Nhà ăn trường học Nhất Trung thực nghiệm Thành phố Hoán Giang rất lớn, cộng thêm tầng hầm chứa thực phẩm thì có tổng cộng ba tầng.
Mỗi ngày có hàng nghìn giáo viên học sinh ngồi trước bàn inox ở đại sảnh tầng một ăn bữa ăn ngon lành.
Các nhân viên ở tầng hai nhà ăn.
Nơi này cung cấp bữa sáng, mỗi ngày đòi hỏi phải dậy sớm chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn, bọn họ ở tại nhà ăn thuận tiện hơn.
Lúc này, nhân viên nhà ăn và học sinh trốn thoát cùng nhau ngồi dưới ánh đèn phòng ăn.
Độ sáng bóng đèn trên đầu được chỉnh tối đa.
Chú bảo vệ dẫn học sinh tới chỗ này đứng trong góc tối mà bóng đèn không thể chiếu tới, nói chuyện với một người khác.
Người nọ cao gần hai mét, dáng dấp hung ác.
Bảo anh ta là người cũng không đúng, bởi vì anh ta mang một cái đầu heo, vẻ mặt hết sức dữ tợn, thỉnh thoảng bắn ánh mắt rùng rợn về phía đại sảnh nhà ăn… tựa như muốn băm vằm cả đám.
Nhóm người câm như hến.
Nhân viên nhà ăn biết tên kia.
Đó là cái đầu heo mà mỗi ngày cho dù bọn họ ném đi hay dùng bất cứ cách nào phá hủy thì sáng hôm sau đều sẽ xuất hiện trong phòng lạnh.
Bọn họ từng báo chuyện này lên trường, nhưng trường học bảo bọn họ mặc kệ là được.
Bây giờ, đầu heo biến thành Người đầu heo đáng sợ rồi.
Anh ta cũng là chuyện ma mà phát thanh nói sao?
Chú bảo vệ là chuyện ma.
Trên đường dẫn học sinh đến đây, ông cố ý nói ra thân phận chuyện ma của mình để bọn họ tưởng ông muốn gi.ết chết mình, thành công dọa dẫm cả đám.
Nhưng trên đường đi, chú bảo vệ vẫn luôn làm người giám hộ.
Kể cả khi tới nhà ăn, Người đầu heo không cho bọn họ vào, cũng chính chú bảo vệ hiến nửa cánh tay cho Người đầu heo, bọn họ mới có thể bước vào nơi này.
Bên kia vẫn đứng nói chuyện như cũ.
Giọng Người đầu heo âm u đáng sợ: “Ông tốn công bảo vệ con người làm gì? Sau khi Trò chơi chuyện ma bắt đầu, chúng ta và bọn họ là kẻ địch.
Ông làm vậy chỉ tổ chọc giận thủ lĩnh tôi thôi.”
Chú bảo vệ: “Chỉ cần cho bọn họ ở lại đây đợi đến trời sáng là được, ít nhất những chuyện ma khác không dám đến chỗ cậu, được ngày nào hay ngày nấy.
Tối mai, tôi sẽ nghĩ tiếp cách khác.”
Người đầu heo liếc xéo ông: “Ông vẫn còn cơ hội hối hận, tôi có thể trả lại cánh tay này cho ông, sử dụng cách giáng cấp thế này để bảo vệ con người không phải lựa chọn sáng suốt… Tôi sợ lần sau nhìn thấy ông, ông đã đồng cấp với đám chuyện ma Quỷ ồn ào rồi.”
Chú bảo vệ lắc đầu.
Người đầu heo hừ một tiếng, cầm cánh tay chú bảo vệ định nhét vào miệng, chợt sắc mặt anh ta lạnh lẽo, trả cánh tay lại.
“Thủ lĩnh tôi tới rồi.”
Đèn đường ngoài phòng ăn nhấp nháy.
Lúc ánh đèn sáng đến cực hạn, tiếng vỡ toang khẽ vang lên, toàn bộ đèn đuốc tắt ngúm.
Tất cả mọi người đều nghe thấy tiếng vỗ cánh.
Nương theo ánh sáng trắng của nhà ăn hắt ra, một bóng dáng cao lớn đứng ngoài cửa kính.
Kẻ đó khoác áo choàng rộng thùng thình, bên dưới chiếc mũ choàng là hai đôi mắt nhuộm màu đỏ máu.
Gã tới gần cửa kính, dán lên trên, lè lưỡi liế.m láp giống như đang thưởng thức mùi vị con người bên trong.
Gã nhìn chằm chằm người trong phòng ăn, gỡ mũ choàng xuống, lộ ra khuôn mặt, bật cười lạnh lẽo: “Tao có nên cám ơn thằng phản phúc nhà mày thay tao tập hợp tất cả thức ăn hay không đây?”
Đám người hoảng sợ la hét.
Quái vật này trông thật khủng khiếp.
Nanh nhọn dài tới cằm, bộ phận vốn là chiếc mũi chỉ có hai cái lỗ, mắt không có mí, máu thịt chỗ hốc mắt lòi ra, thỉnh thoảng rỉ một ít máu đỏ thẫm.
Quái vật áo choàng bên ngoài phòng ăn nghe thấy tiếng la ó, say mê hít lấy sự sợ hãi dày đặc trong không khí lúc này.
Đúng rồi, sợ nữa đi, sợ thêm nữa đi!
Chú bảo vệ quát: “Bình tĩnh lại, sự sợ hãi của loài người chính là thức ăn của gã.
Các người càng sợ, gã càng hưng phấn!”
Sắc mặt Quái vật áo choàng trầm xuống, đang định dạy dỗ, bỗng thấy chú bảo vệ rút côn cảnh sát nhắm vào gã!
Nhưng ngay lúc côn cảnh sát sắp đánh trúng Quái vật áo choàng, vô số xích sắt xuất hiện từ hư không khóa chặt chú bảo vệ lại.
Quái vật áo choàng giơ vuốt phải lên, nhắm vào vị trí trái tim của chú bảo vệ: “Mày dám bất kính với tao? Giúp loài người lâu quá, mày quên mất quy tắc trong chuyện ma rồi à? Bây giờ là thời gian Trò chơi chuyện ma, ưu đãi mà Quan thẩm phán cho mày đã mất rồi! Đi chết đi!”
Gã hung hăng cào xuống ——
“Tiểu đoàn trưởng số hai mãi mãi sẽ không lấy lại được đại bác Italy()!”
() Câu này xuất phát từ bộ phim “Gươm Sáng” , “đại bác Italy” thường dùng để chỉ một vũ khí rất lợi hại, cả câu có nghĩa là Quái vật áo choàng sẽ không thể xuất ra được đòn sát thủ
Quái vật áo choàng bị vật nặng đập vào thắt lưng, lực ném mạnh mẽ làm gã té ngã, khiến chú bảo vệ cũng té lây.
Khốn kiếp! Là con voi nào đè lên người gã?
Quái vật áo choàng muốn đứng dậy vài lần, nhưng vẫn chẳng thể nào nhúc nhích.
Gã ước gì bản thân giống với đám thủ lĩnh chưa có thực thể khác.
Chú bảo vệ cũng bị đè khó chịu giống vậy.
Đây là sức nặng gì thế, mấy chục cái tạ đòn đồng loạt nện xuống hay sao?
Ông vất vả ngẩng đầu, lập tức đối diện một đôi mắt đào hoa xinh đẹp mờ mịt, đồng thời tràn đầy ấm ức.
Chú bảo vệ nhớ học sinh nữ này.
Ông từng gặp cô hai lần, một lần tại phòng y tế, một lần trên con đường đi đến rừng cây nhỏ phía Nam.
Quái vật áo choàng: “Đầu heo chết bầm, còn không mau tới giúp!”
Người đầu heo đứng trong phòng ăn không nhúc nhích: “Thủ lĩnh, tôi không giống ngài.
Ngài nằm ở ngoài cửa, đó là phạm vi ngoài nhà ăn, tôi không thể tới đó giúp được.”
Quái vật áo choàng: “Thứ chết tiệt nào đè lên người tao!”
“Thứ chết tiệt đè lên người mày là bà cố nội mày đấy!” Vân Thiển đau khổ ôm đầu.
Văn Tư Thành đúng là đồ gia súc, không ngờ anh lại xem cô là đạn pháo mà ném.
Con người có thể làm chuyện như vậy sao?
Trước khi đến nhà ăn, trên đường đi , bọn họ gặp phải Người gậy gỗ, một đám chuyện ma kiểu lưu manh ăn vạ đột nhiên xuất hiện nằm vắt ngang mặt đất.
Chuyện ma Người gậy gỗ trông giống như một cây gậy bằng gỗ, chiều dài hơn năm mươi centimet.
Mỗi lần chúng nó xuất hiện đều khiến bọn họ chẳng kịp phòng bị, tốc độ xuất hiện nhanh, tốc độ chạy trốn càng nhanh, làm người ta tức đến ứa gan.
Thị lực Vân thiển vốn không tốt, cô bị người gậy gỗ làm vấp ngã mấy lần.
Đây vốn là chuyện hết sức bi thảm, nhưng những người chơi khác phát hiện người gậy gỗ bị Vân Thiển đè lên lại không thể chạy thoát.
Lần trước chuyện ma bảng thông báo Lý Vĩ Cơ cũng thế.
Vân Thiển đúng là hòn đá trấn yêu, à không, là hòn đá trấn chuyện ma.
Dù đặng chung gặng hỏi thế nào, Vân Thiển đều nói trên người mình không có vũ khí đối phó chuyện ma, thậm chí cô còn muốn cởi sạch quần áo chứng minh bản thân.
Sau đó, Đặng Chung bị ba người Văn Tư Thành, Thiên Hành Kiện và Lý Duy đè xuống đánh một trận.
Vương Tư Tuệ nói cô từng gặp người có thể chất giống như Vân Thiển.
Vương Tư Tuệ: “Một số ít người chơi thần chọn có thiên phú đặc biệt, đó là quà tặng thần linh ban cho bọn họ.”
Nhưng Vân Thiển không phải người chơi thần chọn.
Nhóm người vội vàng đi tới nhà ăn cứu người bản xứ, không tiếp tục suy nghĩ chuyện này nữa.
Có thêm một món đồ chơi đối phó Chuyện ma, bọn họ mừng còn không kịp, làm gì có chuyện ghét bỏ.
Đám người tăng tốc, cuối cùng cũng đuổi đến nhà ăn, nhìn thấy con quái vật còn mù hơn cả Voldemort() đang định giết chú bảo vệ, người mà vừa nhìn đã biết người tốt.
() Nhân vật phản diện trong Harry Potter
Văn Tư Thành đặt Tống Hành Chỉ vẫn luôn hôn mê trên vai xuống, đi về phía Vân Thiển, đồng thời nói: “Vân chó, đây là thời khắc vinh quan thuộc về em!”
Vân Thiển: “?”
Cơ thể mất trọng lực, cả người bị nhấc lên.
Văn Tư Thành: “Môn ném tạ lớp mười, anh đều hạng nhất đấy!”
Ba người Đặng Chung, Vương Tư Tuệ và Thiên Hành Kiện đồng thanh khuyên ngăn: “Khoan đã, chúng ta có thể nghĩ cách khác…”
Hơn nữa, cách này làm sao có thể thành công!
Sau đó, họ trố mắt nhìn Quái vật áo choàng bị đạn pháo Vân Thiển bắn hạ tại chỗ, không thể nhúc nhích, mất sạch sức chiến đấu.
Chuyện ma bị khống chế, chú bảo vệ được cứu.
Học sinh và nhân viên nhìn thấy bên ngoài là con người chứ không phải chuyện ma thì rất vui mừng.
Là người tới cứu bọn họ sao?
Tất cả mọi người chen chúc trước cửa kính, nhìn ra bên ngoài.
Bấy giờ, Quái vật áo choàng khiến bọn họ sợ hãi đang dán mặt dưới đất, học sinh nữ mảnh mai xinh đẹp đang ngồi vững như Thái Sơn bên trên, khuôn mặt chẳng hề sợ hãi quái vật, bảo gã gọi cô là bà cố nội.
Người đầu heo: “…”
Anh ta lẳng lặng rút xuống tầng hầm dưới đất.
Đặng Lan Lan lấy máy tính, tìm kiếm thông tin Quái vật áo choàng trong Chuyện ma.
Chú bảo vệ vẫn bị đè bên dưới Quái vật áo choàng.
Dựa vào lời của chú bảo vệ thì tốc độ thứ này hết sức kỳ quái, Vân Thiển không thể động đậy, một khi cô động đậy, Quái vật áo choàng sẽ chạy thoát.
Hai tay Văn Tư Thành ôm đầu, quỳ gối bên cạnh Vân Thiển: “Chị Vân, em sai rồi.
Lúc đó tình thế cấp bách, chú bảo vệ đang trong tình trang nguy hiểm.
Em đúng là ấm đầu, không nên chưa được chị cho phép mà đã ném chị, lại còn ném xa như vậy.
Tất cả là tại chị quá nhẹ nên mới thế.”
Anh ngấm ngầm khen Vân Thiển.
Đặng Chung, Thiên Hành Kiện và Lý Duy kinh ngạc nhìn về phía Văn Tư Thành.
Tên này biết ăn nói thật đấy.
Vân Thiển lắc ngón tay: “Anh tỉnh táo lại đi, anh đang chơi chữ trước mặt em đó à? Thứ nhất, đạo đức bắt cóc chỉ có tác dụng với người có đạo đức, em không nằm trong đó.
Thứ hai, anh muốn ngầm khen em thì xin khen cho đúng.
Em không có hứng thú với lời khen về cân nặng.”
Vương Tư Tuệ cảm thấy sai sai, không phải Vân Thiển thuộc kiểu ngây thơ trong sáng sao?
Văn Tư Thành: “…”
Quên mất mặt hàng này còn biết ăn nói hơn cả anh, Văn Tư Thành cúi đầu nhận sai: “Chị Hai, em sai rồi, lần sau em không dám nữa.”
Đặng Lan Lan: “Tìm được rồi.” Cô ta đưa màn hình máy tính cho nhóm người.
Tựa đề bài đăng: “Kẻ hấp thụ nỗi sợ ngao du tại khuôn viên phía Bắc.”
Cả đám đang định tới xem, cơ thể Vân Thiển chợt lảo đảo, thu hút sự chú ý của tất cả mọi người, suýt nữa Quái vật áo choàng trốn thoát khỏi người cô.
