Dương Tu thấy vẻ mặt phụ thân ngưng trọng, trong lòng cũng ngầm giật mình kinh hãi, liền vội vàng hỏi:
- Phụ thân, đã xảy ra chuyện gì?
Dương Bưu lắc lắc đầu:
- Đây là Tào Tháo đang cảnh cáo ta đó!
Lão đứng lên đi đến trước nhà, khoanh tay nhìn ra một rừng cây nhỏ tươi tốt bên ngoài, sau một lúc lâu mới cười khổ nói:
- Tại thời khắc mẫn cảm tin đồn bay đầy trời này, lão lại nhớ đến ta, tặng quà cho ta, Tu Nhi, con nói xem lão có ý gì đây?
Lúc này, Dương Hiến đã đem việc giữa trưa ở tửu quán gặp phải Tào Tháo, đơn giản nói cho Dương Tu. Dương Tu giờ mới hiểu được vì sao Tào Tháo gọi gặp mình, hóa ra là vì một phen nói bất mãn của tộc thúc, y cúi đầu suy tư một lát, đột nhiên kinh sợ khi hiểu ra:
- Phụ thân, con đã hiểu được ý tứ của lão.
- Con nói xem, lão có ý gì?
Dương Bưu quay đầu lại nhìn con trai nói.
- Đưa nhân sâm ngàn năm là ám chỉ phụ thân có thể trường thọ, mà trư (heo) và tru (giết) lại cùng âm, đưa mười miệng heo, kỳ thực ý tứ là chỉ lỡ lời giết, chính là cảnh cáo chúng ta không nên nói lung tung.
Mặt Dương Hiến bên cạnh lập tức trở nên vô cùng tái nhợt, chân phát run, Dương Bưu gật gật đầu:
- Tu Nhi nói không sai, Tào Tháo chính là ý tứ này, chính là đang cảnh cáo Dương Bưu ta, không cần lại làm lão tức giận.
Nói đến đây, Dương Bưu quay sang nói lời thấm thía với tộc đệ Dương Hiến:
- Ngươi đã hiểu rồi chứ! Tào Tháo hiện tại áp lực rất lớn, lão cần giết một người để răn trăm người, cảnh cáo thế gia không cần loạn lên. Vốn lão là chọn Tuân Úc, nhưng bởi vì Tuân Du ở Lũng Tây làm quân sư, cho nên lão chậm chạp không có động thủ. Hiện tại Tuân Úc rơi vào trong tay quân Hán, lão cũng không tiện quá phận bức Tuân gia nữa, nếu như bức Tuân Úc thành Giả Hủ thứ hai, vậy thì thành cái được không bù đắp nổi cái mất, cho nên mục tiêu của lão lại chuyển hướng về phía Dương gia chúng ta, chuẩn bị xuống tay đối với Dương gia chúng ta. Ta hy vọng lấy an nguy của gia tộc Dương thị làm trọng, đừng lại nói lung tung nữa.
Dương Hiến cảm thấy áp lực cực lớn, gã cũng biết chính mình gây ra đại họa, nếu không để ý sẽ liên lụy tới Dương gia, liền liên tục gật đầu nói:
- Ta nhớ kỹ rồi, không dám loạn nói câu nào lần nữa, ngay đêm nay ta trở về Hoằng Nông, không ở Nghiệp Đô nữa.
- Như vậy là tốt nhất, ngươi về đi thu thập đi! Ta sẽ an bài chiếc xe đưa ngươi trở về.
Dương Hiến thi lễ lui xuống, Dương Bưu lại nói với Dương Tu:
- Tào Tháo để con ta đi Quan Trung phụ tá Tào Thực, đây kỳ thật cũng là một lần thử, thử thái độ của ta. Theo ý tứ của ta, con vẫn phải đi, tại thời điểm mẫn cảm này, Dương gia chúng ta không thể lựa chọn đứng ở bên nào, không thể trở thành bia ngắm cho Tào Tháo giết một người mà răn trăm người, còn cần tiếp tục khiêm tốn.
Dương Tu yên lặng gật đầu:
- Con đã hiểu!
- Đi thôi! Vi phụ muốn một mình an tĩnh trong chốc lát.
Dương Tu cũng cáo từ, Dương Bưu khoanh tay đứng ở nhà trước, suy đi nghĩ lại về chuyện này. Trong lòng của lão tràn đầy áp lực, lão biết rằng, một khi bị Tào Tháo nhìn chằm chằm vào, gia tộc của lão sẽ rất khó trốn thoát kiếp nạn, Dương Bưu khe khẽ thở dài, chuyện cho tới bây giờ, cũng chỉ có thể đi bước nào xem bước đấy.
Lũ lụt ở Ký Thành sau năm ngày liền chậm rãi lui xuống, cũng không hình thành các hồ nước. Sau khi lũ lụt qua đi, khu vực Ký Thành là một mảnh hỗn độn, không có thời gian mười mấy năm thì rất khó khôi phục. Mà quân Hán thì bận rộn giúp nạn thiên tai cùng với hợp nhất quân đầu hàng, đồng thời phái ra quân đội thu hàng từ các quận Lũng Tây, thời gian cứ như vậy dần dần trôi qua mười ngày.
Đại doanh quân Hán hiện nay ở quận Quảng Ngụy, huyện Lâm Vị, đi thêm về hướng đông hơn một trăm dặm đó là địa giới Quan Trung. Vùng này là chỗ giao nhau của Lũng Sơn và Chung Nam Sơn, thế núi hiểm trở dốc đứng, kéo dài ngàn dặm, mà Vị Thủy bắt đầu từ một cái khe ở chỗ giao nhau của hai cái dãy núi này, tiến vào bình nguyên Quan Trung rộng lớn.
Trong lều lớn trung quân, Lưu Cảnh đang cùng hơn mười người văn võ quan lớn thảo luận bước hành động tiếp theo. Trước mắt trong quân có hai ý kiến hoàn toàn bất đồng, một là dựa vào khí thế của đại thắng Lũng Tây, một tiếng trống làm tinh thần hăng hái thêm đánh vào Quan Trung, quan điểm của ý kiến này do Triệu Vân và Hoàng Trung làm đại biểu, trên cơ bản chính là ý kiến của võ tướng.
Mà một quan điểm và chủ trương khác là củng cố Lũng Tây, để bình định hậu hoạn kỵ binh người Để, trước tiên lấy bên ngoài Quan Lũng, cuối cùng lại bao vây tiêu diệt Quan Trung. Đây là ý kiến của Giả Hủ, cũng đã nhận được bao gồm Bàng Thống, Pháp Chính, Mã Lương và đám quan văn ủng hộ.
Đương nhiên, cuối cùng vẫn là lấy thái độ của Lưu Cảnh làm chủ đạo. Lưu Cảnh lúc ban đầu ủng hộ phương án thận trọng của Giả Hủ, nhưng Bắc phạt ước chừng tiêu hao mất của hắn ba năm thời gian, khiến Lưu Cảnh có chút mất đi kiên nhẫn, hơn nữa quân Hán công chiếm quận Nam Dương, tạo thành xu thế ba mặt giáp công đối với Quan Trung, quan trọng hơn là lòng tin của Tào Tháo bắt đầu không đủ, thậm chí đến cuối cùng có ý buông tha cho Lũng Tây.
Mà lần này công chiếm Lũng Tây đối với sĩ khí quân Tào đã tạo thành đả kích thật lớn, vì sao không lợi dụng lúc sĩ khí quân Tào đê mê mà trực tiếp sát nhập Quan Trung cơ chứ? Có lẽ ở trong chính trị, sự thận trọng mới thỏa đáng, nhưng trên quân sự xuất kỳ binh mới là vương đạo.
- Hiện tại binh lực quân Tào ở Quan Trung ước chừng khoảng mười một mười hai vạn, mà chúng ta lại có thể vận dụng quân đội tới mười bốn vạn, phía tây một trăm ngàn, Hán Trung và Nam Dương đều hai vạn. Phía đông Nam Dương quân Hán đi Võ Quan Đạo, phía nam quân đội Hán Trung đi Trần Thương Đạo, mà chúng ta bên bờ Vị Thủy cốc tiến về phía đông, tiến hành ba mặt xuất kích, khiến cho quân Tào không thể không chia phòng ngự. Quan trọng hơn là, hai vạn kỵ binh của Tào Tháo không ở Quan Trung, điều này cho chúng ta cơ hội ngàn năm một thuở.
Lưu Cảnh nói đến đây, ánh mắt nhìn chăm chú vào Giả Hủ, hắn hy vọng có thể thuyết phục Giả Hủ ủng hộ chính mình xuất binh, Giả Hủ hiểu được tâm tình vội vàng cướp lấy Quan Trung của Lưu Cảnh, liền cười nói:
- Ta nhớ được Châu Mục nói, sau khi cướp lấy Lũng Tây, chuyện thứ nhất đó là tiêu diệt kỵ binh người Để, loại bỏ hậu hoạn, sau đó lại đông tiến về Quan Trung, tại sao hiện tại lại thay đổi chủ ý?
- Người Để bên kia có Khương Vương thay ta kiềm chế, ta nhất thời không cần lo lắng, có thể cướp lấy Quan Trung xong lại quay đầu thu thập người Để. Chính là tận dụng thời cơ, một khi quân Tào khôi phục sĩ khí, kỵ binh lại giết vào Quan Trung, khi đó còn muốn cướp lấy Quan Trung, sẽ không có điều kiện thuận lợi như hiện nay.
......
----------oOo----------
Chương 681.2: Giương cung mà không bắn.
Đám người Giả Hủ và Pháp Chính, Bàng Thống nhìn nhau, bọn họ đều cảm thấy quyết tâm cướp lấy Quan Trung của Lưu Cảnh, lúc này Pháp Chính nói:
- Vi thần đề nghị trước tiên có thể suy xét việc cướp lấy Trần Thương, đây là cửa chính phía tây Quan Trung, một khi cửa chính phía tây bị chúng ta mở ra, chúng ta liền chiếm cứ quyền chủ động, khi đó chúng ta hãy thảo luận trực tiếp cướp lấy toàn bộ Quan Trung hay không.
Hoàng Trung cũng gật gật đầu cười nói:
- Đề nghị của Pháp quân sư cũng có đạo lý, trước tiên hãy thử một chút hư thực của quân Tào, nếu cướp lấy Trần Thương thuận lợi, như vậy chúng ta liền trực tiếp tiến công Trường An. Nếu cướp lấy Trần Thương không thuận lợi, chúng ta lại bàn bạc kỹ hơn cũng không muộn.
Triệu Vân cũng nói:
- Ta cũng ủng hộ phương án của Pháp quân sư.
Lưu Cảnh trầm tư một lát, rốt cục đồng ý với phương án này:
- Được rồi! Liền lấy phương án của Pháp quân sư làm chính, xuất binh tiến công từ ba đường Quan Trung, trong đó lấy Tây Lộ và Nam Lộ tiến công Trần Thương làm chủ đạo.
.....
Vào đêm, Lưu Cảnh một thân một mình ở trước sa bàn suy nghĩ cách bố trí quân đội, lúc này ngoài trướng vải truyền đến thanh âm của Giả Hủ:
- Châu Mục nghỉ ngơi chưa?
- Vẫn chưa, Châu Mục đại khái đang suy nghĩ việc quân.
- Thay ta bẩm báo một chút, hãy nói ta có chuyện quan trọng cầu kiến.
Lúc này, Lưu Cảnh ở trong trướng vải cười nói:
- Quân sư không cần phải khách khí đâu, mời vào đi!
Giả Hủ cười đi đến, y thay đổi một kiện áo bào xanh rộng thùng thình, đầu đội khăn bình, trông có chút nhàn nhã, y vào trướng liền cười nói:
- Nếu quyết sách đã định, Châu Mục cần gì khẩn trương như vậy, buổi tối còn nghiên cứu quân tình, nghỉ ngơi một chút đi!
Lưu Cảnh cười khổ một tiếng:
- Ta tuy rằng quyết định tấn công Trần Thương, nhưng thực không có nắm chắc, trong lòng rất mâu thuẫn.
Giả Hủ khẽ mỉm cười:
- Ta lại cảm thấy lần này tiến công Quan Trung, bất kể thắng hay bại cũng không có ảnh hưởng đến đại cục. Mấu chốt là có Lũng Tây, tiến có thể công, lui có thể thủ, không thể so sánh nổi với việc chúng ta Bắc Phạt, cho nên cuối cùng ta cũng không có phản đối.
- Quân sư cảm thấy lần này ta xuất binh Quan Trung, có bao nhiêu phần thắng?
- Điều này khó nói, ta cảm thấy có tối đa năm phần nắm chắc.
Lưu Cảnh ngẩn ra:
- Vì sao chỉ có năm phần?
- Đạo lý rất đơn giản, Tào Tháo ở Hứa Xương có ba vạn trọng binh, nếu quân Nam Dương đi tấn công Võ Quan, vậy Nam Dương làm sao bây giờ? Tương Dương làm sao bây giờ? Cho nên cái gọi là giáp công từ Đông Lộ căn bản cũng không tồn tại, về phần Nam Lộ, ta từng đi qua Tán Quan, trừ phi quân lực tấn công gấp mười lần, hoặc là ban đêm đánh lén, trùng hợp quân coi giữ Tán Quan lại đang ngủ, như vậy còn có một cơ hội, nếu không, tuyến đường phía nam cũng không có ý nghĩa.
- Ý quân sư là, chỉ có một đường tấn công Tây Lộ, là thế này phải không?
- Cũng không hoàn toàn đúng!
Giả Hủ nhặt lên cây gỗ chỉ vào phía tây bắc hướng Lũng huyện, Trần Thương, nói:
- Chúng ta còn có thể đi Lũng Sơn Đạo. Chỗ yếu hại của Lũng Sơn Đạo là Nhai Đình, theo tù binh nói nơi đó có năm nghìn quân Tào thủ vệ, hiện tại không biết có bao nhiêu. Chúng ta có thể chia hai đường, một đường đi từ Nhai Đình, một đường đi lòng chảo Vị Thủy, nếu như có thể cướp lấy Nhai Đình, liền có thể từ Nhai Đình trực tiếp đánh vào Quan Trung, phân tán phòng ngự của binh lực quân Tào, đối với việc cướp lấy Quan Trung rất có ích.
Lưu Cảnh đột nhiên tỉnh ngộ:
- Quân sư có ý tứ là, rõ ràng là đi lòng chảo Vị Thủy, trên thực tế cũng là cướp lấy Nhai Đình.
Giả Hủ híp mắt mỉm cười:
- Cho nên ta bảo Châu Mục thả lỏng một chút, không cần suy nghĩ quá nhiều. Kỳ thật chỉ cần cướp lấy Nhai Đình, quyền chủ động Quan Trung liền ở trong tay chúng ta rồi, khi nào thì cướp lấy Quan Trung cũng có thể, ta đề nghị vẫn là giương cung mà không bắn, càng có thể làm chệch hướng quân Tào ở Quan Trung.
Lưu Cảnh yên lặng gật gật đầu, gừng càng già càng cay a!
.....
Lưu Cảnh ngủ không được, đi ra lều lớn, một thân một mình chậm rãi dạo bước ở trong đại doanh, trong óc vẫn đang suy nghĩ về phương án của Giả Hủ, khiến hắn không thể không cảm thán, đúng là có được Giả Hủ, mới khiến cho hắn có thể đi từng bước một cho tới hôm nay.
Vô tình, Lưu Cảnh đi tới sau trướng, nơi này là nơi giam lỏng Tuân Du, mấy vạn tù binh quân Tào bị đưa về huyện Hạ Biện hợp nhất, mà Tuân Du lại bị giữ lại tại quân doanh quân Hán.
- Tuân tiên sinh thế nào rồi?
Lưu Cảnh cười hỏi một gã binh lính thủ vệ.
- Tiên sinh tốt lắm, buổi sáng còn nghe y đánh đàn.
Lưu Cảnh gật gật đầu:
- Thay ta đi thông báo một tiếng, nói ta đến thăm y.
Binh lính đi vào trướng, một lát đi ra nói:
- Tuân tiên sinh mời Châu Mục đi vào.
Lưu Cảnh khoanh tay đi vào lều lớn, chỉ thấy Tuân Du đang ngồi ở trên giường đọc sách, liền chắp tay cười nói:
- Tiên sinh thoạt nhìn khí sắc không tệ!
Tuân Du buông sách, thi lễ lại đối với Lưu Cảnh, khẽ cười nói:
- Không suy nghĩ gì, không lo lắng gì, ăn ngon, ngủ ngon, khí sắc tất nhiên không tệ, đa tạ Châu Mục quan tâm.
Y khoát tay chặn lại:
- Châu Mục đừng khách sáo, mời ngồi đi!
Lưu Cảnh cũng không khách khí, trực tiếp ngồi xuống chỗ cho khách quý, Tuân Du cũng ngồi xuống, có binh lính hầu hạ Tuân Du dâng trà, Tuân Du uống một ngụm trà cười nói:
- Ta từ trước không uống trà, về sau lại dần dần cảm giác được diệu dụng của trà, cũng thích trà. Ở trong này ta vừa ý nhất chính là uống được trà mới năm nay, trước kia cũng không có, trên cơ bản đều là trần trà.
Lưu Cảnh ha hả cười:
- Nếu tiên sinh thích, về sau hàng năm ta sẽ phái người đưa mấy chục cân trà mới tặng tiên sinh.
Tuân Du bỗng nhiên nghe được thâm ý trong lời nói của Lưu Cảnh, liền hỏi dò:
- Châu Mục tính toán thả ta đi sao?
Lưu Cảnh thản nhiên cười:
- Trên thực tế ta cho tiên sinh tự mình lựa chọn, nếu tiên sinh nguyện ở lại Ba Thục quan học giáo thụ nhân tài, ta vô cùng hoan nghênh. Nếu muốn về Nghiệp Đô, ta cũng sẽ không ngăn trở, tiên sinh tự mình quyết định.
Tuân Du ngẫm nghĩ một chút, lại hỏi:
- Thúc phụ ta lựa chọn thế nào?
Lưu Cảnh biết rằng Tuân Du chỉ chính là Tuân Úc, cười nói:
- Hiện tại Tuân lệnh quân nhận lời mời của bằng hữu cũ là Bàng Đức Công, ở Lộc Môn thư viện nghiên cứu sâu về huyền học, không quan hệ với quan phủ, lão đi về tự do, ta không có cho lão bất luận lựa chọn gì.
Tuân Du trầm ngâm một chút nói:
- Nếu ta trở về, Châu Mục không lo lắng ta tiếp tục đối địch với Châu Mục, cản trở kế hoạch quân Hán đông chinh sao?
- Ta tin tưởng tiên sinh sẽ không, hơn nữa Tào Tháo cũng sẽ không lại dùng tiên sinh làm chủ đạo quân sự nữa. Dù sao ta là quân Hán, lấy phục hưng Đại Hán làm nhiệm vụ của mình, tiên sinh ở Lũng Tây đã báo ân cho Tào Tháo, ta tin tưởng tiên sinh sẽ không lại vì Tào Ngụy mà cản trở Hán triều phục hưng đâu.
Tuân Du cúi đầu không nói, sau một lúc lâu mới khẽ thở dài một cái:
- Đa tạ Châu Mục khoan dung, ta vẫn lựa chọn về Nghiệp Đô. Về phần ta có thể tiếp tục đối địch với Châu Mục hay không, ta sẽ không cam đoan bất kỳ điều gì, thẳng thắn mà nói, bản thân ta cũng không biết nữa.
Lưu Cảnh gật gật đầu, đứng dậy thi lễ:
- Tiên sinh an tâm tĩnh dưỡng một thời gian ngắn trước, đợi ta ổn định Lũng Tây, ta liền phái người đưa tiên sinh về Nghiệp Đô.
......
----------oOo----------
Chương 682: Minh thủ Trần Thương.
Trần Thương chính là vùng Bửu Kê hiện nay, là quận trị Quan Trung tam phụ quận Phù Phong, cũng là lá chắn phía tây Quan Trung, từ Trần Thương tiến vào Quan Trung tổng cộng có ba con đường, một là Lũng Sơn đạo ở tây bắc bộ.
