với ai.”

Nghe ông kể, tôi cảm thấy sai sai. Tính cách của Sekiya Tokio giống hệt tính cách tôi trước khi phẫu thuật vậy. Tính cách tôi hiện giờ không hề giống với người hiến.

Sau đó tôi thăm dò thêm đôi câu về thời thơ ấu, về sở thích của Sekiya Tokio. Nhưng không có bất cứ điều gì kết nối với tôi của hiện tại, kể cả hội họa.

“Thằng bé không đặc biệt thích, nhưng cũng không ghét.”

Vì chẳng còn gì để hỏi nữa nên tôi dợm đứng lên, “Những điều bác kể có giá trị tham khảo rất nhiều. Cháu cảm ơn.”

“Đừng khách sáo. Lâu lắm rồi mới lại nhắc đến Tokio, tôi vui mà.” Người đàn ông nở nụ cười ngại ngùng, “Tôi hỏi một câu được không?”

Tôi bảo được và ông nhìn lên trần nhà như thể nghĩ ngợi điều gì, rồi nói, “Tôi không hiểu những vấn đề phức tạp. Nhưng mà, não của Tokio thế nào rồi?”

“Ý bác… là sao ạ?”

“Bởi vì…” Ông Sekiya nhăn mặt và gõ đầu liên hồi như thể bực mình vì không diễn đạt được đúng điều muốn nói. “Não Tokio vẫn sống nhỉ. Tôi cứ nghĩ rằng nó vẫn đang sống cũng được phải không?”

“Việc này…” Đó là một câu hỏi chất phác nhưng thật khó để trả lời. Câu hỏi mà chính tôi cũng không thể lờ đi được. Sao đây? Não của Tokio còn sống ư? Hay đã không phải là não của Tokio nữa rồi? Vậy còn trường hợp phẫu thuật thay tim thì sao? Thay nội tạng thì sao?

Cuối cùng tôi trả lời cốt để người cha này hài lòng, “Chắc là còn sống ạ. Tokio vẫn sống cùng bệnh nhân đó.”

Ông Sekiya trông nhẹ nhõm hẳn, “Thế à! Vậy là nghĩ nó còn sống cũng được phải không?”

“Thôi cháu xin phép.” Lần này tôi dứt khoát đứng dậy.

“Cậu đã cho tôi biết một điều tuyệt vời. Tâm trạng tôi có chút vui lên cậu ạ. Tôi có nghe rằng người được phẫu thuật là người tầm tuổi với Tokio, tức là còn sống được khá lâu.” Ông Sekiya nheo mắt, nhìn tôi chừng như sửng sốt. “Một người tầm tuổi nó… Chẳng lẽ, cậu chính là người đó hay sao?”

Trong một phút chốc, tôi đã băn khoăn không biết có nên nói sự thật không, nhưng rồi tôi lấy lại bình tĩnh và lắc đầu, “Dạ không phải. Cháu đang học ở Đại học Towa, còn là sinh viên.”

Mắt ông Sekiya vẫn sáng rực. Một lát sau mới hoàn hồn, ông nhìn đi nơi khác và thở dài, “Đúng thế, không phải là cậu.”

Hơi ngạc nhiên vì giọng điệu ấy, tôi nhìn chằm chằm vào mặt ông.

“Không phải cậu.” ông lặp lại. “Tôi nghĩ tôi sẽ biết, nếu đó là cậu. Cái gì nhỉ… cái gọi là thần giao cách cảm ấy, tôi sẽ thấy như điện xẹt, chắc thế. Dù chẳng có căn cứ gì, nhưng tôi cho rằng cảm giác phải như vậy. Tuy nhiên tôi không nhận ra điều gì tương tự từ cậu cả.”

“Dạ, cháu cũng không cảm thấy.” Tôi nói.

“Nếu gặp người ấy cậu cho tôi gửi lời hỏi thăm nhé. Nói với cậu ta rằng hãy sử dụng nó thật tốt.”

“Cháu sẽ gửi lời.” Tôi cúi đầu và rời khỏi quán cà phê. Bên ngoài trời đang mưa, mặt đường ướt đẫm phản chiếu ánh đèn neon.

Tôi lẩm bẩm: Có chỗ nào đó không đúng.

Tối hôm sau, tôi tới phòng nghiên cứu của trường đại học. Vì tôi đến hơi sớm so với giờ hẹn nên trong phòng chỉ có mỗi Tachibana.

