Dưới sự khống chế của Lý Trường Sinh, Ngả Hi vội vã cất bước, chạy trốn về hướng ngược lại với Lâm Tranh.
"Ngươi nghĩ rằng trốn được sao? Phong Lang, giữ chân hắn lại, nhớ phải lưu lại mạng của hắn!" Nhìn thấy hành động của Lý Trường Sinh, khóe miệng Lâm Tranh nhếch lên một nụ cười lạnh, ra hiệu cho con Phong Lang trung vị ở bên cạnh.
Ngao ô!
Phong Lang trung vị gầm lên một tiếng, bốn con Phong Lang hạ vị nhận được mệnh lệnh, từ mọi hướng lao về phía Lý Trường Sinh.
Cùng lúc đó, Phong Lang trung vị cũng phát động xung phong, nếu bị chúng giữ chân, Lý Trường Sinh chắc chắn sẽ mất đi hy vọng thoát thân.
"Toản Địa Thử, Thét Lớn!" Lý Trường Sinh cưỡng ép bản thân bình tĩnh lại, lập tức ra lệnh cho con Toản Địa Thử trong ngực.
Trước khi Toản Địa Thử phát động kỹ năng Thét Lớn, tinh thần lực của Lý Trường Sinh khẽ động, trong nháy mắt hóa thành một tấm chắn tinh thần lực, bao bọc lấy hắn và Ngả Hi, để tránh bị đòn tấn công vô sai biệt này ảnh hưởng.
Để bảo toàn tính mạng, Toản Địa Thử cố nén nỗi sợ hãi trong lòng, hít một hơi thật sâu, bụng và hai má của nó nhanh chóng phồng lên, trông như được tạo thành từ hai quả cầu thịt một lớn một nhỏ.
Trong khoảnh khắc, một âm thanh cực kỳ chói tai vang lên, sóng âm cuồng bạo nhanh chóng khuếch tán, bao trùm phạm vi 100 mét xung quanh.
Dưới sự tàn phá của sóng âm kinh người, cho dù là Phong Lang trung vị cũng phải khựng lại, nhất thời bị ép dừng ngay tại chỗ.
Bốn con Phong Lang hạ vị càng thảm hơn, chúng chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng, màng nhĩ bị chấn vỡ, máu tươi chảy ra ròng ròng, tứ chi mềm nhũn, chật vật ngã sõng soài trên đất.
Cách đó không xa, Lâm Tranh phản ứng cực nhanh, sớm đã dùng tinh thần lực bao phủ hai tai, nhẹ nhàng hóa giải sự xâm nhập của âm ba.
Ngả Hi nắm chắc cơ hội, nhanh chóng xông ra khỏi vòng vây, dưới sự chỉ dẫn của Lý Trường Sinh, chạy về phía ngoại vi của Thanh Vân Sơn.
"Đáng ghét, đuổi theo!" Lâm Tranh cảm thấy mất hết mặt mũi, lập tức chỉ huy đám Yêu Sủng truy kích.
Ngoài việc cực kỳ thèm muốn Tự Nhiên Tinh Linh, Lâm Tranh cũng không muốn để lọt tin tức, tự nhiên không thể nào buông tha cho Lý Trường Sinh.
Dưới sự chỉ huy của Lâm Tranh, tứ chi mạnh mẽ của Phong Lang trung vị guồng lên, hóa thành một bóng ảnh màu xanh, đuổi theo hướng Lý Trường Sinh bỏ chạy.
Tốc độ hai bên cực nhanh, gần như chỉ trong chớp mắt đã biến mất không thấy bóng dáng.
Một khắc sau, Lâm Tranh nhảy lên lưng Đại Địa Man Hùng, dưới sự khống chế của hắn, Đại Địa Man Hùng sải bước lao đi, động tác của nó tuy chậm chạp nhưng vì sải chân rất lớn nên tốc độ không hề thua kém Phong Lang hạ vị.
