Virtus's Reader
Biến Thành Nấm Công Tước Thiên Kim

Chương 63: Vừa đen vừa thô vừa to

CHƯƠNG 63: VỪA ĐEN VỪA THÔ VỪA TO

“Không phải cái này a, là người! Là biến thành giống như hắn ấy!”

Lâm Quân dùng xúc tu của một con Phốc Kỉ chỉ vào Dylan đang ngơ ngác.

Mà trước mặt Dylan, có một con Phốc Kỉ cỡ lớn mọc đầy vảy đen dày cộp, có hai cánh tay, phía sau còn kéo theo một cái đuôi sợi nấm!

Đôi cánh sau lưng dường như đã bị nhét vào cái thân hình béo ú kia rồi — con Phốc Kỉ này trông béo hơn hình dáng ban đầu của Tiểu Hắc cả một vòng.

Mẹ kiếp!

Tại sao lại mô phỏng thành Phốc Kỉ hả?

Ta tiêu tốn nhiều ma lực như vậy để làm gì?

Không đúng, nếu nói là ngụy trang thì hình như cũng có chút hiệu quả.

Ít nhất mạo hiểm giả sẽ không biết tầng năm có một con Long Nhân, chỉ là có thêm một con Phốc Kỉ đen thùi lùi cỡ lớn đặc biệt bắt mắt! (So với những con Phốc Kỉ khác)

Nói đi cũng phải nói lại, tại sao lại là màu đen?

Lẽ ra phải đổi màu được chứ!

Tên này rốt cuộc có biết dùng không vậy?

Thật sự sẽ không bị coi là quái Tinh Anh, dụ mạo hiểm giả đến đánh sao?

Như vậy chẳng phải càng dễ gây ra tranh đấu à!

Lâm Quân còn muốn nỗ lực thêm chút nữa.

Xúc tu sợi nấm vươn tới mặt công cụ người mẫu Dylan, kéo dài má hắn ra.

“Tiểu Hắc, ngươi nhìn cho kỹ lại đi, mô phỏng thành cái này!”

**[Mô phỏng LV4]** không còn đơn thuần là thay đổi màu sắc hay làm phẳng nếp nhăn nữa.

Mà là có thể thay đổi hình thể thực sự ở mức độ nhất định trong khi vẫn đảm bảo thuộc tính không đổi.

Giống như Tiểu Hắc bây giờ, biến thành một con Phốc Kỉ có đuôi đặc biệt.

Cho nên biến trở lại cũng rất tốn sức.

“Ưm ——”

Mắt thấy Tiểu Hắc nỗ lực làm trò con bò một hồi, chẳng những không biến thành hình người, ngược lại còn thành một cục than đen tứ tượng bất đồng!?

Giờ khắc này, Lâm Quân đột nhiên nghĩ: Kỹ năng mô phỏng này không phải có liên quan đến chỉ số Trí lực đấy chứ?

Vãi chưởng!

Nghĩ vậy thì đúng là có khả năng thật!

Haizz, Lâm Quân đành phải tạm thời bỏ cuộc, để nó trở về hình dạng Phốc Kỉ trước đã.

Được rồi.

Tổng còn hơn là vác cái ngoại hình Long Nhân.

Hơn một chút xíu...

Haizz ——

Ngày nào cũng toàn chuyện gì đâu không.

Nhìn Tiểu Hắc đã bắt đầu mất kiên nhẫn, nóng lòng muốn ra ngoài lượn lờ.

Lâm Quân cũng chỉ đành thực hiện lời hứa, nhưng vẫn dặn đi dặn lại, không được tấn công con người trước.

“Màu xanh lá, được không?”

“Màu xanh lá? A... được chứ...”

Nhìn cái cục đen thùi lùi bước đi nặng nề, rõ ràng nặng hơn các Phốc Kỉ khác rất nhiều.

Lâm Quân vẫn hơi không yên tâm.