Tôi ngồi xuống ghế, nhìn cô lu bu công việc, lúc thì gõ xem máy tính, lúc thì sắp xếp tài liệu.

Mặc dù chưa bao giờ trông thấy cô mặc thường phục, nhưng tôi nhận thấy mặc blouse trắng trông cô vẫn cực kỳ nữ tính. Đó không đơn thuần nhờ dung mạo mà có lẽ còn nhờ phong thái tự tin cả trong công việc lẫn đời thường.

Và tất nhiên là cô có sức hút giới tính, khi liếc đầu gối lộ ra dưới tà áo trắng của cô, tim tôi bất giác đập mạnh.

Ngắm nét mặt trông nghiêng của Tachibana, tôi càng chắc mẩm cô giống một ai đó. Giống một diễn viên ngoại quốc nổi tiếng trong bộ phim tôi từng xem ngày xưa, nhưng cụ thể là diễn viên nào thì không nhớ ra nổi.

Có vẻ như nhận ra ánh mắt tôi, cô ngoảnh đầu lại, “Mặt tôi có gì à?”

“Không, không có gì.” Tôi lắc đầu. “Nhân tiện tôi hỏi điều này được không?”

“Gì cơ?”

“Trong khi tôi còn ở viện, cô Tachibana là người đã chăm sóc tôi suốt nhỉ? Tôi muốn nhận được câu trả lời thẳng thắn rằng cô có ấn tượng như thế nào về tôi gần đây?”

“Là sao?”

“Tức là so với thời kỳ đầu nhập viện thì cô có nghĩ tôi đã đổi khác không? Về tính cách hay cử chỉ ấy.”

Tachibana khoanh đôi cánh tay thanh mảnh với tay áo xắn lên, hơi nghiêng đầu nhìn tôi. Cô nở nụ cười.

“Tôi không thấy anh có gì khác cả.”

“Vậy ư?” Tôi phản đối. “Không thể nào. Nói thẳng cho tôi biết đi!”

“Tôi nói thẳng rồi còn gì. Tại sao anh lại hỏi vậy?”

“Tôi đã định giết người đấy.”

Tôi đáp. Tachibana liền khựng lại như thể bị đông cứng. Đoạn cô nhìn tôi bằng ánh mắt bối rối, miệng nở nụ cười gượng gạo.

“Anh đùa tôi hả?”

“Mặc dù đáng sợ nhưng là sự thật đấy.” Tôi thổ lộ ý định giết Usui Yukio.

Nghe xong, cô hít thở thật sâu vài lần như để trấn tĩnh, “Tôi khó lòng giải thích tỉ mỉ được vì không nắm rõ tình hình lúc đó. Thật lòng mà nói, nổi cáu vì một người như vậy thì cũng không thể coi là tâm lý bất thường. Tôi mà gặp tôi cũng giận, nếu là người nóng tính hơn có khi người ta còn đánh cho.”

“Nhưng tôi không phải là người nóng tính, trước khi phẫu thuật thì không hề.”

“Tôi hiểu điều anh muốn nói, song tính cách vốn dễ thay đổi mà. Có thể nó ngủ yên trong con người anh rồi một ngày nó đột nhiên bùng phát. Trong giới thể thao cũng không hiếm trường hợp tương tự mà, một người bình thường ôn tồn điềm đạm, vừa ra sân cỏ mặc đồng phục lên cái là tính hiếu thắng trỗi dậy liền, đúng không?”

Tôi cắn môi, “Tức là ý định giết người ngay từ đầu đã có trong con người tôi rồi hả?”

“Không phải. Anh nên biết, không phải ai cũng hiểu rõ toàn bộ về mình.”

“Cứ cho tôi không hiểu mình đi, thì bác sĩ cũng phải hiểu chứ, nghĩa vụ của các vị mà? Tiến sĩ Dogen và mọi người đang nghiên cứu não bộ của tôi, nhưng lại không quan tâm đến tình trạng của tôi thì thật quái lạ.”

“Không phải chúng tôi không quan tâm, chỉ là đang thận trọng thôi. Nếu bảo vì mất cân bằng tâm lý nên nghi ngờ chức năng não có vấn đề thì thật là suy diễn vội vàng. Chúng tôi đang tiến hành kiểm tra kỹ lưỡng não bộ của anh, tôi đoán kết quả chẳng có gì bất thường đâu.”

