Virtus's Reader
Biến Thân

Chương 39: Mục 40

18

Ngón trỏ phát đau, chắc là do nhấn phím đàn nhiều quá. Lại thêm hai phím hỏng, nốt Đô và Mi không kêu nữa. Thế này là cây đàn chỉ còn chín âm mà thôi. Chẳng biết chín âm thì chơi được bản nhạc gì, tôi bèn tự biên soạn một bản cho phù hợp, đặt tên là “Đường đi của não”.

Cái gì thế! Tiếng đàn phát ra sao mà kỳ dị.

À không phải, là tiếng chuông cửa. Lần đầu tiên nó kêu lên kể từ lúc tôi đến đây. Chưa từng có khách khứa nào, và tôi cũng không chờ ai đến. Thế ai đây?

Tôi tưởng cô mẫu vẽ sẽ ra mở cửa, nhưng cô đi vắng, chẳng biết có phải đi mua đồ không. Gần đây cô ta thường biệt tăm. Tôi nên cảnh giác đôi chút, người tiếp cận tôi lúc này sẽ bán đứng tôi.

Chẳng còn cách nào khác, tôi ra cửa, nhìn qua mắt thần. Một người đàn ông lạ mặt đeo kính đứng đó. Dường như linh cảm có người ở trong, anh ta nói, “Tôi là hàng xóm.” Tôi im lặng. Hàng xóm thì liên quan gì đến tôi.

Hàng xóm quanh quẩn ở đó một lúc, xem chừng sốt ruột vì không ai trả lời, cuối cùng chán nản biến mất. Tôi quay vào phòng và ngồi trước đàn, tiếp tục chơi bản nhạc tự soạn. Những phím đàn không đủ dùng.

Cạch, lạch cạch… Giá âm thanh tử tế hơn thì tốt rồi.

Đang nghĩ thế thì đột nhiên từ đằng sau có người bịt kín miệng tôi, khóa chặt tay tôi. Tôi giãy ra, trước mắt liền xuất hiện một miếng vải trắng, úp vào mũi tôi.

Tôi toan kêu lên, nhưng vừa hít vào, đã thấy đầu óc tê dại, mắt tối sầm đi.

Tôi choàng tỉnh vì có cái gì đó đổ vào miệng. Một lát sau nó lại tràn ra, là whisky rẻ tiền. Bị sặc, tôi mở choàng mắt. Trước mặt là một tên đàn ông, chính là kẻ đeo kính nhấn chuông cửa ban nãy.

Tôi giãy giụa nhưng không cử động được. Hai chân hai tay bị trói bằng dây thừng. Một tên khác nắm lấy đầu tôi và đang định ấn chai whisky vào miệng tôi.

“Mày tỉnh rồi hả?” Tên đeo kính hỏi.

Tôi nhìn quanh, hình như nhà kho, tôi không rõ lắm.

“Mày không phải suy nghĩ đây là đâu đâu. Dù sao thì cứ uống rượu của bọn tao đi.” Hắn nói, đồng thời đâm cái chai vào miệng tôi. Whisky chảy ra, phần chảy ra ngoài, phần tôi nuốt vào.

“Hơi bạo lực đấy. Đừng có để lại vết tích nào đáng ngờ.”

“Được, tao hiểu rồi.”

Hắn bóp má tôi làm tôi phải tách miệng ra, một lần nữa rót whisky vào. Hết whisky rồi đến brandy.

“Xin lỗi. Không phải rượu ngon, nhưng giờ cần số hơn cần chất.”

Trong khi bị bắt uống chỗ rượu, tôi đã nghĩ về lai lịch mấy tên này. Hẳn là đám người mà Wakao đã nói, hành động theo sắp đặt của những kẻ thấy bất tiện với chuyện tôi còn sống đây mà.

“Này, cho nó nghỉ chút đi.” Cái chai được nhấc ra khỏi miệng tôi theo mệnh lệnh của tên đeo kính.