Đây là một đoạn dư mạch trong địa thế khá bằng phẳng của Lũng Sơn, có một đoạn khe sâu dài hơn mười dặm, có thể đi thẳng xuyên qua khe sâu theo hướng tây tới vùng Hoàng Hà Cốc. Quân Tào xây dựng quan ải đóng quân trọng binh ở chỗ hiểm yếu phía tây khe sâu này, quan ải này chính là nơi trứ danh Nhai Đình, trước mắt còn đang nằm trong tay quân Tào.
Con đường thứ hai là Trần Thương Đạo ở phía nam, năm xưa Hán Cao Tổ Lưu Bang từ Hán Trung tiến vào Quan Trung, chính là dùng kế sách “Minh tu sạn đạo, ám độ Trần Thương - giương đông kích tây”. Trần Thương Đạo thuần túy là đường núi gập ghềnh, nhỏ hẹp khó đi, hơn nữa khi vào đến Quan Trung có Tán Quan ngăn trở, rất khó tấn công, cho nên đây là một hiểm lộ.
Thứ ba đó là Tây Đạo, còn gọi là Vị Thủy Cốc Đạo, chính là đường dọc theo lòng chảo Vị Thủy trực tiếp tiến vào Quan Trung, đại quân có thể đi, mà tầm quan trọng của Trần Thương, chính là vì phòng ngự Vị Thủy Cốc Đạo này, Trần Thương Thành xây dựng ở bờ bắc Vị Thủy, Vị Thủy Cốc Đạo là con đường nhất định phải đi qua khi đi tới Quan Trung.
Thành trì Trần Thương đồ sộ rộng lớn, dễ thủ khó công, dựa theo quân Tào bố trí trước đó, có hai vạn binh trú đóng tại Trần Thương, ở phía tây bắc Lũng Huyện cũng có mười ngàn binh trú đóng, mà ở Tán Quan thì có năm nghìn binh, tổng cộng quân Tào có ba mươi lăm ngàn binh ở quận Phù Phong phòng ngự quân Hán tây tiến.
Trên thực tế, hiện tại lại tăng lên hai vạn quân của Từ Hoảng rút về từ huyện Lâm Vị, gia tăng một bộ phận binh lực cho Trần Thương, trú binh chính thức là bốn mươi lăm ngàn người.
Chủ tướng Trần Thương trước mắt là Từ Hoảng, phó tướng là Vu Cấm và Tang Bá, Mao Giới là quân sư, mà Tào Nhân ở Trường An là Tổng đốc quân, Hàn Hạo và Sử Hoán trấn thủ Võ Quan, đây là Tào Tháo bố trí.
Tào Tháo cũng biết quân Hán sẽ từ lòng chảo Vị Thủy mà đông tiến, sau nhiều lần suy nghĩ, lão quyết định bổ nhiệm Từ Hoảng làm chủ tướng Trần Thương, mà không có đặt Tào Nhân ở vị trí quan trọng này, chủ yếu chính là suy xét đến việc Tào Nhân từng bại ở Kinh Châu trước Lưu Cảnh.
Về phần Hạ Hầu Đôn, tuy rằng y bại ở Lũng Tây, có trách nhiệm rất lớn, nhưng Tào Tháo cho rằng Vi Thủy làm ngập Ký Thành không hoàn toàn là trách nhiệm của Hạ Hầu Đôn, dù sao lần trước vỡ đê là từ hơn bốn mươi năm trước.
Lần này Lưu Cảnh có thể dùng Vi Thủy để làm ngập Ký Thành, cũng là có thiên ý tồn tại nhất định. Hạ Hầu Đôn bởi vậy bị triệu hồi về Hứa Xương, tiếp tục đảm nhiệm đô đốc Hà Nam, giằng co với quân Hán ở Nam Dương.
Giữa buổi trưa, quân Tào ở Trần Thương nhận được tình báo mới nhất của quân Hán.
.....
Từ Hoảng đứng ở đầu thành Trần Thương, nhìn chăm chú vào quan đạo nơi xa phía tây, vào buổi sáng y nhận được tình báo của thám báo, ước chừng sáuvạn quân Hán do Lưu Cảnh suất lĩnh đang trùng trùng điệp điệp đánh tới hướng Quan Trung, trước mắt quân đội đã ở ngoài bốn mươi dặm, tin tình báo này thực nằm ngoài dự liệu của Từ Hoảng.
Y cũng giống Tào Tháo, đều cho rằng Lưu Cảnh sẽ không vội vã tiến công Quan Trung, mà phải toàn lực ứng phó ổn định Lũng Tây, đồng thời tiêu diệt mối họa người Để, như vậy hắn mới có thể không phải lo lắng về sau khi tiến vào Quan Trung, nếu không, một khi chủ lực quân Hán bị giữ ở Quan Trung, kỵ binh người Để lạinhư hổ rình mồi, Lũng Tây sẽ gặp nguy hiểm.
Lúc này, Vu Cấm chậm rãi đi lên phía trước nói:
- Nếu Lưu Cảnh tự mình đến tiến công Trần Thương, như vậy Hán Trung Ngô Ý cũng sẽ đi theo Trần Thương Đạo mà Bắc thượng, phối hợp Lưu Cảnh tiến công Trần Thương, ta hoài nghi quân đội Nam Dương cũng sẽ Bắc thượng, từ tuyến đường đông kiềm chế chúng ta, tướng quân, chúng ta không thể không đề phòng.
Từ Hoảng lắc lắc đầu:
- Kỳ thật ta không lo lắng quân Hán đi Trần Thương Đạo, Tán Quan có năm nghìn quân đội, đủ để ngăn cản quân Hán theo Trần Thương Đạo để Bắc thượng. Ta lo lắng là bên Nhai Đình, nếu quân Hán là chia hai đường, một đường khác lấy Nhai Đình, tình hình sẽ trở nên phức tạp.
- Lo lắng của Từ tướng quân không sai!
Phía sau truyền đến một tiếng cười sang sảng, Từ Hoảng và Vu Cấm quay đầu lại, đã thấy Mao Giới đi tới. Mao Giới vốn là quân sư của Tào Nhân, bởi vì quan hệ với Tào Nhân căng thẳng, Tào Tháo liền điều Trần Quần đi theo Tào Nhân, mà Mao Giới bị điều làm quân sư của Từ Hoảng. Từ Hoảng làm người rộng rãi, ở chung với Mao Giới tốt lắm, đồng thời cũng vô cùng kính trọng Mao Giới.
Từ Hoảng vội vàng ôm quyền thi lễ:
- Hóa ra là quân sư tới rồi, Từ Hoảng không nhìn thấy, xin thứ lỗi!
Mao Giới chậm rãi đi lên phía trước nói:
- Công Minh lo lắng Nhai Đình là không sai, ở một mức độ nào đó, tầm quan trọng của Nhai Đình còn vượt qua Trần Thương. Một khi quân Hán cướp lấy Nhai Đình, sẽ có thể trực tiếp tiến vào Quan Trung, Trường An sẽ lâm nguy. Nếu ta là Lưu Cảnh, đồng thời với lúc tiến công Trần Thương, nhất định cũng sẽ phái một chi quân đội đi lấy Nhai Đình, huống chi Giả Hủ, Bàng Thống, Pháp Chính đều là người cao minh, hẳn là bọn họ cũng có thể nghĩ đến.
Vu Cấm đứng bên cạnh tiếp lời nói:
- Mao quân sư cảm thấy lần này quân Hán đối với Quan Trung là tình thế bắt buộc sao?
- Không! Không!
Mao Giới lắc đầu liên tục:
- Bây giờ căn bản không phải thời cơ cướp lấy Quan Trung, tình thế Khương Để phức tạp, dân tâm Lũng Tây không phụ, Lưu Cảnh tuyệt đối sẽ không phát động chiến dịch Quan Trung vào lúc này.
- Nhưng hắn đã suất quân đến phía đông!
- Suất quân đông chinh cũng không phải muốn đánh Quan Trung, chỉ là mở ra cửa chính Quan Trung trước, chiếm cứ địa lợi, về sau lại quay về Lũng Tây. Ít nhất trong vòng một, hai năm quân Hán sẽ không tấn công Quan Trung. Thừa tướng cũng cho rằng như thế, ta hoàn toàn đồng ý.
Từ Hoảng gật gật đầu, Mao Giới nói ra suy nghĩ trong lòng của y rồi.
Đúng lúc này, ở trên tháp quan sát truyền đến một hồi tiếng cảnh báo dồn dập, lập tức có binh lính hô to:
- Tướng quân, phát hiện quân địch ở phương Tây!
Trong lòng Từ Hoảng cả kinh, sao lại đến nhanh như thế, y vội vàng đi đến lỗ châu mai bên cạnh nhìn về hướng tây, đã thấy trên quan đạo dần dần xuất hiện một đường màu xám, tốc độ cực nhanh, đang chạy nhanh về hướng bên này.
- Là kỵ binh!
Vu Cấm thốt lên.
Từ Hoảng cũng thấy rõ ràng, quả nhiên là kỵ binh, kỵ binh càng ngày càng gần, ước chừng khoảng ba nghìn người, đây nhất định kỵ binh tiên phong của quân Hán rồi. Để phòng ngừa bọn họ vườn không nhà trống, đánh tới trước một bước, Từ Hoảng lập tức hạ lệnh:
- Lập tức đóng cửa thành, tiến vào chuẩn bị chiến đấu phòng ngự!
Cửa thành Trần Thương Kẽo kẹt đóng lại, cầu treo được kéo lên, vô số binh lính quân Tào chạy lên đầu thành, giương cung bạt kiếm, tạo trận địa sẵn sàng đón quân địch. Không bao lâu, ba nghìn kỵ binh quân Hán do đại tướng Mã Đại suất lĩnh, cấp tốc chạy đến dưới thành, ở khoảng cách ngoài đầu thành trăm bước thì dừng lại. Mã Đại nhìn lên đầu thành phía xa một lát, phóng ngựa chạy đi theo hướng đông bắc, rất nhanh vượt qua thành Trần Thương, dần dần biến mất ở phía đông.
- Mao quân sư, đây là kỵ binh quân Hán đi Trường An sao?
Từ Hoảng có chút không hiểu hỏi.
Mày Mao Giới nhíu chặt lại, sau một lúc lâu mới nói:
- Theo phương hướng mà đánh giá, dường như là đi Trường An, nhưng ta cảm giác, có lẽ bọn họ là đi Lũng Huyện.
- Vẫn là vì Nhai Đình sao?
Mao Giới chậm rãi gật đầu:
- Rất có thể là vây Nhai Đình lại để làm đường lui.
Trong lòng Từ Hoảng lập tức bắt đầu lo lắng, Lũng Huyện và Trần Thương còn chưa kịp thiết lập liên hệ bằng chim bồ câu đưa thư, y nhất định phải lập tức phái người truyền tin cho Tang Bá, bảo y cần phải cẩn thận
Lũng Sơn Đạo thật ra là một cái khe sâu bị gãy rất lớn, đi theo hướng tây bắc tới đông nam, hai bên nam bắc là dốc đứng cao và dốc vách núi, hai bên đông tây hơi cao, mà ở giữa lại là mảnh đất lõm xuống. Trong khe sâu là rừng rậm rạp, địa thế gập ghềnh hiểm trở, có nhiều bí đạo trong núi, chiều rộng nam bắc khoảng hơn mười dặm, chiều dài đông tây hơn tám mươi dặm.
Khe núi Lũng Sơn vốn gọi là Khiên Nguyên Cốc, tên như ý nghĩa, chính là đầu nguồn của Khiên Thủy, dọc theo lòng chảo Khiên Thủy theo hướng nam có thể đến thẳng Lũng Huyện.
Tuy rằng ngoài hai trăm dặm phía bắc đường Tiêu Quan là yếu đạo thứ nhất từ Lũng Hữu tiến vào Quan Trung, nhưng khe núi Lũng Sơn lại là một nhánh khác vượt qua Lũng Sơn, từ thông đạo Lũng Tây tiến vào Quan Trung, có địa vị chiến lược cực kỳ trọng yếu.
Nhai Đình ở phía tây khe sâu này, nơi này có một tòa đình dịch trạm, có một gã đình trưởng, quản hạt xã nông phụ cận mười dặm, đồng thời đình dịch trạm cũng có thể cung cấp nơi đặt chân nghỉ tạm cho thương nhân lui tới, quanh năm thương nhân lui tới không ngừng.
Nhưng bắt đầu từ năm trước, Tuân Du đã tạo ra tuyến phòng ngự ở trong này, dựa vào đình dịch trạm ở chỗ hiểm yếu đã xây dựng một tòa đại doanh, mấy nghìn người trú binh. Tuy rằng quân Tào vào lúc quân Hán Bắc phạt cũng không dùng đến đại doanh ở đây, nhưng ở khi quân Hán đông chinh Quan Trung, tầm quan trọng của đại doanh này lập tức nổi bật lên.
Toàn bộ Lũng Sơn Đạo kỳ thật có hai điểm phòng ngự, ngoại trừ Nhai Đình chính là Lũng Huyện. Lũng Huyện là thành lớn thứ hai của quận Phù Phong, ở phía đông Lũng Sơn, cách Lũng Sơn Đạo ước hơn bảy mươi dặm, hướng nam cách Trần Thương ước chừng hơn một trăm dặm, cũng là thành trì quan trọng trong việc phòng ngự kỵ binh Thiên Thủy Khương Hồ tiến vào Quan Trung.
Trước mắt một tuyến Lũng Sơn Đạo có quân Tào đóng mười ngàn quân, do đại tướng Tang Bá suất lĩnh, Tang Bá đóng quân ở Lũng Huyện năm ngàn người, đồng thời ở trong Lũng Sơn Đạo xây dựng vài đài đốt khói lửa, dùng để liên hệ với Nhai Đình và Lũng Huyện.
Từ khi quân Hán bắt đầu trú binh ở huyện Lâm Vị, Tang Bá cũng ý thức được quân Hán muốn bắt đầu đông chinh, để chủ tướng thủ vệ tiến vào yếu đạo yết hầu Quan Trung. Tang Bá cũng vô cùng căng thẳng, buổi sáng, khói lửa trong Lũng Sơn Đạo bỗng nhiên cháy lên, ba đám khói lửa xông thẳng lên trời, đây nghĩa là có tình báo về đại đội quân địch đã đến, nói cách khác, phát hiện quân địch ngoài Nhai Đình.
Tang Bá khoanh tay đi qua đi lại trên đầu thành, trong lòng y có chút do dự, cần phái binh đi trợ giúp Nhai Đình hay không, hoặc là y tự mình suất quân tiến đến trợ giúp, nhưng y lại lo lắng binh lực Lũng Huyện có khe hở, bị quân địch đánh lén. Điều này làm cho y rất khó xử, đương nhiên biện pháp cuối cùng là xin Trường An hoặc là Trần Thương trợ giúp Lũng Huyện, y mới có thể an tâm mà suất quân đi tới phía tây, chỉ có điều thời gian không còn kịp rồi.
Ngay khi Tang Bá đang cảm thấy khó xử, thám báo báo lại, chủ tướng Nhai Đình Khang Bình đưa tới tin tức khẩn cấp, Tang Bá vội vàng ra lệnh:
- Dẫn y tới gặp ta!
Không bao lâu, một tên lính truyền tin bước nhanh lên thành, quì một gối thi lễ ở trước mặt Tang Bá, đưa lên một cây lệnh tiễn:
- Phụng lệnh Khương Tướng quân truyền tin cấp tướng quân.
- Nói mau, bên Nhai Đình tình hình như thế nào?
Tang Bá vội hỏi.
- Hồi bẩm tướng quân, tình hình bên Nhai Đình thật không tốt. Triệu Vân suất lĩnh ba vạn quân giết đến trú doanh ngoài Nhai Đình, Khương Tướng quân lo lắng không đối kháng được, đặc biệt tới cầu viện tướng quân.
Tang Bá thở dài, tuy rằng đại doanh Nhai Đình có địa thế hiểm yếu, dễ thủ khó công, nhưng ngay cả doanh trại Mộc Môn Trại hiểm yếu như vậy cũng bị quân Hán công ra rồi, Tang Bá thực sự không có nắm chắc lắm, y trầm ngâm thật lâu sau, rồi nói với lính báo tin:
- Ngươi trở về nói cho Khương Tướng quân, bảo y cần phải thủ vững trong hai ngày, trong vòng hai ngày ta nhất định sẽ tới viện trợ.
Đây là Tang Bá thỏa hiệp, làm chủ tướng Lũng Sơn Đạo, suy nghĩ kỹ mới làm là thái độ tất yếu, y không thể lập tức đi ngay, như vậy rất lỗ mãng, cũng không thể không đi, như vậy lại sẽ trơ mắt nhìn Nhai Đình thất thủ, chỉ có quan sát sau hai ngày mới hành động, như vậy mới là cách thỏa đáng.
Cách lui lại về Thượng Phương Cốc của Tang Bá rất thỏa đáng đã được Tào Tháo thừa nhận, mặc dù cuối cùng Lũng Tây thất thủ, Tào Tháo vẫn phong y là Phù Uy tướng quân, thưởng ngàn lượng tiền, để khen ngợi biểu hiện xuất sắc của y khi lui về Thượng Phương Cốc.
Lính báo tin thi lễ, nhanh chóng cưỡi ngựa mà đi, ánh mắt Tang Bá lại chuyển hướng về phía nam, y hơi nghi hoặc, tại sao lại không có tin tức phía Trần Thương, theo lý, Trần Thương cũng nên có tin về quân địch, Từ Hoảng nhất định phái người truyền tin cho mình, nhưng như thế nào y cũng không đợi được người truyền tin đến.
......
----------oOo----------
Chương 683: Dùng trí lấy Nhai Đình (thượng).
Trên quan đạo phía nam Lũng Huyện, một gã kỵ binh đang hối hả giục ngựa chạy nhanh, hai bên là từng cánh đồng mênh mông xanh mượt, xa xa là dãy Lũng Sơn cao lớn hùng vĩ, chân núi là rừng rậm rậm rạp, giống hệt một chiếc khăn màu xanh lục quấn quanh núi non trùng điệp, chim ưng bay quanh rừng, dưới chân núi thỉnh thoảng lại có vài chục hộ nông trại, khói bếp màu trắng dâng lên lượn lờ.
Đã đến giữa trưa, khi cách Lũng Huyện còn khoảng ba mươi dặm, kỵ binh cũng không dừng ngựa để nghỉ ngơi lấy sức, ngược lại càng chạy tốc độ càng nhanh hơn. Đây chính là người đưa tin mà Từ Hoảng phái đi truyền thư cho Tang Bá, Từ Hoảng muốn nói cho Tang Bá, rất có thể có ba nghìn kỵ binh sẽ vây quanh phía sau Lũng Huyện, khiến Tang Bá cần phải cẩn thận.
Phong thư này rất khẩn cấp, một khắc cũng không thể chậm trễ. Kỵ binh vung roi quất ngựa để tăng thêm tốc độ. Phía trước xuất hiện một dòng suối nhỏ, trên khe suối có một cây cầu nhỏ, mặt cầu khá hẹp. Vừa lúc đó, phía đối diện có một đội thương lữ đi tới, hơn mười con la chở đầy hàng hóa, vài thương nhân cưỡi lừa, đang chậm rãi đi tới về hướng bên này, kỵ binh không khỏi phải ghìm ngựa đi chậm lại.
- Mau tránh ra!
Kỵ binh hét lớn một tiếng, xông lên cầu nhỏ, vung roi vụt xuống mấy tên thương nhân, nhưng vào lúc này, một gã thương nhân trẻ tuổi bỗng nhiên nhào tới, chặn ngang khiến sĩ binh ngã xuống cầu, lăn mình rơi xuống sông, vài tên thương nhân còn lại nhảy xuống cầu nhỏ, đè chặt kỵ binh báo tin rồi trói lại.
- Các ngươi đám khốn khiếp này, dám cướp bóc quan binh, không muốn sống nữa chăng? Mau thả ta ra!
Kỵ binh còn không kịp phản ứng, chửi ầm lên, một gã thương nhân nâng tay cho gã một cái tát, lạnh lùng nói:
- Mắt chó mù của ngươi, vẫn cho rằng chúng ta là thương nhân.