Tôi nắm tay, đập nhẹ vào đầu mình, “Tôi cảm thấy mình bất thường, chắc chắn hơn bất cứ điều gì. Tôi từng nghĩ hay mình chịu ảnh hưởng của người hiến, nhưng xem chừng sự thật không đơn giản như thế.”

Tôi nhận ra Tachibana nuốt nước bọt khi nghe đến mấy từ “ảnh hưởng của người hiến”.

“Nghĩa là sao?”

“Nghĩa là… Cơn giận mà tôi vừa kể cũng không xuất hiện ở người hiến.” Tôi thú thật về chuyến điều tra ở chỗ bố của Sekiya Tokio.

Mặt Tachibana méo xệch đi, “Tại sao anh lại đến gặp bác ấy chứ? Chẳng phải anh đã được nhắc là đừng dò tìm người hiến hay sao?”

“Trong tình trạng này, nhắc nhở gì cũng vô nghĩa cả thôi. Tôi bồn chồn lắm, không thể ngồi yên được.”

Tachibana ấn mạnh vào thái dương như để ngăn cơn đau đầu, “Nhờ thế anh đã hiểu rồi nhỉ, rằng anh chẳng chịu ảnh hưởng gì từ người hiến hết.”

“Tôi vẫn chưa hiểu. Chỉ là không cảm nhận được chút liên hệ nào với ông bố thôi.” Tôi luồn tay vào tóc gãi sồn sột. Sau đó tôi dừng tay lại, để ý đến thái độ của Tachibana, “Hay là… nhầm rồi?”

“Nhầm á?” Cô chau mày.

“Nhầm người hiến ấy. Gặp ông Sekiya về xong tôi đã băn khoăn mãi vấn đề này…” Tôi liếm môi. “Sekiya Tokio là người hiến não thật chứ?”

Tachibana tái mặt, miệng há ra, mất một lúc mới thốt nên lời, “Anh đang nói gì? Tại sao anh lại nghi ngờ điều này cơ chứ?”

“Trực giác mách bảo. Người hiến não là ai khác đúng không?”

“Trực giác sai. Không thể nào. Hơn nữa, tại sao chúng tôi phải lừa anh chứ?”

“Tôi không biết tại sao.”

“Anh toàn nói năng vớ vẩn.” Tachibana khoát tay như đuổi ruồi. “Coi như tôi chưa nghe chuyện hôm nay nhé. Chà, đến giờ rồi, tôi đi gọi trợ lý Wakao đây.”

Tachibana vội vã rời khỏi phòng như chạy trốn.

Phản ứng đó là do bị nói trúng tim đen, hay là do phải nghe một giả thuyết không ngờ tới? Bây giờ tôi chưa thể xác định được.

Tôi vẫn làm những bài kiểm tra cũ. Người kiểm tra vẫn là trợ lý Wakao, chẳng thấy bóng dáng Tachibana đâu cả.

“Kết quả kiểm tra không có gì bất thường phải không?” Làm xong, tôi hỏi với giọng châm chọc.

Wakao không thể nào không nghe ra giọng điệu của tôi, nhưng anh ta vẫn bình thản.

“Phải đợi máy tính phân tích đã, nhưng kết luận chắc là như cậu nói thôi.”

Tôi lộ vẻ chán ghét, “Nếu các vị không nói dối, thì tôi chắc chắn một điều là phương pháp kiểm tra này cần thay đổi. Nó vô dụng, hoặc là máy tính có vấn đề.”

“Phương pháp và máy tính đều ổn.” Wakao vẫn giữ vẻ điềm nhiên. “Nhưng không phải cái gì cũng kiểm tra được, nên phải định kỳ trắc nghiệm bổ sung. Cậu đi với tôi nào.”

Anh ta dẫn tôi sang phòng bên cạnh. Ở đây có một chiếc hộp giống như bốt điện thoại. Tôi nhớ thiết bị này, không lâu sau khi phẫu thuật xong tôi đã vào trong làm bài kiểm tra.

“Bài kiểm tra thính giác phải không?”

“Đại khái thế, thực tế thì còn tìm hiểu thêm một số chức năng khác nữa.”

Anh ta ra dấu cho tôi bước vào. Trong hộp có một chiếc ghế. Trước ghế có một thiết bị có màn hình và bàn phím, từ thiết bị phát ra tín hiệu, đã cầm sẵn tai nghe.

