15
Buổi chiều, tôi vừa làm việc vừa nghĩ lại chuyện tối hôm đó. Cảnh tượng ấy xuất hiện trong đầu tôi bao nhiêu lần. E rằng cả đời tôi cũng chẳng rũ bỏ được… nếu như tôi còn có cái gọi là “cả đời”.
Tôi đã phân thây Naoko trong cái bồn tắm nhỏ hẹp, vì cứ để cả mà mang đi thì rất rắc rối. Chiếc cưa mấy hôm trước cưa cổ con chó đã gỉ sét, vậy nên nét cắt không được ngọt lắm nữa. Cưa rời thi thể xong, tôi để từng bộ phận một vào túi nylon màu đen. Ngày trước đến phim kinh dị tôi còn sợ xem, nhưng bây giờ tôi hoàn toàn không sợ sệt gì. Có lẽ cũng không thể nói như thế được, vì tôi của hiện tại không còn là Naruse Junichi trước đây nữa rồi.
Chính tay tôi giết mà tôi thậm chí còn không nhận ra cái đầu của Naoko, thì ra người ta chết đi thay đổi nhiều như thế này à. Là do biến dạng trong quá trình cưa hay sao? Tôi hôn nó lần cuối và cho vào túi nylon.
Ngày hôm đó tôi đã đặt cái xác như vậy trong phòng tắm. Tối hôm sau, tôi sang mượn ô tô của Usui hàng xóm để ra ngoài phi tang nó. Gần đây chạm mặt nhau, Usui cứ nhìn tôi như nhìn thứ gì bí hiểm. Khi tôi hỏi mượn xe, cậu ta có vẻ miễn cưỡng, nhưng vẫn đưa chìa khóa ra, chắc bị trấn áp trước vẻ quái thai toát ra từ con người tôi. Thấy tôi bê bọc nylon ra xe, cậu ta hỏi, “Túi đựng gì vậy?”
“Đừng lo, không phải rác đâu,” tôi nói.
Usui lầm bầm, “Em không lo cái đấy.”
Loại cậu ấm không biết trời cao đất dày như mày làm sao ngờ nổi mà lo, liệu thần hồn tao cũng vạc mày thành thế này luôn. Tôi thầm nguyền rủa trong lúc leo lên xe khởi động.
Tôi đến nhà máy, vào kho lấy trộm một chiếc xẻng. Xẻng này để xúc tuyết mùa đông nên thiếu một cái chắc cũng chẳng ai để ý.
Tôi biết một chỗ để vứt xác rồi. Tôi nhớ là trước đây cũng từng mượn xe Usui đưa Megumi đi Chichibu hóng gió. Chúng tôi đã lái xe vào cánh rừng dường như chẳng có ai lui tới và làm tình trên xe lần đầu tiên trong đời. Làm tình trong chiếc xe nhỏ hẹp chật vật hơn tôi tưởng. Làm thì làm nhưng cứ lo canh cánh liệu có ai đến không.
Megumi.
Nhớ đến em, tôi nghe ngực đau nhói. Bây giờ em thế nào? Cái thời tôi nuôi mộng làm cho em hạnh phúc hình như đã xa xôi lắm rồi.
Tôi dừng xe ở chỗ có kỷ niệm với Megumi, cầm lấy xẻng và đi sâu vào hơn chục mét. Tôi chọn chỗ đất mềm và bắt đầu đào. Tôi không kỳ vọng gì chuyện người ta vĩnh viễn không tìm thấy, chỉ đang tìm cách câu giờ chút xíu thôi.
Chẳng biết thời gian trôi qua lâu hay chóng, áng chừng đã đào sâu tới một mét, tôi xách túi nylon lại, trút đồ bên trong xuống hố. Xung quanh tối đen như mực, chỉ có duy nhất ánh sáng lờ mờ của đèn pin, không nhìn rõ gì cả, vì thế tôi không cảm nhận được là mình đang chôn một phần thân thể Naoko.
Tôi lấp đất, san phẳng bề mặt, nhưng nó vẫn gồ lên rất thiếu tự nhiên, ban ngày chắc càng rõ. Thế nhưng ở đây chẳng mấy ai lai vãng, mà giả dụ có, và người ta lấy làm lạ thì cũng chẳng thể ngờ bên dưới là cái xác. Thế là được rồi, tôi bằng lòng. Nếu bị phát hiện sớm thì tức là số phận nó thế.