Trước kia trong hầm ngục không có người, tùy nó chơi, bây giờ thì...

Hai con Phốc Kỉ dưới sự điều khiển của Lâm Quân nhanh chóng đi theo.

Một lớn hai nhỏ, trông đúng là giống quái Tinh Anh dẫn theo đàn em.

Dylan vẫn còn ở lại chỗ cũ nhìn quanh, đi hết cả rồi.

Muốn quay về ngủ tiếp, nhưng hình như không ngủ được nữa.

Gần đây tuy nói là nghỉ phép, nhưng cứ thấy không thoải mái.

Nghĩ đi nghĩ lại, là thiếu rượu!

Sau khi xin phép Lão đại qua mạng lưới nấm, Dylan mang theo trang bị của mình, trong đó có cả chiếc áo choàng ảo ảnh mới được Lão đại ban cho.

Hắn quyết định đến quán rượu Liễu Rũ, tìm thẳng Cole mua nguyên một thùng rượu mang xuống.

Tiện thể cũng nên nói với gã chuyện lần trước bị Ma tộc truy sát.

Chuyện đó nghĩ thế nào cũng không nên đổ lên đầu hắn, chi bằng nói là do bên Cole để lộ tin tức thì đúng hơn.

Làm hại mình suýt chết, phải đi đòi bồi thường mới được.

“Ồ, đúng rồi Dylan, giúp ta gửi cái này đi.”

Trong mạng lưới nấm đột nhiên truyền đến giọng nói của Lâm Quân, sau đó thấy một con Phốc Kỉ mang theo một bức thư và một viên Ma tinh cấp S chạy tới.

Thư thì hắn biết, đó là bức thư Lão đại đọc cho hắn viết trước đó, nội dung là nhờ tiểu thư Inanna tra giúp tài liệu về hầm ngục.

Trời mới biết sao Lão đại lại quen biết con gái Công tước.

Nghe nói tiểu thư Inanna từng bị kẹt trong hầm ngục một thời gian, hắn trộm đoán có lẽ liên quan đến chuyện này.

Còn về Ma tinh...

Khi Dylan nhận lấy viên Ma tinh, tay hắn run lên bần bật.

Phải dùng tay kia giữ lại mới không làm rơi Ma tinh xuống đất.

Cả đời hắn chưa từng chạm vào thứ gì giá trị thế này!

Đừng nhìn chỉ là một viên nhỏ bằng chiếc nhẫn, hắn làm mạo hiểm giả cấp Bạc 100 năm cũng khó mà dành dụm đủ tiền mua nó!

Thứ này chính là báu vật có tiền cũng không mua được!

Lão đại... đây là tin tưởng mình a!

Trong lúc nhất thời, một dòng nước ấm chảy qua trong lòng.

Làm mạo hiểm giả hơn nửa đời người, đã bao giờ được người ta tin tưởng như vậy?

Mặc dù Lão đại không phải là người...

“Yên tâm đi Lão đại! Tôi nhất định thề chết hoàn thành nhiệm vụ!”

“Hả? Ừm... được, vẫn là an toàn của bản thân là trên hết.”

“Tôi nhất định không phụ sự tin tưởng!”

...

Thực ra Lâm Quân muốn nói không đến mức đó đâu.

Ma tinh cấp S tuy giá trị cao, nhưng mình hiện tại có kỹ năng **[Tinh thể cộng sinh]**, sau khi cày cấp lên thì chắc là không thiếu Ma tinh cao cấp.

Một mảnh nhỏ thế này, mất thật thì cũng chỉ tiếc thôi.

So ra thì, một thuộc hạ nhân loại đã chung sống khá lâu, cũng coi như tin được, có thể làm tai mắt vươn lên mặt đất quan trọng hơn nhiều.

Nhưng thấy Dylan nghiêm túc như vậy, lòng trung thành được +1 miễn phí, Lâm Quân cũng đành phải phối hợp với hắn một chút.