Tôi đeo tai nghe theo yêu cầu của trợ lý Wakao và bắt đầu bài kiểm tra.

Đây là các bài kiểm tra liên quan đến âm thanh: yêu cầu tôi nghe hai loại âm để phân biệt cao–thấp, mạnh–yếu, dài–ngắn, so sánh âm sắc, chỉ ra điểm không tương đồng giữa hai đoạn âm điệu, cuối cùng là phân biệt vài loại âm nhạc có tiết tấu khác nhau.

Chẳng có gì khó cả. Hẳn những người có tai bình thường đều làm được.

“Đừng bảo tôi là, vì kết quả kiểm tra rất tốt nên tất cả bình thường nhé. Thế này là lừa trẻ con đấy.” Tôi ra khỏi hộp, chỉ vào ngực trợ lý Wakao.

Chừng như suy ngẫm điều gì, anh ta im lặng nhìn mặt tôi một lát, rồi hỏi, “Dễ quá à?”

“Khi làm những bài kiểm tra trước, tôi nhớ là khó hơn. Thay đổi độ khó là chơi không đẹp rồi.”

Wakao vẫn giữ vẻ mặt kín bưng, trông mà sốt ruột. Anh ta hít một hơi. “Dĩ nhiên, đây chỉ là một thông số thôi. Nó chẳng thể trở thành dữ liệu suy đoán cậu bình thường hay bất thường.”

“Thế thì tốt.” Tôi gật đầu.

Sau bài kiểm tra, tôi đi tới phòng tiến sĩ Dogen. ông đang gõ phím máy tính ở bàn. Ngay bên cạnh là một người đàn ông tôi chưa trông thấy bao giờ. Thấp bé, đầu to quá khổ so với người, hói bóng lòng lọng.

“Chà, sắc mặt cậu ổn đấy!” Tiến sĩ Dogen niềm nở đón tôi. “Gần đây có gì thay đổi à?”

“May mắn là không có.”

“Ừ, vậy là cậu đã đi làm lại bình thường rồi.”

“Không phải, lần trước tôi đã nói với ông đấy, tôi có cảm giác tính cách và sở thích của mình đang thay đổi. Giờ cảm giác ấy còn mạnh hơn.”

Mặt ông tiến sĩ tối lại, “Cụ thể thế nào?”

“Thế này…” Tôi chực nói lại thôi, vì nhớ ra có người ngoài.

Nhìn ra sự ngần ngại của tôi, ông tiến sĩ mỉm cười gật đầu, “À! Quên giới thiệu! Đây là giáo sư tâm lý học Mitsukuni, bạn tôi.”

“Tâm lý học ư?”

“Anh ấy rất có tiếng nói trong giới đấy.”

“Tôi là Mitsukuni.” Người đàn ông nhỏ thó đứng lên khỏi ghế và đề nghị bắt tay. Đứng lên trông cũng không cao hơn ngồi bao nhiêu. Tôi vừa bắt tay lại vừa nhìn tiến sĩ Dogen, “Ông gọi viện binh đấy hả?”

“Cũng có ý đó, có ích cho cậu mà. Nhưng việc ấy để từ từ nói sau. Giờ thì, không phải ngại giáo sư đâu, anh ấy sẽ giữ bí mật.”

Tôi nhìn người đàn ông với ngoại hình trông y như một khối não ấy. Ông nhìn lại tôi với ánh mắt như một ông già nhìn cháu mình, khiến tôi hơi khó chịu, nhưng tôi vẫn quyết định tiếp tục chuyện đang nói dở.

“Càng lúc tôi càng ghét tiếp xúc với người khác.” Tôi nói. “Nhìn xung quanh chẳng có người nào là hoàn toàn tin tưởng được. Tôi không thấy gì khác ngoài sự tầm phào của hết thảy mọi người. Trước đây tôi không có những suy nghĩ như vậy.”

Tiến sĩ Dogen há miệng kinh ngạc. Giáo sư Mitsukuni cũng có biểu hiện y hệt.

“Lúc trước tôi đã nói rồi, đây chỉ là sự thay đổi về tâm sinh lý. Tuổi còn trẻ giác ngộ nhanh mà tự phủ định cũng nhanh.” Ông bác sĩ lại lặp lại những lời y như trước.

Tôi bực dọc lắc đầu, “Tuyệt đối không phải là thay đổi tâm sinh lý.”