Cô không ngồi vững vàng giống như trước nữa, mỗi động tác của gã đều khiến cô lắc lư.
Không ngờ hiệu quả đá trấn yêu Vân Thiển có thời hạn hiệu lực…
“Mau tìm điểm yếu của gã đi!”
------oOo------
Chương 16: 16: Quỷ Hút Máu Ư
“…Bạn có nghe chuyện ma về Kẻ hấp thụ nỗi sợ ngao du tại khuôn viên phía Bắc chưa?”
“Kẻ hấp thụ nỗi sợ vốn là một học sinh say mê nghiên cứu chuyện ma, không được học sinh nữ yêu thích.
Nhưng bỗng một ngày kia, gã phát hiện mình có thể lấy được sức mạnh từ cảm xúc sợ hãi và máu huyết loài người, trong đó máu trinh nữ là ngon nhất.
Gã bắt đầu săn giết đồng loại, máu tươi biến đổi cơ thể gã, biến gã trở thành chuyện ma thật sự…”
Mỗi bài đăng chuyện ma đều sẽ mở đầu bằng câu nói đó, giống như cách thức chuyên dùng giới thiệu chuyện ma.
Tốc độ đọc mỗi phút của Đặng Lan Lan hơn bốn nghìn chữ, giúp cô ta đọc xong toàn bộ bài viết chưa đến nửa phút đồng hồ.
Hơn nửa đầu bài đăng đều lảm nhảm kể về sự ra đời và cách thức hành động của chuyện ma.
Điểm quan trọng thật sự được viết ở nửa sau bài đăng.
Những người khác chỉ cảm thấy bài đăng trước mặt lướt qua, sau đó Đặng Lan Lan lập tức khái quát lại đặc điểm và nhược điểm của Quái vật áo choàng: “Tên chuyện ma là Kẻ hấp thụ nỗi sợ, bởi vì gã cảm thấy bản thân không được người khác yêu thích nên muốn tìm cách biến thành chuyện ma có sức hấp dẫn mê người.”
Đặng Lan Lan không cảm thấy bộ dạng chuyện ma Quái vật áo choàng kia có chỗ nào mê người.
“Thức ăn chủ yếu của gã là máu người, có thể hút lấy cảm xúc sợ hãi mà đối phương sinh ra thông qua lúc dọa dẫm để tăng sức mạnh nhất thời.
Đổi cách nói dễ hiểu, mọi người có thể xem thứ này như quỷ hút máu có năng lực bổ sung.
Cô ta hơi khựng lại: “Có điều nhược điểm của gã giống với cách đối phó quỷ hút máu của các nước Cơ Đốc giáo.”
“Ra vậy, thế chẳng phải dễ xử hơn sao?”
Tất cả mọi người đều hiểu, chỉ có Đặng Chung giống như kẻ mù chữ duy nhất tại đó.
Tại sao Đặng Lan Lan vừa nói xong, mọi người liền cảm thấy Quái vật áo choàng dễ xử?
Không phải giải quyết quỷ hút máu cần thánh giá và dụng cụ bằng bạc sao?
Thánh giá mà bọn họ lấy từ học sinh đều bị hỏng ở chỗ chuyện ma bảng thông báo.
Học sinh trong phòng ăn đều mặc đồ ngủ, không có trang sức.
Dụng cụ ăn uống trong nhà ăn đều bằng inox…
Đặng Chung thỏ thẻ hỏi: “Chẳng lẽ trong nhà ăn có dụng cụ bằng bạc?”
Văn Tư Thành hỏi ngược lại: “Sao phải cần dụng cụ bằng bạc, không phải tìm hạt giống thực vật là xong rồi à? Cậu xem phim nhiều quá đấy, kim loại phòng ngự quỷ hút máu là sắt đó.”
Vương Tư Tuệ gật đầu: “Táo gai, hạt tiêu, tỏi đều có thể chống lại quỷ hút máu; rải hạt giống thực vật có thể khiến quỷ hút máu ngồi đếm từng hạt một, đợi mặt trời lên cao phơi chết nó là xong.”
Đặng Chung há hốc mồm, nhìn Thiên Hành Kiện đầu toàn cơ bắp và người trong suốt Lý Duy vẫn luôn không hề có cảm giác hiện diện đều tỏ ra tán đồng.
Văn Tư Thành tựa như phát hiện châu lục mới: “Không phải chứ, không phải chứ, không phải chứ, Đặng Chung ca ca, ngay cả truyền thuyết cơ bản này mà cậu cũng không biết sao?”
Đặng Chung la lên: “Mỗi người các người đều biết mới kỳ cục đấy!”
Thiên Hành Kiện an ủi khoác vai Đặng Chung: “Không sao đâu đội trưởng, trước đây tôi cũng không thích đọc sách giống cậu.
Con người không thể chỉ chú trọng bề ngoài, bên trong cũng phải tu bổ, không thể để nó từ từ mục ruỗng được.”
Vương Tư Tuệ gật gù.
Đặng Chung: “…”
Anh bị mục ruỗng bên trong á, có phải nghiêm trọng quá rồi không?
Vân Thiển: “Mấy người nhanh lên, tôi sắp đè không nổi nữa rồi!”
Mỗi một chiêu thức nhắm vào quỷ hút máu mà người chơi nói ra, Quái vật áo choàng đều sẽ kích động giãy giụa một lần, mỗi lần giãy giụa đều khiến Vân Thiển xê dịch lớn hơn lần trước.
Vân Thiển đoán mình sắp bị Quái vật áo choàng hất văng.
Cô vừa nói xong, Văn Tư Thành ném Tống Hành Chỉ cho cô, chạy vào phòng ăn với những người chơi khác tìm kiếm dụng cụ đối phó quỷ hút máu.
Người chơi: “Nhà ăn có hạt giống không? Tất cả mọi người tìm hạt giống thực vật như tỏi, hạt tiêu gì đó ra đây! Nhanh tay phụ giúp, muốn sống thì đừng dong dài!”
Lúc người chơi cố ý thể hiện rõ sự hiện diện của bản thân, nhóm người bản xứ thế giới tận thế sẽ chú ý tới họ mà ghi lại ấn tượng, chứ không gặp rồi quên ngay giống như trước.
Nếu sau đó người chơi lại duy trì sự hiện diện thấp, ấn tượng của người bản xứ về bọn họ sẽ từ từ phai nhạt, biến bọn họ thành người qua đường giáp.
Nhân viên và học sinh trong phòng ăn đồng thời hành động dưới sự kêu gọi của người chơi.
…
Quả nhiên Văn Tư Thành giỏi ném, Tống Hành Chỉ rơi chính xác lên chân Vân Thiển, giống như chú chó con cuộn tròn trong lòng cô.
Làn da cậu trắng muốt.
Lúc nhắm mắt, lông mi như hai chiếc quạt nhỏ, phủ bóng đổ màu xanh đen nhàn nhạt.
Dường như mơ thấy chuyện gì đáng sợ, đầu mày cậu nhăn lại, cánh tay co trước người theo bản năng, túm lấy tất cả những gì có thể, thế là túm ngay ngực áo sơ mi của Vân Thiển.
Vân Thiển im lặng cảm nhận sự lành lạnh cách lớp áo, lòng hoài nghi Tống Hành Chỉ là một tên háo sắc.
Cô kéo đôi tay trước ngực đặt vào đũ.ng quần đối phương, rồi lấy dây nịt siết chặt lưng quần.
Trong thời gian đó, cô chẳng thấy được thứ gì không nên thấy.
Quái vật áo choàng nghe thấy đám người vừa nãy trao đổi những cách đối phó mình đang bắt đầu tìm công cụ, gã cuống lên.
Gã không biết tại sao máy tính kia vẫn nằm trong tay đám người đó, chẳng phải nó nên quay lại chỗ Quan thẩm phán sau khi Trò chơi chuyện ma bắt đầu ư?
Quái vật áo choàng: “Con người thả tao ra, chỉ cần mày thần phục tao, tao có thể cho mày một cơ hội phục vụ.”
Vân Thiển: Chuyện ma này đột nhiên bị nam chính ngựa đực truyện Khởi Điểm() bám lên người à?
() Tên một trang web đăng truyện chữ giống Tấn Giang
Sức chú ý của cô dời khỏi người Tống Hành Chỉ, cơ thể dồn sức ép xuống , nhưng lại không thể đè chặt Quái vật áo choàng giống như lúc nãy.
Chú bảo vệ: “Nhẹ hơn nhiều rồi.” Ông vất vả rút cánh tay bị đè bên dưới Quái vật áo choàng, vòng tay khống chế cơ thể giãy giụa của đối phương: “Tôi chỉ có thể làm đến đây.”
Quái vật áo choàng rống giận: “Thằng phản phúc chết giẫm! Sao mày dám đối xử như vậy với người làm thủ lĩnh như tao.
Còn con nhỏ loài người trên người tao nữa, vốn dĩ gương mặt mày còn khiến tao có hứng thú cưng chiều, bây giờ mày mất cơ hội rồi.
Chờ tao thoát thân, tao chắc chắn phải bầm thây chúng mày thành nghìn mảnh!”
Vân Thiển: “Ông chú, chú cũng là chuyện ma, sao lại giúp chúng tôi thế?”
Chú bảo vệ: “Không tại sao cả, chỉ vì tôi muốn làm thế.”
Vân Thiển: “Chú đúng là người tốt.
Phải rồi, vị trí bây giờ của chú có thể đánh gã một trận, trả mối thù suýt bị gã giế.t chết ban nãy.”
Chú bảo vệ cười khổ lắc đầu: “Gã là thủ lĩnh, cấp bậc của tôi thấp hơn gã, không thể tấn công.
Đây là quy tắc.”
Nghe vậy, Vân Thiển hiểu đại khái giữa những chuyện ma với nhau tồn tại chênh lệch cấp bậc.
Chuyện ma cấp thấp không thể phát động tấn công chuyện ma cấp cao.
Vân Thiển và chú bảo vệ trò chuyện hết sức ăn ý.
Quái vật áo choàng bị ăn bơ bày vẻ mặt nhục nhã: “Tao đây rõ ràng là một thủ lĩnh, vậy mà bị làm nhục trong tay chúng mày như vậy.
Chúng mày tưởng có Kẻ ghi chép là có thể đối phó tao sao?! Nằm mơ!”
Tiếng gào của gã giống như dã thú gầm rú, cường độ âm thanh tạo nên sóng âm lan ra từng vòng, chấn động đến vỡ cửa kính nhà ăn!
Không ngờ áo choàng sau lưng gã có thể hóa thành hai cánh giống như cánh dơi, chậm chạp cử động, muốn dùng sức cánh dơi thoát khỏi ràng buộc.
Vân Thiển vội vàng buông Tống Hành Chỉ, hai tay dồn sức đè toàn thân xuống dưới, bắt đầu giằng co với Quái vật áo choàng.
Nếu Quái vật áo choàng thoát thân, đừng nói đến sự an toàn của người bản xứ trong nhà ăn, Tống Hành Chỉ và chú bảo vệ ở ngay bên cạnh sẽ mất mạng đầu tiên.
Ban nãy Đặng Lan Lan nói thế nào nhỉ, Quái vật áo choàng “cảm thấy mình không được người khác phái yêu thích nên muốn nghĩ cách biến thành chuyện ma có sức hấp dẫn mê người.”
Từ nãy đến giờ, một trong những đặc điểm tính cách mà Quái vật áo choàng thể hiện ra chính là kiêu căng ngạo mạn, thích cường điệu thân phận bản thân.
Tư thái cúi thấp hàng phục, lấy sắc dụ dỗ, cộng thêm khen ngợi thích đáng.
“Ngài áo choàng…” Vân Thiển chuyển từ ngồi xếp chân sang nằm úp trên người Quái vật áo choàng.
Khoảng cách gần rốt cuộc khiến cô thấy rõ diện mạo đối phương gớm ghiếc buồn nôn đến mức nào, quả là ngang tài ngang sức với quái vật hang động trong The Descent().
() Tên một bộ phim điện ảnh kinh dị phiêu lưu của Anh năm 2005
Thật kinh dị mà.
Tay Vân Thiển khẽ run, cô hít sâu một hơi, mỉm cười nói: “Sao ngài gấp đi vậy, tư thế bây giờ của chúng ta không thoải mái sao?”
Hơi thở thơm ngát như hoa lan, đầu Quái vật áo choàng xoay tròn một góc khó tin, hai mắt màu đỏ không có mí mắt lộ rõ máu thịt nhìn chằm chằm Vân Thiển.
Vân Thiển nói tiếp: “Ai bảo ngôi sao trên trời đẹp thì chắc chắn là chưa nhìn thấy đôi mắt ngài rồi.” Tay cô sờ lên đôi cánh dơi kia: “Chỉ cần nhìn nó, tôi đã có thể tưởng tượng được dáng dấp đẹp trai ngời ngời của ngài khi bay lượn trên bầu trời.
Thật ra lúc máy tính giới thiệu về ngài, tôi đã mê mẩn ngài rồi.
Sinh vật có thể hút máu người cao quý biết bao nhiêu!”
Chú bảo vệ vừa ngỡ ngàng vừa sững sờ, không hiểu vì sao Vân Thiển lại đột nhiên bày tỏ tình ý đối với Quái vật áo choàng.
Lẽ nào cô cũng bị ảnh hưởng như những học sinh nữ kia?
Quái vật áo choàng quát: “Vậy mày còn không mau rời khỏi người tao?”
Vân Thiển vươn ngón tay, khẽ di vòng tròn trên cánh dơi rồi rút lại, đặt lên cổ tay mình, rũ mắt thấp giọng nói: “Ngài nhìn đi, cơ thể ngài hấp dẫn như vậy, quyến rũ đến mức người ta không muốn rời đi phút nào.”
Cô phát tín hiệu khẩn cấp cho đám Văn Tư Thành thông qua đồng hồ cứu thế, báo nơi này cần giúp đỡ.
Bọn họ mà không tới, Quái vật áo choàng sắp chạy rồi!
Gương mặt tái nhợt của Quái vật áo choàng dần dần ửng đỏ.
Giọng Vân Thiển thiên về lạnh lùng, nhưng lúc cô cố tình mềm giọng tán tỉnh phối hợp với cặp mắt long lanh ánh nước thì rất dễ dàng lừa người.