Y xé quần áo của kỵ binh, lấy ra từ trong người một cái bao vải dầu, lấy ra một chi lệnh tiễn và một phong thư, đúng là thư tay Từ Hoảng viết cho Tang Bá, thương nhân nhìn nhìn, lập tức thu hồi thư tín, ra lệnh:
- Áp giải gã đi!
Kỵ binh truyền tin giờ mới phản ứng lại, lập tức sắc mặt trắng bệch, cúi đầu, gã biết rằng mình đã gặp quân địch.
Vài tên thương nhân mang theo gã đi xuyên qua ruộng, đi vào trong một mảnh rừng rậm tươi tốt, trong rừng rậm có mấy ngàn kỵ binh, chính là ba nghìn kỵ binh mà Mã Đại suất lĩnh, tất nhiên vài tên thương nhân là thám báo quân Hán cải trang, Mã Đại biết rằng Từ Hoảng sẽ cho người truyền tin tới Tang Bá, liền đặc biệt phái người chặn người đưa tin lại.
Vài tên thám báo áp giải binh Tào truyền tin đến, quỳ xuống trước mặt Mã Đại, người đưa tin cuống quít dập đầu cầu xin tha thứ. Mã Đại tiếp nhận thư tín nhìn kỹ một lần, không khỏi gật gật đầu, Từ Hoảng không hổ là danh tướng, rõ ràng là mình chạy nhanh về hướng Trường An, vậy mà y vẫn đoán được là mình đi Lũng Huyện, lệnh Tang Bá giữ nghiêm Lũng Huyện, không cần hành động thiếu suy nghĩ.
Tuy nhiên bọn họ lại không trốn thoát khỏi Giả Hủ tính kế. Giả Hủ biết rằng giữa Trần Thương và Lũng Huyện chưa thiết lập chim bồ câu đưa thư, Từ Hoảng nhất định sẽ phái người truyền tin, đã đặc biệt chuẩn bị cẩm nang diệu kế.
Mã Đại lại hỏi người đưa tin vài câu, lúc này mới tìm được Mã Lương cùng đi theo, đem thư của Từ Hoảng đưa cho y cười nói:
- Quý Thường nhìn phong thư này một cái, có bắt chước được hay không?
Tài viết của Mã Lương rất cao, cực giỏi bắt chước bút tích, được xưng nhất tuyệt, y mở thư ra nhìn nhìn, cười nói:
- Yên tâm đi! Không có vấn đề.
Lúc này Mã Lương lấy ra một trục lụa, bắt chước bút tích của Từ Hoảng viết một phong thư khác, bút múa như bay, vung lên liền thành, chính Mã Lương cũng cực kỳ đắc ý, quả thực không chút kẽ hở, y thổi khô mực, đưa cho Mã Đại cười nói:
- Chuyện còn lại ta mặc kệ, Mã Tướng quân tự mình an bài đi!
Mã Đại mừng rỡ:
- Có phong thư này của tiên sinh, đại sự có thể thành!
Mã Đại lại tìm một binh lính tinh anh đến, cẩn thận dặn dò y, nhất nhất giao phó rõ ràng, lúc này quân sĩ mới thi lễ, cưỡi ngựa của người đưa tin, chạy gấp về hướng Lũng Huyện.
Tang Bá đã chờ suốt một ngày, trong lòng của y có chút lo lắng cho tình hình của Nhai Đình, nhưng không giải quyết được nỗi lo về sau của Lũng Huyện, y cũng không thể yên tâm đi phía tây. Tang Bá biết rằng nhất định sẽ có tin tức của Từ Hoảng truyền đến, y kiên nhẫn chờ đợi. Lúc xế chiều, Tang Bá vẫn như bình thường tuần tra ở nam thành đầu, lúc này có binh lính hô to:
- Tướng quân, binh lính truyền tin đến rồi!
Tang Bá vịn vào đầu thành nhìn lại, chỉ thấy một gã kỵ binh đang chạy thẳng tới hướng cửa thành bên này. Tang Bá mừng rỡ, rốt cục y chờ được tin tức của Từ Hoảng:
- Mở thành cho người tiến vào!
Tang Bá lập tức ra lệnh.
Cửa thành mở ra, binh truyền tin giục ngựa vào thành, không bao lâu, có binh lính đưa binh truyền tin đến trước mặt Tang Bá, binh truyền tin quì một gối thi lễ:
- Phong Từ tướng quân lệnh truyền thư cho Tang tướng quân, cấp tốc!
- Thư ở đâu?
Tang Bá vội hỏi.
Binh truyền tin rút trong túi áo bên người ra một cái bao dầu, lấy ra lệnh tiễn và phong thư, hai tay dâng lên cấp Tang Bá, Tang Bá tiếp nhận lệnh tiễn nhìn nhìn, lại vội vàng mở thư của Từ Hoảng, quả nhiên là thư tự tay Từ Hoảng viết, trong thư nói, Lưu Cảnh dẫn mấy vạn đại quân hạ đại doanh ở phía tây Trần Thương, cực có thể là kế dương đông kích tây, mục tiêu đích thực của quân Hán hẳn là Nhai Đình, y rất lo lắng sẽ mất Nhai Đình, mệnh lệnh cho Tang Bá lập tức suất quân đi viện trợ Nhai Đình, Lũng Huyện bên này y sẽ phái thám báo giám sát quân Hán, nếu quân Hán có dấu hiệu Bắc thượng, y sẽ lập tức phái binh tăng phòng Lũng Huyện, khiến Tang Bá không cần lo lắng.
Tang Bá gật gật đầu, điều y cần đúng là hứa hẹn phòng ngự đối với Lũng Huyện của Từ Hoảng, mà phán đoán của Từ Hoảng cũng giống như mình, mục đích đích thực của quân Hán là Nhai Đình, Tang Bá lại hỏi binh truyền tin vài câu, lúc này mới tìm tâm phúc là Nha tướng Triệu Uy đến, dặn dò gã:
- Ta suất quân đi viện trợ Nhai Đình, ngươi phải dẫn một ngàn quân giữ nghiêm Lũng Huyện, không thể buông lỏng!
- Mạt tướng tuân mệnh!
Tang Bá lại nói:
- Hai ngày này Từ tướng quân sẽ phái viện quân đến, chuẩn bị tốt quân doanh cho bọn họ, lại thu xếp chuyện ăn uống cho cẩn thận, đừng để người nào có bất mãn trong lòng.
- Xin Tướng quân yên tâm, mạt tướng sẽ sắp xếp ổn thỏa việc ăn ngủ cho bọn họ.
Tang Bá sắp xếp Lũng Huyện xong xuôi, lập tức hạ lệnh tập kết quân đội, sau nửa canh giờ, Tang Bá suất lĩnh bốn ngàn quân đội rời khỏi Lũng Huyện, hăng hái tiến đến hướng Nhai Đình.
.....
Màn đêm buông xuống, một vầng trăng sáng đi xuyên qua giữa làn mây mỏng manh, ánh trăng lúc sáng lúc tối, buông xuống cả vùng đất Lũng Huyện, khiến tường thành Lũng Huyện như được sơn một lớp màu xám bạc. Trên đầu thành, binh lính quân Tào đang qua lại tuần tra, lính gác trên tháp quan sát lại cảnh giác nhìn động tĩnh ngoài thành.
Lúc này, một tên lính gác chợt phát hiện trên quan đạo phía nam có một chi quân đội đang đi đến, không nhìn rõ bộ dáng. Binh trên trạm canh gác lập tức thò người ra khỏi đầu thành hô to:
- Nhanh chóng báo Triệu tướng quân, có quân đội từ phía nam đến đây.
Trên thành, binh lính tuần tra cũng phát hiện ngoài thành có quân đội, lập tức có người chạy tới bẩm báo tướng phòng giữ Triệu Uy, Triệu Uy đang nghỉ ngơi trong lầu ngay tại nam thành, nghe được bẩm báo, gã lập tức đi ra thành lâu, nhìn ra hướng ngoài thành, không bao lâu, một chi quân Tào xuất hiện dưới thành, ước chừng ba nghìn người, trong đó hơn một trăm người cưỡi ngựa ở phía trước, phía sau là bộ binh.
- Dưới thành là người nào tới?
Triệu Uy cao giọng hỏi.
Chỉ thấy một gã tướng lĩnh tiến lên ôm quyền nói:
- Trên thành có phải là Triệu Uy tướng quân, tại hạ Mã Bình, phụng lệnh Từ tướng quân đến tiếp viện Lũng Huyện, có lệnh tiễn và thủ lệnh của Từ tướng quân ở đây!
Triệu Uy đã được Tang Bá dặn dò trước khi đi, biết hai ngày này sẽ có viện quân đến, tiếp viện phòng ngự Lũng Huyện, gã lập tức sai người thả giỏ xuống. Dưới thành một tên binh lính để lệnh tiễn và thủ lệnh của Từ Hoảng vào trong rổ, rổ được kéo lên, Triệu Uy nhìn nhìn lệnh tiễn, lệnh tiễn không sai, lại mở thủ lệnh ra, để sát vào cây đuốc nhìn một lần, quả nhiên là thủ lệnh của Từ Hoảng, lệnh cho Nha tướng Mã Bình dẫn ba nghìn quân tiếp viện Lũng Huyện, chỉ có điều này Mã Bình là ai? Triệu Uy chưa từng nghe nói.
Nhưng Triệu Uy cũng biết quân đội Trần Thương rất pha tạp, có bại quân Lũng Tây, có bộ thự của Từ Hoảng, có bộ thự của Hạ Hầu Đôn, còn có trú quân của Quan Trung, thậm chí còn có quận binh Chung Diêu chiêu mộ từ trước, cho nên Triệu Uy không có hoài nghi quá nhiều, lại hỏi:
- Mã Tướng quân là thuộc cấp của ai? Thứ cho mắt tại hạ vụng về, nhưng chưa bao giờ thấy qua tướng quân.
Dưới thành, Mã Bình cười nói:
- Ta là quân Hà Bắc, ba năm trước đây gia nhập quân Tào, vẫn đi theo tướng quân Tào Nhân, Triệu tướng quân không biết ta cũng bình thường.
Lúc này Triệu Uy mới nhớ ra, hóa ra là hàng quân tạo phản Hà Bắc, tự xưng quân Hà Bắc. Kỳ thật thì không giống quân Hà Bắc của Viên Thiệu, đây là một đám ô hợp, xưa nay bị quân Tào xem thường, mà Triệu Uy vốn là quân của Lã Bố Từ Châu, ở trong quân Tào có địa vị tương đối cao, gã rất khinh thường chi hàng quân ô hợp này.
Trong lòng Triệu Uy tràn đầy khinh miệt, âm thầm bĩu môi, vốn đang ăn ngủ thượng đẳng lập tức xuống làm tam đẳng, dựa vào cái gì đem doanh địa tốt nhất cho bọn họ, cho bọn họ đóng quân ở tây doanh là được, nghĩ vậy, Triệu Uy ra lệnh:
- Mở thành cho bọn họ tiến vào.
Gã lại tìm đến một tên quân hầu, phân phó:
- Dọn dẹp tây doanh một chút, để cho bọn họ đi đóng quân ở tây doanh, lại cho bọn họ một ít gạo lương thực, để tự bọn họ nấu cơm.
Tây doanh đã trống không nhiều năm, có chút cũ nát, thật sự không phải đạo đãi khách, nhưng Triệu Uy có lệnh, tên quân hầu này cũng không dám cãi lời, lập tức chạy tới tây doanh chuẩn bị, lúc này, cửa thành mở ra, ba nghìn quân Tào bắt đầu xếp thành hàng vào thành.
Triệu Uy đi xuống đầu thành, đứng ở trên hành lang lạnh lùng nhìn chăm chú vào chi quân Tào địa vị thấp này, tuy nhiên thân hình binh lính chi quân đội này rất cao lớn, mỗi người vai rộng eo thon, vũ dũng hữu lực, hơn nữa đội ngũ chỉnh tề, đằng đằng sát khí, thoạt nhìn vô cùng tinh nhuệ, không hề giống đám ô hợp trong truyền thuyết kia.
Hơn nữa hơn một trăm con chiến mã đều vô cùng cường kiện, tứ chi thon dài hữu lực, màu lông ánh sáng chỉnh tề, hiển nhiên là tuấn mã. Hơn một trăm danh kỵ binh đều mang đến khí thế hùng mạnh, liền ngay cả dũng mãnh nhất quân Tào như Hổ Báo kỵ cũng có vẻ kém hơn, khoảng hơn một trăm tên kỵ binh, lại giống như thiên quân vạn mã.
Trong lòng Triệu Uy bắt đầu nổi lên nghi ngờ, đây thật sự là chi quân Hà Bắc ba năm trước đây kia sao? Quả thực so với binh lính của gã còn mạnh mẽ hơn nhiều lắm, lúc này, ngoài ý muốn gã phát hiện, cánh tay trái chi quân Tào này đều quấn có vải trắng, đây rõ ràng là một loại ký hiệu, trong lòng của gã bắt đầu sinh nghi, cảm giác có chút không đúng, gã lập tức ra lệnh:
- Dừng lại, không cho vào thành!
Gã vừa dứt lời, một tên tướng lĩnh cưỡi ngựa lao đến, hét lớn một tiếng:
- Ta vốn không phải là Mã Bình, ta là Mã Đại của quân Hán đấy!
Y vung đao bổ tới hướng Triệu Uy, Triệu Uy thất kinh, không kịp trốn tránh, bị một đao của Mã Đại chẻ thành hai đoạn. Biến cố đột nhiên tới khiến mấy trăm quân Tào đều sợ ngây người. Khi bọn họ thấy tướng phòng giữ bị giết, lúc này mới phản ứng kịp, một trận đại loạn, xoay người định chạy. Lúc này, binh lính quân Hán cùng nhau nâng nỏ bắn, tên dày đặc đều bắn cho binh lính quân Tào lăn lộn trên mặt đất.
Mã Đại hô to một tiếng:
- Theo ta lên thành!
Y thúc giục chiến mã, nhảy lên đường hành lang, mang theo hơn ngàn binh lính lao về hướng trên đầu thành. Quân coi giữ trên thành sợ hãi chạy trốn bốn phía, Mã Đại khống chế được đầu mối then chốt cửa thành, cao giọng ra lệnh:
- Toàn quân giết vào trong thành, miễn chết cho người đầu hàng, người chống cự giết chết không cần hỏi!
Ba nghìn quân Hán hô lên một tiếng, mãnh liệt giết vào trong thành Lũng Huyện, nhanh chóng chiếm lĩnh tòa thành kiên cố nhất Lũng Sơn Đạo.
......
----------oOo----------
Chương 684: Dùng trí lấy Nhai Đình (hạ)
Nhai Đình là đoạn phía tây của Lũng Sơn Khẩu, vùng này do ba ngọn núi thấp độc lập tạo thành. Thế núi cũng không cao, giữa hai ngọn núi có một khe rộng lớn bằng phẳng. Từ hơn ngàn năm trước, nơi này chính là một lối đi mà người Khương Hoàng Hà đi vào Quan Trung, tuy nhiên đại bộ phận thương lữ chủ yếu vẫn đi theo đường phía nam lòng chảo Vị Thủy, không đi qua cốc này nhiều.
Mặc dù phía nam cũng có đường cái, nhưng một quan đạo cũng bởi vì nhiều năm thương lữ đi lại mà trở nên bằng phẳng rắn chắc, cho dù là quân đội, đồ quân nhu cũng có thể nhanh chóng thông qua, một nhánh sông và quan đạo song song, đi thông qua chỗ sâu trong khe núi.
Nhai Đình Nam Sơn là một vùng đồi núi phong cảnh rất đẹp, thế núi cây rừng tươi tốt, suối nước róc rách, đỉnh núi bằng phẳng rộng lớn. Chân núi là dịch trạm của Nhai Đình, là nơi quan đạo phải đi qua, nơi này xây dựng vài chục tòa kiến trúc, cung cấp chỗ nghỉ chân cho thương lữ lui tới.
Trên đỉnh núi nguyên bản có một tòa quân bảo, đóng ba trăm quân, chủ yếu là phòng bị sơn tặc cướp đường ở Lũng Sơn, nhưng bắt đầu từ năm ngoái, Tuân Du đã xây dựng trên đỉnh núi một tòa quân trại, hơn ngàn người đóng quân để phòng bị quân Hán từ Lũng Sơn Khẩu tiến vào Quan Trung.
Chủ tướng trong quân trại tên là Khang Bình, đảm nhiệm chức phó Giáo Úy, xuất thân là vọng tộc Khương thị của quận Thiên Thủy, nguyên là phó tướng của quân phiệt Tây Lương Dương Thu, xuất thân thế gia, văn võ song toàn. Sau khi Hạ Hầu Uyên đánh bại Dương Thu, thu được mấy nghìn hàng binh, Khang Bình cũng đi theo các tướng đầu hàng Hạ Hầu Uyên, trở thành thuộc cấp của y, có phần được Hạ Hầu Uyên coi trọng, sau khi Hạ Hầu Uyên chết ở Kỳ Sơn Đạo, Khang Bình lại trở thành thuộc cấp của Hạ Hầu Đôn, nhưng Hạ Hầu Đôn lại ghét bỏ vì y là người Khương, khinh y. Lúc Tuân Du an bài phòng ngự, Hạ Hầu Đôn liền phái y đi thủ Nhai Đình.
Ở trong trận chiến Lũng Tây, Nhai Đình cũng chưa phát huy tác dụng gì, nhưng hiện tại quân Hán muốn tiến công Quan Trung, tầm quan trọng của Nhai Đình lập tức hiện lên, một khi Nhai Đình thất thủ, quân Hán có thể xuyên qua khe sâu tiến vào lòng chảo Khiên Thủy, lại theo hướng nam là đến được Lũng Huyện, cho nên bảo vệ được Nhai Đình và Lũng Huyện, đối với chiến lược Quan Trung có ý nghĩa trọng đại, quân coi giữ cũng nhanh chóng từ hơn ngàn người gia tăng đến năm ngàn người.
Mấy ngày nay trong lòng Khang Bình cực kỳ căng thẳng, y nhận được tình báo, một chi quân đội ước chừng ba vạn người đã xuất hiện tại phía tây Nhai Đình. Nghe nói chủ tướng chính là Triệu Vân, rất hiển nhiên, Triệu Vân muốn cướp lấy Nhai Đình, xuyên qua khe tiến vào Quan Trung.
Khang Bình đã phái người đi thông báo cho Tang Bá rồi, hy vọng nhận được viện trợ của Tang Bá, nhưng tuy rằng Tang Bá đồng ý, nhưng mình còn phải đợi hai ngày nữa, điều này khiến Khang Bình vừa căm tức, vừa bất đắc dĩ.
Buổi trưa hôm nay, Khang Bình tuần tra binh lính phòng ngự như thường ngày ở trên quân trại, lúc này, một gã thân binh chạy tới thấp giọng bẩm báo:
- Tướng quân, quân Hán phái người đến truyền tin, nói là bạn cũ của tướng quân.
Khang Bình cả kinh trong lòng, sẽ là ai đây? Yvội vàng ổn định tâm thần, ra vẻ trấn tĩnh nói:
- Dẫn người đó đến đại doanh chờ.
Y tâm sự nặng nề xuống quân trại, bước nhanh đến đại doanh, đã thấy trong doanh có một gã quan quân đang chờ, Khang Bình vừa nhìn liền nhận ra người này, người này cũng là thuộc cấp của Dương Thu, tên là Hầu Phong, quan hệ với y rất tốt, năm đó cùng Dương Thu bỏ mình, không nghĩ tới y lại còn sống.
- Tại sao là ngươi, ngươi không phải…
Khang Bình hết sức kinh ngạc.
Hầu Phong ôm quyền cười nói:
- Khương huynh cho rằng ta đã chết đúng không! Kỳ thật lúc ấy ta chỉ bị thương, chạy trốn tới Lũng Tây dưỡng thương, về sau lại nghe nói Mã đô đốc ở Hán Trung, ta cũng đi Hán Trung, hiện nay là thuộc cấp của Mã đô đốc.
Vẻ mặt Khang Bình bất định, phân phó thân binh xung quanh:
- Tất cả các ngươi lui ra!