“Hừm…” Ông tiến sĩ gãi gãi bên đầu bằng ngón út.

“À phải rồi, hình như cậu đang cho rằng có thể là do ảnh hưởng của người hiến não hả?”

“Tôi chỉ trình bày nó như một khả năng thôi. Bản thân tôi cũng không hoàn toàn cho là thế.” Nhất là sau khi điều tra về Sekiya Tokio và không có chứng cứ nào khẳng định mạnh mẽ quan điểm đó.

“Tức là bây giờ không cho là thế nữa à?”

“Tôi không biết, vì thế tôi mới đến hỏi đây.”

“Ra vậy.” Dogen rời khỏi chỗ ngồi, đi rồi quay lại với hai tờ giấy, đặt xuống trước mặt tôi. Trên giấy vẽ mấy chục đường ngang.

“Tuần trước tôi có hứa, sẽ sắp xếp lại kết quả phân tích bài kiểm tra của cậu bằng hình thức dễ hiểu hơn. Chẳng hạn, độ dài biểu thị mức độ, như đường vẽ bên cạnh mục ‘tính hướng nội’ này. Có hai trang, một trang là kết quả kiểm tra gần đây của cậu, trang còn lại biểu thị kết quả kiểm tra lần đầu sau phẫu thuật. Cậu thử so sánh đi.”

Mỗi tay cầm một tờ, tôi săm soi nhưng không nhận thấy khác biệt lớn trong kết quả kiểm tra tính cách và cả tâm lý. Ít nhiều có dao động nhưng không rõ ràng.

“Bài kiểm tra của chúng tôi cũng nhận biết được cả phần tiềm ẩn trong nội tâm cậu nữa. Dù cậu nghĩ là mình đã thay đổi về tính cách này nọ, nhưng kết quả không cho thấy điều đó. Ngoài ra ở đây có dữ liệu trung bình của người Nhật.”

Tiến sĩ Dogen lấy ra một tờ khác.

“Thử nhìn đi, cậu sẽ nhận ra tính cách cậu hoàn toàn bình thường. Có hơi thu mình, nhưng mức độ không đáng kể. Thấy sao?”

Tôi lắc đầu, đặt ba tờ giấy xuống bàn, “Chỉ xem mấy con số thôi thì tôi làm sao hiểu được.”

“Nhưng chính cậu yêu cầu được xem còn gì.”

“Quả thật mấy hôm trước tôi đã nói như vậy, bấy giờ tôi chỉ hơi hơi nghi ngờ thôi. Bây giờ khác rồi. Tôi chắc chắn trạng thái của mình không hề bình thường.”

“Tại cậu cả nghĩ đấy. Nếu cậu tin vào phân tích của chúng tôi, nhất định thần kinh cậu sẽ dịu lại.”

Tôi tựa vào sofa, tay chống má. Tiến sĩ Dogen cho rằng không có gì bất thường thật ư? Hay ông đang giấu diếm vì một lý do nào đó? Tôi không thể xác định được.

“Nhân tiện…” Tiến sĩ Dogen nói. “Hôm nay giáo sư Mitsukuni đến đây chính là để phỏng vấn cậu.”

“Phỏng vấn ư?” Tôi nhìn người đàn ông ngồi lọt thỏm cạnh ông tiến sĩ y như con khỉ bỏ túi.

“Phỏng vấn đơn giản thôi.” Người đàn ông nhỏ thó nói. “Một bài phân tích tâm lý nho nhỏ. Tôi rất quan tâm đến việc cậu đổi khác với trước đây, nên muốn hỏi chuyện cậu.”

“Nếu là mấy bài kiểm tra tâm lý thì tôi đã làm quá nhiều với Wakao rồi.”

“Hơi khác mấy bài kiểm tra tâm lý đó, cậu không phải sợ.”

“Làm gì đến nỗi sợ…” Tôi đổi chân gác và chà chà chỗ cằm đã mọc râu lởm chởm. Tôi nhìn hai ông học giả. Xem chừng họ rất muốn kiểm tra, nên tôi lại hỏi ông giáo sư. “Chắc ông nghe tiến sĩ Dogen kể rồi. Tôi cảm thấy có điều dị thường bên trong mình. Liệu có thể xác nhận được điều tôi cảm thấy là đúng hay sai không?”