Rất nhanh, bốn con Phong Lang hạ vị sau khi hồi phục cũng đuổi theo.
Trên lưng Đại Địa Man Hùng, Lâm Tranh híp mắt, ánh mắt hắn gần như vô định, thông qua liên kết tinh thần với Phong Lang trung vị để cảm ứng phương vị cụ thể của nó.
Phía trước 100 mét, dù Ngả Hi đã dốc toàn lực, không những không thể kéo dài khoảng cách mà ngược lại còn bị Phong Lang trung vị đuổi ngày càng gần. Tốc độ của nó có lẽ không thua kém Phong Lang trung vị, nhưng vì phải cõng theo Lý Trường Sinh và Toản Địa Thử nên đã bị ảnh hưởng.
Đúng lúc này, Ngả Hi thi triển kỹ năng Khởi Phong, nhất thời tốc độ của nó tăng vọt, bắt đầu có xu hướng kéo dãn khoảng cách.
Đáng tiếc niềm vui ngắn chẳng tày gang, trong quá trình truy đuổi, Phong Lang trung vị cũng thi triển kỹ năng Khởi Phong, khiến tốc độ của nó trở nên nhanh hơn, tiếp tục rút ngắn khoảng cách với Ngả Hi.
Từ đầu đến cuối, Ngả Hi đều không quay đầu lại, vừa nhanh nhạy né tránh chướng ngại vật trên đường, vừa cắm đầu lao về phía trước.
Gần rồi! Gần hơn nữa!
Trong lúc chạy trốn, Lý Trường Sinh luôn chú ý phía sau, thị lực của hắn rất tốt, có thể mơ hồ nhìn thấy bóng dáng của Phong Lang trung vị.
Mấy hơi thở sau, bóng dáng của Phong Lang trung vị trở nên rõ ràng, chỉ còn cách Ngả Hi chưa đầy 20 mét, tùy thời có thể phát động tấn công tầm xa.
Bất quá, vì có lệnh của Lâm Tranh, Phong Lang trung vị từ đầu đến cuối không hề phát động công kích tầm xa.
"Khải Lan, Phấn Thôi Miên!" Khác với Phong Lang trung vị, Lý Trường Sinh không có bất kỳ hạn chế nào, bắt đầu chỉ huy Yêu Sủng phát động tấn công.
Dưới sự chỉ huy của Lý Trường Sinh, Khải Lan nhanh chóng điều động năng lượng trong cơ thể, một lượng lớn bột phấn màu vàng nhạt cấp tốc hình thành, bắt đầu bay về phía sau.
Phong Lang trung vị phản ứng cực nhanh, lại thêm tốc độ của Phấn Thôi Miên khá chậm, nó chỉ cần lượn nhẹ một vòng là đã tránh được phạm vi ảnh hưởng.
Nhân cơ hội này, Ngả Hi kéo ra một khoảng cách, nhưng rất nhanh lại bị đối phương đuổi kịp.
"Toản Địa Thử, Đạn Bùn!" Lần này, đến lượt Toản Địa Thử.
Không chút do dự, Toản Địa Thử leo lên vai Lý Trường Sinh, nó giơ chi trước lên, năng lượng Thổ hệ phi tốc ngưng tụ, hình thành hai khối bùn to bằng đầu người, nhanh như chớp ném về phía Phong Lang trung vị.
Bép!
Bởi vì khoảng cách quá ngắn, lại đang di chuyển với tốc độ cao, Phong Lang trung vị không thể né tránh hoàn toàn. Sau khi tránh được một khối bùn, mặt nó liền bị khối bùn còn lại ném trúng, cả khuôn mặt sói dính đầy bùn đất, tuy không gây ra bao nhiêu thương tổn nhưng tầm nhìn của nó rõ ràng đã bị ảnh hưởng.
Ngao ô!