Tôi hít một hơi sâu. Chất cồn ngấm rất nhanh, tôi bắt đầu mất thăng bằng.

“Bọn tao phải giết mày.” Tên đeo kính nói, “Tại sao gặp cảnh ngộ này, mày không biết đúng không?”

Tôi thắc mắc điều khác cơ. Làm sao lũ này lại tìm được tôi? Chẳng có lý gì chúng lại tìm được tôi hết, tôi không hề liên hệ với bên ngoài.

“Bọn tao cũng đếch biết mục đích là gì. Bọn tao chỉ được bảo giết mày và làm sao cho trông như tai nạn. Mày tội nghiệp thật nhưng bọn tao phải làm theo mệnh lệnh.”

“Mày không có gì muốn trăng trối à? Nói chút gì đi.”

Tôi hỏi, nước dãi pha rượu chảy ra, “Tại sao?”

“Tại sao? Sao gì?”

“Tại sao? Tại sao bọn mày biết chỗ của tao?”

“Là việc đó á?” Tên đeo kính nhếch mép. “Đứa con gái, đứa con gái đã chỉ cho bọn tao.”

“Đứa con gái?”

“Kẻ thân cận của mày. Cơ mà, cô ta đã phản bội mày.” Cô mẫu vẽ ấy ư? Thật vậy sao? Đúng rồi, quả đúng vậy.

“Hết giờ giải lao rồi.”

Miệng tôi bị bóp mở, bị ép uống brandy. Ý thức tôi càng lúc càng trôi xa. Tôi buồn nôn, ù tai, đau đầu, hoa mắt. Brandy đã hết, hắn thả tay khỏi mặt tôi. Tôi mất đà ngã nhào xuống đất.

“Thế được chưa?”

“À. Đợi thêm chút nữa, cho cồn ngấm hơn đã.”

Trần nhà đang xoay tròn. Đầu óc hỗn độn. Cơ thể bất động. Tôi nhắm mắt lại. Thế giới vẫn quay vù vù. Tôi đã bị phản bội. Quả nhiên sau tất cả, tôi đã bị phản bội. Đứa con gái kia đã phản bội. Xem đi, lại bị bán đứng tiếp rồi, chẳng phải đã bảo không được tin cô ta rồi sao? Thằng ngu này.

Cơ thể dường như tan biến và chỉ còn ý thức mà thôi. Đây là đâu?

Thằng ngu! Rất lâu về trước, ai đó đã nói với tôi như thế. Thời tôi còn học tiểu học. Sân vận động gần nhà. Đứa trẻ cầm đầu nói sau đây chúng ta sẽ đánh bóng và thực hành phòng thủ. Nếu chúng mày mắc lỗi thì sẽ bị phạt chạy quanh khu phố. Bắt đầu từ Jun. Tôi ghét thế. Tôi ghét mình là đứa đầu tiên.

“Đừng lèm bèm nữa, không nghe lời hả??”

Tôi bị bắt phòng thủ. Sau khi đánh hai ba cú bình thường, tôi đã đánh quả bóng theo hướng chẳng đâu vào đâu. Không bắt kịp. Đứa trẻ cầm đầu nói, “Phạm lỗi rồi Jun. Chạy đi.”

Những đứa trẻ khác cũng nói, “Mày chạy đi Jun.”

Jun rời khỏi sân cỏ, rồi rẽ ở tiệm thuốc lá. Jun chạy và mồ hôi nhễ nhại. Jun chạy, vì muốn nhanh chơi tiếp với mọi người. Thế nhưng khi quay trở lại sân cỏ, các bạn khác đang thi đấu, không còn ai tập luyện phòng thủ nữa. Ngoài Jun ra không có ai chạy nữa cả. Jun tiến đến gần và các bạn làm mặt tỉnh bơ. Khi đó, lần đầu tiên Jun hiểu ra. Tất cả là một chiến lược để tẩy chay cậu. Jun nhặt bao tay lên và rời khỏi sân cỏ. Jun hiểu rằng mọi người đang nhìn theo mình. Khi đi qua tiệm thuốc lá, liền nghe ông chủ lầm bầm, “Thằng ngu.” Ông ta đã chứng kiến đầu đuôi câu chuyện. Không thể tin người khác được. Không làm gì có chuyện người yêu người.