“Tôi chưa dám nói dứt khoát, nhưng tôi tin là có thể.” Giáo sư Mitsukuni lúc lắc cái đầu hói bóng. “Nhưng không biết kết quả ra sao nữa. Tóm lại có phải cậu đã thay đổi, hay chỉ đơn thuần là cảm giác của cậu…”

Tiến sĩ Dogen xen vào, “Theo tôi, chỉ cần làm rõ được nguyên nhân khiến cậu có ảo giác đó là tốt rồi.”

“Ảo giác?” Tôi biết sự nghi ngờ ánh lên trong mắt mình. Tôi không tài nào hiểu nổi thái độ của ông tiến sĩ. Tại sao ông ấy luôn xử sự như đà điểu rúc cát thế? Chẳng lẽ là sợ tổn hại cho cái vinh quang phẫu thuật thành công ư?

Dù sao thì cái kế hoạch của con khỉ bỏ túi này nghe cũng không tệ.

“Tôi hiểu rồi, được thôi.”

Mitsukuni chớp chớp mắt nhìn Dogen, gật đầu. Dogen cũng gật đầu, rồi đứng dậy, “Tôi lánh mặt thì hơn nhỉ?”

“Cảm ơn cậu.” Ông giáo sư nói.

Bài kiểm tra được gọi là “phỏng vấn” diễn ra trong một căn phòng khác. Mitsukuni muốn chắc chắn rằng không có gì lọt vào tầm mắt tôi ngoài những thứ được phép. Tôi cứ tưởng phải bịt mắt, nhưng không.

Ở giữa phòng đặt một cái ghế dài và tôi nằm xuống đó theo yêu cầu. Ánh đèn điện trên trần rọi vào giữa mặt. Nhưng một lát sau đèn cũng tắt, bóng tối mờ mờ. Giáo sư Mitsukuni lấy trong cặp ra một thứ như đèn pin dạng bút và bấm nút. Mã số hiện lên ở phần đuôi thứ ấy cho thấy nó không phải đèn pin. Có vẻ là thiết bị đầu cuối với máy móc gì đó trong cặp.

Giáo sư Mitsukuni ngồi về phía đầu tôi, tôi không nhìn thấy ông.

“Vậy, chúng ta bắt đầu. Cậu hãy thư giãn cơ thể.” Lúc ông giáo sư nói thì ánh đèn cũng nhấp nháy. Căn phòng sáng lên theo nó rồi tối đi. Đó là một nhịp điệu thực sự kỳ lạ. Chỉ nhìn thôi mà tôi thấy mình như bị nó hấp dẫn.

“Cậu hãy thả lỏng tinh thần. Nếu buồn ngủ thì nhắm mắt lại.”

Tôi khép mi mắt. Tiếng ông giáo sư vẫn vang lên, “Bây giờ tôi sẽ hỏi về quê hương của cậu. Cậu sinh ra ở đâu?”

Tôi nhớ lại và nói về ngôi nhà nơi tôi sinh ra và lớn lên cùng những thứ xung quanh. Kể luôn cả những chuyện như cạnh nhà có tiệm sinh vật cảnh.

Nhiều chuyện tưởng chừng đã quên giờ quay trở lại như mới gặp hôm qua.

Nhưng mặt khác, tôi lại không tài nào cảm nhận được đó là những chuyện liên quan đến bản thân mình. Thế là sao?

Ông giáo sư lại chuyển sang giai đoạn tiếp theo: Hồi tưởng căn phòng ngày xưa của cậu, cậu ở trong đó, mặc cái gì, đang làm gì…

“Tôi ở một mình. Một mình… chẳng làm gì cả. Tôi chỉ chăm chú nhìn ra ngoài.”

“Trong hoàn cảnh đó, cậu để ý thấy điều gì trước tiên?”

“Để ý ư?”

“Điều khiến cậu bận tâm ấy. Thả lỏng đi, cứ nói hết ra, thoải mái nói về điều xuất hiện trong đầu cậu.”

Thế giới dần dần trôi xa. Giọng ông giáo sư chỉ còn văng vẳng, ông đang kêu gọi gì đó rất lạ lùng.

Âm thanh nhỏ đi trong một thoáng lại từ từ vang lớn lên. Tiếng ai gọi tên tôi. “Jun, Jun.” Người nào đang gọi thế?

Rồi âm thanh trở nên rõ ràng. Người gọi là một thằng con trai tên Gamo. Trong đám học sinh lớp Năm, hắn to con nhất và có cái tính bất kể khi nào hay làm gì, hắn cũng phải phong mình làm thủ lĩnh.