Bị bùn ném trúng mặt, cảm giác chẳng khác nào bị vả mặt, điều này khiến Phong Lang trung vị có chút tức giận, không khỏi phát ra tiếng gầm thịnh nộ, định phát động công kích.
Rầm!
Đáng tiếc, vì tầm mắt bị che khuất nghiêm trọng, Phong Lang trung vị đang lao nhanh đã đâm sầm vào một gốc cây nhỏ to bằng ngang eo, đầu của nó rất cứng, trực tiếp húc gãy cái cây này.
Sau khi húc đổ cái cây, Phong Lang trung vị lảo đảo mấy bước, suýt chút nữa ngã nhào trên đất. Sau khi dùng sức hất văng bùn đất trên mặt, nó tiếp tục đuổi theo.
Trong quá trình tiếp cận, lần này, Phong Lang trung vị thẹn quá hóa giận không còn giữ lại chút nào, há miệng bắt đầu hội tụ năng lượng Phong thuộc tính, một phong nhận màu xanh nhạt bắt đầu hình thành, mắt thấy sắp bắn về phía Ngả Hi.
Chủ nhân của nó chỉ nói muốn giữ lại tính mạng của Lý Trường Sinh, chứ không bao gồm Ngả Hi.
"Khải Lan, Dây Leo Đào Đất!" Lý Trường Sinh luôn quan sát Phong Lang trung vị, ngay khoảnh khắc nó há miệng, hắn đã đoán được ý đồ của nó.
Thời khắc mấu chốt, Khải Lan lại một lần nữa điều động năng lượng Mộc hệ trong cơ thể, dưới sự khống chế của nó, mặt đất đột nhiên trồi lên mấy sợi dây leo to bằng ngón tay, trong nháy mắt trói chặt chân trước của Phong Lang trung vị.
Nếu là Đại Địa Man Hùng, những sợi dây leo này rất có thể sẽ bị giật đứt ngay lập tức, nhưng so với Đại Địa Man Hùng, bất luận là thể tích, trọng lượng hay sức mạnh, Phong Lang trung vị đều kém một mảng lớn.
Sau đó, dưới sự lôi kéo của dây leo, con sói mất đà, lộn nhào một vòng ngã sõng soài trên đất, phong nhận đang ngưng tụ trong miệng cũng bắn lệch hoàn toàn, chém ngang một gốc cây nhỏ thành hai đoạn.
Đợi đến khi Phong Lang trung vị đứng dậy lần nữa, Ngả Hi đã chạy mất dạng, nhưng điều này cũng không làm khó được nó. Chỉ thấy Phong Lang trung vị khịt khịt mũi, ngửi mùi hương do Lý Trường Sinh và Ngả Hi để lại, không cho bọn họ cơ hội chạy thoát.
Nhanh như chớp, không bao lâu sau Phong Lang trung vị lại nhìn thấy bóng lưng của Lý Trường Sinh, hai mắt nó đỏ ngầu, lộ ra ánh mắt muốn ăn tươi nuốt sống.
Sự chật vật vừa rồi khiến Phong Lang trung vị hận Lý Trường Sinh đến tận xương tủy.
Trong lòng Lý Trường Sinh cũng một trận phiền muộn, để cắt đuôi nó, hắn thậm chí đã để Ngả Hi đổi hướng, kết quả vẫn không thể thoát khỏi đối phương.
Không còn cách nào, khứu giác của dã thú thực sự quá linh mẫn, trời sinh đã là cao thủ truy tung.
"Nếu đã không thoát được, vậy thì giải quyết nó!" Sau khi quyết định, Lý Trường Sinh lại một lần nữa chỉ huy Ngả Hi thay đổi lộ tuyến.
Rất nhanh, Lý Trường Sinh đã đến được mục tiêu, dưới sự chỉ huy của hắn, Ngả Hi dùng sức nhảy lên, vọt cao mấy mét.
Khác với Ngả Hi, Phong Lang trung vị chẳng thèm để ý gì khác, cắm đầu lao tới...