Túi nylon thì tôi vứt vào thùng rác ở công viên nào đó trên đường về nhà, còn cái xẻng quăng ra bãi tập trung rác thải. Chắc chẳng ai đem lòng ngờ mấy thứ này.
Tôi cho xe vào chỗ đậu của Usui rồi thả chìa vào hộp thư của căn hộ cậu ta. Xong xuôi tất cả về đến nhà, đồng hồ báo thức đã chỉ 2 giờ sáng.
Dù sa lưới cũng chẳng sao… Nhớ lại cảnh đêm hôm đó, tôi tự nhủ như thế. Chỉ cần động não đôi chút cũng biết mình đã phạm rất nhiều sơ hở so với tội phạm thông thường. Chẳng hạn cái túi, ai mà nhặt nó là nhận ra ngay máu và dịch cơ thể còn sót bên trong, rồi đi báo cảnh sát, cảnh sát sẽ điều tra xem nó có liên hệ với vụ án nào không. Sau đó, nếu tìm thấy những mảnh thi thể rời rạc trên núi Chichibu, họ sẽ xác định được mối liên hệ. Nhóm máu đồng nhất, dấu vân tay còn lại trên túi sẽ được chú ý. Nhóm đang tìm kiếm Tachibana Naoko ắt sẽ nghĩ cái xác này là cô. Dù xác có rữa, không thể xác định qua bề ngoài nữa, nhưng vẫn có thể đối chiếu vân tay, hoặc xem xét qua hồ sơ nha khoa.
Tóm lại, nhờ vào khoa học, người ta sẽ xác định được nạn nhân là Tachibana Naoko, sau đó tập trung tìm kiếm nguồn gốc dấu vân tay trên cái túi. Tất cả những người sống quanh Naoko đều sẽ bị điều tra. Một khi cảnh sát xác định được dấu vân tay trên túi khớp với dấu vân tay của tôi, thì sẽ xếp tôi vào diện tình nghi.
Kể cả thế thì cũng đành chịu. Tôi không sợ hãi gì việc bị bắt. Chỉ là vào tù thôi mà. Kể cả bị tuyên tử hình đi chăng nữa, tôi cũng chẳng sợ. Con người đằng nào chả chết, chẳng qua là chết sớm hay muộn. Dẫu sao thì sinh mệnh cũng không đáng giá đến mức phải vắt óc nghĩ cách gia hạn. Chưa kể, sinh mệnh của tôi giờ đang bị Shunsuke xâm chiếm rồi.
Tuy thế tôi vẫn tiếc nuối những tâm tưởng không còn bao nhiêu của Naruse Junichi. Tôi muốn cố sức lưu giữ càng lâu càng tốt những cảm xúc của Junichi, cho đến khi bị cảnh sát tước đi tự do. Nếu không thể ngăn cản việc tha hóa nhân cách, thì chí ít tôi cũng có thể khiến nó chậm lại. Tối qua tôi xem album ảnh đến mãi khuya. Bố mẹ trong ảnh còn trẻ trung và mạnh khỏe. Có rất nhiều tấm ảnh tôi thời thơ bé, là minh chứng cho việc tôi đã chào đời và chỉ được chúc phúc đến chừng đó. Sau này, vào tiểu học, trung học, tôi hiện ra nhỏ thó và luôn cúi gằm đầu.
Đây là quá khứ của mình, tôi tự nói với bản thân. Tôi cố gắng hồi tưởng mình đã làm những gì, cảm giác ra sao thời ấu thơ, rồi cấp ba. Những ký ức cứ như mẩu truyện nào từng đọc trước đây, không có cảm giác chân thực, nhưng vẫn mang máng nhớ được.
Tôi lật album lia lịa, xem mệt rồi thì lấy danh bạ, trên đó viết tên những người tôi đã gặp, sắp xếp theo thứ tự bảng chữ cái. Tôi giở xem từ đầu, hồi tưởng việc gặp gỡ, qua lại với họ. Những việc tôi đã làm trong quá khứ, có đầy chuyện mà tôi của bây giờ chẳng thế nào tin nổi, nhưng quả thật đúng là chuyện của tôi, chắc chắn như ảnh trong album rõ ràng là chụp tôi vậy.