Tống Hành Chỉ đúng lúc tỉnh lại, nhìn thấy cảnh tượng nóng bỏng mãnh liệt giữa người đẹp và quái vật.
Cậu cứng đờ thoáng chốc, cuộn chặt nắm đấm.
Không cần phải hỏi, chắc chắn là chuyện ma áo choàng xấu xí kia ép Vân Thiển trở nên như vậy.
Quái vật áo choàng ghê tởm, bên dưới đã nằm một chú bảo vệ, vậy mà còn muốn ra tay với Vân Thiển!
Nhưng ngay lúc cậu định hành động cứu người…
Là ai?! Ai đã buộc tay cậu trong đũ.ng quần?!
Bên kia, giọng nói Quái vật áo choàng ngọt ngào như sắp nhỏ ra nước: “Em thật biết nói chuyện, mỗi câu mỗi chữ đều chạm đến đáy lòng tôi.
Đã vậy, lúc giết em… tôi sẽ để em chết không đau đớn.”
Đầu gã duy trì tư thế ban đầu, cơ thể chậm chạp xoay lại, hai cánh tay như tay gấu lướt lên chiếc cổ mảnh khảnh không chịu nổi một cú bẻ của cô gái.
Gã không vội giải quyết tính mạng đối phương mà hành động chậm rãi giống như ấn cái nút, muốn gợi lên cảm giác sợ hãi trong cô.
Vân Thiển: “…”
Cô vội vàng lấy cục gạch và con dao trong balo ra.
Tay trái cầm cục gạch nhắm chính xác vào mặt Quái vật áo choàng đập ba cái, mạnh đến độ chỉ còn nửa cục.
Tay phải cầm dao đâm vào cổ Quái vật áo choàng, xoáy một cái rồi rút ra.
Cô chỉ hận con dao trong tay không phải dao sắt.
Quái vật áo choàng bật tiếng rít gào, há to miệng —— Vân Thiển bèn nhét nửa cục gạch còn lại vào miệng gã.
Văn Tư Thành, Vương Tư Tuệ, Đặng Chung nhận được tín hiệu bèn vớ lấy mấy thứ như xẻng chạy tới tiếp ứng, vừa tới đã thấy cảnh tượng Vân Thiển hung hăng hành hạ Quái vật áo choàng.
Vân Thiển kiệt sức, mệt mỏi dâng trào, cơ thể lảo đảo…
Văn Tư Thành: “Tiêu rồi, Vân chó lại đi vào trạng thái hồi chiêu!”
Anh xông lên trước, nhưng lại không nhanh bằng Tống Hành Chỉ bên cạnh.
Quái vật áo choàng nổi điên, cánh dơi giang rộng gần ba mét bay lên, sà xuống nhắm về phái Vân Thiển.
Vân Thiển được Tống Hành Chỉ ôm trọn vào lòng, móng sắt Quái vật áo choàng sắp đâm xuyên hai người…
“Loảng xoảng ——”
Vân Thiển nghe thấy tiếng xích sắt trước khi hoàn toàn thiếp đi.
Một cây xẻng bay từ xa tới đâm trúng gáy Quái vật áo choàng, phát ra tiếng xèo xèo giống như ném thịt nướng lên vỉ sắt.
Quái vật áo choàng bay trên không mất khống chế, dúi thẳng xuống đất, nằm im bất động.
Văn Tư Thành giơ ngón tay cái lên với Đặng Chung: “Cắt cắt() được lắm nha, bình thường ném lao chính xác lắm phải không?”
() Cách đọc lệch của chữ ca ca, còn có nghĩa là “tiêu đời, xong đời”
Đặng Chung mặc kệ Văn Tư Thành, cầm lấy cây xẻng khác, chuẩn bị bước lên bổ cú chót.
Nhưng khi anh đi tới bên cạnh Quái vật áo choàng…
Vương Tư Tuệ: “Cẩn thận!”
Quái vật áo choàng đột nhiên vùng dậy, móng vuốt đâm xuyên qua bụng Đặng Chung, móc cả người anh lên, ném vào nhà ăn, hất văng cả một dãy băng ghế!
Đám người trong nhà ăn chạy tán loạn, la hét inh ỏi.
------oOo------
Chương 17: 17: Vỗ Tay Vang Trời
Bộ mặt gã vặn vẹo dữ tợn, hai cánh tay túm lấy học sinh bên cạnh xé thành hai nửa, ruột chảy đầy đất.
Răng nanh Quái vật áo choàng nhuốm máu, gã hút lấy máu tươi và sự sợ hãi, cơ bắp sống lưng căng phồng, thể hình biến to gấp mấy lần, cao xấp xỉ trần nhà ăn.
Đặng Chung bị vứt dưới đất.
Sau khi bước vào mạng mới, thương tích trên cơ thể hoàn toàn phục hồi, có điều ký ức đau đớn bị đâm thủng bụng hãy còn như mới.
Khác biệt lớn nhất giữa người chơi mới và người chơi cũ là đa số người chơi cũ có thể nhịn đau.
Bị đánh càng nhiều, đau đớn dần thành thói quen, nhưng cũng sẽ có giới hạn chịu đựng.
Đặng Chung đứng dậy, chạy lấy đà nhảy lên lưng Quái vật áo choàng.
Cánh tay anh bóp chặt cổ đối phương, quát những học sinh bị dọa nhũn người dưới đất: “Chạy xa một chút!”
Học sinh kia cố gắng đứng lên, nhưng thử mấy lần cũng không làm được.
Quái vật áo choàng hất Đặng Chung khỏi lưng.
Một tiếng nổ ầm vang, Đặng Chung bị ném xuống đất lần nữa.
Sức tấn công đáng sợ của chuyện ma khiến anh mất đi nửa cái mạng.
Sau khi giải quyết Đặng Chung, Quái vật áo choàng tiếp tục nhắm mục tiêu về phía học sinh dưới đất.
Học sinh liên tục lùi về sau, màu sắc ở giữa đũng qu.ần ngủ dần đậm hơn vì thấm nước.
Cậu ta bị dọa tè ra quần.
Móng sắc của Quái vật áo choàng chỉ cách cậu ta nửa centimet, bỗng một cây xẻng bay từ bên cạnh tới!
Tiếng bốc cháy xèo xèo, Quái vật áo choàng lập tức rụt cánh tay lại, hung dữ trừng người tấn công mình.
Văn Tư Thành đứng thẳng tắp ở đó: “Ăn hiếp con nít có gì hay, giỏi thì đánh với tao này!”
Nhìn thoáng qua, thân hình anh và Quái vật áo choàng đều cực kỳ khổng lồ, không chênh lệch mấy.
Có điều cơ bắp Quái vật áo choàng uốn lượn giống như gốc cây cổ thụ, còn cơ thể mập mạp của anh thì run lẩy bẩy.
Tống Hành Chỉ ôm Vân Thiển chạy vào nhà ăn, đúng lúc nhìn thấy cảnh tượng này, không khỏi khen ngợi: “Nhìn bóng lưng anh Văn còn cường tráng hơn cả chuyện ma, người như anh ấy chắc chắn rất mạnh, may thật đấy.”
Chú bảo vệ đứng bên cạnh Tống Hành Chỉ định giúp cậu đỡ Vân Thiển, dù gì cô cũng khá nặng.
Tống Hành Chỉ lại không cần giúp đỡ.
Hai ngày nay, dường như Vân Thiển ốm đi rất nhiều, so với cân nặng tạ đòn lúc trước thì bây giờ cô nhẹ bỗng, cậu có thể cõng một cách nhẹ nhàng.
Chú bảo vệ vẫn còn đưa tay ra, ông sững người, trọng lượng Vân Thiển không nặng khủng khiếp như trước nữa.
Tống Hành Chỉ: “Chú, chỗ tôi không cần giúp.”
Bên kia, Quái vật áo choàng tức giận lao vào đánh nhau với Văn Tư Thành.
Văn Tư Thành chuẩn bị sẵn tinh thần bị quái vật đánh bay, nhưng đợi lúc Quái vật áo choàng đánh lên người thật, anh lại phát hiện sức lực đối phương chẳng đau chẳng ngứa…
Anh lập tức giơ quả đấm, đấm cú móc trái lên mặt Quái vật áo choàng, tiếp đó đánh vào hạ tam lộ()!
() Hạ tam lộ: gồm bụng, háng, chân; trong võ học, đánh vào hạ tam lộ là chiêu thức khá hung tàn, đối phương có thể bị ngất hoặc tử vong
Văn Tư Thành: “Hầu tử trộm đào!”
Quái vật áo choàng giống như bị xe tải hạng nặng cán qua, xương cốt toàn thân không chịu nổi sức tấn công phát ra tiếng răng rắc, cặp mắt màu đỏ kinh hoàng nhìn Văn Tư Thành.
Tại sao tên loài người này lại có sức mạnh lớn như vậy?!
Văn Tư Thành còn hết hồn hơn Quái vật áo choàng, anh nổ seed() hay sao vậy?
() Cụm từ xuất phát từ bộ phim hoạt hình Nhật “Mobile Suit Gundam SEED”, trong phim nhân vật chính có khả năng đặc biệt và có một hạt giống (seed) sức mạnh trong tim.
Khi hạt giống này bùng nổ, người đó sẽ có được khả năng tư duy và thể chất phi thường
Văn Tư Thành: “Mọi người rút lui trước đi, để một mình tôi ở đây được rồi!”
Một người một quái lại bắt đầu quần thảo.
Vương Tư Tuệ nhân cơ hội này đưa học sinh kia và những học sinh bị dọa ngây người khác rời đi, sau đó chạy tới tầng hầm.
So với đại sảnh có Quái vật áo choàng và bên ngoài nhà ăn đầy chuyện ma, tầng hầm dưới đất an toàn hơn nhiều.
Chú bảo vệ cứu Đặng Chung bị thương, ngăn cản hành vi tự sát của anh, dẫn theo đối phương đang chán chường chạy cùng Vương Tư Tuệ.
Tống Hành Chỉ cõng Vân Thiển bám sát phía sau.
Đại sảnh chỉ còn lại một mình Văn Tư Thành giữ chân Quái vật áo choàng.
Tiến triển của tầng hầm cũng không tốt lắm.
Đám người không tìm được hạt giống trong kho lưu trữ thực phẩm dưới tầng hầm.
Nhân viên nhà ăn cuống cuồng chạy khắp các kệ, bọn họ nhớ nơi này hẳn đặt rất nhiều hạt giống rau củ mới đúng, nếu không thì đậu nành đậu xanh gì đó cũng được, tại sao chẳng thấy cái nào?
Các loại rau, quả, gạo đặt trên kệ đều tăm tắp, không hề có bất kỳ chỗ trống nào.
Mấy chỗ trữ hạt giống mà nhân viên nhà ăn nói chỉ có bao gạo và khoai tây, dường như hạt giống từng ở đây, tro vẫn còn dính trên mép túi.
Học sinh sốt ruột nói: “Rốt cuộc trong nhà ăn có hạt giống hay không? Đừng nói vì mấy người muốn xuống hầm lánh nạn nên cố ý nói nơi này có hạt giống đấy nhé!”
Cánh cửa tầng hầm cực kỳ chắc chắc, bên trong khóa thì bên ngoài khó mà mở ra được —— Đó là đối với con người.
Thiên Hành Kiện lên tiếng: “Nếu không có hạt giống thì cũng đâu cần nói dối, chúng tôi vẫn sẽ dốc sức cứu người, không vì vậy mà bỏ rơi các người đâu.”
Nhân viên nhà ăn có trăm miệng cũng chẳng cãi được: “Tôi nói thật mà, đáng lý hạt giống phải ở đây, nhưng không biết tại sao không thấy nữa…”
Thiên Hành Kiện đỡ trán, anh chú ý tới giá đỗ ngâm nước trong góc tường: “Giá đỗ… cũng được tính là hạt giống nhỉ?”
Đặng Lan Lan bình tĩnh đáp: “Vậy anh đi hỏi Kẻ hấp thụ nỗi sợ xem gã có biết giá đỗ là hạt giống không.”
Thiên Hành Kiện không để ý tới thái độ lạnh nhạt hơn trước cùng với giọng điệu chẳng chứa cảm xúc gì của Đặng Lan Lan, hoặc anh ta cảm thấy Đặng Lan Lan vốn có thái độ như vậy, cho nên mới chẳng lấy làm lạ.
Trái lại Lý Duy liếc nhìn Đặng Lan Lan.
Mọi người đều là người sau khi bước vào thế giới tận thế mới gộp đội, thực tế hoàn toàn không quen biết… Tuy nhiên trong giao tiếp giữa những người trưởng thành, dù không quen cũng có thể làm như thân quen nhiều năm.
Đặng Lan Lan tuyệt đối không giống bà chủ gia đình trong ấn tượng của anh, không phải bề ngoại, mà là… cảm giác hờ hững khi thỉnh thoảng nhắc đến người nhà.
Lý Duy rút lại mạch suy nghĩ.
Anh tiếp cận kệ chứa đồ, để ý tới bụi bặm đóng xung quanh bao thực phẩm.
Anh tới gần chút nữa, bỗng nhiên vươn tay thò vào trong.
Đặng Lan Lan: “Đã phát hiện gì à?”
Lý Duy rút tay ra, đầu ngón tay bóp một hạt đậu nành: “Bọn họ không nói dối, hẳn ban đầu nơi này đặt hạt giống, có điều bị người ta chuyển đi rồi…”
Anh giải thích đơn giản quỹ đạo chuyển động của tro bụi và cách xếp đặt bao thực phẩm không ăn khớp, sau đó hỏi: “Trước khi chúng ta xuống hầm có ai từng vào đây rồi?”
Một học sinh nữ giơ tay, cô chỉnh lại tóc xong mới yếu ớt nói: “Vốn trong đại sảnh có một Người đầu heo, sau khi mọi người tới, anh ta liền biến mất tăm… Tôi thấy anh ta đi về hướng tầng hầm.”
Nhân viên nhà ăn nói: “Đúng! Người đầu heo, chắc chắn là anh ta… Cái đầu heo kia vốn là thứ tà ma, cứ mãi ở trong phòng lạnh, cho dù ném bao nhiêu lần cũng không biến mất, lần này còn biến luôn thành một người cao hơn hai mét.
Chắc chắn anh ta cố ý lấy đi, bọn họ là một phe!”
Chú bảo vệ: “Nơi này vốn là nhà cậu ta.”