Cái thằng Gamo đó đang gọi tôi. Tôi có cảm giác khó chịu.

Gamo hỏi tôi yêu thích đội bóng chày nào. Tôi đáp là Giants. Và hắn bảo có fan như tôi thì người khổng lồ sẽ thành ra yếu đuối, thế nên tôi đi mà ủng hộ đội bóng chày khác đi.

“Cậu có nói thế cũng vô ích, vì tớ đã thích họ rồi,” tôi nói và hắn ta vặc lại. “Thằng này mày cố trả treo à?” Và tôi bị đấm vào má.

“Tao đã quyết định rồi, từ hôm nay mày sẽ trở thành người hâm mộ của đội Whales,” Gamo nói. “Để đội Whales đứng vị trí cuối bảng. Khi nào đội khác đứng cuối bảng tao sẽ bảo mày chuyển sang làm fan họ. Hôm nào đội của mày thua, mày sẽ phải nhảy múa trước mặt mọi người. Ngược lại, khi đội Giants thua trước đội yếu nhất thì mày sẽ bị đấm và bị đá để xua tan vận rủi.”

Tôi không dám mách gia đình việc bị bắt nạt ở trường, vì bố sẽ mắng.

Thi thoảng khi nóng giận, ông lại chửi tại sao có thằng con sâu bọ yếu đuối như tôi. Nghe thế, tôi đau lắm.

Ở nhà bố luôn lặng lẽ ngồi bên bàn làm việc, ông là người không bao giờ thở dài. Lúc nào tôi cũng nhìn ông từ phía sau lưng.

Tấm lưng đó trở nên rộng và ngăm đen. Rồi đột nhiên quay về phía tôi, khuôn mặt biến thành một thằng học chung lớp mười một. Hắn là chủ lực đội bóng rổ, thường xuyên trốn học ra quán hút thuốc. Hắn hỏi tôi, “Này Naruse, đi xem phim với tao không?”

Tôi ngạc nhiên hỏi, “Hai thằng mình á?”

“Mày điên à?” Hắn nói. “Rủ Takazawa Seiko nữa chứ.”

Lồng ngực tôi ấm lại khi nghĩ đến Takazawa Seiko, cô bạn duy nhất học chung từ cấp hai, và chung cả sở thích. Cô ấy rất tử tế với tôi, hễ nhắc đến sách và tranh là hai đứa lại rôm rả nói không biết chán.

Khi bừng tỉnh, tôi nhận ra cả ba đã đứng trước rạp chiếu phim. Đó là nơi chúng tôi hẹn nhau.

Trước khi vào trong, tôi nghe thấy tên chủ lực bóng rổ dặn, “Mày ngồi xa bọn tao ra và khi hết phim thì bảo có việc phải về trước, hiểu chưa?”

Tôi muốn phản bác, nhưng không thốt nên lời.

Tôi làm như hắn ra lệnh, ngồi xem ở chỗ rất xa hai người họ. Trên màn hình đang chiếu cảnh giám đốc nhà máy nghe điện thoại. Đầu dây bên kia là giám đốc nhà sản xuất điện cao áp. Nhà máy đang tổ chức đấu thầu để đặt hàng, nhưng ông giám đốc nhà máy lại tiết lộ giá thầu cho công ty “móc nối mật thiết” với ông. “Móc nối mật thiết” ở đây có nghĩa là ông ta sẽ được tiền lót tay.

Lúc này một thanh niên đi tới. Đợi giám đốc gác máy, anh ta đưa ra một bản báo cáo, trên đó chỉ ra nguyên nhân khiến sản phẩm trục trặc gần đây nằm ở nguồn điện của bên cung cấp. Chính là bên “móc nối mật thiết” với ông. Giám đốc đỏ mặt tía tai, bắt đầu cầm bút đỏ gạch béng những phần khiến ông ta không hài lòng.

Vì hầu hết nội dung đều thuộc diện không hài lòng nên bản báo cáo thành ra đỏ lòe.

Tôi cầm lấy bản báo cáo đã ra giấy lộn kia, và nó biến thành tờ báo.