Đợt trước đã thử rồi, nhưng hôm nay tôi quyết định trên đường về nhà lại ghé tiệm cho thuê băng đĩa. Tôi muốn mượn bộ phim hài đã xem ngày xưa. Có lẽ tôi sẽ chẳng thấy nó hay ho gì nữa, nhưng tôi sẽ cố cười ở những đoạn nên cười. Biết đâu như vậy lại buồn cười thật.
Tiếc rằng, dự định này bị phá ngang. Tan làm, tôi vừa ra khỏi cổng nhà máy thì có người gọi. Giọng phát ra từ chiếc xe dừng ngay sát sườn tôi.
“Tôi gặp cậu một chút được không?” Wakao hỏi.
Nhìn thấy người liên quan đến ca phẫu thuật ấy, nỗi căm hờn trào lên làm tôi buồn nôn. Tôi muốn nói tôi không rảnh nói chuyện với anh, nhưng mau chóng cân nhắc lại đáp, “Khoảng ba mươi phút thì được.” Hẳn là liên quan đến Naoko rồi, nếu vậy tôi cũng có chuyện muốn hỏi anh ta.
“Lên xe đi.”
Tôi ngồi vào băng sau.
Wakao lặng lẽ lái xe, xem chừng đã xác định được là sẽ đi đâu. Tôi mặc kệ.
Xe dừng lại gần công trường xây dựng một tòa nhà nào đó. Xung quanh là xe tải với xe ủi, chẳng có một ai. Chắc hôm nay họ nghỉ. Chả trách, ở đây thì không ai trông thấy, rất hợp để bàn chuyện kín đáo.
“Dogen đâu?” Tôi hỏi và nhìn quanh. Hẳn là ông ta đã bảo Wakao đưa tôi đến đây.
Nhưng Wakao nói, “Cậu lầm rồi, tôi đưa cậu tới không phải để gặp thầy. Người muốn tìm cậu là tôi. Các thầy còn cảnh cáo tôi rằng, đừng bén mảng đến gần cậu nữa kia.” Wakao ngoái đầu ra sau, sự cẩn trọng hiện trên nét mặt. Lời lẽ anh ta thật quái đản.
“Cần gì đây?” Tôi sẵn sàng tấn công.
Wakao lộ vẻ hung tợn, “Cô ấy sao rồi?”
“Cô ấy?”
“Cậu cứ vờ vịt, Tachibana ấy. Ba ngày trước cô ấy đến chỗ cậu đúng không? Sau rồi chẳng thấy tăm hơi.”
“Đến chỗ tôi à?” Tôi bĩu môi, “Để làm gì chứ?”
Anh ta lắc đầu bằng biểu hiện đã chán lắm rồi, “Đừng lãng phí thời gian, hãy thẳng thắn với nhau đi. Nhằm thu thập dữ liệu, cô ấy đã tiếp cận cậu, thậm chí còn dùng thân xác mình làm mồi nhử. Tôi đang nói đến việc này đấy.”
“Tôi thừa nhận cô ấy có gặp tôi. Nhưng không phải để thu thập dữ liệu, cô ấy bảo lo cho tôi nên đến xem sao.”
Nghe đến đây, Wakao xua tay, “Không phải cậu tưởng cô ấy nói thật đấy chứ? Tóm lại, chúng tôi biết hai người vẫn gặp riêng, ba ngày trước cũng gặp riêng, sau đó cô ấy biến mất. Tất nhiên chúng tôi phải sinh nghi là cậu đã làm gì đó. Vậy nên tôi đang hỏi cậu. Cô ấy sao rồi?”
Tôi dựa sâu vào thành ghế, “Tôi không biết.”
“Không thể nào, nói thật đi.”
“Không biết,” tôi nói. “Cảnh sát mà hỏi thế thì tôi hiểu. Nhưng tại sao lại là anh? Nếu anh biết cô ấy đến nhà tôi, tại sao không nói với cảnh sát hả? Như vậy thì bây giờ, đám cảnh sát sẽ hỏi giùm cái câu anh vừa hỏi tôi đấy.”