Vị trí trường học Nhất Trung thực nghiệm Thành phố Hoán Giang từng là lò mổ, Người đầu heo là một đồ tể có tiếng ở đó.
Ông nói tiếp: “Nếu thật sự là cậu ta lấy hạt giống, vậy về tình có thể tha thứ, dù là chúng tôi cũng không muốn chết sớm như vậy.
Sự mở miệng đột ngột của chú bảo vệ khiến mọi người im lặng.
Suy cho cùng, ông cũng là chuyện ma, đồng loại với Quái vật áo choàng ngoài kia.
Thái độ của ông bây giờ tỏ ra rất tốt, ai biết kế tiếp có đột ngột nổi điên muốn giết bọn họ hay không?
Tình cảnh nhất thời rơi vào yên lặng.
Chú bảo vệ nhìn đám học sinh được ông cứu, mím môi.
Môi ông bị bộ râu dày che kín, không ai để ý khóe môi ông trễ xuống, có hơi đáng thương.
Hiện giờ ông là chuyện ma, mặc dù lòng hướng về con người nhưng ông vẫn sẽ không được loài người chấp nhận.
Có lẽ ông không nên tiếp tục đứng về phía loài người…
Tống Hành Chỉ bỗng ngước mắt nhìn chú bảo vệ, cậu ôm chặt hai cánh tay Vân Thiển, chầm chậm rủ mắt, cằm hơi bạnh ra, cánh môi tiếp xúc với da thịt mềm mại của cô.
Giống như kẹo bông gòn, vừa mềm mại vừa thơm ngon, thẩm thấu mùi vị thơm ngọt.
Cậu tựa như bị mê hoặc, đưa đầu lưỡi chạm vào một cái như chuồn chuồn lướt nước.
Dòng điện kỳ lạ lan khắp cơ thể, có thứ gì đó trong lòng kêu gào chiếm lấy người con gái trên lưng, ai cũng đừng hòng cướp!
Giới cách nơi này rất xa bỗng nhiên rùng mình.
Tống Hành Chỉ với tư cách là dụ.c vọng Cố chấp của Giới, trong khoảnh khắc dụ.c vọng kia thức tỉnh, mọi cảm giác đều truyền đến trên người ngài.
Vương Lâm và Giới đang bàn bạc giữa chừng, đột nhiên được ngài yêu cầu đi lấy nước trời, loại nước có thể thanh tẩy mọi thứ.
Nước trời được thần tối cao ban tặng, là bảo vật trân quý mà chúng thần đều muốn.
Nước trời vừa đưa đến đã bị Giới giằng lấy.
Ngài ngửa đầu uống một hơi cạn sạch, quai hàm phồng lên rồi xẹp xuống, sau đó ngài vung tay, nước bên trong miệng biến mất.
Vương Lâm lấy làm lạ: “Ngài Giới?”
Đầu lưỡi Giới vẫn còn sót lại cảm giác da thịt tiếp xúc kia, ngài mặt không cảm xúc nói: “Ta bị vấy bẩn rồi.”
Vương Lâm: “…”
Giới: “Chuẩn bị thêm nhiều nước trời.”
Ngài phải tắm rửa!
“Ào ——”
Tiếng xối nước vang lên.
Thiên Hành Kiện bưng đống giá đỗ đi tới, giá đỗ vẫn còn nhỏ nước xuống đất.
Anh ta hỏi: “Gì đây? Không phải chứ, ánh mắt mấy cô cậu như vậy là sao, chú bảo vệ từng cứu các người khỏi ký túc xá, vậy mà các người nhìn ông ấy như vậy hả? Đổi lại là tôi, bây giờ tôi lập tức vứt hết mấy cô cậu cho cá mập, đầu tiên sẽ xé đứt tay chân, rồi lại khắc chữ lên da, chờ khi các cô cậu thấy mình sắp tiêu đời thì vặn đứt đầu!”
Học sinh lập tức hoảng sợ, so với Thiên Hành Kiện thì chú bảo vệ từng cứu bọn họ đáng tin hơn.
Có những người mặc dù là người nhưng hành vi càng giống chuyện ma hơn chuyện ma.
Chú bảo vệ dở khóc dở cười nhìn tập thể học sinh trốn sau lưng mình.
Ông nói với Thiên Hành Kiện: “Giá đỗ không phải hạt giống.”
Thiên Hành Kiện: “…”
Lý Duy: “Đến phòng lạnh, kẻ hiềm nghi ăn cắp hạt giống lớn nhất là Người đầu heo.”
Thiên Hành Kiện: “Lỡ như đối phương trốn rồi sao?”
Lý Duy: “Bọn họ từng kể về vóc dáng Người đầu heo.
Cửa ra vào tầng hầm chỉ có một, miệng thông khí thì thân hình nhỏ nhắn mới chui lọt, nơi này không có, nơi còn lại chỉ có phòng lạnh.”
“Khoan…” Đặng Chung yếu ớt giơ tay: “Trước tiên cho tôi sang mạng mới đã.”
Vương Tư Tuệ bước tới lắc Đặng Chung hai cái, khiến nội tạng vốn đã xuất máu không chịu nổi, chỉ số sinh mạng tuột dốc thần tốc, Đặng Chung lại khỏe như vâm lần nữa.
Những người khác cảm thấy đám người chơi này rất kỳ lạ, nhưng không có gan hỏi.
Chuyện ma cũng xuất hiện rồi, người bị thương mà lắc hai cái là khỏe cũng chẳng có gì lạ.
Người chơi để người bản xứ chờ tại chỗ, bọn họ đi về phía phòng lạnh.
Hành động này khiến người bản xứ rất cảm động: “Mặc dù mặt mũi các người xấu xí nhưng đúng là người tốt!”
Người chơi nghe xong chẳng thể vui nổi.
Nếu không phải thần ra chỉ thị bảo vệ người bản xứ, với cái kiểu người bản xứ miệng tiện như vầy, bọn họ muốn ném thẳng ra ngoài cho xong.
------oOo------
Chương 18: 18: Vỗ Tay Vang Trời 2
Người chơi đứng trước phòng lạnh, Lý Duy để ý dấu vết dưới cửa.
Anh chỉ trỏ, nhóm người không hiểu ý.
Lý Duy: “Dấu vết còn mới, ban nãy chúng ta nói chuyện, chắc hẳn anh ta mở cửa nghe thấy.”
Đặng Chung hết sức kinh ngạc, từ dấu vết bao thức ăn ban nãy cho đến dấu vết dưới cửa hiện tại, người bình thường ít khi chú ý đến chi tiết này.
Mọi người thử mở cửa.
Cửa phòng lạnh không thể khóa từ bên trong, chỉ có thể mở từ bên ngoài.
Nhưng lúc mọi người định mở cửa phòng lạnh, cửa phòng lại bị giữ chặt ở bên trong.
Lý Duy: “Mọi người hợp lực đi, xem thử sức lực của anh ta lớn hay là chúng ta đồng tâm hiệp lực lớn!
Đặng Chung: “Anh làm nghề gì?”
Nói thật mặt mũi Lý Duy không những bình thường, mà còn hơi lấm la lấm lét, nhúm tóc sau ót nhuộm hightlight màu vàng nổi bần bật, chỉ lúc vén tóc mới thấy được, trông vô cùng bất nhất.
Đặng Chung cứ nghĩ anh là côn đồ cắc ké.
Lý Duy: “Tôi? Cảnh sát địa phương.”
Đặng Chung, Vương Tư Tuệ, Thiên Hành Kiện và Đặng Lan Lan đều khựng lại, bọn họ nhìn chằm chằm Lý Duy hồi lâu, cuối cùng quay đầu tiếp tục kéo cửa.
Lý Duy bất mãn: “Sao hả, vẻ mặt mấy người như vậy là sao, đừng có trông mặt mà bắt hình dong chứ!”
Nhóm người im lặng hợp sức mở cửa.
Sức người bên trong rất mạnh, mặc dù bên người chơi có đến mấy người cũng khó mà đấu lại anh ta.
Vương Tư Tuệ là người chơi thần chọn, nhưng cô không thể tăng cường sức mạnh.
Nếu như cho cô đến những thế giới tận thế kiểu dị năng tinh thần, không chừng cô có thể phóng ra tia sáng.
Bây giờ cô không tiện tiến hành triệu hồi, một là triệu hồi đòi hỏi hoàn cảnh yên tĩnh, hai là lúc người bản xứ đang ở đây thì không những triệu hồi thất bại mà ngay cả thần quang cũng ít xuất hiện.
Nơi này rơi vào giằng co.
Chú bảo vệ bước lên giúp đỡ.
Ông không phụ một tay, chỉ nói với bên trong cửa: “Sống mà bị người ta khống chế từ ngày này sang ngày khác như chúng ta vui lắm sao?”
Sức lực bên kia cánh cửa bỗng giảm xuống, bọn Đặng Chung lập tức gia tăng sức lực, cửa mở ra.
Người đầu heo đứng trong phòng lạnh, phía sau anh ta đặt rất nhiều bao bố, có vài miệng bao mở to, hạt giống bên trong rơi vãi.
Người đầu heo: “Tại sao không muốn sống? Mặc dù tồn tại dưới dạng chuyện ma thì cũng là sống.” Anh ta móc một cây dao róc xương ra: “Tôi cứ nghĩ chúng ta là bạn bè nên mới giúp ông, nhưng nếu ý định của ông là giết thủ lĩnh thì tôi không bao giờ đồng ý!”
Chú bảo vệ: “Nếu thủ lĩnh chết, chuyện ma dưới quyền gã đều sẽ biến mất.”
Ông cố ý nói lời này cho đám Đặng Chung nghe, hi vọng bọn họ có thể thông cảm cho cảm xúc kích động của Người đầu heo.
Chú bảo vệ: “Mọi người có thể để tôi nói vài câu với cậu ấy không?”
Đặng Chung nhìn về phía đồng đội, đồng đội lại đợi anh quyết định.
Do dự vài giây, anh gật đầu.
Chú bảo vệ bước vào phòng lạnh, cửa đóng lại.
Thiên Hành Kiện: “Sao chú bảo vệ này giống tăng sư quét rác()vậy, chuyện gì cũng biết.”
() Một nhân vật võ công cao cường trong Thiên Long Bát Bộ, phụ trách quét rác ở Thiếu Lâm Tự, hiện nay được dùng để chỉ những người tài nghệ cực cao, thâm tàng bất lộ
Vương Tư Tuệ: “Đối với chúng ta mà nói có một người biết chuyện dẫn đường sẽ dễ hành động hơn.”
Đặng Chung tỏ vẻ nôn nóng: “Hi vọng bọn họ có thể nhanh lên, Văn Tư Thành vẫn còn ở ngoài đối phó quỷ hút máu, số mạng sử dụng quá cao thì phần thưởng cuối cùng sẽ không được nhiều.”
Nói câu này xong, anh chợt để ý tới ánh mắt khôi hài của những người chơi khác bắn tới.
Lý Duy: “Không phải lúc trước cậu khinh thường người chơi khiếm khuyết à? Bảo nào là không bao giờ để loại người chẳng khác gì tàn phế như Văn Tư Thành và Vân Thiển vào đội, cũng sẽ không bao giờ hợp tác, bây giờ cậu lại bắt đầu quan tâm bọn họ sao? Mới có bao lâu nhỉ, hai ngày thôi đấy.”
Đặng Chung đỏ mặt, ấp úng một hồi mới phun ra một câu: “Anh biết cái đách gì.”
Sau khi chú bảo vệ đi vào, ông rất nhanh bước ra: “Bây giờ, mọi người có thể vào lấy hạt giống rồi.”
Mọi người đi lướt qua vai Người đầu heo, nghe thấy tiếng nói chua xót của đối phương: “Điều ông nói là thật sao? Bởi vì ông có sự ưu đãi của Quan thẩm phán nên mới biết được tất cả sự thật phải không?”
Chú bảo vệ gật đầu.
Người đầu heo ngồi dưới đất, anh ta không bao giờ mở miệng nữa, tựa như pho tượng đứng bất động trong phòng lạnh.
Nhóm Đặng Chung cầm trên tay rất nhiều hạt giống và cả trong balo.
Bọn họ bảo người bản xứ chờ ở tầng hầm, rồi đi lên đại sảnh tiếp ứng Văn Tư Thành.
Nhóm người bước xuống tầng hầm chừng mười phút.
Văn Tư Thành và Quái vật áo choàng đánh túi bụi bên ngoài.
Quái vật áo choàng nghĩ cái tên to béo trước mặt gã mới là quái vật thật sự.
Rõ ràng anh bị gã hút khô máu mấy lần, vết thương trí mạng cũng dính mấy nhát, nhưng vẫn lành lặn như cũ.
Thật ra Văn Tư Thành sắp chịu hết nổi rồi.
Chết thì không chết, nhưng đau đớn liên hồi khiến não của anh càng ngày càng chậm chạp.
Sức mạnh bất ngờ có được của anh lúc được lúc không, mỗi lần mất hiệu lực, chính là lúc Quái vật áo choàng hành hạ cái đầu chó của anh.
Anh hùng không dễ làm, Văn Tư Thành muốn làm cẩu hùng() hơn.
() Cẩu hùng (狗熊): gấu ngựa, dùng để chỉ những người vô tích sự, nhát gan, vô dụng.
Lúc có thể hưởng lạc thì ai lại muốn chịu khổ.
Anh cảm thấy người bản xứ ở thế giới tận thế này rất đáng ghét.
Anh vốn không thích người khác bàn tán vóc dáng của mình, ở đây anh toàn bị người khác đối xử như rác rưởi.
Nếu cho Văn Tư Thành một cơ hội, anh vẫn sẽ cứu đám người bản xứ đáng ghét kia.
Có lúc anh thật hi vọng đây là trò chơi, toàn bộ người bản xứ là NPC.
Như vậy, anh có thể vờ như không thấy, chẳng cần bị trách nhiệm chủ nghĩa anh hùng trong lòng trói buộc.
Bình thường Văn Tư Thành vừa cá muối vừa vô dụng, nhưng với tư cách là “người trồng hoa()” , từ nhỏ anh đã được hun đúc thế nào là ý thức trách nhiệm, thế nào là gánh vác, thế nào là nghĩa lớn…
() Đồng âm với “người Trung Hoa”
Năng lực càng mạnh, trách nhiệm càng cao.
Trong thế giới tận thế, anh là người chơi bất tử vô địch.
Mặc dù làm cái gì, đổ bể cái đó, nhưng anh có thể làm khiêng thịt cứu người!