Đám thân binh đều lui xuống, trong đại trướng chỉ có hai người Khang Bình và Hầu Phong, hai người ngồi xuống, Hầu Phong quan tâm hỏi han:
- Ký Thành bị ngập nước, không biết gia tộc Khương thị có tổn thất hay không?
- Cũng may, trước đó tộc nhân đều dời đi huyện Lâm Vị, bên Ký Thành chỉ có điền sản và nhà cửa, tuy rằng điền sản bị dìm ngập, nhưng tộc nhân không việc gì, coi như là vạn hạnh trong bất hạnh.
Nói đến đây, Khang Bình lại cười hỏi:
- Mã đô đốc có khỏe không!
Hầu Phong gật gật đầu:
- Mã đô đốc cưới tỷ tỷ Châu Mục làm vợ, rất được Lưu Châu Mục trọng dụng, hiện đã được bổ nhiệm làm đô đốc Lũng Tây, lần này cùng Triệu Vân đi xuất binh Nhai Đình, ta phụng lệnh Mã đô đốc đưa tới một phong thư cho Khương huynh.
Nói xong, Hầu Phong lấy ra bức thư Mã Siêu tự tay viết, đưa cho Khang Bình, Khang Bình tiếp nhận thư xem một lần. Trong thư Mã Siêu khuyên y đầu hàng, nói thế lực của Tào Tháo rời khỏi Quan Lũng là đại cục đã định, gia tộc của y cùng cha mẹ thê nhi đều ở tại Lũng Tây, vì sao phải đi Trung Nguyên, nếu như y chịu đầu hàng, Mã Siêu đồng y tiến cử y làm Đô úy quận Thiên Thủy.
Uy vọng của Mã Siêu ở vùng Lũng Tây và Lương Châu rất cao, Dương Thu cũng là một trong tám bộ phận quân phiệt dưới trướng Mã Siêu, ở một mức độ nào đó mà nói, Khang Bình cũng là thuộc cấp của Mã Siêu, hiện tại quân Hán đánh chiếm Lũng Tây, thế lực như mặt trời ban trưa, mặc dù Tào Tháo chiếm Quan Trung, nhưng thế lực bắt đầu đang ở thế hạ phong, sớm muộn Quan Trung cũng là đồ ăn trong mâm của Lưu Cảnh, những tình thế này Khang Bình đều hiểu.
Chỉ có điều Từ Hoảng đối đãi với y không tệ, chẳng những không có cướp đi vị trí tướng phòng giữ Nhai Đình của y, còn tăng cho y bốn ngàn binh, luôn tín nhiệm y, nếu y đầu hàng, lương tâm không khỏi hổ thẹn với sự tín nhiệm của Từ Hoảng đối với y, Khang Bình trầm ngâm thật lâu sau, thở dài nói:
- Ta vô cùng cảm kích đô đốc quan tâm, bản thân ta cũng hy vọng có thể ở lại Lũng Tây, chỉ có điều việc đầu hàng quân Hán liên quan trọng đại, để cho ta suy nghĩ thật kỹ đã, hơn nữa thủ hạ của ta cũng có năm nghìn quân Tào, đại bộ phận cũng không phải quân đội của ta, mà là cấp dưới của Từ Hoảng tướng quân, nếu ta đầu hàng, bọn họ lại không chịu, ngược lại sẽ xảy ra đại sự, không bằng hãy cho ta một chút thời gian.
Hầu Phong ha hả cười, đứng dậy chắp tay nói:
- Tự nhiên sẽ cho Khương huynh thời gian suy xét, như vậy đi! Hai ngày sau trả lời, có thể chứ?
Lại là thời gian hai ngày, Khang Bình bất đắc dĩ, đành phải gật gật đầu:
- Hai ngày sau, bất kể ta là hàng hay là không hàng, ta đều sẽ cấp một câu trả lời rõ ràng.
Hầu Phong cáo từ đi rồi, Khang Bình khoanh tay đi qua đi lại ở trong đại trướng, tâm loạn như ma. Thấy viện quân của Tang Bá lập tức sẽ tới rồi, khi đó nếu y muốn đầu hàng, thì nên làm gì bây giờ? Y không kìm nổi thở dài một tiếng, sớm biết như vậy thì không nên cầu viện Tang Bá.
Tang Bá suất lĩnh bốn ngàn quân đội rời khỏi Lũng Huyện, dọc theo lòng chảo Khiên Thủy một đường hành quân theo hướng bắc, ngày kế thì tới khe núi Lũng Sơn, khe núi rộng khoảng hơn mười dặm, địa thế trống trải, tuy rằng trong khe núi cũng đồng dạng là vùng núi nhấp nhô, tuy nhiên cũng không dốc đứng, khá bằng phẳng, ngựa chở lương thảo cũng có thể thông qua.
Bốn ngàn quân đội đi dọc theo hướng tây một sông nhỏ, con sông nhỏ đó là đầu nguồn của Khiên Thủy, chiều rộng hơn mười trượng, nước sông rất cạn, chỗ sâu nhất cũng chỉ tới ngang gối. Lúc này đã là cuối tháng tư, dưới ánh mặt trời chiếu thẳng xuống, thời tiết đã có chút nóng bức, phần lớn đám lính đã xắn gấu quần lên, hành quân ở trong nước, hưởng thụ cảm giác mát lạnh như băng thấm vào xương cốt, không ít binh lính còn len lén cởi quần áo, trần truồng nằm ở trong làn nước.
Trên đường đi Tang Bá có vẻ lo lắng, đối với hành vi của binh lính hơi có chút vi phạm quy định cũng không ngăn lại. Y đang suy nghĩ lần này quân Hán xuất binh đánh Quan Trung, nếu là chia hai đường, vậy rất hiển nhiên không phải muốn thẳng đến Trường An, mà là vì cướp lấy Trần Thương hoặc là Nhai Đình, Lũng Huyện, lấy được ưu thế địa lợi, nếu chiến thuật của quân Hán thành công, vậy Quan Trung sớm hay muộn cũng không bảo đảm. Không biết vì sao Thừa tướng không phái Hổ Báo kỵ đến Quan Trung, có Hổ Báo kỵ ở đó, chưa chắc quân Hán đã có thể cướp lấy Quan Trung.
Tang Bá không kìm nổi bèn ngửa mặt lên trời thở dài một tiếng. Mấy năm này Thừa tướng bố trí chiến lược thực có vấn đề, có thể nói là hôn chiêu liên tục. Tiếp tục như vậy nữa, thật sự không giữ được Quan Lũng, chẳng lẽ Thừa tướng thực sự nghĩ tới việc buông tha Quan Lũng sao?
- Tướng quân!
Từ xa một gã thám báo quân hầu cưỡi ngựa chạy vội tới, ôm quyền nói với Tang Bá:
- Phía trước chính là khu rừng rậm, chúng ta phái đi năm huynh đệ vẫn chưa về, có chờ bọn họ trở về rồi mới hành quân hay không?
Phía trước là khu rừng rậm hơn ba mươi dặm, rừng cây cực kỳ rậm rạp, rất dễ dàng có quân địch ẩn núp, Tang Bá là một người cẩn thận, sao y lại không biết. Y nhìn sắc trời một chút, đã là xế chiều, hành quân qua khu rừng rậm như vậy vào ban đêm, rất không an toàn, y liền gật gật đầu hạ lệnh:
- Truyền mệnh lệnh của ta, quân đội cắm trại ngay tại chỗ, canh năm sáng mai xuất phát!
Quân đội không có mang lều trại, bọn lính chỉ đeo theo thảm lông, nên đều tìm nơi khô ráo, trải thảm ra nằm xuống, hoả đầu quân thì chôn nồi nấu cơm, quân đội từ cao xuống thấp trở nên bận rộn.
Thời gian trôi qua, trời tối dần, lúc này, thám báo doanh truyền tới một tin tức không ổn. Năm tên thám báo tiến đến dò đường tới giờ vẫn chưa có một người nào trở về, điều này làm cho Tang Bá lập tức trở nên căng thẳng, loại tình huống này đã có thể thuyết minh một sự kiện, năm tên thám báo này đã gặp phải quân địch rồi, hoặc là gặp phải trinh sát quân Hán tuần tra, hoặc là gặp phải chủ lực quân Hán.
Tang Bá nhảy lên một khối đá lớn nhìn khắp xung quanh, sắc trời mờ mờ, xa xa là núi cao mênh mông, mấy trăm bước nam bắc đều là rừng cây, tuy rằng địa thế khá trống trải, nhưng y cảm thấy trong rừng cây mơ hồ có dấu sát khí, Tang Bá cảm thấy bất an mãnh liệt, y trải qua trăm trận chiến, có một loại mẫn cảm đặc thù khi lâm chiến, có thể cảm giác được nguy hiểm đến gần.
Y lập tức nhảy xuống khỏi tảng đá lớn ra lệnh:
- Không được nghỉ ngơi, toàn bộ đứng lên tập kết!
"Ô ——" tiếng kèn quân Tào tập kết nổi lên.
Nhưng vào lúc này, bỗng nhiên trong rừng cây trống trải phía xa xa có tiếng trống nổi lên, phía Bắc rừng cây truyền đến tiếng trống, lập tức ánh lửa dấy lên, một chi quân đội mấy nghìn người từ trong rừng cây giết ra, đại tướng dẫn đầu ngựa trắng ngân thương, đúng là mãnh tướng Mã Siêu, y hét lớn một tiếng:
- Mã Siêu đợi ở đây đã lâu ngày!
Tiếng la chưa dứt, chiến mã của y đã chạy vọt tới hướng Tang Bá, trường thương tung bay như hoa lê, liên tiếp giết mười mấy tên quân Tào, chiến mã nhảy dựng lên, trường thương đâm thẳng tới Tang Bá, Tang Bá sợ vô cùng, y biết rằng chính mình không phải là đối thủ của Mã Siêu, nếu không trốn đi, hẳn phải chết ở trong tay Mã Siêu.
Tang Bá quay đầu ngựa lại, chạy về giữa đoàn binh lính, vừa hô to:
- Cung tiễn thủ bắn tướng địch!
Lập tức có mấy trăm mũi tên gào thét phóng tới Mã Siêu, trường thương Mã Siêu múa kín không kẽ hở, khi y giết đến giữa đám cung tiễn thủ, Tang Bá đã sớm thoát không thấy bóng dáng. Mã Siêu giận tím mặt, trong lòng tỏa ra sát khí, y hét lớn một tiếng, trường thương hướng thẳng tới chỗ cung nỏ thủ bốn phía dày đặc, đại khai sát giới. Nơi trường thương đi qua, ánh máu phụt ra, tử thi quay cuồng, giết đến mức quân Tào khóc hô liên miên, cố gắng chạy trốn khắp nơi.
Sáu ngàn binh lính quân Hán cũng giết vào trong đội ngũ quân Tào, thủ hạ của Tang Bá coi như là lão binh tinh nhuệ, nhưng lúc này đội ngũ quân Tào kéo dài ba dặm, chưa có tập kết xong, càng không có sắp hàng ra cái trận hình gì, bọn họ gấp gáp nghênh chiến, đều tự tạo trận, căn bản không phải đối thủ của quân Hán, bị giết tán loạn, lộn xộn, chết thê thảm và nghiêm trọng, đều chạy đi về hướng bờ sông bên kia.
Nhưng vào lúc này, ở phía nam rừng cây cũng nổi lên tiếng trống, một chi quân Hán hơn ba ngàn người từ trong rừng cây giết đi ra, đánh thẳng vào phía sau lưng quân Tào. Quân Tào hai mặt thụ địch, rốt cục tan vỡ, liều mạng chạy trốn dọc theo hướng đông con sông, người bị đuổi kịp hoặc là ngoan cố chống lại bị giết, hoặc là quỳ xuống đất đầu hàng, vẫn giết ra hơn hai mươi dặm, đại bộ phận quân Tào đều bị tiêu diệt.
Tang Bá chạy một hơi hơn mười dặm, mới dừng lại nghỉ lấy sức, lúc này phía sau y chỉ còn lại có hai mươi mấy người thân binh cưỡi ngựa, lại đợi hơn một canh giờ, mới có binh lính lục tục trốn đến, y thu thập bại binh, đến khi hừng đông cũng chỉ thu nạp được sáu bảy trăm người.
Trong lòng Tang Bá thở dài một tiếng, lại đi Nhai Đình thì không thực tế, y đành phải suất lĩnh tàn quân hoảng sợ bỏ chạy về hướng Lũng Huyện.
......
----------oOo----------
Chương 685: Lựa chọn của người bình thường.
Tin tức Tang Bá bại trận, rốt cục do lính đào ngũ truyền đến quân trại Nhai Đình. Doanh trại, trong lều lớn là hơn mười người tướng lĩnh đang ầm ĩ với nhau, Khang Bình ngồi ở một bên chau mày. Mặc dù y là chủ tướng, nhưng trên thực tế y vẫn không thể hoàn toàn nắm trong tay chi quân đội này, ngoại trừ một ngàn người vẫn do y thống soái, bốn ngàn còn lại là mới vừa từ Trần Thương điều đến một tháng trước, đại bộ phận tướng lĩnh chỉ ở mặt ngoài tôn trọng đối với y, nhưng gặp phải chuyện lớn, bọn họ cũng sẽ nghe theo mệnh lệnh của Từ Hoảng.
Hiện tại Tang Bá nửa đường bị tập kích bại trận, không có khả năng lại đến viện trợ y, mà Triệu Vân Thống soái ba vạn đại quân đang ở trước mắt, kiên quyết chống cự, hay là đầu hàng, Khang Bình không làm chủ được, y liền triệu tập tướng lĩnh, để mọi người cùng quyết định.
Một gã Nha tướng tên Tần Phương đập bàn, lớn tiếng hô:
- Chuyện này nhất định phải xin chỉ thị của Từ tướng quân, đầu hàng hay không cũng phải để Từ tướng quân đến quyết định!
Vài tên tướng lĩnh bên cạnh cũng đồng ý với gã:
- Tần tướng quân nói đúng, Từ tướng quân đối đãi với chúng ta không tệ, cho dù phải đầu hàng, cũng nhất định phải nhận được sự đồng ý của Từ tướng quân.
Vài tên quan quân chủ trương đầu hàng khác lại coi thường không thèm để ý, một người cười lạnh nói:
- Thực con mẹ nó ngây thơ, ngươi đi thương lượng với quân Hán, bảo bọn họ chờ một chút, nói chúng ta phải đi trưng cầu sự đồng ý của Từ tướng quân mới có thể đầu hàng, ngươi cảm thấy quân Hán có đồng ý không?
- Không đồng ý thì chống cự, chúng ta trên cao nhìn xuống, giữ lấy thuận lợi từ địa thế, năm ngàn người hoàn toàn có thể chống lại được hai vạn người tiến công.
- Địa thế của Mộc Môn Trại lại càng có ưu thế, không phải cũng không chịu được sao?
- Nhai Đình không phải Mộc Môn Trại!
Các tướng lĩnh lại ầm ĩ hết cả lên, Khang Bình phiền muộn trong lòng, đứng dậy đi ra doanh trướng, khoanh tay chậm rãi dạo bước ở trong trại lớn. Y và Hầu Phong đã hẹn hai ngày, tối nay là đến kỳ rồi, nhưng y nhưng không cách nào đưa ra một câu trả lời rõ ràng, nên làm gì bây giờ? Chẳng lẽ không quản tướng lĩnh khác, chính mình suất bộ đầu hàng sao? Như vậy lương tâm của y lại áy náy.
Lúc này, phía trước truyền đến tiếng một trận rối loạn rất nhỏ, dường như có người ở hoảng sợ hô lớn điều gì đó. Khang Bình ngẩn ra, bước nhanh tới, đã thấy mười mấy tên binh lính đang vây quanh ở trước ao trữ nước ồn ào tranh giành cái gì:
- Chuyện gì xảy ra?
Khang Bình đi lên trước hỏi.
Một tên binh lính thi lễ nói:
- Khởi bẩm tướng quân, suối nước khô rồi, nước ở ao trữ nước cũng giảm bớt hơn phân nửa.
Khang Bình cả kinh trong lòng, vội vàng tách mọi người ra đi lên trước, quả nhiên, một đoạn suối nước từ phía đông chảy tới đã khô rồi, hơn nữa nguyên bản cái ao đầy nước cũng chỉ còn lại có hơn một nửa, Khang Bình ngây ngẩn cả người, đây là có chuyện gì?
Một gã quan quân kinh nghiệm phong phú tiến lên phía trước nói:
- Tướng quân, đây là quân Hán tìm được nguồn nước, rồi dẫn nguồn nước đi, chúng ta bên này sẽ không có nước. Về phần hồ chứa nước, hẳn là quân Hán cũng đào vài cái hồ chứa nước ở dưới chân núi, nước hồ chúng ta liền ngấm hết vào trong đất rồi.
Khang Bình bối rối, không có lương thực còn có thể giết ngựa để cầm cự mấy ngày, nhưng nếu như không có nước, một ngày cũng không cầm cự nổi.
Tình huống ngoài ý muốn này khiến Khang Bình rốt cuộc không nhẫn nổi, y chạy nhanh về lều lớn, chỉ thấy các tướng lĩnh vẫn còn cãi vã, y hét lớn một tiếng:
- Hết thảy câm miệng cho ta!
Trong lều lớn trong nháy mắt đã an tĩnh lại, lúc này Khang Bình mới lạnh lùng nói:
- Ta nói cho mọi người một tin tức, nguồn nước của chúng ta đã bị quân Hán chặt đứt, lại thêm nước trong ao trữ nước, chúng ta nhiều nhất chỉ có thể duy trì ba ngày, là chiến là hàng, mọi ngượi tự mình quyết định đi!
Trong đại trướng lặng ngắt như tờ, sau một lúc lâu, Nha tướng Tần Phương cười khan nói:
- Nếu Khang Giáo Úy nguyện dẫn mọi người đầu hàng, chúng ta cũng không có ý kiến, dù sao Khang Giáo Úy là chủ tướng, chúng ta đi theo Giáo Úy là được.
Mọi người đều đồng ý, Khang Bình thấy những người này đặt mình lên trên lửa nướng, để mình gánh vác bêu danh đầu hàng, y cười lạnh trong lòng một tiếng, không nhanh không chậm nói:
- Chư vị đang ngồi đều có cấp dưới của chính mình, không phải Khang Bình ta có thể chỉ huy được, vẫn là để các vị tự mình quyết định, như vậy đi! Chúng ta giao hẹn, từ hiện tại bắt đầu, nếu người nào nguyện ý đầu hàng, chính mình suất bộ xuống núi đầu hàng. Người không muốn đầu hàng liền ở lại trên núi, những người khác cũng không thể miễn cưỡng, không được đánh lén, mỗi người đều có chí hướng riêng của mình, mọi người nói xong thì tán đi.
Nói xong, Khang Bình xoay người liền nghênh ngang rời đi, tướng lĩnh còn lại ngơ ngác nhìn nhau, hiển nhiên Khang Bình không chịu đi đầu, muốn mọi người tự mình quyết định. Mọi người cũng không có tâm tư ầm ĩ tiếp nữa, mỗi người đều mang tâm tư đi về.
Sau gần nửa canh giờ, quân trại quân Tào liền tuôn ra một tin tức làm người ta khiếp sợ. Tướng lĩnh quân Tào thứ nhất xuống núi đầu hàng không ngờ chính là Nha tướng phản đối đầu hàng Tần Phương. Gã suất lĩnh một ngàn binh lính bản bộ xuống núi đầu hàng quân Hán. Nước còn lại chỉ có thể duy trì ba ngày, đầu hàng là việc sớm muộn gì, người thứ nhất đầu hàng hiển nhiên sẽ đạt được ích lợi lớn nhất, tin tức này khiến cho quân Tào như gặp sóng to gió lớn.
Ngay sau đó, đồng dạng là Nha tướng phản đối đầu hàng Trương Cừ cũng suất lĩnh năm trăm binh lính bản bộ xuống núi đầu hàng quân Hán, Tần Phương và Trương Cừ giành đầu hàng trước khiến tướng lĩnh quân Tào khác hối hận không ngừng, trên dưới quân Tào không do dự nữa, đều xuống núi đầu hàng, tới lúc hoàng hôn, trong đại doanh quân Tào chỉ còn lại có Khang Bình suất lĩnh một ngàn binh lính.