“Chắc dọn dẹp được rồi đấy.”

Có tiếng nói đằng xa. Tôi he hé mắt. Một tên xách can lại. Hắn mở nắp và dốc nghiêng cho chất lỏng chảy ra, mùi rất hăng. Xăng thì phải. Hắn đổ xung quanh tôi.

“Tưới thẳng lên người nó nhé? Như thế cháy đảm bảo hơn.”

“Không, thế thôi. Muốn dàn dựng kiểu uống say vào đây bất cẩn bén lửa cháy chết. Nếu để cháy đen thui thì không tự nhiên đâu, tưới cả xung quanh nữa thì giống hơn.”

“Hiểu rồi. Châm lửa đây.”

“Được.” Tên đeo kính nói và đi ra ngoài.

Tên còn lại chất giẻ rách ở chân tường đối diện và bật lửa. Ngọn lửa nhỏ xíu bùng lên. Đợi bén cháy hẳn, hắn mới đi ra ngoài.

Tôi nhìn chằm chằm vào ngọn lửa cháy đỏ. Nếu nó lan đến chỗ rưới xăng thì sẽ cháy bùng bùng lên đấy. Nhưng lạ là tôi không sợ hãi hay hốt hoảng gì hết. Thậm chí nhìn lửa cháy tôi còn thấy hơi thân thiết. Trông giông giống chỗ hỏa thiêu mẹ. Không, nhầm rồi. Đó không phải là ký ức của tôi. Mà là của Kyogoku Shunsuke.

Trông giống lửa tôi đốt con chuột cơ.

Sau khi bị đào thải khỏi trận bóng chày và trở về nhà. Jun khóc rưng rức.

“Sao vậy con, bị bắt nạt à con?” Mẹ chạy tới. Jun thích chiếc tạp dề của mẹ. Nhưng chưa kịp sà vào lòng mẹ đã bị bố nắm cổ. “Lại đây, Jun.”

Bố dẫn Jun ra sau nhà. Ở đó có một cái lồng thép, bên trong có một con chuột. Bố bảo là chuột bố gài bẫy. Bố bắt Jun xách cái lồng, giết con chuột.

Jun không làm được, nhưng bố không cho phép. “Đến một con chuột cũng không giết được thì còn làm ăn gì? Hãy thử nghĩ con chuột này chính là cái thằng mày căm ghét xem nào. Chưa giết được nó thì không được vào nhà.”

Không nghĩ ra cách gì để giết con chuột, trực tiếp dùng tay thì không được rồi. Mãi mới nghĩ ra cách tưới dầu đốt nó, như thế chỉ cần châm lửa rồi đừng nhìn đến nữa là được.

Jun lấy dầu hỏa và tưới trên lồng xuống. Mặc dù đã đẫm dầu, con chuột vẫn chạy lòng vòng. Jun nín thở, đánh diêm và ném nó về phía cái lồng. Lửa vừa bén, Jun quay ngay mặt đi. Bấy giờ bố đi đến phía sau và nói, “Nhìn, Jun! Đừng quên con có thể hành động thế này. Chỉ cần nhớ như thế là không còn gì đáng sợ hết.”

Jun trân mình mà nhìn. Con chuột vừa cháy vừa nổi điên. Mùi thịt và lông cháy xộc vào mũi. Jun cảm thấy, ngay trước khi tắt thở, con chuột đã giam hãm cậu bằng đôi mắt tí xíu của nó. Ba ngày tiếp theo Jun không ngủ được, không nuốt trôi cái gì, và cực kỳ ghét bố.