“Mịa nhà mày, đau quá!” Văn Tư Thành la hét ỏm tỏi, giống như làm thế có thể trừ bỏ đau đớn khỏi cơ thể.
Rốt cuộc đầu óc không nghe sai bảo, lúc Văn Tư Thành ngã xuống, anh vẫn nhắm về phía Quái vật áo choàng, hi vọng thể trọng của anh có thể kiềm chế đối phương một lúc.
Bỗng! Từng hạt từng hạt giống rơi xuống nền gạch, âm thanh lào rào tuyệt vời tựa như “ngọc to ngọc nhỏ rơi đầy trên mâm()” từng học trong sách giáo khoa trước đây.
() Một câu trong bài “Tỳ bà hành” của Bạch Cư Dị.
Quái vật áo choàng mắng to một tiếng khốn kiếp, gã muốn gi.ết chết Văn Tư Thành gần ngay trước mắt.
Gã không thể kiềm chế bản năng cơ thể, bị ép ngồi xổm xuống đếm từng hạt giống dưới đất.
“Một, hai, ba, bốn,…” Gã nhặt từng hạt bằng cặp móng nhọn hoắc, đặt vào lòng bàn tay, miệng nhẩm đếm.
Đặng Chung định đỡ Văn Tư Thành dậy: “Này, anh giả chết cái gì, chúng ta sẽ không chết ở chỗ này.”
Cơ thể Văn Tư Thành đầy mồ hôi, dạng người mập mạp có vóc dáng như anh khi đổ mồ hôi thường có mùi chua.
Anh xụi lơ nói: “Bây giờ, cậu không chê tôi hôi à?”
“Hôi chết đi được.” Đặng Chung đặt cánh tay Văn Tư Thành lên bả vai mình: “Thiên Hành Kiện đến đây phụ một tay đi, một mình tôi không đỡ nổi anh ta.”
Thiên Hành Kiện lập tức bước lên giúp đỡ.
Văn Tư Thành dồn chút sức lực bốc lấy hạt giống trên tay Thiên Hành Kiện, ném từng nắm vào Quái vật áo choàng: “Mày ở đó mà nhặt đi, nhặt tới mặt trời lên phơi chết mày!”
Quái vật áo choàng trừng mắt, cùng với sắc trời bên ngoài ngày một sáng, sợ hãi nơi đáy mắt gã không cách nào che giấu.
Tia nắng sớm đầu tiên chiếu vào nhà ăn.
Ánh sáng màu vàng từ từ lan đến chiếc áo choàng phết đất của Quái vật áo choàng, từng đốm lửa đỏ li ti bừng sáng.
Nơi nào có tia lửa, nơi đó chầm chậm cháy thành tro.
Tiếng kêu đau đớn của Quái vật áo choàng vô cùng chói tai, nhưng vào tai người chơi lại hết sức êm ái.
Tiếp theo là tiếng phát thanh không mấy vui vẻ: “Ngày đầu tiên tiến hành Trò chơi chuyện ma, bên chiếm ưu thế: Chuyện ma… Mời con người tiếp tục cố gắng.”
Sắc trời rực sáng, ánh nắng xóa tan hơi lạnh âm u trong sân trường, đồng thời rọi sáng những đoạn tay chân người còn sót lại trong góc.
Trừ học sinh được chú bảo vệ cứu và nhân viên tại nhà ăn, người ở những nơi khác trong trường đều bị chuyện ma tóm gọn!
Văn Tư Thành bình phục lại nhiều, anh lướt mắt nhìn đám người: “Vân chó đâu?”
Vương Tư Tuệ chỉ vào tầng hầm: “Tống Hành Chỉ trông chừng cô ấy.
Tình hình vừa rồi, chúng tôi không tiện mang cô ấy ra đây.”
Thiên Hành Kiện: “Kiểu hôn mê ngắt quãng của Vân Thiển là thế nào? Lẽ nào trong hiện thực cũng như vậy, thế cũng nguy hiểm quá rồi…”
Văn Tư Thành đá xoáy không nương tay: “Nguy hiểm chỗ nào? Có nguy hiểm hơn mấy đứa ngu không vừa ý một chút là ra đường chém người không?”
Lần này Đặng Chung lại đảm nhiệm vai người hòa giải: “Ý của Thiên Hành Kiện là thể chất này của Vân Thiển khiến cô ấy dễ rơi vào nguy hiểm, chứ không có ý nói Vân Thiển nguy hiểm.”
Văn Tư Thành: “Ò, thì ra là ý này, tôi hiểu lầm rồi… Anh trai, xin lỗi nhé.”
Thiên Hành Kiện khoát tay, tỏ vẻ không để ý.
Bọn họ đi về phía tầng hầm: “Quái vật kia đã chết, bây giờ là ban ngày, mọi người an toàn rồi.”
Đám người bản xứ nhảy nhót hoan hô.
Lúc người chơi hỏi vị trí chú bảo vệ, người bản xứ đáp: “Lúc nãy, Người đầu heo trong phòng lạnh chạy ra nói hẹn gặp lại với chú ấy, sau đó biến thành tro.
Chú ấy cũng bước vào trong tường rồi biến mất… bảo là gần tối lại đến tìm chúng ta.”
Người bản xứ chuyển lại lời của chú bảo vệ.
Chú bảo vệ nói thủ lĩnh chuyện ma phía Bắc chết, chuyện ma phía Bắc này sẽ không hiện ra, hiện giờ nhà ăn là tòa nhà an toàn nhất.
Người chơi hỏi thời gian cụ thể bảo vệ và Người đầu heo biến mất.
Người đầu heo hóa thành tro sau khi Quái vật áo choàng chết, chú bảo vệ biến mất sau khi trời sáng hẳn.
Máy tính trong tay Đặng Lan Lan tắt máy ngay khi trời sáng, không có cách nào bật lên được, hơn nữa còn có thể đặt vào balo không gian người chơi.
Xem ra chuyện ma không thể xuất hiện vào ban ngày.
Đặng Lan Lan nói cô ta đã đọc hết phần lớn bài đăng chuyện ma, không phải chuyện ma nào cũng có nhược điểm viết trong bài đăng.
Cô ta ghi nhớ tất cả nhược điểm chuyện ma từng xem, trong đó có nhiều vật dụng không thể tìm được tại nhà ăn, cần phải đi tìm ở những nơi khác trong trường.
Người bản xứ hỏi: “Tiếp theo, chúng ta phải làm sao?”
Đặng Chung trầm tư một lúc, chia nhiệm vụ khác nhau cho người bản xứ, cố gắng hết sức sửa chữa cánh cửa nhà ăn, bên cạnh là dụng cụ của đội thi công, thực tế không xây tiếp cũng được.
Nhóm còn lại đi tìm vật dụng trên bản liệt kê mà bọn họ đề ra, không tìm được cũng chẳng sao, nhất định phải trở lại nhà ăn trước trời tối.
Ngoài ra, bọn họ cũng cần dụng cụ truyền tin, ví dụ mấy thứ như bộ đàm.
Nhân viên nhà ăn: “Chúng tôi không thể ra ngoài cầu cứu sao? Trong phòng hiệu trưởng có điện thoại, có thể gọi cho bên ngoài…”
“Buổi tối hôm trước, tôi từng thử ra ngoài, nhưng không thể rời khỏi, không chừng ban ngày có thể thử xem.”
Chẳng biết Vân Thiển tỉnh lại từ khi nào, cô chống nửa người dậy, mắt mơ màng nhìn về phía người nói.
Văn Tư Thành chạy đến bên cạnh Vân Thiển: “Lần này em ngủ thời gian ngắn nhỉ.”
“Ừ.” Vân Thiển sờ chỗ cánh tay.
Lần nãy không những cô tỉnh sớm, cơ thể còn có cảm giác tràn trề năng lượng, không chừng trong thời gian ngắn sẽ không phát bệnh?
Cô rũ tay xuống, chạm phải một gò má nóng hầm hập.
“Cậu ấy sốt rồi.” Vân Thiển chạm lên trán Tống Hành Chỉ.
Cô và Tống Hành Chỉ từng tiếp xúc vài lần, biết nhiệt độ cơ thể cậu thiên về lạnh.
Cậu sốt cao vậy sao?
Tống Hành Chỉ mơ mơ màng màng tỉnh lại, cậu bắt lấy tay Vân Thiển, nhỏ giọng nói: “…Đừng bỏ rơi tôi…”
Vân Thiển: “Cậu bệnh rồi.”
Tống Hành Chỉ: “Trong ký túc xá, thuốc…” Lời còn chưa dứt, cậu đã mất đi ý thức.
Tống Hành Chỉ cung cấp cho người chơi sự trợ giúp lớn nhất, chiếc máy tính kia có khả năng ghi chép thông tin chuyện ma.
Cậu xảy ra chuyện, đương nhiên người chơi sẽ quan tâm.
Vương Tư Tuệ hỏi thăm học sinh: “Có ai biết phòng ngủ Tống Hành Chỉ ở đâu không?”
Tất cả mọi người lắc đầu.
Học sinh tại đó nhiều như vậy mà lại chẳng có một ai quen Tống Hành Chỉ.
Văn Tư Thành nói: “Cậu ấy là học sinh lớp 12A11.”
Một học sinh nam lớp 12A10 đứng ra, cậu ta nói phòng ngủ học sinh nam ban mười một ở tầng trên bọn họ.
Tối hôm qua, lúc chạy khỏi ký túc xá, cậu ta nhìn thấy một đám chuyện ma đứng ở lối đi cầu thang, chặn hết học sinh nam A11…
Có vẻ tất cả học sinh A11 đều chết hết, chỉ còn lại một mình Tống Hành Chỉ đi theo người chơi hành động.
Vân Thiển và Văn Tư Thành đưa Tống Hành Chỉ trở về phòng lấy thuốc, đúng lúc nhóm học sinh có thể đi theo bọn họ lấy nhu yếu phẩm, chẳng ai biết sẽ sống ở nhà ăn bao lâu.
Đám Đặng Chung bắt đầu thực hiện kế hoạch đã vạch ra trước đó.
------oOo------
Chương 19: 19: Vỗ Tay Vang Trời 3
Từng người chơi dẫn một đám người bản xứ tiến hành hành động.
Dọc đường đi, bọn họ nhìn thấy không ít thi thể, không phải chuyện ma nào cũng có thể khiến con người chết không toàn thây.
Cùng đá quý tiến hành đích quyết đấu đá quý, cùng yêu.
Học sinh có người nôn mửa, có người cảm thấy suy sụp muốn về nhà, cũng có người ý chí vững vàng nối gót theo bước người chơi, còn có người đến lúc này vẫn muốn ăn diện trang điểm…
Điện thoại phòng hiệu trưởng không thể liên lạc với bên ngoài, cầm lên chỉ nghe tiếng báo bận liên hồi.
Theo trứ thu phục đá quý đích số lượng tăng nhiều.
Cổng chính trường học mở toang, nhưng sương mù bên ngoài lượn lờ dày đặc, trắng xóa một vùng.
Có học sinh kích động mặc kệ người chơi ngăn cản mà lao vào màn sương.
Này tựu là quyết đấu đá quý thất bại đích trừng phạt.
Trong sương mù vang lên tiếng cối xay.
Một lát sau, máu thịt học sinh kia bị phun trở về.
Bọn họ bị bao vây hoàn toàn trong trường, chỉ đành chơi cái gọi là Trò chơi chuyện ma với chuyện ma.
Chỉ cần tiếp tục học tập màu sắc phân biệt.
Nhưng Trò chơi chuyện ma này cũng là đường chết, mọi người nhớ ra phần thưởng chiến thắng của trò chơi là —— trở thành chuyện ma.
Tới đâu tính tới đó vậy.
Bọn họ nín đắc rất đau, biểu cảm thượng cũng có thể nhìn ra.
Sương mù ngoài trường có xu hướng tràn vào bên trong.
Màn sương này tạo cho người ta cảm giác uy hiếp, cứ như chỉ cần nó phân tán khắp trường sẽ xảy ra chuyện không hay.
Đường Giác lãnh trứ hai tiểu tử kia tiến lai, thuấn gian.
Tia nước văng khắp nơi.
Thực tế sự tình xử lý xong liễu, kế tiếp khôi phục ngày càng.
Một chân Vân Thiển giẫmḽvào vũng nước,ởnhìn kỹ thìịđây đâu phảiɩvũng nước bìnhđthường, rõ ràngếlà máu loãng!
VănITư Thành cauímày nhìn vềĩphía lầu kýĭtúc xá.
Thangălầu thông tầngỡgiống như địaồngục trần gian,íđâu đâu cũngḹlà vụn tayẩchân bị cắtônhỏ, giống nhưibắn từ bênẹtrong ký túcâxá ra.
Học sinhỵđi theo sauḻlưng hai ngườiỹchỉ vào mộtḷcái đầu, nói:ọ“Đó là TửuĮTửu, hôm quaỏcậu ấy bịùthứ trong kheḽhở lôi vào…”í
Học sinh bắtɩđầu nhỏ giọngẹkhóc nức nở.ìVăn Tư Thànhıthấy bọn họïsợ tới haiạchân run rẩy,íbèn bào bọnẩhọ chờ ởìbên ngoài kýftúc xá.
Học sinhửkhông muốn, bênõngoài cũng đángẩsợ giống vậy,échi bằng điἶtheo người toỵcon này cùngĩnhau hành động.
VânợThiển thấp giọngἴnhỏ nhẹ trấn}an: “Đừng sợ,jcó chúng tôiặở đây bảoăvệ mọi người.ãTôi biết mọi¹người đều làļngười rất kiênồcường, chẳng phảiếkhóc xấu lắmīsao? Bình thườngḷmọi người đểợtâm hình tượngẳcủa mình nhất,Ïcho dù trongịtình huống này,ỏchúng ta cũngàphải đối diện{kẻ địch bằngờbộ dạng đẹpẳnhất mới đúng!”ả
Học sinh hítìmũi.
Đúng vậy,ồbọn họ khôngỳthể bày raľdáng vẻ nhếchḻnhác, bọn họáphải đối diện‹mọi thứ mộtõcách xinh đẹp.
Cuốiựcùng tiếng khócằcũng ngừng, VăníTư Thành lénũgiơ ngón tayĭcái với VânÍThiển.
Anh cõng TốngíHành Chỉ điĺvề phía tầngĩlầu ký túcἲxá lớp 12A11.