Khang Bình đứng ở trên tường trại, nhìn trời chiều như máu, ánh nắng chiều chiếu đỏ khuôn mặt của y, mỗi người đều có lựa chọn của bản thân, Khang Bình cũng không ngoại lệ. Nếu như nói trước đó y đã quyết định đầu hàng, thì cũng làm tướng lĩnh quân Tào đều xuống núi đầu hàng, nhưng khi không một người nguyện ý lưu lại, tâm tình của y phát sinh biến hóa.
Mặc dù Khang Bình biết đại thế đã mất, nhưng y là chủ tướng Nhai Đình, y nhất định phải giữ gìn tôn nghiêm cuối cùng của quân Tào, đây là trách nhiệm y không thể chối từ.
Lúc này, có binh lính chỉ vào dưới chân núi hô to:
- Tướng quân, có người đến!
Khang Bình cũng nhìn thấy, một đội binh lính quân Hán đang đến đây, đại tướng dẫn đầu không ngờ là Mã Siêu, điều này ra ngoài dự kiến của Khang Bình. Lúc này, Mã Siêu giục ngựa tiến lên cao giọng nói:
- Ta tìm chủ tướng của các ngươi, mời y đi ra nói chuyện!
Khang Bình đi lên trước, chắp tay thi lễ nói:
- Mã đô đốc, đã lâu không gặp!
Mã Siêu gật gật đầu:
- Nửa canh giờ nữa là hết kỳ hẹn hai ngày rồi, ta không đành lòng hiền đệ chết ở Nhai Đình, cho nên đặc biệt đến khuyên bảo, Tào Tháo là quốc tặc Đại Hán, vì sao hiền đệ phải tuẫn táng vì lão, để bêu danh thiên thu?
Khang Bình cúi đầu, yên lặng không nói gì, Mã Siêu lại thở dài khuyên nhủ:
- Ta biết hiền đệ là cảm động và nhớ nhung ân tình của Từ Hoảng, không đành lòng phản bội gã, nhưng ngươi đã từng suy nghĩ thay các huynh đệ thủ hạ chưa? Bọn họ cũng phải theo ngươi cùng nhau bỏ mình, chết ở Nhai Đình sao? Ta cũng không giấu diếm ngươi, Lũng Tây đã do đệ của ta là Mã Đại đoạt được, hiện tại chỉ còn lại có một trại Nhai Đình, Lưu Châu Mục truyền đến quân lệnh, bắn người không đầu hàng, qua nửa canh giờ nữa, không riêng hiền đệ không còn cơ hội, mà ngay cả thủ hạ huynh đệ của ngươi cũng phải chém giết toàn bộ, hiền đệ nhẫn tâm vậy sao?
Khang Bình quay đầu lại nhìn một ngàn binh lính thủ hạ, thấy mặt mỗi người lộ vẻ sợ hãi, không ít người vụng trộm buông binh khí xuống, sĩ khí đã tan rã, y thở thật dài một tiếng, hạ lệnh:
- Mở cửa trại ra!
Cửa trại từ từ mở ra, Khang Bình lại nói với các binh lính thủ hạ:
- Các vị huynh đệ đều có cha mẹ thê nhi, ta sẽ không ngăn trở mọi người, người nguyện ý đầu hàng, xuống núi đi!
Bọn lính đứng yên một lát, bắt đầu có binh lính bỏ đi khôi giáp, buông binh khí, quỳ xuống thi lễ với Khang Bình, yên lặng đi ra cửa trại xuống núi. Bọn lính càng chạy càng nhiều, cuối cùng chỉ còn Khang Bình cùng mười tên thân binh của y, Khang Bình ra lệnh cho mười tên thân binh:
- Các ngươi cũng xuống núi, đi cho ta!
Thân binh đều quỳ xuống rơi lệ nói:
- Chúng ta không muốn rời khỏi tướng quân, nguyện cùng tướng quân cộng sinh tử!
Khang Bình gật gật đầu, rồi ôm quyền nói với Mã Siêu:
- Đô đốc, tuy rằng Tào Tháo đối với Đại Hán bất nghĩa, nhưng Khang Bình ta phụng mệnh trấn thủ Nhai Đình, thì nên tử chiến đến cuối cùng. Cùng Nhai Đình tồn vong, đây là chức trách của ta. Chỉ là ta cũng không nguyện các tướng sĩ làm vật hy sinh vô ích, hiện tại Nhai Đình đã mất, liền để cho ta tới gánh vác trách nhiệm Nhai Đình thất thủ đi!
Khang Bình nói xong, dứt khoát rút ra chiến đao, hoành đao tự vẫn, mười tên thân binh của y thấy chủ tướng tự vẫn, đều hô to một tiếng, rút đao theo y tự sát ở trên tường trại.
Mã Siêu yên lặng nhìn Khang Bình tự sát, không kìm nổi nước mắt, sau một lúc lâu, y kìm nén đau buồn, nói với thủ hạ:
- Cẩn thận thu lại thi thể bọn họ, đưa về quê nhà an táng.
Nói xong, Mã Siêu lại không nhịn được ngửa mặt lên trời thở dài một tiếng:
- Ai nói Lũng Tây không có tướng trung dũng!
......
Tin tức quân Hán cướp lấy Lũng Huyện và Nhai Đình chẳng bao lâu đã truyền đến đại doanh quân Hán ở Trần Thương. Lúc này Lưu Cảnh tự mình dẫn bảy vạn đại quân đã ở ngoài tây thành Trần Thương giằng co nhiều ngày với quân Tào. Cho dù việc cướp lấy Nhai Đình ở trong dự liệu của Lưu Cảnh, nhưng khi tin tức thật sự truyền đến, vẫn làm hắn cảm thấy vô cùng hưng phấn, hơn nữa Lũng Huyện cũng được Mã Đại dùng kế cướp lấy, đây càng là việc lớn làm phấn chấn quân tâm.
Trong lều lớn, Giả Hủ cười nói với Lưu Cảnh:
- Nếu cướp lấy Lũng Huyện, vậy cũng sắp phá được Trần Thương rồi. 3ũng Huyện vốn là một góc hộ vệ cho Trần Thương, Lũng Huyện lâm nguy, Trần Thương tới tiếp viện, Trần Thương lâm nguy, Lũng Huyện tới tiếp viện. Nhưng bất cứ chuyện gì đều có hai mặt, nếu Lũng Huyện bị phá, Trần Thương cũng liền khó bảo toàn. Châu Mục lệnh Triệu Vân trực tiếp xuất binh tới Trường An, khiến tình thế Trường An nguy cấp, vì cứu Trường An, Từ Hoảng không thể không dẫn binh về, như vậy chúng ta cướp lấy Trần Thương cũng dễ dàng rồi.
Lưu Cảnh khoanh tay đi vài bước, quay đầu lại nói:
- Nhưng ta có chút lo lắng một mình quân đội Triệu Vân xâm nhập, ngược lại lại bị quân đội Từ Hoảng và Tào Nhân giáp công, thì ngoài tầm chúng ta cứu viện.
Giả Hủ hơi suy nghĩ một chút liền cười nói:
- Châu Mục nếu lo lắng Triệu tướng quân bị giáp công, vậy hãy để cho y cũng mang theo kỵ binh, có kỵ binh phụ trợ, quân Tào liền khó có thể giáp công rồi, trừ phi Hổ Báo kỵ của Tào Tháo có thể kịp thời đuổi tới.
- Ta cho rằng Hổ Báo kỵ của Tào Tháo sẽ không xuất hiện tại Quan Trung, ta lại cảm thấy có khả năng xuất hiện tại Nam Dương.
Lưu Cảnh chần chờ còn nói thêm:
- Ta có một loại cảm giác rất mãnh liệt, Tào Tháo đã không đủ lòng tin đối với Quan Trung, nhưng lão tuyệt không buông tha Nam Dương.
Giả Hủ ha hả mỉm cười:
- Lúc trước Châu Mục quyết định cướp lấy Nam Dương, không phải là dùng ngược lại kế của Tào Tháo, đem Nam Dương làm một khối mồi, làm chệch hướng quân đội của Tào Tháo, làm giảm bớt áp lực của Lũng Tây. Hiện tại Hổ Báo kỵ của Tào Tháo không tới được Quan Trung, chẳng phải bởi vì áp lực của Nam Dương sao?
- Quân sư nói không sai, cướp lấy Nam Dương chính là mục đích này. Ngày hôm qua ta nhận được tình báo, quân Tào trấn thủ Võ Quan chỉ có sáu ngàn người. Ta cảm thấy đây cố nhiên là bởi vì Võ Quan hiểm yếu, dễ thủ khó công, nhưng quan trọng hơn là, cực khả năng Tào Tháo chuẩn bị phản công Nam Dương, cho nên không cần phải tụ tập trọng binh ở Võ Quan, nếu như là phản công Nam Dương, thì không đơn giản xuất động riêng Hổ Báo kỵ, ít nhất còn có ba đến bốn vạn bộ binh.
Lưu Cảnh đi đến trước sa bàn, nhìn chăm chú vào Quan Trung và Nam Dương, trầm tư một lát lại nói:
- Đối với ta mà nói, Quan Trung so với Nam Dương quan trọng hơn nhiều lắm, nếu như có thể lấy được Quan Trung, ta thà rằng buông tha cho Nam Dương.
Giả Hủ cũng chầm chậm đi lên trước, cười nói:
- Châu Mục không ngại lấy Trần Thương trước, không nên gấp việc tấn công Trường An, duy trì xu thế giương cung mà không bắn, sau đó lại liên hệ Tôn Quyền, mời y xuất binh tới Từ Châu hoặc là Hợp Phì, khiến quân Giang Đông tạo áp lực ở phía Đông vào quân Tào. Đưa ra điều kiện, có thể trả lại quận Kỳ Xuân cho Giang Đông, hoặc là đem quận Hành Dương và quận Trường Sa ở Kinh Nam cắt nhường cho Giang Đông, ta tin tưởng dưới sự hấp dẫn của món hời lớn, Tôn Quyền nhất định sẽ xuất binh. Chỉ cần Tôn Quyền xuất binh, đồng thời ta tạo áp lực ở Nam Dương và Nhữ Nam, dưới áp lực lớn như vậy, cũng có thể đàm phán với Tào Tháo, Quan Trung thuộc sở hữu rồi.
Lưu Cảnh nhìn chăm chú vào sa bàn, thật lâu sau mới thản nhiên nói:
- Tuy vậy, áp lực đối với Tào Tháo vẫn không đủ, chúng ta còn cần phải tăng thêm áp lực nữa.
......
----------oOo----------
Chương 686: Trình Dục rời núi.
Màn đêm buông xuống, trên lầu canh Nghiệp Đô vang lên tiếng trống dồn dập. Trên đường, người đi đường vội vàng chạy về nhà mình, các nhà tửu quán, cửa hàng cũng đều đóng cửa không tiếp tục kinh doanh. Đây là lệnh cấm đi lại ban đêm vừa mới thực hiện. Từ sau khi quân Hán chiếm lĩnh Lũng Tây, dẫn tới thật nhiều ảnh hưởng ứng tới các nơi Trung Nguyên, nhất là lòng người Nghiệp Đô và Hứa Xương hoang mang, đã đả kích trầm trọng vào uy vọng của Tào Tháo.
Vì phòng ngừa tình thế chuyển biến xấu, Tào Tháo mượn ý chỉ từ Lưu Hiệp, thực hiện cấm đi lại ban đêm ở Nghiệp Đô và Hứa Đô, trong vòng một năm. Sau khi màn đêm buông xuống liền đánh tám hồi trống, sau khi trống ngừng không cho bất cứ người nào đi lại trên đường cái, kẻ trái lệnh bị bắt giữ, hai lần trái lệnh thì trảm thủ.
Sau khi tiếng trống dứt, phố lớn ngõ nhỏ hoàn toàn yên tĩnh, không thấy một người đi đường. Tửu quán, cửa hàng cũng đều đóng cửa, một vài người không kịp về nhà thì đành phải tìm kiếm lữ xá hoặc là thanh lâu gần đó qua đêm, trên đường cái chỉ có từng đội từng đội binh lính khôi giáp toàn thân đi tuần tra.
Đúng lúc này, trên đường cái bỗng nhiên truyền đến một trận tiếng vó ngựa, chỉ thấy một chiếc xe ngựa dưới hơn trăm kỵ binh hộ vệ hối hả chạy tới, trên càng xe treo một chiếc đèn lồng, viết hai chữ 'Ngụy công' màu đen, đây là xe ngựa của Tào Tháo, đám lính trinh sát tuần tra đều nghỉ chân thi lễ.
Tào Tháo đương nhiên sẽ không bị lệnh cấm đi lại ban đêm hạn chế. Đêm nay lão đi ra là có việc trọng yếu. Xe ngựa một đường chạy nhanh, không lâu liền đi tới phủ đệ của Trình Dục. Hứa Chử xoay người xuống ngựa, tiến lên gõ cửa phủ, một lát, bên trong cánh cửa truyền đến thanh âm của người gác cổng:
- Ai đó?
- Xin chuyển lời tới lão gia nhà ngươi, Thừa tướng đến rồi!
Bên trong cánh cửa 'A! ' một tiếng, lập tức không có tiếng động, chỉ trong chốc lát, cửa phủ mở ra, con thứ của Trình Dục là Trình Diên ra đón, đứng trên bậc thang khom người thi lễ:
- Không biết Thừa tướng giá lâm, không có tiếp đón từ xa, phụ thân lệnh vãn bối xin lỗi Thừa tướng!
Tào Tháo từ trong xe ngựa đi ra, cười tủm tỉm nói:
- Nên là ta xin lỗi, quấy rầy các ngươi nghỉ ngơi, phụ thân ngươi đã ngủ chưa?
- Phụ thân chưa nghỉ ngơi, mời Thừa tướng theo vãn bối vào phủ!
Tào Tháo biết, nhất định là Trình Dục đã buồn ngủ, nếu không sẽ đích thân tới đón tiếp chính mình, mà không phải phái con thay thế. Trong lòng lão có chút áy náy, liền đi theo Trình Diên vào phủ, đi thẳng tới bên trong thư phòng của Trình Dục. Trình Dục đã mặc quần áo tử tế, ở cửa sân chờ, lão khom người nói:
- Không thể ra ngoài cửa phủ nghênh đón Thừa tướng, Trình Dục vô cùng thất lễ, mong Thừa tướng thứ lỗi!
- Trọng Đức, hẳn là ta xin lỗi ngươi, quấy rầy ngươi nghỉ ngơi.
- Đâu có! Thừa tướng tới buổi đêm, tất có chuyện quan trọng, mời vào trong phòng nói chuyện.
Trình Dục biết Tào Tháo không phải người giữ lễ tiết, liền không có đa lễ, trực tiếp mời Tào Tháo vào thư phòng, hai người ngồi xuống, lại lệnh thị thiếp dâng trà, Tào Tháo thở dài, nói ngay vào điểm chính:
- Lũng Tây bại trận, ảnh hưởng rất lớn, làm ta đêm không an giấc, Trọng Đức, ta nên làm cái gì bây giờ?
- Thừa tướng là muốn đoạt lại Lũng Tây sao?
- Lòng ta rất loạn, muốn đoạt lại Lũng Tây, nhưng trong lòng không nắm chắc, cho nên mới thỉnh giáo Trọng Đức, còn có thể đoạt lại Lũng Tây không?
Trình Dục cười khổ một tiếng hỏi:
- Thừa tướng là muốn nghe lời tâm huyết của ta, hay chỉ là muốn nghe ta an ủi?
- Ta muốn nghe được lời an ủi của ngươi, nhưng ta lại muốn nghe lời nói thật, nếu không thể lưỡng toàn, vẫn là thẳng thắn thì tốt hơn, để cho ta đối mặt sự thật.
- Được rồi! Thứ cho vi thần thẳng thắn, nếu Thừa tướng muốn đoạt lại Lũng Tây, cũng không phải là không được, chỉ cần dùng binh của cả nước, còn phái ra Hổ Báo kỵ binh hiệp đồng tác chiến, ta tin tưởng có thể đủ để đoạt lại năm quận Lũng Tây, nhưng đoạt lại Lũng Tây thì thế nào? Quân Hán đã xây dựng xong đường vận chuyển lương Kỳ Sơn. Chỉ cần Lưu Cảnh bảo vệ cho Thượng Phương Cốc và Tây Thành, một khi Thừa tướng rút quân, hắn vẫn sẽ dễ dàng chiếm lĩnh Lũng Tây, trừ phi Thừa tướng tụ tập hai trăm ngàn đại quân ở Lũng Tây, Quan Trung lại tụ tập một trăm ngàn đại quân, như vậy, triều đình không thể không bị lượng lớn tiền lương kéo suy sụp. Hơn nữa Trung Nguyên sẽ hư không, lại phòng ngự quân Hán Nam Dương và quân Giang Đông thế nào?
- Ta đây cũng chỉ có thể nhận thua ở Lũng Tây?
Tào Tháo có chút không cam lòng nói.
Trình Dục rất bất đắc dĩ nói:
- Có đôi khi, chúng ta không thể không đối mặt sự thật.
Tào Tháo trầm mặc, những lời Trình Dục nói lão cũng từng nghĩ tới, lão cũng biết cuối cùng không thể không đối mặt với sự thật, chỉ có điều Trình Dục nói hẳn ra, lão mới có thể hết hy vọng.
Tào Tháo thở dài một tiếng:
- Dù sao Lũng Tây xa xôi, ta biết khó có thể tranh đoạt với Lưu Cảnh, nhưng ta lại sợ hãi một khi quân Hán Bắc thượng, sẽ dần dần có được ưu thế của quân phương bắc, ta là chỉ kỵ binh. Tiếp tục như vậy, sớm hay muộn ta sẽ chết ở trong tay hắn.
- Thừa tướng nói quá lời, lấy căn cơ của Thừa tướng ở phương bắc, sao lại vì Lưu Cảnh thành lập một chi kỵ binh mà có thể dễ dàng dao động?
Lời này khiến trong lòng Tào Tháo thoáng cảm thấy một tia an ủi, lão gật đầu nói:
- Nói đến căn cơ, căn cơ của ta ở Trung Nguyên, Hứa Xương, Trần Lưu, đây là nơi ta khởi binh. Nói thật, Lũng Tây mất đi còn hơi xa, nhưng quận Nam Dương thất thủ lại gây ra áp lực cho ta trực tiếp hơn, lớn hơn nữa. Không tiếc bất cứ giá nào, ta cũng phải đoạt lại quận Nam Dương.
- Ta ủng hộ phương án của Thừa tướng, quận Nam Dương quả thật rất trọng yếu, hơn nữa đoạt lại quận Nam Dương, đối với danh vọng của Thừa tướng cũng sẽ có được khôi phục nhất định, ta ủng hộ Thừa tướng đoạt lại quận Nam Dương.
Tào Tháo lại thản nhiên cười:
- Nhưng Nam Dương bên kia không có người, khiến cho ta không yên lòng, chẳng lẽ ta lại phải thân chinh hay sao?
Nói xong, trong mắt Tào Tháo tràn ngập chờ mong nhìn Trình Dục, Trình Dục giờ mới hiểu được dụng ý thực sự Tào Tháo tìm đến mình, đúng là muốn khiến cho mình lại xuất chinh lần nữa, nam chinh Uyển Thành.
Hoá ra nói chuyện của Lũng Tây vừa rồi, cũng là vì làm bước đệm cho mình đi quận Nam Dương, trong lòng Trình Dục ngầm cười khổ, tự mình nhảy vào bẫy của Tào Tháo.
Tuy rằng sau khi Trình Dục bại trận ở Xích Bích, đã không muốn hỏi đến việc quân sự, nhưng Trình Dục cũng biết, Quách Gia qua đời, Giả Hủ đầu hàng, Tuân Úc tránh ở Tương Dương dạy học và trồng người, Tuân Du bị quân Hán bắt làm tù binh, sinh tử không biết, năm đại mưu sĩ cũng chỉ còn lại có một mình mình. Đám người Trần Quần, Lưu Diệp, Mao Giới, Tân Bì, Giả Quỳ còn không thể gánh vác việc lớn, cho nên Tào Tháo mới có thể đến cầu chính mình rời núi.