Trên báo đăng tin nữ sinh A tự tử bất thành. Cô đã cắt cổ tay. Chính là Takazawa Seiko. Người ta không rõ nguyên nhân nào thúc đẩy cô bé, nhưng có tin đồn rằng đi xem phim về cô bị thành viên chủ lực của đội bóng rổ cưỡng hiếp. Seiko không kể với ai cả, mà phần lớn là do tên bóng rổ đem chiến tích đi gáy với bạn bè. Sau khi xuất viện, Seiko không đến lớp nữa và làm thủ tục chuyển trường.

Dĩ nhiên, kể từ khi tôi bỏ mặc cô ấy bồn chồn bất an ở rạp chiếu phim, chúng tôi chưa một lần gặp lại.

Tôi ném tờ báo vào lò đốt rác. Ngọn lửa bùng lên. Tôi trông thấy một cái lồng sắt, bên trong có con chuột. Con chuột biến thành tên chủ lực bóng rổ. Tôi bóp cổ hắn. Tôi bóp cổ Gamo. Tôi bóp cổ ông giám đốc nhà máy và quăng vào trong lửa. Từng người một lần lượt bị lửa thiêu cháy.

Có âm thanh vọng đến. Ai đó đang gọi tôi.

“Cậu Naruse, cậu Naruse.”

Tôi mở bừng mắt. Ánh đèn quá chói làm tôi lại nhắm nghiền mắt vào. Có tiếng nói, “Thế này không được, chỉnh đèn tối đi một chút.”

Tôi lại mở mắt. Khuôn mặt nhỏ của giáo sư Mitsukuni ở ngay trước mắt. Sau lưng ông ta là tiến sĩ Dogen, không biết đã vào phòng tự lúc nào.

“Cậu thấy sao?” Ông giáo sư hỏi.

Tôi dùng đầu ngón tay day thái dương, “Đầu óc hơi tê dại. Nhưng không sao cả.”

“Cậu đã ngủ ư?”

“Ừm, hình như có ngủ một lúc. Sau đó… nằm mơ thì phải. Mà, chẳng hiểu sao tôi không thể nhớ chi tiết được.”

“Cậu không phải cố gắng quá. Hôm nay đến đây thôi.” Ông giáo sư đan các ngón tay đặt trên mặt bàn lại với nhau, ở bên cạnh là chiếc đèn bút lạ lùng và băng keo. Băng keo ư?

Lúc trước không có thứ này, nó ở đây làm gì?

“Tiềm thức tôi có gì không? Giáo sư đã làm rõ được chưa?”

“Vẫn chưa, thực chất là mới bắt đầu thôi. Xin lỗi cậu, bây giờ mà giải thích quá nhiều e rằng sau này sẽ gây ra các tưởng tượng xấu cho cậu.”

“Nghĩa là chúng ta sẽ tiếp tục thêm à?”

“Tôi cho là nên thế. Tôi đã nhận được sự cho phép của tiến sĩ Dogen rồi, chỉ cần cậu cũng đồng ý nữa thôi.”

“Nếu việc đó cần thiết thì chẳng còn cách nào khác cả. Dù vậy tôi thực sự rất mệt. Đầu tôi cũng rất đau.”

“Cậu nghỉ một chút rồi về đi.” Từ phía sau lưng ông giáo sư, tiến sĩ Dogen nói.

Tôi rời khỏi trường đại học và ra về trong cảm giác bấn loạn. Chẳng hiểu sao tôi không thể nhớ nổi nội dung giấc mơ.

Nhà tâm lý học đó đã làm gì? Liệu ông ta có giúp tôi làm sáng tỏ được thắc mắc về tình trạng quái lạ này không?

Tàu điện vắng tanh. Tôi ngồi xuống, đặt hai tay trên đầu gối và nhận ra sự thay đổi lạ lùng. Cổ tay đỏ bầm như bị chà mạnh. Tôi thử chạm vào và thấy dinh dính.

Tại sao?

Quan sát một lúc, tôi nuốt nước bọt, vội vàng cuốn ống quần jeans lên xem. Quả đúng thế, cổ chân cũng dinh dính như vậy.

Băng keo.

Rõ ràng họ đã trói tay chân tôi lại bằng băng keo. Tại sao phải làm thế? Xem ra bấy giờ tôi ở tình trạng không trói không được.

Tôi kiểm tra khắp người xem có còn thay đổi nào khác không. Bên trong khuỷu tay trái có một vết rạch nhỏ, vốn không hề có trước khi tôi đến trường.

Tất cả đều bình thường đây ư?

Tôi lẩm bẩm một cách u uất.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!