“Không làm thế được. Cho nên chúng tôi đang rất dằn vặt đây.” Thái dương anh ta giần giật. “Có lẽ cậu cũng nghe thầy Dogen nói rồi, việc nghiên cứu cấy ghép não có thế lực rất lớn đằng sau. Theo yêu cầu của họ, quá trình phải được tiến hành trơn tru, không gây nên sóng gió, không được phép có tai nạn. Chẳng hạn sau ca phẫu thuật đầu tiên mà bệnh nhân phát rồ thì khốn. Cậu hiểu chưa? Từ giờ cậu sẽ phải sống với những năm tháng thanh xuân lương thiện. Thế nên về chuyện của Tachibana, chúng tôi quyết định tạm thời không tiếp xúc với cậu, chẳng may khiến cảnh sát chú ý đến cậu thì phiền to. Từ cùng lý do đó, chúng tôi cũng giữ bí mật cả việc Tachibana gặp riêng cậu dạo trước.”
“Nói cách khác, tất cả là tránh rắc rối cho các người.”
“Nếu cậu cư xử cho tốt thì cũng có nghĩa cậu không bị rắc rối tương tự.”
“Gặp mặt thế này vẫn có nguy cơ dính vào rắc rối. Tại sao anh lại phá lệnh Dogen?” Tôi hỏi.
Wakao nhìn lảng đi trong tích tắc, rồi một lần nữa lại nhìn tôi, ánh mắt tức giận.
“Ra vậy?” Tôi vỡ lẽ. “Anh mê cô ta?”
“Loại người như cậu không hiểu được tình cảm của tôi đâu. Thôi nói đi, cậu làm gì cô ấy rồi và ở đâu?”
“Người anh thích, anh tự đi mà tìm,” tôi chậm rãi nói.
Nửa mặt Wakao nhăn lại, “Cậu giết rồi phải không?” Tôi im lặng đón lấy mắt anh ta. Như được xác nhận, mặt anh ta đỏ tía lên, gò má giần giật.
“Quả nhiên mày đã giết cô ấy.” Vẻ mặt anh ta rất khác thường, nhưng chắc đã chuẩn bị tâm lý nên kiểm soát được không để bản thân bùng nổ.
“Nói chuyện kiểu này tầm phào thật đấy. Chán quá, tôi về đây.” Tôi mở cửa, xuống xe.
Wakao nói vọng theo, “Nhất định tao sẽ giết mày.”
Tôi quay lại, buông gọn lỏn một câu, “Tới đi.”
Tối hôm sau, thứ Bảy, ti vi đưa tin phát hiện ra cái xác.
Tôi mượn hai cuốn phim Âu-Mỹ ở tiệm băng đĩa, đều là phim hài khiến tôi cười đau cả ruột ngày trước. Nhưng tôi bây giờ không hiểu nổi nó buồn cười ở chỗ nào. Tất cả diễn xuất của các diễn viên chỉ truyền đạt mỗi sự quá lố. Dù thế tôi vẫn cười, đến cảnh nên cười là tôi lại mở miệng và thử bật ra “A ha ha”. Nỗ lực của tôi còn lố bịch và rỗng tuếch hơn cả diễn viên trong phim. Sau ba mươi phút, tôi cảm thấy chán ghét bản thân kinh khủng nên ngừng cuốn băng. Rồi khi định ném cái điều khiển vào màn hình thì bản tin lên sóng.
“Khoảng trưa hôm nay, trong một ngọn núi thuộc thành phố Chichibu, tỉnh Saitama, người ta tìm thấy nhiều mảnh thi thể nghi là của một phụ nữ…”
Bàn tay đang cầm điều khiển của tôi ngừng lại.
Cô phát thanh viên mặt thản nhiên cho biết, một người dân sống gần hiện trường đã phát hiện ra cái xác. Vài ngày một lần, ông ta đi loanh quanh trong núi, trông thấy vết xe đi sâu vào rừng nên thắc mắc, kiểm tra một lượt thì thấy chỗ đất khả nghi, đào lên mới biết có cái xác.
Sơ đồ hiện trường được chiếu trên màn hình. Rõ ràng là nơi tôi đã chôn Naoko.