Lại nghĩ tới việc Kinh Châu bại, mình cũng có trách nhiệm, Trình Dục cũng khó có thể cự tuyệt thành ý của Tào Tháo, lão đứng dậy thi lễ nói:
- Lão thần nguyện vì Thừa tướng phân ưu!
Tào Tháo mừng rỡ, chỉ cần Trình Dục chịu rời núi đi Nam Dương, vậy cơ hội thắng của trận chiến này liền tăng nhiều rồi, lão liên tục xua tay:
- Trọng Đức không cần như thế, mời ngồi xuống bàn bạc, chúng ta lại xem một chút làm như thế nào điều hành binh lực?
.....
Ngay tại lúc quân Hán cướp lấy Lũng Tây, đại quân tiến sát Quan Trung, Tào Tháo cùng lúc mệnh lệnh một trăm ngàn đại quân Quan Trung sẵn sàng trận địa đón quân địch. Về phương diện khác đã điều binh khiển tướng, ý đồ đoạt lại Nam Dương, ông triệu hồi mười ngàn kỵ binh trấn thủ U Châu, cùng với hai vạn tinh quân trấn thủ Từ Châu và Hợp Phì, hơn nữa ba vạn quân đội của Diệp Huyện và Hứa Xương, tổng cộng là năm vạn bộ binh, mười ngàn kỵ binh, lệnh Hạ Hầu Đôn làm chủ tướng, Trình Dục làm quân sư, Trương Liêu, Tào Hồng làm phó tướng, lệnh bọn họ cần phải trong hai tháng đoạt lại quận Nam Dương.
Quận Nam Dương, Diệp huyện, nơi này được xưng là cổ họng, là cửa ngõ quận Nam Dương tiến vào Hứa Xương, có địa vị chiến lược cực kỳ quan trọng, cũng là quận Nam Dương về sau quân Tào thất thủ. Là cứ điểm duy nhất quận Nam Dương không vứt bỏ, Tào Hồng tự biết tội trọng, suất lĩnh mấy ngàn bại quân tử thủ Diệp huyện, để giảm bớt tội của mình.
Tuy nhiên Văn Sính cũng vì binh lực không đủ, sau khi cướp lấy Uyển Thành cũng không có tiếp tục Bắc thượng, điều này cho quân Tào ở Diệp huyện một cơ hội nghỉ ngơi. Rất nhanh, mười ngàn viện quân Hứa Xương đuổi tới Diệp huyện, gia tăng phòng ngự cho Diệp huyện.
Mà lúc này, sáu vạn đại quân tập hợp ở Diệp huyện, quan nha nội Diệp huyện là Trình Dục đang cùng mọi người phân tích tình thế chiến tranh. Lúc trước chủ trương phát động chiến dịch Kinh Châu phân tán áp lực của Lũng Tây, chính là ý kiến của Trình Dục, nhưng cuối cùng cuộc chiến Kinh Châu thất bại, Lũng Tây cũng không may thất thủ, Trình Dục tự cảm thấy hổ thẹn, hơn nữa Tào Tháo có lời mời thành ý, ông liền buông tha cho nguyên tắc không tham dự quân sự nữa, đi Nam Dương đốc chiến, ông đã mang đến mệnh lệnh mới nhất của Tào Tháo.
Tuy rằng Hạ Hầu Đôn là chủ soái trên danh nghĩa, nhưng trong tay Trình Dục có kim bài điều binh của Tào Tháo, ông mới là chủ soái trên thực tế, tất cả điều động quân sự đều do Trình Dục toàn quyền phụ trách, Hạ Hầu Đôn chẳng qua là phụ tá cho ông.
- Cuộc chiến phản công Nam Dương lần này Thừa tướng cực kỳ trọng thị, Lũng Tây thất bại ảnh hưởng nghiêm trọng đến uy vọng của Thừa tướng, Thừa tướng nhất định phải mượn một trận chiến Nam Dương để xoay danh vọng, không chỉ có như thế, đoạt lại Nam Dương còn có thể giảm bớt uy hiếp của quân Hán đối với Trung Nguyên, đuổi quân Hán chạy về Kinh Châu, hy vọng chư vị có thể hiểu được điểm này, đồng tâm hiệp lực, cùng đánh cường địch.
Mọi người cùng nhau khom người thi lễ:
- Nguyện ý nghe quân sư an bài!
Trình Dục gật gật đầu, nhặt lên cây gỗ chỉ vào trên sa bàn các huyện lộ quận Nam Dương:
- Căn cứ tin tức thám báo, quân Hán ở quận Nam Dương tổng cộng có ba vạn người, chủ yếu tập trung ở ba vùng Uyển Thành, huyện Nam Hương, huyện Dục Dương và huyện Tân Dã, trong đó Uyển Thành và huyện Nam Hương đều có mười ngàn người, huyện Dục Dương và Tân Dã có năm ngàn người. Sở dĩ quân Hán trú binh ở huyện Nam Hương, là muốn đi Võ Quan Đạo tiến quân tới Quan Trung, nhưng bọn họ trước sau vẫn án binh bất động, thuyết minh Lưu Cảnh cũng không có thật sự tính toán cướp lấy Quan Trung, cũng nói Lưu Cảnh lo lắng Nam Dương có thất bại, cho nên chỉ bày ra một thái độ chuẩn bị tiến quân Võ Quan, nhưng đây hoàn toàn cấp cho chúng ta cơ hội cướp lấy Nam Dương.
Trình Dục dùng cây gỗ lại một chỉ huyện Nam Hương:
- Trước mắt Bàng Đức dẫn mười ngàn quân trú đóng ở huyện Nam Hương, đến khi binh lực của Uyển Thành chỉ có Văn Sính suất lĩnh mười ngàn quân, tuy rằng Uyển Thành chắc chắn khó công, nhưng chỉ cần quân đội huyện Nam Hương không kịp tiến đến Uyển Thành, mười ngàn quân Văn Sính không thủ được Uyển Thành.
Lúc này, Trương Liêu ở bên cạnh nói:
- Nhưng đại quân chúng ta tập hợp ở Diệp huyện, Văn Sính tất nhiên sẽ nhận được tin tức, y có thể hạ lệnh buông tha cho huyện Nam Hương, để mười ngàn quân đi Uyển Thành trợ chiến hay không? Hơn nữa huyện Nam Hương cách Uyển Thành càng gần, ta sợ thời gian không kịp.
Trình Dục vuốt râu cười đắc ý:
- Điểm này ta đã có chuẩn bị, sở dĩ ta khiến Thừa tướng điều kỵ binh tham chiến Nam Dương, chính là vì giải quyết lo lắng này của Văn Viễn. Thực không dối gạt chư vị, từ vài ngày trước, ta đã ngầm lệnh cho Tào Chân dẫn năm nghìn kỵ binh xuôi nam trước, cắt đứt thông đạo huyện Nam Hương và Uyển Thành, cho dù Văn Sính có tâm, quân đội của Bàng Đức cũng không qua được rồi, cho nên mọi người hoàn toàn không cần phải lo lắng.
Mọi người giật mình, hoá ra quân sư sớm có sắp xếp, thấy Trình Dục có mưu xa như thế, lập tức tin tưởng mọi người tăng gấp bội, lúc này, Hạ Hầu Đôn lại nói:
- Quân sư, nếu binh lực của chúng ta gấp hai quân Hán, như vậy chúng ta hoàn toàn có thể lại tiếp tục đánh tiếp, ta đề nghị xuất kỳ binh tiến quân tới Phàn Thành, chặt đứt đường về của Văn Sính, quân sư nghĩ như thế nào?
Trình Dục lắc lắc đầu:
- Phương án này lúc ta sắp đi Trưởng công tử cũng từng đề xuất, nhưng Thừa tướng cho rằng, nếu đại quân chúng ta xuôi nam tới Phàn Thành, tất nhiên Lưu Cảnh sẽ điều thuỷ quân Giang Hạ tăng phòng Tương Dương, một khi chủ lực thuỷ quân Giang Hạ Bắc thượng, tình thế sẽ có biến hóa, thậm chí sẽ dẫn phát Giang Đông xuất binh, việc này cùng chiến lược chúng ta cướp lấy của Nam Dương không hợp, cho nên Thừa tướng có lệnh, một trận chiến này quân Tào không tiến vào Kinh Châu, không cho mở rộng chiến sự.
Nếu Tào Tháo có nghiêm lệnh, Hạ Hầu Đôn cũng không thể tránh được, đành phải nói:
- Như vậy chúng ta khi nào thì xuất binh?
Trình Dục cười cười nói:
- Xem ra tất cả mọi người rất gấp rồi, binh quý ở thần tốc, ta đề nghị ngày mai sẽ xuất binh!
......
----------oOo----------
Chương 687: Phản công Nam Dương.
Uyển Thành, ước chừng ngoài bốn mươi dặm trên quan đạo, một chi quân đội hơn vạn người đang gấp rút nhanh chóng hành quân về hướng Uyển Thành. Đây là Bàng Đức suất lĩnh mười ngàn quân, bắt đầu trú đóng ở huyện Nam Hương, ra vẻ chuẩn bị tây tiến Võ Quan, nhưng tin tức quân Tào quy mô phản công truyền đến, Văn Sính liền lệnh Bàng Đức buông tha cho Nam Hương, lập tức trở về Uyển Thành.
Bàng Đức cũng ý thức được vấn đề nghiêm trọng, vội vàng suất quân theo hướng đông trở về Uyển Thành. Cũng không biết tại sao, trong lòng Bàng Đức vẫn có một loại dự cảm không may mắn, lần này y trở về Uyển Thành sẽ không thuận lợi, y cảm giác quân Tào sẽ không dễ dàng để y trở về Uyển Thành.
Bàng Đức đi ở giữa đội ngũ, không ngừng nhìn ra xa về phương bắc. Phương bắc là đồi núi chập chùng nối liền với những ruộng lúa mạch, rừng cây rộng lớn, khiến ánh mắt của y không nhìn được xa lắm. Mắt thấy cách Uyển Thành còn khoảng bốn mươi dặm, nhưng cảm giác bất an trong lòng y lại càng ngày càng mãnh liệt.
Đúng lúc này, có binh lính chỉ vào phương bắc hô to:
- Tướng quân, thám báo đã trở lại!
Chỉ thấy vài tên kỵ binh hối hả chạy tới hướng bên này, có chút hoảng hốt chạy bừa qua những ruộng lúa mạch. Trong lòng Bàng Đức lập tức trầm xuống, quân kỷ quân Hán nghiêm khắc, người đạp mạch bị tội chết, vài tên thám báo này không để ý quân kỷ như thế, tất nhiên là có đại sự xảy ra.
- Tướng quân!
Thám báo hô to từ xa:
- Kỵ binh quân Tào giết đến rồi!
Binh lính quân Hán lập tức trở nên bối rối, lúc này Bàng Đức lại tỉnh táo lại, quả nhiên ở trong dự liệu của y, y giục ngựa nghênh đón hỏi:
- Có bao nhiêu kỵ binh!
- Ước chừng năm nghìn kỵ binh, cách chúng ta nơi này còn có vài dặm, sắp giết tới, xin tướng quân nhanh chóng định đoạt!
Bàng Đức gật gật đầu, quở trách thám báo:
- Việc đạp mạch về sau lại tìm các ngươi tính toán sổ sách, dù cấp bách cũng không thể trái với quân kỷ.
Y lập tức quay đầu lại ra lệnh:
- Toàn quân quay đầu rút lui về hướng tây!
Bàng Đức biết rất rõ ràng lực lượng đối lập giữa bọn họ và kỵ binh quân Tào, mười ngàn bộ binh của bọn họ cũng không phải đối thủ của năm nghìn kỵ binh, huống chi lại là Hổ Báo kỵ tinh nhuệ nhất quân Tào, trừ phi bọn họ là trọng giáp bộ binh. Tình huống như thế này, chỉ có nhanh chóng rút lui khỏi, thoát khỏi kỵ binh quân Tào mới có đường sinh tồn.
Bàng Đức chuyển động tâm niệm, quân Tào không cho phép bọn họ đi Uyển Thành, tất nhiên chính là theo mặt đông cuốn tới, mà hướng nam là bình nguyên, bọn họ không chạy khỏi quân Tào, chỉ có rút lui theo hướng tây, ngoài hai mươi dặm đó là Phương Sơn, lên núi tránh được kỵ binh quân Tào.
Quân Hán đều quay đầu chạy trốn về hướng tây, đúng lúc này, bụi đất phương hướng đông bắc tung bay, đại địa chấn động, thanh âm vang lên như sấm rền. Kinh nghiệm về kỵ binh của Bàng Đức cực kỳ phong phú, y lập tức đoán được, quân Tào cách bọn họ còn khoảng trên dưới ba dặm.
Lúc này, phó tướng Dương Thanh giục ngựa tiến lên nói với Bàng Đức:
- Ngựa quân Tào rất nhanh, sợ là chúng ta chạy không khỏi quân địch, ty chức nguyện dẫn ba nghìn quân ngăn chặn kỵ binh quân Tào.
Đây là kế sách chặt tay tìm đường sống, Bàng Đức yên lặng gật đầu, vỗ vỗ bả vai Dương Thanh:
- Sống sót sẽ là công lớn của ngươi!
Dương Thanh quay đầu ngựa lại, quát to:
- Hậu quân đi theo ta!
Bàng Đức suất lĩnh đại bộ đội nhanh chóng rút lui theo hướng tây, mà phó tướng Dương Thanh thì suất lĩnh ba nghìn binh lính quân Hán ở đằng sau nhanh chóng xếp thành hàng trên quan đạo, giương nỏ cài tên, nhắm ngay kỵ binh quân Tào phía xa bắn tên tới che trời phủ đất. Nhìn kỵ binh quân Tào sát khí linh hoạt, sắc bén, không ít binh lính quân Hán đều hoảng sợ biến sắc
Văn Sính ở Uyển Thành đã nhận được tin tức quân Tào điều binh quy mô về Diệp huyện. Tin tức này ở trong dự liệu của Văn Sính, quận Nam Dương không giống quận An Lục, quân Hán cướp lấy quận An Lục, quân Tào cũng liền chấp nhận, nhiều năm qua vẫn không phản công.
Mà Nam Dương thì bất đồng, hướng bắc Nam Dương có thể tới Lạc Dương, hướng tây bắc có thể đi Trường An, hướng đông bắc thì đến Hứa Xương, địa vị chiến lược cực kỳ quan trọng. Năm đó Tào Tháo ba lần chinh phạt Trương Tú mới cướp lấy được Nam Dương, quân Tào không có khả năng dễ dàng để quân Hán công chiếm Nam Dương, chỉ có điều thời gian quân Tào phản công khiến Văn Sính có chút trở tay không kịp.
Quân Tào phản công Nam Dương, vừa lúc quân Hán tạo thế muốn đoạt Quan Trung, vì phối hợp tạo thế, Văn Sính phái Bàng Đức dẫn mười ngàn quân đi tới huyện Nam Hương, ra vẻ chuẩn bị tiến công Võ Quan, quân Tào đúng lúc này phản công Nam Dương, không thể không nói điều đó có liên quan tới tình thế Quan Trung.
Hiện tại khiến Văn Sính rất lo lắng là, Uyển Thành chỉ có mười ngàn quân coi giữ, binh lực quá ít, rất khó đối kháng quân Tào quy mô tiến công, y đã hạ lệnh quân đội Bàng Đức hoả tốc chạy về Uyển Thành, hy vọng có thể hoàn thành bố trí trước khi quân Tào xuôi nam.
Trên đầu thành, Văn Sính luôn luôn nhìn ra về hướng Tây, tính theo thời gian, quân đội của Bàng Đức hẳn là tới rồi, nhưng nhưng bây giờ vẫn chậm chạp chưa có tin tức, ngay cả một đội thám báo y phái đi cũng đều không có một chút tin tức, điều này làm cho trong lòng Văn Sính bắt đầu lo lắng.
Đúng lúc này, từ xa một đội kỵ binh chạy tới, đúng là thám báo y phái ra, nhưng y chỉ phái ra hai mươi người, không ngờ hiện tại trở lại hơn ba mươi người, hơn mười mấy người, Văn Sính biết rằng nhất định đã xảy ra chuyện, vội vàng quát:
- Nhanh chóng mở cửa thành, để cho bọn họ tiến vào!
Cầu treo buông xuống, cửa thành chậm rãi mở ra, kỵ binh hối hả chạy vào bên trong thành. Không bao lâu, có binh lính dẫn vài tên binh lính quân Hán cả người là máu lên đầu thành, y nhìn thấy Văn Sính liền quỳ xuống cất tiếng khóc lớn, Văn Sính lo lắng hét lớn một tiếng:
- Đừng khóc, nói mau chuyện gì xảy ra?
Một gã quan quân lau đi nước mắt nói:
- Giữa đường chúng ta gặp phải năm nghìn kỵ binh quân Tào, Bàng tướng quân suất quân rút lui về phía tây, Dương Thanh tướng quân dẫn ba nghìn người ngăn chặn quân địch, nhưng chúng ta căn bản không phải đối thủ của kỵ binh quân Tào, ba nghìn huynh đệ bị diệt toàn quân, ngay cả Dương Thanh tướng quân cũng chết trận, chỉ có mười mấy người chúng ta may mắn trốn thoát.
Văn Sính giật mình trợn mắt há mồm, không ngờ có tới năm nghìn kỵ binh, lúc lâu sau y lại hỏi:
- Vậy quân đội của Bàng tướng quân đâu? Hiện tại như thế nào rồi?
Thám báo bên cạnh khom người nói:
- Chủ lực của Bàng tướng quân rút lui về Phương Sơn, ngay tại ngoài hai mươi dặm phía tây, mà đội ngũ của Dương Thanh tướng quân ngăn chặn kỵ binh quân Tào ước gần nửa canh giờ, theo thời gian mà suy tính, chủ lực Bàng tướng quân hẳn là lên núi, kỵ binh quân Tào vẫn chậm một bước.
Văn Sính im lặng không nói gì, đây cũng chỉ là suy tính, nhưng tình huống thực tế thì sao? Quân đội Bàng Đức có tránh được kỵ binh quân Tào truy kích không, trong lòng của y tràn đầy lo lắng.
Đúng lúc này, một tên binh lính tiến lên bẩm báo:
- Tướng quân, Đặng Trị Trung nói có chuyện gấp muốn gặp tướng quân!
Văn Sính ngẩn ra, Đặng Nghĩa đi đứng không tiện, tại sao ông ta lại đến đây, y bước nhanh đi đến tường chắn mái, đã thấy Đặng Nghĩa ngồi ở bên trong trúc dư, dưới thành ngoắc tay về phía y, Văn Sính vội vàng đi xuống thành, chắp tay nói:
- Đặng công tại sao tới đây vậy?
- Nghe được một ít tin tức, đặc biệt đến nói cho tướng quân!
Văn Sính chỉ phòng ở bên cạnh nói:
- Mời tới trong phòng rồi nói.
Hai gã tùy tùng nâng trúc dư vào phòng, rồi lui xuống, lúc này Đặng Nghĩa mới nói với Văn Sính:
- Ta nghe được đồn đại, không ít nhà giàu trong thành đang âm thầm liên lạc, chuẩn bị hưởng ứng quân Tào, mặc dù là đồn đại, nhưng ta tin tưởng đây là thật đấy.
- Bọn họ làm sao biết quân Tào muốn phản công Nam Dương?
Văn Sính giật mình hỏi.
- Cụ thể ta cũng không biết, có lẽ trước đó quân Tào đã bí mật phái sứ giả đến liên hệ rồi.
Văn Sính nhíu mày, y cảm giác Đặng Nghĩa có chút nghĩ một đằng nói một nẻo, là đệ nhất thế gia Nam Dương, tại sao ông ta lại không biết tình huống cụ thể của nhà giàu Uyển Thành, chỉ là ông ta không muốn nói với mình thôi.
Tuy nhiên Văn Sính cũng có thể hiểu được, gia tộc Đặng thị là lãnh tụ thế gia Nam Dương, Đặng gia tuyệt sẽ không bán đứng xã đảng, Đặng Nghĩa có thể nói với mình mấy tin tức này, cũng đã là thành ý lớn nhất của ông ta.