Khi tôi nhận ra, bốn bề đã chìm trong lửa. Tôi từ từ đứng dậy và nhìn quanh. Tôi là con chuột khi ấy. Giống như lúc đó, cũng có người đang theo dõi tôi cháy.

Nhưng tôi chưa thể chết được. Tôi phải tiêu diệt quân phản bội. Quả nhiên không có thứ gì gọi là tình yêu hết.

Lửa lan đến tường và liếm lên trần nhà, tạo thành biển lửa. Tôi bước đi trong lửa, người hơi lảo đảo nhưng đầu óc minh mẫn.

Tôi ra đến cửa, đạp vào cánh cửa đúng lúc lửa bùng lên như làn sóng phía sau, bắt vào lưng tôi.

Tôi nhảy xổ ra, lăn cù trên đất và ngửi thấy mùi tóc cháy.

Tôi ngoái lại nhìn tòa nhà, trông như nhà kho của một xưởng dệt. Khói đang ngùn ngụt tuôn ra khắp nơi.

Tôi bước đi. Đây là đâu? Dù thế nào tôi cũng phải trở về căn hộ kia.

Rồi sẽ giết đứa con gái đó.

Tôi ra đường, định bắt taxi nhưng chẳng chiếc nào dừng lại. Chắc là tại bộ dạng tôi. Quần áo cháy thủng lỗ chỗ và bỏng khắp mình. Tôi nhìn quanh, mắt dừng ở đống rác. Tôi bước tới, tìm kiếm vũ khí. Một ống sắt hoen gỉ rơi xuống nên tôi nhặt lấy nó.

Tôi lại đi ra đường, dù là nửa đêm nhưng lưu lượng giao thông chẳng hề ít. Xe cộ vùn vụt chạy qua. Đợi xe ngớt, tôi lao ra giữa đường. Chẳng mấy chốc ánh đèn pha tới gần. Trước sau chẳng có chiếc ô tô nào cả. Tôi giấu ống sắt ra sau lưng và chặn đường ô tô.

Nó réo còi, chắc tưởng làm thế thì mọi chuyện sẽ theo ý nó đấy. Tôi phớt lờ. Lốp nghiến mạnh và xe dừng lại.

“Mày bị ngu à.” Gã đàn ông lái xe nhoài đầu ra cửa sổ và hét lên, trông còn khá trẻ. Ở ghế phụ lái là một phụ nữ.

Tôi đến gần xe, giơ chân đá biển số.

“Này, mày làm cái trò gì thế hả?” Gã kia nhảy xuống khỏi ghế lái. Trời tối quá không nhìn rõ nhưng tôi đoán gã đang đỏ mặt tía tai. Gã vươn tay chừng như định chộp lấy cổ áo tôi, liền bị tôi rút ống sắt sau lưng phang mạnh vào bụng. Tay tôi giật một cái, gã đàn ông nhăn mặt ngồi thụp xuống, tôi quất tiếp vào đầu gã ta. Lần này gã gục hoàn toàn.

“Này, làm gì đó?” Đột nhiên một giọng vang lên. Tôi đưa mắt nhìn, làn đường đối diện có xe định dừng lại, tài xế là đàn ông trung niên.

Tôi phớt lờ, leo lên xe gã trai trẻ. Người phụ nữ bên ghế phụ lái hét toáng lên.

“Xuống xe.” Tôi trỏ ống sắt vào mặt cô ta.

Người phụ nữ lật đật nhảy khỏi xe y như ngồi phải lửa.

Chiếc xe ở làn đường đối diện chạy xéo qua để chắn lối tôi. Không do dự, tôi đạp mạnh chân ga, lao vào đầu nó, đoạn lùi lại một chút, rồi đạp chân ga, tông thêm phát nữa. Sau lần này, tôi chạy thẳng đi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!