Tuy chưa tìm ra lai lịch nạn nhân, nhưng người ta đã xác định được ngày chết. Làm rõ nhân thân chỉ là vấn đề sớm hay muộn thôi. Bại lộ thế này thì hơi nhanh, nhưng tôi cũng không thất vọng, thậm chí còn nhẹ nhõm. Không phải canh cánh về tình trạng cái xác đó nữa.
Phía Dogen cảm thấy thế nào nhỉ? Nỗi tò mò thuần túy trỗi dậy trong tôi. Dù có nghi tôi giết Tachibana Naoko thật đấy, nhưng chưa thấy xác thì tất cả chỉ dừng ở mức suy diễn. Bây giờ họ buộc phải có giải pháp thu xếp rồi. Giả sử họ buông tay mặc kệ, chắc chắn cảnh sát sẽ đánh hơi ra tôi.
Tôi cười thầm, diễn biến thú vị quá. Bệnh nhân được cấy ghép não đầu tiên trên thế giới đã phát rồ và giết người. Một đề tài khiến báo chí thèm rỏ dãi. Để xem đám Dogen dàn xếp kiểu gì.
Buổi trưa thứ Hai, có điện thoại gọi đến nhà máy. Đang giờ làm mà không phải việc khẩn cấp thì người ta sẽ không gọi ra, song hình như người gọi bảo là gấp lắm. Tôi dừng máy và đứng lên. Lát nữa quay vào, kiểu gì các pallet cũng dồn ứ lại cho xem.
Tôi nhấc ống nghe.
“Mày giỏi lắm!” Từ đường dây vọng ra tiếng nói khẽ khàng kìm nén. Là Wakao, tôi biết ngay. Chắc đã nhận ra cái xác. “Tao sẽ giết mày.” Anh ta tiếp tục, giọng rền rĩ.
“Chẳng phải bảo ‘Tới đi’ rồi sao?”
Tôi trả lời. Wakao liền gầm lên như con thú.
“Á à, tao sẽ làm. Nhất định tao sẽ giết mày. Đợi đấy!”
Tôi gác máy và gọi cô gái văn phòng thực hiện chấm công ở bàn bên cạnh. Cô ta đặt bút xuống, sợ sệt nhìn tôi.
“Cho tôi tờ đơn thôi việc.” Tôi nói. Nhưng cái đồ ngu xuẩn đó nghe không hiểu hay sao, môi mấp máy “Hả?”, và chẳng có phản ứng nào khác. “Đơn thôi việc. Khi nghỉ việc phải viết cái gì đấy, đúng không?”
“À… vâng.” Cuối cùng cô ta cũng đứng dậy.
Chắc nghe được cuộc đối thoại của chúng tôi, tổ trưởng tiến đến gần, “Này, cậu định làm gì thế?”
Thấy phiền chán, tôi quyết định phớt lờ anh ta.
“Nói đi,” anh ta khăng khăng không buông.
Tôi co tay đấm vào ngực anh ta, “Lắm mồm! Không muốn làm nữa nên không làm nữa.”
Người đàn ông trung niên mới làm tí tổ trưởng đã tự đắc, nghe vậy hiểu ra rằng không thể áp cái quyền năng con con đó với tôi, lập tức rụt lại như một con thỏ, mồm câm tịt, ánh mắt e dè.
Tôi nhận tờ đơn thôi việc từ cô nhân viên văn phòng và điền “Vì lý do cá nhân” vào mục lý do nghỉ rồi đưa cho cô ta.
“Thế này được chưa?”
“À thì, anh còn phải đến các bộ phận ở cột bên dưới, lần lượt xin dấu của từng…”
Phần dưới đơn có mấy cột riêng, phải đóng dấu của chủ quản, bảo hiểm sức khỏe, công đoàn… Nhảm nhí!
Tôi đẩy trả, “Tôi không rảnh đi loanh quanh thế. Cô hoàn thành thay tôi đi.”
“Sao cơ? Tôi không làm được đâu.”
“Vậy cô cứ để nguyên thế này mà gửi đến phòng Nhân sự. Hôm sau, tôi sẽ gửi thẻ nhân viên và thẻ bảo hiểm qua bưu điện.”
Tôi nói vậy rồi nhanh chóng rời đi.