Văn Sính cũng không muốn làm khó Đặng Nghĩa, chỉ có điều y có chút không hiểu, tại sao lại xuất hiện tình huống như thế này, nhà giàu Uyển Thành lại thân Tào, điều này không thực tế a! Nam Dương hẳn là thuộc loại phạm vi thế lực truyền thống của Kinh Châu, thân sĩ sao có thể thân Tào?
- Đặng công có thể nói cho ta biết là duyên cớ gì không? Ta thực không nghĩ ra.
Đặng Nghĩa cười khổ một tiếng nói:
- Kỳ thật điều đó có liên quan tới Cảnh Thăng năm xưa. Năm xưa hơn năm mươi hộ sĩ tộc Nam Dương dâng thư lên Cảnh Thăng, phản đối tặng Nam Dương cho Trương Tú, nhưng Cảnh Thăng vẫn không để ý đến sự phản đối của đám sĩ tộc, tặng Nam Dương cho Trương Tú, dẫn tới Trương Tú trả thù, làm cho không ít người cửa nát nhà tan, chuyện này làm lòng sĩ tộc Nam Dương lạnh giá. Hơn nữa Tào Tháo đối với Nam Dương không tệ, trước sau đại chiến Xích Bích mấy năm đều miễn thuế phú cho Nam Dương, rất được lòng người Nam Dương. Tào Hồng vô năng, không bảo vệ được Nam Dương, nhưng không làm thay đổi được người Nam Dương thân Tào. Nghe nói quân Tào muốn phản công Nam Dương, ta phỏng chừng các huyện Nam Dương đều đã mở thành nghênh đó quân Tào. Sĩ tộc Uyển Thành có dị động cũng là tất nhiên.
Sau một lúc lâu Văn Sính mới oán hận nói:
- Nhưng hiện tại sớm đã không phải thời đại Lưu Cảnh Thăng, hiện tại chúng ta giúp đỡ Hán thất, bọn họ vẫn không rõ sao?
Đặng Nghĩa lắc đầu:
- Việc này cần có thời gian để chậm rãi thay đổi, dù sao Cảnh công tử là cháu Cảnh Thăng, tạm thời người Nam Dương sẽ không tiếp nhận. Ý của ta là nói cho tướng quân, ngàn vạn lần không cần phát động dân phu đến thủ thành, như vậy ngược lại sẽ cho bọn họ cơ hội, đến khi lâm chiến bất ngờ làm phản, khiến Uyển Thành càng nhanh mất vào tay giặc.
Văn Sính thực cảm thấy khó xử, y đang suy nghĩ có nên động viên dân chúng Uyển Thành tham dự phòng thủ thành trì hay không, Đặng Nghĩa liền đón đầu tạt cho y một chậu nước lạnh. Dù sao thời gian quân Hán chiếm lĩnh Nam Dương cũng không phải rất dài, y cũng không biết ý nghĩ thực sự của đám sĩ tộc Uyển Thành, nếu quả thật như lời Đặng Nghĩa nói, thì sự tình phiền toái rồi.
Văn Sính chắp tay thi lễ:
- Đa tạ Đặng công thông cáo đúng lúc, ta hiểu nên làm như thế nào rồi.
Văn Sính tiễn Đặng Nghĩa ra về, y lập tức tìm vài tên thân vệ tâm phúc đến, thấp giọng nói với bọn họ:
- Các ngươi nghĩ biện pháp hỏi thăm một chút, trong thành có nhà giàu đang âm thầm tụ tập tráng đinh hay không. Phải bí ẩn một chút, đừng để bị phát hiện.
Bọn lính lĩnh mệnh đi rồi, Văn Sính lại phái ra mấy chi thám báo, đi tra xét tung tích quân đội Bàng Đức, cùng với tình huống xuất binh của chủ lực quân Tào.
Thời gian dần dần đến buổi tối, gió bắt đầu thổi mạnh lên. Trong Uyển Thành, các cửa hàng, tửu quán đều đóng cửa, Văn Sính phái vài tên thân binh đi tra xét tình huống cũng đã mang đến tin tức không ổn. Quả thật có một vài gia đình giàu có đang tập trung tráng đinh, nhiều thì trăm người, ít thì mười mấy người, bọn họ lấy cớ là phải bảo vệ gia sản, nhưng không rõ động cơ cụ thể.
Cùng lúc đó, cũng có tin tức về tung tích quân đội Bàng Đức. Bảy ngàn quân đội Bàng Đức đã theo hướng Phương Sơn lui về phía nam đến Âm Huyện, bất cứ lúc nào có thể qua Hán Thủy trở về quận Phòng Lăng. Mà năm nghìn kỵ binh quân Tào thì giết đến huyện Dục Dương, bức cho năm nghìn quân coi giữ huyện Dục Dương chuẩn bị tới Uyển Thành quay trở về Dục Dương.
Đủ loại bất lợi khiến Văn Sính cảm thấy rất ảo não, tình báo bọn họ ở Trung Nguyên bất lực, trước đó không thể biết được quân Tào sẽ tăng binh ở Diệp huyện, phản công Nam Dương, đến nỗi y phán đoán sai lầm, không tập trung binh lực đúng lúc, cuối cùng mới dẫn đến cục diện binh lực phân tán bị động hôm nay.
Nếu y có thể sớm biết quân Tào đã tăng binh ở Diệp huyện, quân đội của Bàng Đức đã có thể chạy về Uyển Thành.
Hiện tại Diệp huyện bên kia rốt cuộc có bao nhiêu quân Tào, chủ tướng là ai, những điều này y hoàn toàn không biết gì cả. Hiện tại Văn Sính cũng không biết mình nên làm cái gì bây giờ? Thủ vững Uyển Thành, hay là rút quân, cứ cho là rút quân, còn năm nghìn kỵ binh ở phía ngoài y sẽ ứng đối như thế nào?
......
----------oOo----------
Chương 688: Giết một người răn trăm người.
Trương Liêu dẫn hai vạn quân Tào làm tiền quân, một đường xuôi nam. Hai ngày sau, quân đội đã tới huyện Bác Vọng, cách Uyển Thành còn năm mươi dặm, Trương Liêu thấy sắc trời đã tối, liền hạ lệnh cho quân đội trú doanh. Nghĩ đến năm trước tiến công Kinh Châu thảm bại mà về, y suất lĩnh hậu quân bị đại quân Lưu Cảnh vây khốn, nếu không phải Tào Tháo nhượng bộ trong chính trị, Trương Liêu y sẽ phải trở thành tù binh của Lưu Cảnh, gặp phải sỉ nhục suốt đời, hiện tại hồi tưởng lại, vẫn làm y cảm thấy hoảng sợ.
Tuy nhiên Trương Liêu cũng là người trải qua sóng gió, y sẽ không bị thất lợi năm trước vây khốn tay chân, ngược lại, y sẽ rút ra bài học kinh nghiệm năm trước, chiến lại một trận, nhất định tẩy đi sỉ nhục năm đó.
Đại quân vừa mới dựng xuống doanh trại quân đội, Trương Liêu lại nhận được một tin tức ngoài ý muốn, một chi đội thuyền chở đầy vật tư rời khỏi Uyển Thành, đi theo đường Dục Thủy xuôi nam, khoảng chừng năm trăm chiếc thuyền lớn. Tin tức này khiến Trương Liêu ý thức được điều gì, chẳng lẽ là…
- Văn Viễn!
Lý Điển bước nhanh đi vào lều lớn hỏi:
- Nghe nói có quân tình khẩn cấp, chuyện gì xảy ra?
- Thám báo phát hiện một chi đội thuyền chạy ra khỏi Uyển Thành, đi Tương Dương rồi, có năm trăm chiếc thuyền lớn, chở đầy vật tư.
- Đây chẳng lẽ là Văn Sính muốn bỏ Uyển Thành sao?
Trương Liêu gật gật đầu:
- Ta cũng có loại cảm giác này, nghe nói Tào Chân đánh bại quân đội của Bàng Đức, ngăn trở quân Hán đi tới Uyển Thành, hiện tại trong Uyển Thành chỉ có mười ngàn quân đội, nếu đại quân chúng ta đã đến, Văn Sính khẳng định thủ Uyển Thành không được, buông Uyển Thành mà lui lại, là cử chỉ sáng suốt của y.
Lý Điển chần chừ một chút bèn nói:
- Ta đang nghĩ, chúng ta có thể ngăn cản quân đội Văn Sính rút lui về phía sau hay không? Báo mối thù năm ngoái.
Trương Liêu không trả lời ngay, y đi đến trước bản đồ, chăm chú nhìn Dục Thủy một lát, hỏi:
- Man Thành nghĩ nếu Văn Sính rút lui về nam sẽ đi theo đường nào?
Lý Điển tiến lên trước, cũng trầm tư chốc lát nói:
- Kỵ binh của Tào Chân không mang theo dầu hỏa, bọn họ không thể hỏa thiêu thuyền đội vận thâu, kỵ binh nhất định sẽ bắc thượng theo bờ sông, chặn quân đội Văn Sính rút lui về phía sau. Ta nghĩ Văn Sính hẳn là rất rõ ràng điểm này, cho nên quân đội Văn Sính nếu muốn lui lại, nhất định sẽ rút lui ở phía đông Dục Thủy.
Lý Điển gõ thật mạnh vào Dục Thủy trên địa đồ:
- Không thể tiện nghi gã.
Trương Liêu lâm vào trầm tư, cho tới bây giờ, quân Hán rút lui về nam chỉ là một loại phỏng đoán, còn chưa có bất kỳ chứng cớ nào, nhất định phải cẩn thận, nhận được tình báo xác thực mới có thể quyết định.
Đúng lúc này, ngoài trướng vải có binh lính bẩm báo:
- Bên ngoài có một người tên là Hoàng Tục cầu kiến tướng quân, nói có quân tình trọng đại muốn bẩm báo.
- Hoàng Tục?
Trương Liêu nao nao, dường như đã từng nghe nói tới tên này, Lý Điển phản ứng cực nhanh:
- Hay là chính là con trai của Hoàng Ứng? Lúc trước từng đảm nhiệm thủ lĩnh dân phu.
Trương Liêu lập tức nghĩ tới, khi đại chiến Xích Bích, Thừa tướng triệu tập năm vạn dân phu Nam Dương vận chuyển lương thực, hình như tên thủ lĩnh chính là Hoàng Tục, con trai của gia chủ Hoàng thị ở Nam Dương.
- Mời y vào!
Trương Liêu lập tức ra lệnh.
Không bao lâu, binh lính dẫn theo một gã nam tử tiến vào, người này tuổi chừng ba mươi, bộ dạng vai rộng eo thon, dáng người khôi ngô, gã tên là Hoàng Tục, là con thứ gia chủ Hoàng thị Uyển Thành Hoàng Ứng. Gia tộc Hoàng thị và gia tộc Đặng thị nổi danh, được xưng hai đại gia tộc Nam Dương, rất nhiều chi nhánh, như Hoàng Thừa Ngạn ở Tương Dương, Hoàng Tổ ở Giang Hạ, cùng với Hoàng Trung ở Nam Dương v…v.
Bởi vì các thế lực chính trị lớn cùng xuất hiện ở vùng Kinh Tương, các chi của gia tộc Hoàng thị cũng đều tự lựa chọn, như Hoàng Thừa Ngạn lựa chọn Lưu Bị, Hoàng Trung lựa chọn Lưu Cảnh, Hoàng Tổ bị Giang Đông tiêu diệt, mà Hoàng Ứng ở lại Uyển Thành thì đầu hàng Tào Tháo. Khi Tào Tháo chinh phạt Kinh Châu, trong vài lần chiến dịch, gia tộc Hoàng thị đều lập được công lao hiển hách, nhận được Tào Tháo ngợi khen, con cả của Hoàng Ứng là Hoàng Hiến vào Hứa Xương làm quan, con thứ Hoàng Tục chưởng quản mấy vạn dân phu, ngay cả bản thân Hoàng Ứng cũng được phong làm quan nội hầu, cực kỳ vinh quang.
Mấy tháng trước, quân Hán công Nam Dương, gia tộc Hoàng thị lựa chọn trầm mặc. Cũng là bởi vì thời gian ngắn ngủi, quận Nam Dương còn chưa kịp rơi vào quan phủ Kinh Châu thống trị, Thái Thú vẫn là Trương Diên mà ban đầu triều đình bổ nhiệm, Hoàng gia cũng bởi vậy không có lọt vào thanh toán, tránh thoát một kiếp.
Lần này quân Tào phản công Nam Dương, Hoàng gia lại bắt đầu tích cực hoạt động, âm thầm liên lạc nhà quyền quý, nhà giàu thân Tào trong thành, chuẩn bị phối hợp quân Tào tấn công Uyển Thành, khởi sự trong thành. Hoàng Tục chính là Hoàng Ứng phái tới tiến hành liên hệ với quân Tào.
Hoàng Tục vào trướng liền quì một gối thi lễ:
- Tham kiến Trương tướng quân!
Trương Liêu biết gã, vội vàng nâng gã dậy:
- Hoàng công tử xin đứng lên.
Hoàng Tục đứng lên nói:
- Ta có tình báo trọng yếu muốn bẩm báo Trương tướng quân, Văn Sính đã tập kết quân đội, chuẩn bị rút lui khỏi Uyển Thành, cha ta cũng đã liên lạc hơn mười nhà quyền quý, nhà giàu, chuẩn bị hơn ngàn kình tốt, chuẩn bị khởi sự ở trong thành, tiếp ứng quân Tào vào thành.
Nói xong, gã lấy ra thư thân binh của phụ thân, dâng lên cho Trương Liêu. Trương Liêu xem xong thư, trong lòng đã có tính toán, liền cười nói với Hoàng Tục:
- Lòng trung thành của các ngươi ta nhất định sẽ bẩm báo chi tiết với Thừa tướng, đoạt được Uyển Thành, tính là công lao của các ngươi.
Hoàng Tục mừng rỡ, lại vội vàng thi lễ nói:
- Xin hỏi tướng quân chuẩn bị bao lâu thì tiến công Uyển Thành, chúng ta bất cứ lúc nào cũng có thể phối hợp.
- Cụ thể tạm thời ta cũng không biết, tuy nhiên ngươi trở về chuyển cáo lệnh tôn, nếu quân Hán rút lui khỏi, xin bọn họ chú ý duy trì trật tự trong thành, giữ gìn Uyển Thành ổn định.
- Ta hiểu được, vậy ta trở về thành bẩm báo phụ thân.
Hoàng Tục thi lễ liền cáo từ, Trương Liêu sai người đưa gã đi ra ngoài, lúc này Lý Điển tiến lên cười nói:
- Vì sao Văn Viễn không nói cho bọn họ biết, thời gian cụ thể chúng ta công thành?
Trương Liêu lắc lắc đầu:
- Việc quân cơ cần giải quyết trong bí mật, sao có thể tùy ý phó thác cho hương dân. Bọn họ nhiều người nhiều miệng, một khi tiết lộ, ngược lại sẽ phá hư đại sự của ta.
Lý Điển khen ngợi nói:
- Văn Viễn cẩn thận, khó trách Thừa tướng đặt trọng trách.
Hoàng Tục rời khỏi quân doanh, mang theo hai gã tùy tùng chạy về Uyển Thành. Bọn họ một đường giục ngựa chạy gấp, lúc này trời đã tối rồi, ánh trăng sáng tỏ trải xuống khắp nơi. Trên quan đạo yên tĩnh không người, chỉ nghe thấy thanh âm chiến mã đang chạy dồn dập, một lúc lâu sau, bọn họ đã cách Uyển Thành không đến hai mươi dặm.
Ngay khi bọn họ vừa mới vọt vào một rừng cây, ngựa của Hoàng Tục bỗng nhiên hí dài đi một tiếng, vó trước giơ lên cao. Chỉ thấy trên quan đạo phía trước có hai gốc đại thụ nằm ngang, ngăn cản đường đi. Không đợi Hoàng Tục kịp phản ứng, trên đầu rơi xuống một tấm lưới khổng lồ, chặt chẽ cuốn lấy gã.
Ngay sau đó, từ bốn phía lao ra trăm tên quân sĩ, đồng loạt nâng nỏ nhắm ngay bọn họ, hai gã tùy tùng sợ tới mức giơ tay lên, một cử động nhỏ cũng không dám, một gã quân hầu từ sau đại thụ đi ra, lạnh lùng liếc mắt nhìn bọn họ một cái, vung tay lên:
- Mang bọn chúng đi!
Uyển Thành, tin tức quân Hán rút quân truyền khắp toàn thành, mặc dù là ban đêm, vẫn có vô số người áo đen xuất hiện tại đầu đường. Phục sức của bọn họ giống nhau, đều là áo bào đen ngắn, cánh tay phải quấn vải trắng, tay cầm chiến đao, khoảng chừng hơn một ngàn người, đây là tráng đinh của hơn mười nhà quyền quý, nhà giàu Uyển Thành, do Hoàng gia cầm đầu.
Khi quân Hán rút lui khỏi Uyển Thành, bọn họ đều hiện thân, khống chế cửa thành, chiếm lĩnh quân doanh, vây quanh quan nha, tuần tra trên đường cái, quan trọng hơn là, bọn họ cấp bách khó nhịn nổi đã treo lên quân kỳ quân Tào, tuyên bố Uyển Thành đã biến đổi.
Gia chủ Hoàng thị Hoàng Ứng là một gã trung niên ngoài năm mươi tuổi, thân hình cao lớn, tinh thần quắc thước, khi thiếu niên từng tập võ nhập ngũ, dùng một thanh đại đao ba mươi cân, ông ta đã thay áo giáp mũ giáp quân Tào, tay cầm đại đao, cưỡi ngựa tuần tra trên đường, có vẻ uy phong lẫm lẫm.
Quân Hán chiếm lĩnh Nam Dương làm ông ta kinh hồn táng đảm, e sợ bị quân Hán tẩy trừ, cũng may không lâu sau quân Tào lại giết trở lại, một khắc mở mày mở mặt của ông ta lại đến lần nữa.
- Hoàng gia chủ!
Một gã gia chủ nhà quyền quý, nhà giàu chạy tới, thi lễ với Hoàng Ứng, nói:
- Ta đã nói chuyện với Đặng Nghĩa rồi, Đặng gia không chịu ra mặt, ông ta nói hành động của chúng ta không liên quan gì đến ông ta.
Hoàng Ứng hừ lạnh một tiếng nói:
- Nếu ông ta không chịu thì mặc kệ, mỗi người đều có chí hướng của riêng mình, ta không miễn cưỡng ông ta, chỉ là về sau sự vụ của Nam Dương, Đặng gia sẽ không được tham dự.
Thái độ của Hoàng Ứng đối Đặng Nghĩa là cực kỳ khinh bỉ, ông ta biết rằng con của Đặng Nghĩa làm quan ở Kinh Châu, Đặng Nghĩa là một phái thân Kinh Châu. Thời gian trước khi Văn Sính chiếm lĩnh Nam Dương, Đặng Nghĩa cực kỳ phát triển, hiện tại quân Tào giết trở về, tất nhiên ông ta liền mai danh ẩn tích thôi.
Hoàng Ứng quay đầu ngựa lại đi về hướng cửa thành, trong đầu lại đang suy tư cách xử lý Đặng gia. Tuy rằng hai nhà Hoàng, Đặng kết thông gia, nhưng Hoàng Ứng vẫn muốn lợi dụng lực lượng của quân Tào để diệt trừ Đặng gia, như vậy Nam Dương chính là một nhà Hoàng thị ông ta độc đại.
Đúng lúc này, chỗ cửa thành bỗng nhiên có một trận đại loạn, có tiếng kêu thảm thiết và tiếng la khóc truyền đến, lập tức khiến Hoàng Ứng chấn động, đã xảy ra chuyện gì? Ông ta giục ngựa chạy về hướng cửa thành bắc, còn chưa tới cửa thành, phóng tới trước mặt là mấy mũi tên nỏ, Hoàng Ứng vội vàng vung đao gạt ra, lúc này ông ta cũng thấy rõ ràng tình hình. Vô số binh lính quân Hán xuất hiện tại cửa thành bắc, hơn trăm tên áo đen bị giết cho khóc cha gọi mẹ, ôm đầu chạy trối chết.