Bênἷtrong lầu kýịtúc xá rấtèyên tĩnh, mùiĭmáu tanh nhànénhạt và mùiăhôi thối trànЇngập khắp tòaạnhà.
Bọn họ{bước lên từngêlầu một, tạmỏthời không thấyḷchuyện ma kheỉhở xuất hiện.
Mọiângười dần thả²lỏng, chuyện ma°sẽ không xuấtïhiện vào buổiĩsáng.
Sau khi thảἶlỏng, bọn họ¸bắt đầu chiaẻnhau hành động.áMọi người nhớôkỹ lời dặnÍcủa Văn TưἰThành và VânởThiển, trước tiênÏlấy nhu yếuIphẩm, đừng điìquá xa, bảoỏđảm có ngườiứtiếp ứng lẫnửnhau, nếu gặpủnguy hiểm phảiỉla to lên.
Trênểđường đi, TốngḹHành Chỉ tỉnhflại một lần,ĺbáo số phòngìcủa mình.
Vân Thiểnɨvà Văn TưĩThành bước vàoĩphòng ngủ TốngỉHành Chỉ.
Đây)là phòng ngủứbốn người, trênầlà giường, dướiỷlà bàn.
Giườngİđệm Tống HànhếChỉ nằm ởĩtrong cùng, trêníbàn có rấtĪnhiều vết cắtĺdao rọc giấy,ịcòn có mấyícâu nói quáặđáng viết bằngЇbút lông dầu.
“Điấchết đi.”
“Màyọsống chẳng cóĭý nghĩa gì.”ἳ
“Mày thật buồnínôn, tại saoĭlại tồn tạijquái vật như³mày?”
“Người làìdo mày giết!”ἳ
Giường đệm ướtịsũng tí tách,Îbị người taìtạt nước đếnĩgiờ chưa khô,àcăn bản khôngîthể nằm ngủ.
VănḷTư Thành tìmìđược hộp thuốcìtrong tủ dướiỳbàn học, nhưngùthuốc bên trong(đều đổ hết,ícó thuốc nướcĩchảy ra, viênởcon nhộng bịíngấm nước, khôngĩtìm được bấtīcứ thuốc nàoĩcòn uống được.
VănĨTư Thành: “Anh¹cực kỳ ghét(con nít ởẽtuổi này, bọnỉnó sẽ làmĺra mấy chuyệnịkhó mà tưởng]tượng nổi, nhưngἲlại chỉ cảmÏthấy mình đangḷbiểu dương chínhìnghĩa.”
Vân Thiểnãtừ chối cho(ý kiến.
Cô}lấy túi chườmẫđá trong baloậkhông gian, chuẩnḽbị hạ nhiệtītiếp cho Tống)Hành Chỉ.
“Hình nhưícậu ấy hạİsốt rồi.” Vân°Thiển kiểm traêtoàn thân TốngôHành Chỉ.
LúcĪnãy cả ngườiỳcậu nóng lên,íbây giờ đãẹtrở về nhiệtẽđộ cơ thểớbình thường, sắcĩmặt cũng tươi}hơn nhiều.
Văn TưĩThành thở phào.ỏAnh cũng theoếbản năng sănìsóc Tống HànhɪChỉ giống VânἴThiển.
Anh quan tâmÎTống Hành Chỉ¹là vì anhỉvà cậu giốngìnhau, từng bịîăn hiếp thảmăthương thời cấpÍba nên bấtũgiác có cảmỳtình, còn tạiưsao Vân Thiểnĩlàm vậy thìÏkhông biết.
Bọn họIđóng gói vậtỉdụng có thểẩsử dụng trongịphòng.
Lúc tìm đồ,ởVăn Tư Thành}càu nhàu: “Saoàlại có sươngẩmù rồi?”
VânịThiển chẳng thấyĩrõ thứ gì,ĺcô chỉ giúpẫđóng gói đồắđạc.
Có tiếng độngịkhe khẽ.
Hai ngườiἷlập tức dừngắđộng tác, nhìnívề phía phátũra âm thanh.
Cửaĩphòng ngủ chậmơchạp đóng lại,ăcứ như cóíngười kéo.
Ở mặt²sau cánh cửa,¹một khuôn mặtămọc lên, mặtữmũi méo móĩvặn vẹo, đượcἲtạo thành từõvô số khuônỉmặt nhỏ.
Gươngêmặt kia bật(ra tiếng cườiãâm u vớiÎbọn họ, giốngúnhư tiếng móngἱtai cào vàoἰbảng đen, đâmjvào tai ngườiÏmột cách khófchịu.
“Ba.”
Ba? Làĩchỉ ba ngườiĨbọn họ sao?
Gương¹mặt này trôngĨmà muốn rớtỷsan(1).
Không đợi¸Vân Thiển lấyócục gạch cuốiĩcùng trong baloÏkhông gian ra,ùVăn Tư Thànhỉđã ném TốngỉHành Chỉ chojcô, cướp cửaờbỏ chạy(2)!
(1)Rớt san:ãgiảm sút chỉầsố Sanity, ,Ĭđây là trịịsố thể hiệnỉsự tỉnh táoằcủa nhân vật,ờkhi nói rớtésan tức làỉkhi nhìn thấyÎthứ gì đóìxấu xí, khủngíbố
(2) Cụm từồtương đương vớiộcâu “tông cửaɩbỏ chạy”
“…”ịVân Thiển háịmiệng rồi lạiăthôi.
Cô nhìnÍthứ trong tayìVăn Tư Thành,‹rốt cuộc khôngἴnhịn được hỏi:î“Anh cầm cánhἳcửa làm gìốđấy?”
“Cướp cửaľbỏ chạy” củaẹVăn Tư Thànhļtức là cướpĨcửa mà chạyầtheo đúng nghĩaÍđen.
“Đột nhiên sức mạnh tăng vọt, không cảm thấy sức nặng trên tay.” Văn Tư Thành ném cửa xuống đất, thuận tiện giẫm lên gương mặt cố tỏ vẻ thần bí kia.
“Rõ ràng là ban ngày, sao lại xuất hiện chuyện ma chứ, tình huống bất thường.”
“Điều kiện bị bắt là có thể thấy rõ bộ dạng Quỷ khe hở trong khe.”
Quỷ khe hở trơ mắt nhìn Vân Thiển dần dần bịt kín lối vào của mình.
Chúng nhìn khuôn mặt Vân Thiển gần trong gang tấc mà như xa tận chân trời.
Hai người gọi tất cả học sinh trở lại, thông qua đồng hồ cứu thế phát tin nhắn “Tình huống ngoài dự tính”, sau đó trở lại nhà ăn.
“Vào với chúng ta, cô sẽ không bao giờ thấy cô đơn nữa.”
Sương mù này giống hệt sương mù ăn thịt người ngoài cổng trường, mọi nơi nó đi qua đều trở nên âm u lạnh lẽo, bầu trời tối hơn mấy phần.
() Theo thần thoại Trung Quốc, Bàn Cổ là người khai thiên lập địa.
Đặng Chung: “Xảy ra chuyện gì?”
Chuyện ma có quy tắc của chuyện ma, phù hợp với quy tắc thì chúng mới có thể bắt người.
“Rõ ràng là đồ mù, sao lại tới trường đi học chứ?”
Vân Thiển kể lại chuyện mặt người kỳ lạ xuất hiện trong ký túc xá cho mọi người, còn có sương mù mà Văn Tư Thành bảo đột nhiên xuất hiện.
Vân Thiển cười nhạo: “Khinh thường người cận thị nặng hả? Chúng mày tưởng tao có thể thấy rõ bộ dạng chúng mày ở khoảng cách này sao, quá ngây thơ rồi!”
() Theo thần thoại Trung Quốc, Bàn Cổ là người khai thiên lập địa.
Tiếng vỗ tay vang trời.
Vừa nói xong, mọi người mới phát hiện: “Sương… sương mù bay tới rồi.”
“Kẻ ghi chép không được ở trong tay con người, nó là của chúng ta!”
Hai người gọi tất cả học sinh trở lại, thông qua đồng hồ cứu thế phát tin nhắn “Tình huống ngoài dự tính”, sau đó trở lại nhà ăn.
Sương mù này giống hệt sương mù ăn thịt người ngoài cổng trường, mọi nơi nó đi qua đều trở nên âm u lạnh lẽo, bầu trời tối hơn mấy phần.
Đặng Chung: “Xảy ra chuyện gì?”
Chỉ có nhà ăn đỡ hơn một tí.
Vừa nói xong, mọi người mới phát hiện: “Sương… sương mù bay tới rồi.”
…
“Chạy về nhà ăn!”
Dù vậy, sương mù vẫn len qua khe hở bị chắp vá mà chui vào nhà ăn.
Mỗi một khe hở trong nhà ăn đều xuất hiện dày đặc mặt người màu xanh xám.
Học sinh thét chói tai: “Chính bọn chúng bắt người trong ký túc xá tối qua!”
“Trả đây, trả Kẻ ghi chép cho chúng ta.”
Tốc độ nói chuyện của Đặng Lan Lan vừa nhanh vừa điềm tĩnh: “Quỷ khe hở, chuyện ma tồn tại trong khe hở, có thể bắt người thấy rõ dáng vẻ của bọn chúng vào trong khe, chỉ cần đứng phạm vi cách chúng mười centimet thì đều sẽ bị lôi vào… Không ai biết bên trong đó là cái gì…”
“Kẻ ghi chép không được ở trong tay con người, nó là của chúng ta!”
Tại sao lại điểm danh cô, lẽ nào muốn một cô gái yếu đuối như cô đi đối phó Quỷ khe hở, bịt lại tất cả khe hở trong nhà ăn?
“Trả đây…”
Quỷ khe hở mừng thầm, mấy chục đôi tay ra sức kéo… kéo không khí!
“Đột nhiên sức mạnh tăng vọt, không cảm thấy sức nặng trên tay.” Văn Tư Thành ném cửa xuống đất, thuận tiện giẫm lên gương mặt cố tỏ vẻ thần bí kia.
“Rõ ràng là ban ngày, sao lại xuất hiện chuyện ma chứ, tình huống bất thường.”
Mỗi một khe hở trong nhà ăn đều xuất hiện dày đặc mặt người màu xanh xám.
Học sinh thét chói tai: “Chính bọn chúng bắt người trong ký túc xá tối qua!”
Vân Thiển đến gần hơn như bọn chúng mong muốn.
Đám người chỉ huy suối nước Văn Tư Thành, Đặng Chung ở đằng sau lập tức kêu la: “Sang trái một chút, lên trên một chút, lên trên nữa, lên nữa, đúng đúng chỗ đó.”
Tốc độ nói chuyện của Đặng Lan Lan vừa nhanh vừa điềm tĩnh: “Quỷ khe hở, chuyện ma tồn tại trong khe hở, có thể bắt người thấy rõ dáng vẻ của bọn chúng vào trong khe, chỉ cần đứng phạm vi cách chúng mười centimet thì đều sẽ bị lôi vào… Không ai biết bên trong đó là cái gì…”
Đặng Chung: “Lẽ nào không có cách gì đối phó chúng?”
Quỷ khe hở thò vô số cánh tay muốn bắt lấy Vân Thiển, nhưng tay bọn chúng và Vân Thiển chỉ có thể lỡ nhau.
Trừ Vân Thiển, những người khác đều cách xa khe hở, bọn chúng chỉ có thể đối phó con người này trước, tuyệt đối không thể để cô dán hết tất cả khe hở.
Nửa phút sau, Vân Thiển đơ mặt ôm một đống băng keo, bứt xé, bứt dán.
Đặng Lan Lan: “Có, chỉ cần đứng ở khoảng cách gần, bịt khe hở lại là được.”
Vân Thiển kể lại chuyện mặt người kỳ lạ xuất hiện trong ký túc xá cho mọi người, còn có sương mù mà Văn Tư Thành bảo đột nhiên xuất hiện.
“Nhưng không phải cô nói đến gần sẽ bị bắt vào trong sao?”
Đặng Lan Lan: “Có, chỉ cần đứng ở khoảng cách gần, bịt khe hở lại là được.”
“Điều kiện bị bắt là có thể thấy rõ bộ dạng Quỷ khe hở trong khe.”
“Vân Thiển?”
“Vân Thiển?”
Vân Thiển: “?”
“Đến gần đây, gần nữa nào.”
Tại sao lại điểm danh cô, lẽ nào muốn một cô gái yếu đuối như cô đi đối phó Quỷ khe hở, bịt lại tất cả khe hở trong nhà ăn?
“Chạy về nhà ăn!”
…
Nửa phút sau, Vân Thiển đơ mặt ôm một đống băng keo, bứt xé, bứt dán.
Dù vậy, sương mù vẫn len qua khe hở bị chắp vá mà chui vào nhà ăn.
Quỷ khe hở thò vô số cánh tay muốn bắt lấy Vân Thiển, nhưng tay bọn chúng và Vân Thiển chỉ có thể lỡ nhau.
Trừ Vân Thiển, những người khác đều cách xa khe hở, bọn chúng chỉ có thể đối phó con người này trước, tuyệt đối không thể để cô dán hết tất cả khe hở.
Chuyện ma có quy tắc của chuyện ma, phù hợp với quy tắc thì chúng mới có thể bắt người.
“Đến gần đây, gần nữa nào.”
“Cô không muốn vào với chúng ta sao?”
Cô giật một đoạn băng keo, bịt lấy khe hở trước mặt.
Vân Thiển không thấy rõ vị trí cụ thể, chỉ có thể phán đoán dựa vào mosaic, thỉnh thoảng sẽ dán lệch vài cái.
“Vào với chúng ta, cô sẽ không bao giờ thấy cô đơn nữa.”
Vân Thiển đến gần hơn như bọn chúng mong muốn.
“Trả đây, trả Kẻ ghi chép cho chúng ta.”
Quỷ khe hở mừng thầm, mấy chục đôi tay ra sức kéo… kéo không khí!
Bước chân Kẻ phanh thây ngoài nhà ăn khựng lại, lộ vẻ mặt ngờ vực.
Bên trong có bẫy à?
Vân Thiển cười nhạo: “Khinh thường người cận thị nặng hả? Chúng mày tưởng tao có thể thấy rõ bộ dạng chúng mày ở khoảng cách này sao, quá ngây thơ rồi!”
Cô giật một đoạn băng keo, bịt lấy khe hở trước mặt.