Nếu người ta tìm ra danh tính của cái xác thì tôi phải cao chạy xa bay thôi. Từ hôm qua tôi đã nảy ra ý tưởng đó. Có lẽ tôi chẳng còn nhiều thời gian nữa. Không bị cảnh sát bắt thì cũng bị biến đổi hoàn toàn. Đã thế, tôi muốn trải qua nó ở một nơi xứng đáng vào những giờ phút cuối cùng. Tôi sẽ vẽ tranh ở nơi đó đúng kiểu Naruse Junichi. Dù khốn đốn đến thế nào, tôi cũng sẽ vẽ cho tới khi không vẽ nổi nữa, sau đó tự xử. Đây là sự phản kháng cuối cùng của Naruse Junichi đối với Kyogoku Shunsuke.
Tôi thay quần áo và nhanh chóng trở về. Thật ra tôi đã chuẩn bị sẵn đồ đạc rồi, chỉ không nghĩ người ta xác minh được lai lịch nạn nhân sớm thế mà thôi.
Về đến nơi, tôi tra chìa khóa và mở cửa. Vừa bước vào đã kinh ngạc thốt lên “Ơ!”
Megumi đang ở đây.
“A! Anh về rồi à?” Em lộ vẻ ngạc nhiên. “Sao vậy, anh về sớm thế?”
“Em đang làm gì?” Tôi hỏi. “Sao lại ở đây?”
“Em quay lại, mới nãy. Em đang chờ Jun.”
Không biết nên nói gì, đối diện ra sao, tôi lảo đảo tiến vào, ngồi xuống trước mặt em, không dám nhìn vào mắt em, đầu óc bỗng dưng trì trệ.
“Anh định đi du lịch à?” Megumi nhìn chiếc ba lô. “Đi đâu? Núi hả anh?”
“Không phải du lịch.” Tôi nhìn Megumi bằng ánh mắt trống rỗng.
Chỗ tàn nhang vẫn vậy.
“Anh sẽ biến mất,” Tôi tiếp tục.
“Biến mất ư? Anh bảo biến mất là sao?”
“Là biến mất khỏi thế giới này.” Tôi nổi cáu.
Megumi run lên. Trong phút chốc, bức tường im lặng ngăn giữa hai đứa.
“Tại sao vậy?” Em hỏi với đôi mắt sầu khổ. “Chuyện gì đã xảy ra với anh? Làm ơn cho em biết đi. Chẳng phải đã hứa là chuyện gì cũng sẽ nói cho em sao?”
Nhìn vẻ mặt Megumi, tôi đâm ra đau đầu, ngồi yên mà cũng cảm thấy gian nan khủng khiếp.
“Anh… đã giết người.”
Nghe những lời này, Megumi cứng người như búp bê hỏng, mặt đờ ra. Một lát sau, vẫn biểu cảm ấy, em lắc đầu quầy quậy, “Anh nói dối.”
“Không phải nói dối đâu. Còn nhớ cô gái tên Tachibana Naoko chứ? Anh đã giết cô ấy. Sau khi giết, anh cưa nhỏ cô ấy ra, chôn trong núi. Em xem tin chưa? Người ta tìm thấy các mảnh thi thể ở Chichibu đấy. Hôm nay đã biết nhân thân của thi thể ấy rồi. Cảnh sát cũng sẽ đến đây ngay thôi, đúng không? Anh không muốn liên lụy đến em, em mau rời khỏi đây đi.”
Megumi bịt tai, lắc đầu quầy quậy, “Không, em không muốn nghe nữa. Jun, Jun không thể nào là người làm những chuyện đó được.”
Tôi kéo hai tay em ra, “Em nghe đây. Anh không phải anh ngày trước nữa, không phải người em biết. Chỉ có ngoại hình của Naruse Junichi ở đây thôi, bên trong là một kẻ hoàn toàn khác.”
“Anh nói dối, nói dối. Em không tin.” Megumi lắc mạnh đầu, tóc rối tung.
“Em phải tin. Não của anh, chính là được cấy ghép từ não của Kyogoku Shunsuke.”
“Kyogoku Shunsuke?” Megumi nhìn tôi bằng ánh mắt đầy kinh hãi.
“Phía Dogen đã lừa anh. Người cho não là Kyogoku Shunsuke, chính là thằng điên giết người đó. Rồi hắn bắt đầu chi phối não của anh. Bằng chứng là anh đã giết người. Em hiểu chưa?” Tôi đẩy Megumi ra, hai tay em buông thõng xuống chiếu.