Điều này làm cho Hoàng Ứng sợ ngây người, quân Hán là từ đâu ra vậy?:
- Hoàng gia chủ chạy mau, quân Hán giết đến rồi!
Một gã người áo đen hô to.
Lúc này Hoàng Ứng mới như ở trong mộng tỉnh lại, quay đầu ngựa định chạy trốn, nhưng vừa mới chạy được vài bước, trên đường cái phía trước cũng truyền đến tiếng kêu và tiếng khóc hô thảm thiết. Một đám người áo đen nghiêng ngả lảo đảo chạy trốn, phía sau mấy trăm binh lính quân Hán đuổi theo, mũi tên bay như châu chấu, không ngừng có người áo đen bị bắn ngã xuống đất.
Hoàng Ứng cả kinh toát mồ hôi, ông ta đã hiểu được, quân Hán căn bản là chưa chạy, chỉ làm bộ rút lui khỏi, dẫn bọn họ xuất động. Trong lòng Hoàng Ứng vừa hối vừa hận, ông ta ném đại đao xuống, quay đầu ngựa lại bỏ chạy vào trong một ngõ nhỏ, nhưng không đợi ông ta chạy tới cửa ngõ, hơn mười mũi tên từ bên cạnh bắn nhanh tới, Hoàng Ứng liền trúng hơn mười tên, kêu thảm một tiếng từ trên ngựa rơi xuống, chết thảm tại chỗ.
Lúc này, Văn Sính xuất hiện ở cửa thành bắc, y đi theo phía sau nhóm lớn binh lính, mấy tên lính áp giải Hoàng Tục. Trong lòng Hoàng Tục vừa kinh hoàng lại sợ hãi, gã biết rằng Văn Sính đang tẩy trừ Uyển Thành, gia tộc Hoàng thị xong rồi.
Văn Sính chỉ vào Hoàng Tục, ra lệnh cho binh lính:
- Dẫn gã đi chỉ ra và xác nhận, tất cả gia tộc đồng mưu tham dự, đều tẩy trừ như nhau. Bất kể chủ tớ, bắt giữ toàn bộ nam tử từ mười sáu tuổi trở lên.
Mấy ngàn binh lính chia làm hai mươi chi đội ngũ, giơ cây đuốc vọt vào các nhà quyền quý, nhà giàu tham dự liên Tào, bắt giữ toàn bộ nam tử mười sáu tuổi trở lên, trói chặt lại với nhau. Tính cả mấy trăm tên tráng đinh áo đen bị bắt giữ, tổng cộng đã bắt giữ hơn hai ngàn người.
Bên trong Uyển Thành là một vùng hỗn loạn, tiếng khóc rung trời, nhưng chân chính bị tẩy trừ chỉ có một mình Hoàng thị. Ngoại trừ Hoàng Ứng đã chết, con cháu, huynh đệ của ông ta là hơn mười người, toàn bộ bị quân Hán giết chết, chặt đầu thị chúng.
Lúc này Văn Sính đã nhận được tin tức, quân Tào có gần năm vạn đại quân xuôi nam, bộ phận tiền quân của Trương Liêu đã giết ra ngoài năm mươi dặm. Y biết rằng Uyển Thành không thủ được rồi, chỉ có thể buông tha, nhưng trước khi buông tha, nhất định y phải gột rửa sạch sẽ thế lực thân Tào tại Uyển Thành, nên mới thực hiện một kế nhỏ, ra vẻ lui lại, rồi lại quay về giết một trận.
Văn Sính thấy sắc trời đã gần đến canh năm, thời gian của bọn họ đã không còn nhiều nữa, y giục ngựa đi vào trước hơn hai ngàn người bị bắt, đã quỳ xuống thành một vùng đông nghìn nghịt, mỗi người đều cúi đầu, không ít người cả người phát run, trong lòng cực kỳ sợ hãi.
Văn Sính chỉ roi ngựa, quát to:
- Các ngươi nghe đây!
Đám người dần dần an tĩnh lại, Văn Sính vung tay lên, hơn mười người binh lính kéo gậy trúc tiến lên, cây gậy trúc trói hơn mười người của gia tộc Hoàng thị.
Văn Sính lớn tiếng quát:
- Lần này ta chỉ cảnh cáo các ngươi, hiện tại đã không phải thời đại của Lưu Cảnh Thăng, quân Hán chỉ tạm thời lui lại, không lâu còn có thể giết trở về. Nếu các ngươi còn dám thân Tào phản Hán, lần sau khi ta đánh hạ Uyển Thành, gia tộc thân Tào toàn bộ đều tịch thu tài sản giết kẻ phạm tội, Hoàng gia chính là kết cục của các ngươi!
......
----------oOo----------
Chương 689: Bỏ thủ Nam Dương.
Lúc trời còn chưa sáng, quân Hán hoàn toàn rút khỏi Uyển Thành, nhưng không như liệu đoán của Trương Liêu, quân Hán cũng không hề rút lui Dục Thủy theo hướng đông mà là nhanh chóng rút lui theo hướng tây nam, chuẩn bị cùng quân đội của Bàng Đức hội họp, sau khi qua Hán Thủy, từ quận Phòng Lăng rút lui về Tương Dương.
Với năm trăm chiếc thuyền trở đầy vật tư thì ba canh giờ trước đã đi trước một bước rút lui khỏi Uyển Thành, theo Dục Thủy xuôi dòng đi, chạy nhanh về hướng Hán Thủy Tương Dương, năm trăm chiếc thuyền lớn trải dài mười dặm, thanh thế hùng vĩ, khiến người nhìn thấy mà chú ý, tự nhiên cũng thu hút được sự chú ý sục sôi của mấy ngàn kỵ binh quân Tào ở nam bộ Uyển Thành.
Sau khi cùng quân của Bàng Đức chiến đấu kịch liệt, kỵ binh quân Tào tuy rằng diệt gần ba ngàn quân Hán, nhưng bọn họ cũng phải trả giá bằng việc hơn ba trăm kỵ binh thương vong, Tào Chân không thể đuổi kịp quân chủ lực của Bàng Đức, theo đó liền quay đầu nam hạ chuẩn bị thống kích năm ngàn Quân Hán đóng giữ ở huyện Dục Dương, nhưng chủ tướng quân Hán ở Dục Dương là Hướng Sủng đã liệu trước địch, sớm một bước rút lui về huyện Dục Dương, khiến kỵ binh quân Tào vồ vào khoảng không, không được gì.
Hướng Sủng giỏi nhất là phòng ngự, tuy rằng thành Dục Dương không phải là lớn, nhưng được Hướng Sủng phòng ngự rất cẩn thận, Tào Chân mấy lần muốn công hạ thành Dục Dương đều thất bại toàn cục, tuy nhiên trong lòng Hướng Sủng cũng có chút lo lắng, thủ trụ được Dục Dương cũng không có ý nghĩa gì, quan trọng là phải thành công rút lui khỏi Nam Dương, trở về Tương Dương, làm sao để thoát khỏi truy kích của kỵ binh quân Tào, đây mới là việc cấp bách.
Hướng Sủng bước nhanh đi đến đầu thành, nhìn bỵ binh doanh quân Tào vài dặm trước mặt, y vừa mới nhận được tin tức, Kỵ binh quân Tào đi về phía bắc Dục Thủy, điều này làm cho y rất kinh ngạc, lúc này, một tên nha tướng khuyên nhủ:
- Tướng quân, nếu như Kỵ binh quân Tào bắc thượng, chúng ta có phải có thể lợi dụng cơ hội này lui về Tân Dã không?
Hướng Sủng lắc lắc đầu:
- Nếu như quân Tào sử dụng kế dụ binh thì phải làm sao? Từ từ xem, xem rút cuộc sẽ phát sinh chuyện gì?
Đúng lúc này một tên kỵ binh từ phía bắc chạy nhanh tới, chạy đến chân thành hô to:
- Hướng tướng quân, ta phụng lệnh Văn đô đốc tiến đến truyền tin!
Hướng Sủng thăm dò nhìn nhìn, y biết mặt người này, là thân binh của Văn Sính, liền lập tức lệnh nói:
- Mở thành để y tiến vào!
Của thành chậm rãi mở ra, binh lính truyền tin thúc ngựa chạy nhanh vào thành, rất nhanh liền được binh lính đưa lên đầu thành, binh truyền tin quỳ một gối, lấy ra một tập thư trình lên:
- Thư tín của Văn đô đốc, mời tướng quân xem qua.
Hướng Sủng mở phong thư ra xem xem trong chốc lát, giờ mới hiểu được lại sao quân Tào bắc thượng, y gật gật đầu, lập tức quy đầu lệnh nói:
- Truyền mệnh lệnh cua ta, toàn quân tập hợp, chuẩn bị rút lui!
Trời đã dần dần sáng lên rồi, trên Dục Thủy, đội tàu kéo dài hơn mười dặm đang hăng hái nam tiến, tất cả chiếc thuyền đều là thuyền mành đáy bằng hai trăm thạch, là vận chuyển hàng hóa thường nhìn thấy nhất Dục Thủy, trên mỗi chiếc thuyền chở quân giới lương thực, nhưng nước uống cũng không nhiều, hiển nhiên trên mỗi thuyền vẫn còn nhiều chỗ để chống, mỗi chiếc thuyền đều có mấy tên lính, bon họ trốn dưới vải bạt, tay cầm quân nỏ, cảnh giác chăm chú nhìn tình hình trên bờ.
Đúng lúc này, xa xa truyền đến tiếng vó ngựa dữ dội, chỉ thấy phía xa xa xuất hiện một dải dài đen tuyền, sau đó kỵ binh che phủ trời đất phi nhanh về hướng bên bờ, các thuyền phu trèo thuyền lập tức khẩn trương lên, tất cả đều lái thuyền về phía bờ đông, tiến gần hơn bờ đông.
Kỵ binh quân Tào cũng không hề tới gần bờ sông, bọn họ đã nhận được bài học sâu sắc trước đó, mấy tháng trước Tào Thuần chính là chết ở bên bờ Dục Thủy, vài tên kỵ binh tiến lên quát lớn:
- Đội thuyền lập tức cập bờ!
Bất kể là kỵ binh hô gọi như thế nào, đội thuyền chỉ là lờ đi, bỗng nhiên, hơn mười mũi tiễn bắn lén từ trên thuyền bắn ra, một tên binh lính quân Tào trốn tránh không kịp, bị một tiễn bắn thủng lồng ngực, kêu thảm thiết té xuống ngựa, kỵ binh còn lại đều rút lui khỏi bờ sông.
Tào Chân giận dữ, cầm roi ngựa chỉ, ra lệnh:
- Bắn tên cho ta!
Trên bờ lập tức loạn tiễn phát ra cùng một lúc bắn về hướng đội tàu thuyền, thuyền phu đều nâng hộ thuẫn lên tiếp, một lát sau trên thân thuyền cắm đầy tên, thuyền vẫn chèo đều như cũ, không có hiệu quả nào, trong lòng Tào Chân rất hận, lần này y trang bị ít ỏi nam hạ, không mang theo dầu hỏa, không thì một mồi lửa sẽ thiêu hủy toàn bộ đội tàu rồi.
Đúng vào lúc này, xa xa liền chạy tới một tên trinh sát tuần tra, hướng về Tào Chân ôm quyền nói:
- Khởi bẩm tướng quân, quân đội của Văn Sính đã rời khỏi Uyển Thành, rút lui về hướng tây nam!
Tào Chân ngẩn ra, y vỗ mạnh vào trán, lúc này mới bừng tỉnh đại ngộ, hóa ra năm trăm chiếc thuyền chỉ là con mồi dụ dỗ kỵ binh của mình đến Dục Thủy, Quân Hán chủ lực lại từ tây Uyển Thành rút lui, y vội hỏi:
- Bọn họ rút lui vào thời gian nào?
- Hổi bẩm tướng quân, hình như là canh năm.
Tâm niệm Tào Chân vội chuyển, quân Hán rút lui phía tây mới có hơn một canh giờ, đi được không xa, vẫn còn kịp để đuổi theo, y lúc này ra lệnh:
- Đi theo ta, đuổi bắt Văn Sính!
Hơn bốn ngàn kỵ binh đều quay đầu ngựa lại, đi theo Tào Chân truy kích về hướng tây, dần dần chạy mất dạng.
Một canh giờ sau, đội thuyền đã tới huyện Dục Dương, quân đội Hướng Sủng sớm đã đứng đợi ở đó tất cả đều lên thuyền, đội thuyền tiếp tục đi về phía nam, chạy về hướng Tương Dương.
Kỵ binh do Tào Chân suất lĩnh là Hổ Báo Kỵ đến từ U Châu, đại bộ phận là người Ô Hoàn, bọn họ từ thuở nhỏ đã sinh sống trên lưng ngựa, kỹ thuật cưỡi ngựa cực kỳ tinh xảo, lại được trải qua hệ thống huấn luyện của quân Tào, khiến cho bọn họ biến thành một chi kỵ binh có sức chiến đấu cực kỳ cường đại, đây cũng là một trong những nguyên nhân mà quân Tào có thể tung hoành thiên hạ, kỵ binh một chi năm ngàn người đủ để đánh tan mấy vạn bộ binh.
Cũng chính vì nguyên nhân này, Tào Tháo tuyệt đối không để cho ngoại nhân quản lý kỵ binh, bốn người thống lĩnh kỵ binh, Tào Thuần, Tào Chương, Tào Chân và Tào Hưu đều là con cháu huynh của Tào Tháo, thực lực hùng mạnh và ưu đãi đặc thù này khiến chi kỵ binh này cực kỳ kiêu ngạo, tự cao tự đại, không chỉ miệt thị binh lính quân Hán phía nam, mà đến ngay cả bộ binh quân Tào cũng xem thường.
Trình Dục cũng biết rõ thực lực của bọn họ nên đặc biệt phái chi kỵ binh này đến đánh đội quân tiền tiêu, bọn họ cũng không có phụ lòng kỳ vọng của Trình Dục, thành công ngăn chặn quân Hán xác nhập, còn tiêu diệt ngăn chặn ba ngàn quân Hán, sự hiện hữu của chi kỵ binh này khiến cho quân Hán cực kỳ bị động, ngay cả rút lui khỏi quận Nam Dương đã trở thành vấn đề lớn.
Quân Tào một đường chạy gấp về hướng tây liên tục vài dặm, trên quan đạo bụi vàng bay cuồn cuộn, thanh thế khiến cho người ta sợ hãi, sợ tới mức người hành bộ trên đường đều chạy trốn về phía hai bên ruộng, hơi chậm một bước sẽ bị loạn tiễn xuyên chết.
- Phi nhanh hơn nữa!
Tào Chân không ngừng quay đầu lại hô to, y một ngựa chạy trước, tay cầm giáo dài chạy nhanh. Trong lòng Tào Chân biết rõ ràng, tốc độ lui quân của Quân Hán cũng không nhanh, còn xa mới có thể sánh bằng kỵ binh, bọn họ giữa trưa là có thể đuổi kịp quân địch.
Địa hình của quận Nam Dương là tây cao đông thấp, phía đông là bình nguyên, hướng tây chính là đồi núi, tiếp tục đi hướng tây nữa chính là dải Phục Ngưu sơn, kỵ binh sau khi phi qua những mảnh lớn ruộng đất liền dần dần tiến vào cùng đất đồi núi, lúc này, quân Tào đã phát hiện tung tích Quân Hán, hiển nhiên vừa mới đi qua không lâu.
Tào Chân ghìm chặt chiến mã, dùng roi ngựa chỉ vào một tên thiếu niên ở một mảnh vườn, ra lệnh với tả hữu:
- Đem nó tới đây!
Vài tên kỵ binh phi nhanh tới, thiếu niên xoay người định trốn nhưng chạy sao nổi chiến mã của kỵ binh, nháy mắt liền bị bắt đưa đi.
Mấy tên kỵ binh đưa thiếu niên đến trước mặt Tào Chân:
- Tướng quân, bắt được rồi!
Tào Chân nhìn thoáng qua thiếu niên rồi hỏi:
- Tiểu tử, ta muốn hỏi ngươi, trước chúng ta có quân đội đi qua không?
Thiếu niên sợ tới mức cả người run rẩy, nói không ra lời, kỵ binh trinh sát đập thiếu niên một cái:
- Nói mau!
Thiếu niên nơm nớp lo sợ nói:
- Cách giờ này không lâu, một chi quân đội vừa mới đi qua, rất vội vàng, rất nhanh.
Tào Chân mừng rỡ, đây chắc chắn là chủ lực của Văn Sính rồi, y lớn tiếng thét lên:
- Tăng thêm tốc độ, đuổi theo quân địch!
Kỵ binh lại lần nữa tăng thêm tốc độ, như gió bay điện chớp phi như điên về hướng tây, kỵ binh dần dần đến gần một tòa đồi núi, trên đồi núi rừng sâu rậm rạp, dài chừng khoảng hơn mười dặm, sát quan đạo, lúc này ở trong rừng cây mấy ngàn nhánh nỏ quân đã nhắm ngay kỵ binh quân Tào đang chạy vội vàng tới.
Đại tướng cầm đầu chính là Bàng Đức. Bàng Đức cũng không hề vượt sông mà đi, mà là đang chờ cơ hội, khi y biết được quân đội Văn Sính cũng lui về hướng tây thì y lập tức suất quân tới đây, chuẩn bị phục kích kỵ binh truy kích. Lúc này trong ánh mắt của Bàng Đức như phun ra lửa giận, y nghĩ đến đám kỵ binh này chết hạ ba ngàn bộ hạ của mình, loại đau đơn này đến tận xương tủy khiến nội tâm y tràn đầy thù hận.
- Tướng quân, quân địch ngàn người đã qua!
Bàng Đức gật gật đầu, ra lệnh:
- Bắn!
Tiếng mõ bỗng nhiên gõ vang, trong rừng cây lập tức loạn tiễn bắn ra cùng một lúc, dày đặc như gió bão mưa rào bắn về phía Kỵ binh quân Tào, quân Tào đang phi nhanh đuổi theo không hề đề phòng, kỵ binh đang phi nhanh đều bị bắn trúng, kêu thảm ngã xuống ngựa, chiến mã phía sau tránh không kịp, cũng bị trượt chân nhào lộn, quân Tào trong nháy mắt chết thảm thiết và nghiêm trọng, trên quan đạo loạn thành một bầy, sau đó đợt thứ hai tên nỏ lại bay nhanh tới, rất nhiều kỵ binh quay đầu chạy trốn về hướng ruộng đồng lúa mạch nhưng bên trong ruộng lúa cũng có đầy chông sắt, chiến mã chạy đi được vài bước liền bị cây kim dài đâm thủng vó ngựa, tiếng kêu thảm thiết, tiếng ngựa hí, tiếng ngã xuống đất.
Tào Chân ở đội ngũ phía trước nhất đã chạy qua khu vực mai phục, y bỗng nhiên nghe thấy phía sau một loạt tiếng kêu thảm thiết, cả người chấn động vội vang ghìm chặt chiến mã, hoang mang hỏi:
- Phía sau xảy ra chuyện gì?
- Tướng quân, trên núi có mai phục, các huynh đệ lọt vào phục kích, chết thê thảm nghiêm trọng.
Tào Chân chấn động, không đợi y kịp phản ứng, bốn phía tiếng trống nổ lớn, Văn Sính suất lĩnh tám ngàn binh lính từ trong núi rừng xông ra giết. Văn Sính hét lớn một tiếng:
- Tướng địch đưa mạng đây!
Tào Chân nhận ra Văn Sính, y không nói một lời, thúc ngựa nâng giáo liền đâm, Văn Sính vung đao đón chặn, hai người chiến đấu kịch liệt cùng một chỗ. Lúc này quân đội của Văn Sinh vây quanh hơn ngàn kỵ binh, ở gần dùng mâu đâm, ở xa dùng tên bắn, không ngừng có kỵ binh kêu thảm thiết rơi xuống ngựa, nơi này không thích hợp cho kỵ binh tác chiến, khiến cho kỵ binh cực kỳ bị động.