Vân Thiển không thấy rõ vị trí cụ thể, chỉ có thể phán đoán dựa vào mosaic, thỉnh thoảng sẽ dán lệch vài cái.
Đám người chỉ huy suối nước Văn Tư Thành, Đặng Chung ở đằng sau lập tức kêu la: “Sang trái một chút, lên trên một chút, lên trên nữa, lên nữa, đúng đúng chỗ đó.”
Quỷ khe hở trơ mắt nhìn Vân Thiển dần dần bịt kín lối vào của mình.
Chúng nhìn khuôn mặt Vân Thiển gần trong gang tấc mà như xa tận chân trời.
“Rõ ràng là đồ mù, sao lại tới trường đi học chứ?”
Nếu như cô không tới trường học, bọn chúng sẽ bách chiến bách thắng, không cần phải đối diện với hoàn cảnh khốn cùng này, chẳng thể hoàn thành nhiệm vụ thủ lĩnh giao cho.
Vân Thiển: “Sao chúng mày không đi trách Bàn Cổ khai thiên lập địa() đi?”
() Theo thần thoại Trung Quốc, Bàn Cổ là người khai thiên lập địa.
Văn Tư Thành đằng sau vỗ tay như hải sư, kéo đám người Đặng Chung cũng vỗ tay theo: “Nói hay lắm!”
“Nhưng không phải cô nói đến gần sẽ bị bắt vào trong sao?”
Vẻ mặt học sinh ngỡ ngàng, Bàn Cổ là gì, nghe không hiểu gì cả.
Bọn họ cũng vỗ tay dưới sự dẫn dắt của Văn Tư Thành.
Vẻ mặt học sinh ngỡ ngàng, Bàn Cổ là gì, nghe không hiểu gì cả.
Bọn họ cũng vỗ tay dưới sự dẫn dắt của Văn Tư Thành.
Vân Thiển: “Sao chúng mày không đi trách Bàn Cổ khai thiên lập địa() đi?”
Tiếng vỗ tay vang trời.
Bước chân Kẻ phanh thây ngoài nhà ăn khựng lại, lộ vẻ mặt ngờ vực.
Bên trong có bẫy à?
------oOo------
Chương 20: 20: Xâm Nhập Sương Mù
Tiếng vỗ tay trong phòng ăn vang lên liên tục, có cao có thấp, chưa bao giờ ngừng.
Sắc mặt Kẻ phanh thây càng thêm nghiêm trọng, gã biết chuyện ma được phái vào đó là Quỷ khe hở.
Cấp bậc Quỷ khe hở thấp, nhưng cực kỳ khó đối phó.
Nếu không phải số lượng bọn chúng quá đông, thực lực cá thể không đủ làm thủ lĩnh, bằng không trong các thủ lĩnh hiện giờ đã có vị trí của chúng.
Quỷ khe hở là chuyện ma được cô ta phái đi đánh trận đầu.
Kẻ phanh thây cứ tưởng gã có thể đạp lên cảnh tượng gió tanh mưa máu do Quỷ khe hở tạo thành bước vào nhà ăn, không ngờ bọn họ lại cùng nhau mở hội diễn văn nghệ trong đó!
Kẻ phanh thây không dám tưởng tượng Quỷ khe hở gặp phải chuyện gì, chắc hẳn bị đối xử hết sức kinh khủng.
Cái chết của Kẻ hấp thụ nỗi sợ khiến nhóm thủ lĩnh kinh hoàng, bọn họ không bao giờ ngờ Kẻ ghi chép lại ghi cách đối phó thủ lĩnh chuyện ma.
Kẻ ghi chép là sự tồn tại đặc biệt, chỉ có Quan thẩm phán và con người có thể đọc được nội dung ghi bên trong.
Nhất định phải giành lại Kẻ ghi chép…
Dù là chuyện ma cấp thủ lĩnh thì vẫn nảy sinh ra sợ hãi đối với chuyện có thể tạo nên cái chết cho mình.
Kẻ phanh thây cẩn thận quan sát người trong nhà ăn, gã sẽ không dễ bị lừa giống như Kẻ hấp thụ nỗi sợ ngu si kia.
Gã chú ý tới có cái lỗ nhỏ trên cánh cửa đóng kín của nhà ăn, hẳn là thông qua cái lỗ kia có thể thấy được bên trong.
Con ngươi màu vàng đồng của Kẻ phanh thây áp sát lỗ hổng, nhìn vào.
…
“Vân Thiển, trên cửa còn cái lỗ mà chúng ta dùng làm mắt mèo lúc trước, bịt nó lại luôn đi.” Thiên Hành Kiện nói rất lớn.
Vân Thiển giật một đoạn băng keo, đi tới cửa chính.
Thật ra xung quanh đây không có tiếng của Quỷ khe hở, cô bước lại gần nhìn qua lỗ hổng.
Không có Quỷ khe hở, chỉ có một mảng ố vàng, ở giữa có cái chấm đen.
Bỗng nhiên cơ thể Vân Thiển cứng đờ, tay chuẩn bị dán băng dính khựng lại.
Đây là con mắt sao?
Da gà da vịt nổi lên, cô đo đạc kích thước lỗ hổng , vờ như không có chuyện gì, đứng dậy chạy về chỗ người chơi: “Có đũa hay nĩa không?”
Văn Tư Thành đưa cho cô một cây nĩa: “Sao vậy?”
Vân Thiển cầm nĩa bước nhanh tới gần lỗ hổng.
Khi xưa bị mấy mẩu chuyện như “Nhìn qua lỗ khóa chỉ thấy một mảng màu đỏ, thì ra là con mắt lão Vương cách vách” dọa cho càng nghĩ càng sợ, cô vẫn luôn muốn làm một việc.
Cho dù là quỷ, cũng không được rình mò lung tung!
Cô tới gần lỗ hổng, màu vàng vẫn còn đó.
Tất cả mọi người nhìn Vân Thiển đột ngột cắm cây nĩa vào lỗ mắt mèo.
Bên ngoài dội lên một tiếng thét tím ruột tím gan, chiếc nĩa biến mất khỏi lỗ hổng.
“Đệch, cái gì vậy? Bên ngoài có chuyện ma nhìn chúng ta sao?”
Vân Thiển xấu hổ cười: “Đúng vậy, tôi nhìn thấy một con mắt, chắc chắn không phải mắt người, cho nên xiên rớt nó rồi.”
Người chơi mặc niệm hồi lâu, nói sang chuyện khác: “Hình như sương mù tăng lên không ít.”
Văn Tư Thành: “Nếu có thêm tàn tro, trông chúng ta giống như đang trải nghiệm phiên bản thực ‘Ngọn đồi câm lặng()’ rồi.”
() Là một bộ phim tâm lý kinh dị năm 2006, chuyển thể từ trò chơi điện tử cùng tên năm 1999
Quỷ khe hở ở chỗ khe hở bị bịt kín vẫn đang lải nhải liên hồi.
Người chơi bàn bạc tiếp theo phải làm gì.
Thái độ ung dung của bọn họ lây sang người bản xứ, bất giác khiến người bản xứ bĩnh tĩnh hơn nhiều, dường như tình hình hiện tại không tới nỗi tuyệt vọng.
Sương mù lại tăng lên, màu trắng mà mắt thường có thể thấy được đang ngăn cách mỗi người.
Tống Hành Chỉ chậm rãi tỉnh lại, cậu đang nằm trong một vòng ôm êm ái, vừa ấm áp vừa khiến người ta lưu luyến, lồng ngực tựa vào mềm mại giống như là… Cậu ngượng ngùng nắm chặt quần áo, xấu hổ chớp mắt.
Văn Tư Thành cúi đầu nhìn.
Tống Hành Chỉ túm lấy lưng quần anh, gương mặt tái nhợt đỏ ửng vì ngượng, rốt cuộc cũng trông khỏe mạnh hơn nhiều.
Tầm mắt Tống Hành Chỉ và Văn Tư Thành giao nhau, ngay lập tức nóng giãy trên gương mặt cậu bay sạch.
Văn Tư Thành: “Tôi đo rồi, ngực của tôi cup D() đó.
Bạn cùng phòng đại học nói cảm giác bóp rất sướng tay, cho nên cậu cũng đừng thất vọng như thế.”
() Cup D: số đó vòng ngực từ 88 – 110 cm
Tống Hành Chỉ: “…”
Tống Hành Chỉ: Anh Văn nói chuyện thật đáng sợ.
Đặng Chung không tưởng tượng nổi, quay đầu mắng: “Mịa kiếp, anh nói gì với thằng bé vậy? Đừng có lấy tư tưởng đáng khinh của mình vấy bẩn tâm hồn thuần khiết của người khác.”
Văn Tư Thành nhìn bóng lưng Tống Hành Chỉ chạy về phía Vân Thiển, càu nhàu: “Thuần khiết cái gì, năm đó lúc tôi lớn như vậy còn chưa biết mỗi ngày vờn quanh em gái… Chúng tôi tìm được không ít đồ dùng sạch và quần áo để thay trong phòng ngủ, mấy người thì sao?”
Đặng Chung: “Đúng lúc kiểm tra lại một chút.”
Mọi người mang đồ đạc lấy được gom lại một chỗ, bao gồm những vật dụng như bản đồ nội khu trường, bộ đàm, đèn pin siêu sáng, đèn tia tử ngoại, còn có ống sắt và gậy thép có thể dùng làm vũ khí.
Đặng Chung lục lọi trong đống đồ đạc ra một cái bao đầu gối cho Văn Tư Thành: “Lúc nãy, anh chạy cứ xoa đầu gối mãi, chắc có thể dùng cái này.”
Văn Tư Thành kinh ngạc, anh nhìn Đặng Chung tìm được một cây súng cho Lý Duy.
Vương Tư Tuệ là một cặp nút bịt tai, cô từng nói lúc người chơi thần chọn triệu hồi thần linh cần hoàn cảnh yên tĩnh, Đặng Chung bèn ghi nhớ.
Thiên Hành Kiện và Đặng Lan Lan cũng lấy được vật phẩm cần thiết từ Đặng Chung, cuối cùng là Vân Thiển.
Đặng Chung lấy ra mười mấy cặp mắt kính: “Tôi không biết số độ của cô bao nhiêu, cô xem thử có thể dùng tạm hay không, không được thì vứt, xem như tôi nhiều chuyện.”
Mắt kính lấy từ phòng trưng bày bên cạnh lầu dạy học, dùng làm ví dụ tiêu cực.
Kính cận được xem như vật trưng bày của một trong các “Vũ khí tối cao tàn phá nhan sắc”.
Trong cả đống mắt kính, Đặng Chung lấy đi toàn bộ thấu kính dày nhất.
Vân Thiển: “Cảm ơn.”
Cô chọn lựa trong đống mắt kính, ở đây không có mắt kính hợp với số độ của cô.
Vân Thiển chọn mắt kính gọng vàng có số độ cao nhất đeo lên.
Thế giới trước mắt từ mosaic bản to hóa thành mosaic bản nhỏ, đeo không dễ chịu nhưng có thể dùng khi khẩn cấp.
Vân Thiển gỡ mắt kính xuống, gọng mắt kính có một sợi dây móc vào, thuận tiện đeo lên cổ.
Vân Thiển chân thành cảm ơn lần nữa, Đặng Chung tỏ vẻ ngượng ngùng nói: “Chẳng qua tôi thấy bộ dạng các người phiền phức quá thôi… các người đừng nghĩ nhiều, tôi phiền quá nên mới làm thế… Không phải tôi nghĩ đến các người, chỉ là tiện tay, tiện tay đấy biết không? Đừng phát phiếu người tốt cho tôi, tôi thật sự rất xấu đấy!”
Người chơi: “Rồi rồi rồi, cậu xấu lắm.”
Đặng Chung: “…”
Cậu ta phồng mang như con cá nóc, ngồi xổm xuống đất nghịch đèn tử ngoại.
Đèn tử ngoại là thiết bị có thể phát tia tửa ngoại, thường dùng để kiểm tra đo đạc, cũng có thể dùng khử trùng vật lý.
Ánh sáng đèn tia tử ngoại khá dịu, nhưng đối với sương trắng, ánh sáng kia như mãnh thú bão lũ.
Mọi người không ngờ sẽ có phát hiện bất ngờ này, đèn tia tử ngoại có thể đối phó sương trắng.
Học sinh bên kia chạy tới nói: “Chú bảo vệ ở tầng hầm!”
Người chơi chạy xuống tầng hầm, bọn họ phát hiện trong này cũng có sương trắng dày đặc.
Ban đầu chú bảo vệ khó hiểu tại sao ban ngày mà ông có thể xuất hiện, sau đó ông chú ý đến sương trắng, miệng buông tiếng thở dài.
“Tôi tưởng ban ngày là lúc mọi người an toàn, không ngờ ngay cả trường học mà cô ta cũng khống chế được.”
“Ông biết chuyện gì, có thể nói cho chúng tôi biết không?”
“Mọi người muốn biết cái gì?”
“Tất cả chuyện liên quan đến chuyện ma.”
Chú bảo vệ nhìn người chơi, nói: “Tôi biết mọi người lấy chìa khóa phòng máy chỗ tôi, cũng biết tối hôm đó mọi người muốn dụ tôi đi.”
Ông nhìn Đặng Chung và Thiên Hành Kiện.
Thiên Hành Kiện: “Vậy sao ông còn để bị lừa?”
“Đây là quy tắc.” Chú bảo vệ không giải thích tiếp, ngược lại nói: “Mục đích cuối cùng của Trò chơi chuyện ma không phải là bên nào giành phần thắng, mà là tăng thêm chuyện ma mới.
Nếu có thể giế.t chết toàn bộ loài người trong trường, thực lực phía chuyện ma sẽ tăng lên nhiều.
Nếu loài người giết được chuyện ma, sau khi bọn họ trở thành chuyện ma sẽ là chuyện ma cực mạnh… Cho dù mọi người làm gì ở đây thì đều là công cốc, kết thúc trò chơi, ai cũng như ai.”
Vân Thiển không hiểu: “Tại sao phải gia tăng chuyện ma mới?”
Cô cử động cánh tay đang bị ôm, Tống Hành Chỉ vẫn đi theo, núp sau lưng cô.
Chú bảo vệ nhìn Vân Thiển: “Cô nên hỏi Quan thẩm phán, ngài ấy là người biết đáp án thật sự.”
Vương Tư Tuệ: “Quan thẩm phán là chuyện ma mạnh nhất trong chuyện ma?”