Tôi đứng dậy, mở hộc tủ lấy cưa, chất dính trên đó thoáng trông đủ biết là máu người.
“Em xem đi.” Tôi đặt trước mặt Megumi. “Anh đã cưa cô gái kia bằng cái này, trong bồn tắm.”
Vừa nhìn lưỡi cưa, Megumi đã nhăn mày đau đớn, tay phải bưng miệng, toàn thân co giật, như để kìm cơn buồn nôn.
“Tin chưa?” Tôi bình tĩnh nói. “Nếu hiểu ra rồi thì em đi đi, việc này chẳng liên quan gì đến em hết.”
Nhưng Megumi chỉ cúi xuống, và cứ lắc đầu quầy quậy.
“Tại sao?” Tôi hỏi.
Em ngẩng gương mặt đầm đìa nước mắt về phía tôi, “Vì em thích anh, vì em yêu anh. Bệnh tật kiểu gì cũng khỏi được, em sẽ chữa cho anh xem, em sẽ đưa Jun ngày xưa trở về.”
“Không về được nữa. Anh phải nói bao nhiêu lần em mới hiểu đây? Và chắc chắn anh không có tương lai đâu. Chẳng mấy chốc cảnh sát sẽ đến bắt thôi. Nếu em không đi anh sẽ đi, vì anh đã định từ đầu rồi.”
Tôi cầm lấy ba lô, Megumi ôm chân tôi, “Anh đi đâu? Dẫn em theo với.”
“Em nói ngu thế. Anh muốn trải qua những giờ phút cuối cùng chỉ một mình thôi. Anh không muốn bị quấy rầy bởi những thứ như lũ con gái.”
Tôi kéo tóc Megumi, nhưng em vẫn ôm khư khư. Không chịu được nữa, tôi bắt đầu đá em. Megumi vừa nức nở vừa ôm chặt lấy thắt lưng tôi, mặc tôi đá hay đánh vào mặt em cũng không buông tay.
Có lẽ vì hoạt động quá dữ dội, đầu óc tôi bắt đầu mụ mẫm, tôi đành phải thả lỏng, thở dài thườn thượt. Megumi đang quỳ sấp, lưng cong lên.
“Tại sao?” Tôi nói, “Tại sao em không để cho anh đi một mình?”
Megumi ngẩng đầu, mặt đã sưng vù do bị đấm đá, “Nếu anh chết… hãy chết trước mặt em.”
“Cái gì?”
“Em không muốn kết thúc tình yêu của mình thế này. Nếu chết, hãy để em nhìn thấy cái chết của anh, xin anh đấy.” Megumi cắn môi, mở to mắt và nhìn tôi trừng trừng.
“Anh đang động rồ rồi, đi cùng nguy hiểm lắm.”
“Anh sẽ giết em ư?” Megumi nói rồi gật đầu. “Thích giết thì giết. Em phải đi cùng anh.”
Tôi nhìn vào cổ Megumi. Liệu tôi có bóp cổ em như từng bóp cổ Naoko?
Ý nghĩ giết Megumi vừa trỗi dậy, một cơn đau đầu ập tới tấn công tôi, y như bị ép từ trong ra ngoài. Tôi ôm đầu ngồi xổm xuống.
“Anh sao vậy, anh ổn không?” Megumi cúi nhìn tôi. Tôi bất động, chờ cơn đau đầu trôi qua. Một lát sau, nó biến mất hoàn toàn. Tôi đứng dậy nhìn Megumi, “Dù là bảo đi, thì tối nay cũng chưa biết ngủ ở đâu cả…”
“Đến nhà em đi.” Megumi nói. “Em có thuê một căn hộ ngắn hạn. Chẳng ai đến đó cả, anh cứ ở tùy thích.”
Tôi cảnh giác quan sát biểu hiện của cô gái này. Đến đó là thoát à, có thể tin tưởng em hoàn toàn không. Nhưng tôi có cảm giác, mình mà còn dám nghi ngờ em nữa, cơn đau đầu vừa rồi sẽ phát tác.
“Gần đây không?” Tôi hỏi.
