14
Ba ngày sau khi giết Tachibana Naoko, tôi ăn xong bữa trưa và trở về vị trí làm việc thì trông thấy giấy nhắn báo rằng có khách đang đợi. Nét chữ tin nhắn thô thiển, chắc là của cô ả nhân viên văn phòng khinh khỉnh đó. Bây giờ, bất cứ việc gì cô ta cũng cố báo cho tôi qua giấy nhắn. Gớm, tôi lại chẳng cảm ơn quá. Gần đây tôi tránh hết sức tiếp xúc với người khác, lặp đi lặp lại các thao tác công việc trong im lặng với máy móc bao quanh. Chỉ có trao đổi với tổ trưởng trước và sau giờ làm là không tránh khỏi thôi, dù thế cũng hiếm khi tôi chủ động mở lời. Tôi gật đầu với chỉ thị của tổ trưởng và nếu được hỏi thì trả lời ở mức tối thiểu.
Tổ trưởng nghĩ rằng tôi là kẻ khác người, khó giao tiếp, nhưng vì tôi không hề mắc lỗi trong công việc, năng suất thậm chí còn vượt xa các công nhân trước, nên anh ta chẳng có lý gì để khiển trách cả.
Ở cửa vào nhà xưởng có một phòng rộng đơn sơ để đồng nghiệp có thể ngồi nói chuyện. Đang giờ nghỉ trưa và hơn hai chục cái bàn đều bỏ trống nên tôi dễ dàng tìm thấy vị khách của mình. Mà dĩ nhiên là có đông đúc đi chăng nữa tôi cũng không gặp khó khăn gì, bởi vị khách đó chính là thanh tra Kurata.
“Tôi hy vọng là không quấy rầy bữa ăn của cậu,” thanh tra nhìn tôi.
“Hình như có chuyện gì khẩn cấp à?” Tôi ngồi xuống, nhìn vào đôi mắt giống y như chó săn của Kurata. “Thế nên anh mới cất công đến nơi toàn mùi dầu hôi thế này.”
“Không, cũng không đến mức khẩn cấp. Đúng ra buổi tối cũng được, nhưng muốn xem cậu đang làm việc ở nơi như thế nào thôi. Hình như cậu chuyển công tác hả?”
“Vâng.” Tôi ngả người ra lưng ghế và khoanh tay. “Tìm tôi có chuyện gì vậy?”
“Ừ, thật ra thì…” Kurata lấy sổ tay, mở ra, hau háu quan sát tôi một lúc. “Cậu có chỗ nào không khỏe à?”
Tôi lắc đầu, “Không, không có.”
“Thế à, thế thì tốt. Nhưng… có vẻ sắc mặt cậu không được ổn lắm.”
“Do làm việc nhiều đấy, tại tôi có hơi bận.”
“Không nên cố quá đâu.” Kurata nhìn lại cuốn sổ. “Cậu biết cô Tachibana Naoko phải không? Trợ lý ở Phòng Nghiên cứu Dogen, khoa Y Đại học Towa.”
Tôi gật đầu. Tôi chẳng lấy gì làm ngạc nhiên vì câu hỏi đã dự đoán được, “Cô ấy làm sao?”
“Cô ấy mất tích hai ba hôm rồi.”
“Mất tích?” Tôi nghĩ đây quả là một từ ngữ mang dư âm kỳ lạ. Chắc là do tôi biết chỗ của cô ấy nên mới có cảm giác như vậy. “Nghĩa là không biết đi phương nào hay sao?”
“Đúng vậy, bố mẹ cô ấy làm đơn thông báo. Theo như mẹ cô ấy kể thì buổi trưa hai ngày trước tiến sĩ Dogen gọi điện đến, báo rằng cô con gái không đến trường đại học, mà gọi về nhà riêng không thấy ai nhấc máy. Ông ấy hỏi xem bố mẹ cô có biết gì không? Bà mẹ bèn tới căn hộ tìm con gái, quả nhiên cô ấy không ở nhà. Mặc dù bà mẹ có nghĩ là cô ấy đi du lịch, nhưng chẳng thấy dấu vết chuẩn bị gì cả, lại còn đi mà không báo ai thì rất kỳ. Rồi bà thử gọi cho những nơi cô ấy có thể tới nhưng mọi người đều không biết. Đầu tiên bà cũng định chờ qua hôm sau mới báo cảnh sát, nhưng lo quá đứng ngồi không yên nên nửa đêm hôm qua đã đi báo luôn.”