Trước khi đi, Lâm Quân còn đưa cho hắn hai bình thuốc ma lực, coi như thanh toán công tác phí.

Nhìn Dylan biến mất nơi cầu thang, Lâm Quân lại chuyển sự chú ý về phía Tiểu Hắc, hay nói đúng hơn là con Phốc Kỉ đen cỡ lớn.

Lúc này, nó đang chơi đùa với một con Slime có độc...

Tầng sáu là một vườn thực vật cỡ lớn, trong đó phần lớn là ma vật thực vật, hoặc ma vật có hệ sinh thái liên quan.

Slime miễn cưỡng cũng được tính vào.

Thực tế, hầu hết các tầng đều có Slime.

Tuy chủng loại khác nhau, từ Slime cơ bản nhất, đến Slime axit mạnh, rồi đến độc, kim loại các kiểu, đủ loại biến thể kỳ quái.

Nhìn thế này thì cũng hơi giống đám Phốc Kỉ nhà mình nhỉ.

Nhưng Lâm Quân đặc biệt ghét Slime, bởi vì ma vật khác chỉ ăn nấm mọc ra.

Slime sẽ tiêu hóa sạch cả thảm nấm.

Lâm Quân muốn vươn cảm giác đến các tầng khác mà không bị trễ (lag), thì phải nghĩ cách dọn sạch Slime, ít nhất cũng phải dọn được quá nửa mới được.

Hiện tại con mà Tiểu Hắc đang chơi là một con Slime đỏ có độc tố thần kinh.

Tiểu Hắc thò hai tay Phốc Kỉ đầy vảy vào cơ thể Slime, cố gắng kẹp lấy cái lõi trơn tuột kia.

Còn độc tố thần kinh?

Kháng độc LV7, trừ khi trực tiếp uống một lượng lớn, nếu không thì chẳng có chút tác dụng nào.

Cứ chơi như vậy nửa ngày, dường như tay Phốc Kỉ mô phỏng không dễ dùng bằng móng vuốt ban đầu, mãi không bắt được lõi khiến Tiểu Hắc cuống lên.

Rút hai tay ra, đấm mạnh xuống một cái!

Slime giống như quả bóng nước bị nổ tung, bắn ra xa tít.

Có một con Phốc Kỉ đi theo đứng ở góc độ không tốt, lại đứng gần, bị tưới ướt sũng cả người.

Nếu đổi là Slime axit mạnh, nó chắc chắn đã tèo rồi.

Nhưng độc tố thần kinh thì Phốc Kỉ miễn dịch, chỉ bị nhuộm đỏ thôi.

Đánh nổ Slime, tâm trạng tồi tệ vừa rồi của Tiểu Hắc cũng biến mất.

Nhìn quanh bốn phía, dường như đang nhận đường.

Sau đó chọn một hướng không có đường mà chui vào.

Hai con Phốc Kỉ đi theo, xuyên qua địa bàn của đủ loại ma vật thực vật.

Mục đích của Tiểu Hắc trên đường đi rất rõ ràng, không hề bị các loại ma vật quấy nhiễu, dường như là thực sự nhớ đường chứ không phải đi bừa.

Điều này thực sự khiến Lâm Quân kinh ngạc, dù sao đây cũng không phải đi theo đường mòn, Tiểu Hắc thế mà nhớ được địa hình phức tạp như vậy?

Cũng có thể không phải nhớ địa hình, mà là dựa vào cảm giác khóa mục tiêu gì đó.

Lúc trước mình ở dưới lòng đất cũng bị tìm thấy, các kỹ năng cảm nhận của Tiểu Hắc cấp độ không thấp đâu.

Đi được nửa ngày, Lâm Quân đã thấy đích đến của Tiểu Hắc.

Cũng biết cái gì là “sinh vật hình người màu xanh lá”.

Cái hầm ngục này thế mà còn có Người Cây!?

Hôm nay đăng luôn hai chương.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!