“Đi tàu điện một lúc là tới.”
“Được, dẫn đường đi. Nhưng tuyệt đối đừng lừa anh đấy.”
Rèm mi rủ xuống, Megumi lắc đầu, “Lúc nãy em nói rồi mà. Nếu em lừa anh, cứ giết em đi.”
Đột nhiên tôi đau thấu não. “Anh hiểu, được rồi,” tôi nói.
Tôi đeo ba lô, Megumi thì cầm mớ hành lý ít ỏi của em, cùng nhau ra ngoài. Nếu cảnh sát đến, phát hiện tôi đã bỏ trốn, chắc sẽ xác định tôi là thủ phạm giết Tachibana Naoko. Nhưng tôi không quan tâm. Thứ cần thiết với tôi bây giờ chính là thời gian tự do không phiền não bất cứ điều gì cả. Chỉ một chút thời gian thôi cũng được.
Chúng tôi đi bộ trong lặng lẽ, hướng về phía nhà ga. Đến được nhà ga, lên được tàu nữa là ổn.
Đi bộ một quãng, vừa ra đến đường cái thì sau lưng có tiếng động cơ rồ tới. Tôi ngoái lại thì thấy một chiếc minivan trắng đang lao thẳng đến chỗ mình.
“Nguy hiểm!” Megumi xô tôi và cả hai cùng ngã lăn ra vệ đường. Chiếc xe chạy thêm mười mét thì dừng lại một chút, nhưng tài xế không xuống xe mà cứ thế chạy tiếp luôn.
“Lái xe kiểu gì vậy, cũng không biết xin lỗi nữa.” Megumi đứng dậy, vừa phàn nàn vừa phủi đất bụi trên quần áo.
“Bây giờ chắc anh ta đang hối tiếc đây.” Tôi cũng đứng lên, “Vì suýt nữa đã giết được anh rồi.”
“Giết?”
“Muốn tông chết anh mà. Kẻ đang lái xe chắc là Wakao.”
“Vì sao anh Wakao lại làm thế?”
“Vì báo thù.” Tôi nói và chúng tôi lại tiếp tục đi về phía nhà ga.
Căn hộ Megumi thuê có phòng ngủ khá rộng, từ ban công trông ra toàn tòa nhà. Tôi không còn sức đánh giá xem liệu đây có phải là nơi thích hợp cho việc vẽ tranh không nữa, nhưng bây giờ tôi định sẽ phác thảo phong cảnh này đầu tiên.
“Phòng này anh dùng, đừng có vào mà không báo trước, hiểu chưa?” Tôi để đồ vào phòng ngủ và dặn dò Megumi.
“Hiểu rồi,” em trả lời.
Trong phòng ngủ có điện thoại, hợp ý thật. Tôi lập tức nhấc máy lên. Dĩ nhiên là gọi đến Đại học Towa. Tôi hỏi Wakao. Người ta bảo chờ một chút rồi anh ta nhấc máy.
“Tiếc quá nhỉ,” tôi độp luôn.
Wakao nhận ra tôi ngay, “Mày đang ở đâu?”
“Tao rất muốn cho mày biết, nhưng tao không muốn bị làm phiền. Không thể cho mày cơ hội giết tao rồi, xin lỗi nhé!”
Wakao cười rống lên, “Hé hé! Đừng vội mừng. Bọn tao không chỉ có một người, hơn nữa lại còn là dân chuyên nghiệp.”
“Chuyên nghiệp?”
“Tao chưa rõ cụ thể, nhưng hình như đã có chỉ thị giết mày rồi. Làm cho nó như tai nạn vậy. Kiểu tác phẩm thất bại của Frankenstein ấy, trước khi bại lộ thì phải kín đáo thủ tiêu đi. Cảnh sát đã nhúng tay vào nên đành kết thúc theo kiểu tai nạn, dù trông cũng hơi mất tự nhiên. Bọn tao không biết mày ở đâu, nhưng nhất định sẽ tìm ra mày thôi.”
“Nếu kịp thì được.”
“Kịp? Kịp gì?”
“Kịp trước khi tao biến mất.”
“Mày chạy trốn hả? Dù đến đâu thì bọn tao cũng sẽ bắt được mày.”
“Tao chờ đây.” Tôi đặt ống nghe xuống.