“Nếu vậy, vẫn chưa thể nói là đã xảy ra bất trắc.”
“Cũng đúng, nhưng tôi không lờ đi được. Biết đâu cô ấy bị cuốn vào vụ gì, nhất là khi cô ấy tham gia ca phẫu thuật của thời đại kia. Hành tung cô ấy giờ không rõ, tôi nghĩ rằng có liên quan đến nó. Sự việc khá là phức tạp nhỉ. Tôi phụ trách vụ này cũng vì tôi ít nhiều nắm được tình hình vụ kia.”
Anh ta không nói rằng có khả năng Naoko đã bị giết. “Việc anh muốn hỏi tôi là gì?” Tôi nghiêng đầu, hơi hếch cằm lên.
“Đầu tiên là manh mối. Về việc mất tích của cô ấy, cậu có nghĩ ra điều gì không?”
Tôi từ từ quay mặt đi, “Tôi chắc chắn là không biết nơi cô ấy đi rồi.”
“Dù là không biết, nhưng tôi nghĩ cậu có thể nghe cô ấy kể ít nhiều. Trong thời gian cậu nhập viện, hình như cô ấy là người đã chăm sóc cậu suốt mà. Sau khi ra viện, hai người vẫn gặp nhau nhiều, chẳng hạn như ở phòng nghiên cứu, đúng không?”
Tôi khẽ gật đầu. Lời người này làm tôi băn khoăn. Tất nhiên anh ta đã phải hỏi qua Dogen rồi, mà mấy người đằng ấy thì biết tôi với Naoko thường gặp riêng. Nhưng nghe giọng điệu Kurata bây giờ thì dường như anh ta không hề biết chuyện đó. Dogen chưa kể chăng? Tại sao lại chưa kể?
“Lần cuối cùng cậu gặp cô ấy là khi nào?” Thanh tra thay đổi cách hỏi.
Tôi trả lời rằng cũng lâu rồi, hôm đến nhà Saga. Kurata ghi chép lại và nói ngay.
“Ngoài chuyện điều trị của cậu, cậu có nhớ cô Naoko còn nói chuyện gì nữa không?”
Sau khi trình bày hai ba chuyện vô hại, tôi hỏi, “Anh không hỏi tiến sĩ Dogen về những hoạt động gần đây của Naoko ư?”
“Có chứ, tất nhiên.” Kurata nói, “Nhưng ông ấy không có manh mối gì cả, chỉ biết hôm trước, cô ấy vẫn đến trường như thường, làm việc như thường rồi ra về tầm 6 giờ tối. Sau đó mất tích.”
Thì ra Dogen đang giả vờ. Lý do là gì đây? Nếu ông ta nói sự thật, đương nhiên tôi sẽ bị nghi ngờ. Vì sao ông ta phải che giấu chứ?
“Tôi xin lỗi, tôi không biết gì cả.”
“Vậy à?” Trông Kurata không có vẻ nghi ngờ. Anh ta cho cuốn sổ vào túi áo trong, gương mặt ra chiều tiếc nuối. “Tôi sẽ hỏi nơi khác xem.”
“Thanh tra, anh có nghĩ là Naoko làm sao rồi không?”
“Sao nhỉ.” Anh ta gãi đầu, “Tôi cảm thấy có thể cô ấy sẽ đột ngột xuất hiện lại. Cũng có thể chuyện xấu nhất đã xảy ra. Không biết nữa.”
Tôi im lặng gật đầu. Linh tính chẳng lành của Kurata đúng rồi đấy.