Chỉ thị của thần là tiêu diệt thủ lĩnh chuyện ma, bọn họ chỉ cần giải quyết kẻ mạnh nhất trong chuyện ma, thế giới tận thế này sẽ được cứu.
Chú bảo vệ lắc đầu: “Nếu như nói người có sức mạnh lớn nhất thì chắc là cô ta… Cô ta có thể kéo hết trường học vào phạm vi, khiến ban ngày mà chuyện ma cũng có thể xuất hiện… Tất cả mọi người đều đang cung cấp sức mạnh cho cô ta, đến bây giờ, cô ta đã có khả năng làm được thế này.
Mọi người giế.t chết thủ lĩnh, cô ta biết Kẻ ghi chép ở trong tay mọi người, cô ta muốn Kẻ ghi chép.”
Đặng Chung: “Cô ta là ai? Là chuyện ma nào? Tên gọi Kẻ ghi chép là chỉ cái máy tính kia sao?”
Chú bảo vệ gật đầu: “Cô ta là một trong những thủ lĩnh, tôi không thể nói thẳng tên ra.
Cô ta quản lý khu vực ở giữa trường học, tại ở vị trí trung tâm nhất.”
Trong tay Đặng Lan Lan là bản đồ trường học, cô ta hỏi: “Thư viện sao?”
Sau khi cô ta nói ra địa điểm, sương trắng có dấu hiệu tan dần.
Cơ thể chú bảo vệ trở nên trong suốt, chuyện ma muốn xuất hiện ban ngày cần có sương trắng.
“Chuyện ma có phân chia cấp bậc rõ ràng, thủ lĩnh chuyện ma cai quản khu vực khác nhau.
Nếu thủ lĩnh chuyện ma chết, chuyện ma dưới quyền cũng biến mất toàn bộ.
Giống như khi mọi người đối phó thủ lĩnh tối qua, sau khi gã chết, đồ tể với tư cách là thuộc hạ của gã cũng biến mất giống vậy.”
“Quỷ khe hở mà mọi người nhìn thấy là chuyện ma cấp thấp nhất.
chuyện ma cấp thấp không thể tấn công chuyện ma cấp cao, nếu không sẽ bị ‘trừng phạt’…”
Vân Thiển: “Trừng phạt là xích sắt xuất hiện dưới chân các người đấy à? Có phải các người không thể rời khỏi phạm vi lãnh địa của mình không?
Chú bảo vệ: “Không sai, chuyện ma cấp độ càng cao, phạm vi giới hạn càng lớn.
Bây giờ, tôi đã mất đi ưu đãi của Quan thẩm phán, không thể nào giúp đỡ mọi người.
Nếu có thể, tôi hi vọng mọi người có thể kết thúc tất cả.”
Sương trắng càng ngày càng nhạt, cơ thể ông càng trong suốt hơn.
Vân Thiển: “Ưu đãi của Quan thẩm phán là gì?”
Chú bảo vệ: “Quan thẩm phán từng cho tôi ưu đãi không sợ uy quyền, làm người bảo vệ cho cả trường học… Vì vậy tôi là người duy nhất có thể dùng thân phận cấp thấp tấn công chuyện ma cấp cao, không có khu vực hạn chế… Buổi tối, mọi người có thể để những người khác xuống tầng hầm, nơi này rất an toàn, đến lúc đó tôi sẽ dốc hết sức lực bảo vệ bọn họ.”
Sương trắng hoàn toàn biến mất, không thấy bóng dáng chú bảo vệ đâu nữa.
Thiên Hành Kiện ngớ người: “Ông chú mật báo cho chúng ta bị giết hay là biến mất bình thường, buổi tối lại xuất hiện?”
“Chắc biến mất bình thường.” Lý Duy suy đoán: “Sau khi Quái vật áo choàng và Người đầu heo chết, nơi bọn họ biến mất đều rơi xuống thứ như tro cốt, chỗ ông chú biến mất không thấy.”
Văn Tư Thành: “Lý Duy, anh nghiêm túc suy đoán chi vậy, chẳng phải chú ấy nói buổi tối còn xuất hiện bảo vệ học sinh à?”
Người chơi lấy được manh mối về chuyện ma thủ lĩnh, ở thư viện sao?
Sương trắng tại đại sảnh vẫn như cũ.
Người chơi bảo người bản xứ tự sử dụng đèn tử ngoại phân tán sương trắng, buổi tối trốn vào tầng hầm có chú bảo vệ.
Dặn dò một hồi, bọn họ chuẩn bị đi thẳng đến thư viện.
Trước tiên tới xem thử, cùng lắm thì chết vài lần rồi tìm cách giải quyết.
Có một câu nói rất hay: Có thực tiễn mới có hiểu biết thật sự, bọn họ sẽ tìm được cách giết chuyện ma dựa trên thực tiễn.
Tống Hành Chỉ: “Tôi cũng muốn đi.”
Vân Thiển không đồng ý: “Quá nguy hiểm, cậu ở lại nhà ăn với những bạn khác đi.
Chúng tôi sẽ giải quyết vấn đề.”
Tống Hành Chỉ: “Vì chúng ta không cùng một loại người sao?” Tầm mắt cậu dừng ở chỗ Vân Thiển một lúc, rồi lại dời qua đám người Vương Tư Tuệ: “Các người từ đâu tới?”
Người chơi: “…”
Đồng hồ cứu thế trên cổ tay mà chỉ có người chơi thấy được rung lên, hiển thị cảnh cáo bọn họ bị người bản xứ phát hiện thân phận.
Nếu không kịp thời loại bỏ nghi ngờ của người bản xứ, chỉ số cống hiến của bọn họ sẽ bị trừ.
Tiêu rồi, làm sao đây?
Cậu nhóc này ở quá gần bọn họ, bọn họ lại chẳng để ý hành động và lời nói, bị phát hiện cũng chẳng có gì lạ…
Vân Thiển khẽ chớp mắt, cô áp sát Tống Hành Chỉ, ghé vào tai cậu nhỏ giọng nói: “Thật ra chúng tôi là người quốc gia phái tới.
Bên trên phát hiện Nhất Trung thực nghiệm rất kỳ lạ, bảo chúng tôi cải trang thân phận đến đây điều tra.”
Tống Hành Chỉ nửa tin nửa ngờ.
Vân Thiển: “Tôi chỉ nói cho một mình cậu, cậu nhất định phải bảo vệ bí mật giữa chúng ta.”
Tống Hành Chỉ: “Ừ!”
Hai mắt cậu sáng như sao.
Đây là bí mật giữa Vân Thiển và cậu, mặc dù còn vài người biết, nhưng không quan trọng, hoàn toàn có thể bỏ qua.
Đó là bí mật giữa hai người cậu và Vân Thiển!
Đồng hồ cứu thế không rung cảnh cáo nữa.
Tống Hành Chỉ rút chiếc nhẫn trên ngón cái ra, đưa cho Vân Thiển: “Đây là bùa hộ thân tôi đeo từ nhỏ đến lớn, cũng là bùa may mắn, hi vọng nó có thể mang đến may mắn cho em.”
Vân Thiển sững người, cô đeo mắt kính trên cổ lên.
Số độ không đủ, nhưng ít nhất có thể giúp Vân Thiển thấy rõ đại khái vẻ mặt của người khác ở khoảng cách này, đi kèm với hiệu ứng làm đẹp và ánh sáng dìu dịu.
Làn da của Tống Hành Chỉ còn trắng hơn Vân Thiển, chiếc nhẫn nằm trong lòng bàn tay phải của cậu, cả bàn tay khẽ run.
Thời gian Vân Thiển do dự càng dài, ngay cả bả vai cậu cũng run lên, khóe mắt dần ửng đỏ, cả người giống như sắp chết đến nơi.
“Cảm ơn.” Vân Thiển cầm lấy chiếc nhẫn, đeo vào ngón cái, độ rộng vừa vặn.
Khóe mắt Tống Hành Chỉ ngấn lệ, ai không biết còn tưởng Vân Thiển làm gì cậu.
Đặng Chung, Văn Tư Thành đã chuẩn bị xong, Vân Thiển theo bước bọn họ xuất phát.
Tống Hành Chỉ dõi mắt nhìn bọn đi vào màn sương.
Cậu xoay người nhìn vào đám đông ở đại sảnh.
Cho dù là học sinh hay nhân viên nhà ăn đều làm như không thấy cậu.
Chỉ một chốc như vậy, Tống Hành Chỉ bắt đầu nhớ Vân Thiển, chỉ có cô nhìn cậu chăm chú như thế.
Tít tít tít ——
Tiếng kêu gấp gáp cùng với ánh sáng đỏ lờ mờ quanh mắt.
“Xin anh thả con tôi ra, nó biết sai rồi.”
“Tại sao lại làm thế, mày là đồ quái vật, các người nên giết nó! Giết nó là xong rồi!”
“Đừng đụng vào anh ta, nếu anh ta có chuyện gì, bọn nhỏ phải làm sao?!”
Tống Hành Chỉ giơ tay lên bịt tai.
Cậu nhìn khắp nơi, tất cả mọi người đều đang bận bịu, không có ai nói những lời đó.
Cậu vô thức định xoay chiếc nhẫn, nhưng bỗng nhớ mình đã đưa nó cho Vân Thiển.
Chiếc nhẫn là của cậu.
Vân Thiển đeo chiếc nhẫn cũng là của cậu.
…
Vân Thiển sờ chiếc nhẫn trên tay.
Chiếc nhẫn gỗ này được tạo tác vô cùng thô sơ, đeo rất cấn tay.
Văn Tư Thành: “Sao Tiểu Tống lại dựa dẫm vào em vậy nhỉ?”
Đám người Vương Tư Tuệ, Đặng Chung vểnh lỗ tai.
Trong lòng mỗi người đều có một con tra() chạy lăng xăng, ăn dưa là bản tính, no chết cũng hả dạ.
() Là một loài động vật hoang dã thích ăn dưa, được miêu tả trong tiểu thuyết Cố hương của Lỗ Tấn.
Vân Thiển: “Có thể do em từng cứu cậu ấy một mạng.”
Văn Tư Thành hừ hừ hai tiếng: “Anh từng ở một thế giới tận thế hơn nửa năm, từng thích một người bản xứ, thích đến muốn ở lại thế giới tận thế kia.
Nhưng sau khi nhân tố tận thế bị tiêu diệt, dù chúng ta muốn ở lại cỡ nào, rốt cuộc vẫn phải rời đi.”
Vương Tư Tuệ gật đầu tán đồng.
Vân Thiển: “Mọi người đừng nghĩ nhiều, chiếc nhẫn này rất giống bài tập thủ công nhà trẻ của tôi, độ hoàn thiện sơ sài cũng y hệt.”
Đặng Chung kinh ngạc: “Bài tập thủ công nhà trẻ của cô vẫn còn làm nhẫn sao?”
Vân Thiển: “Cô giáo bảo tôi làm cái khác, có điều tôi thích làm nhẫn gỗ.”
Vương Tư Tuệ: “Nhẫn rất lãng mạn, nhất là đeo nhẫn cho người mình thích, cảm giác như quyết định số phận cả đời.”
Vân Thiển: “Đúng rồi, cho nên tôi làm một trăm chiếc nhẫn gỗ, nhìn thấy trai đẹp đều chạy tới đeo cho người ta, đặt cọc làm chồng tương lai của mình.”
Từ nhà trẻ đã bắt đầu như vậy?
Cả nhóm người im phăng phắc.
Lại đi tiếp một đoạn, sương mù càng dày hơn.
“Đó là gì?”
Bọn họ nhìn thấy một bóng dáng cao hơn ba mét, hai mắt như cặp đèn pin, có điều là ánh sáng màu đỏ.
Ánh sáng đỏ tiếp cận bọn họ.
Tác giả có lời muốn nói:
Cô bé Thiển Thiển: Từ nhỏ đã có ước mơ làm vua biển cả().
() Dùng để chỉ người có nhiều quan hệ ái muội, nhiều như sinh vật dưới đáy biển, lấy tư tưởng giăng lưới bắt cá làm chính, giống như một vua biển cả
------oOo------
Chương 21: 21: Xâm Nhập Sương Mù
Thứ kia chầm chậm tiến lại gần.
Bọn họ phát hiện nó không chỉ cao ba mét, cả cơ thể hình người bị kéo dài vặn vẹo, bề mặt cơ thể khô khốc nâu sẫm, từng mẩu da nhăn nhúm lại.
Đầu của nó không có mắt mũi miệng, chỉ có hai hốc mắt phát ra ánh sáng đỏ, thân hình còng xuống, hai cánh tay dài tới cẳng chân.
Nó đi qua đi lại giống như canh giữ lầu dạy học, tìm kiếm thứ nó cho là nguy hiểm xung quanh.
Bọn Vân Thiển không biết đây là chủng loại chuyện ma nào, bọn họ theo bản năng nghĩ mình không thể bị ánh đèn đỏ chiếu vào, bèn núp ở nơi kín đáo gần tòa nhà.
Mặc dù đã chuẩn bị tình thần chuyện ma xuất hiện mọi lúc mọi nơi, nhưng lúc chuyện ma thật sự xuất hiện, mỗi người tại đó đều sản sinh sợ hãi trong lòng.
Đặng Lan Lan lấy máy tính từ trong balo đeo vai ra.
Sau khi sương mù dày đặc xuất hiện, máy tính tự động rời khỏi balo không gian, chỉ có thể bỏ vào balo khác.
Màn hình máy tính đang ở mục Chuyện ma, cô ta nhập các từ khóa, muốn tìm bài viết về Quái vật đèn đỏ.
Hai tay Thiên Hành Kiện ôm ngực, tim đập rất nhanh.
Anh ta có chứng sợ vật thể khổng lồ, nhìn thấy Quái vật đèn đỏ hoàn toàn xứng với danh hiệu vật thể khổng lồ, trái tim anh ta không chịu nổi.
Ánh sáng đỏ nhạy bén lướt nhanh qua chỗ Thiên Hành Kiện, hai cánh tay dài của nó vung lên, vách tường mà Thiên Hành Kiện trốn sụp đổ tại chỗ.
Những người khác giật nảy mình, rõ ràng không hề phát ra tiếng động, tại sao Quái vật đèn đỏ lại phát hiện bọn họ?
Kế tiếp đến Vân Thiển, chẳng qua cô chỉ đeo mắt kính nhìn lướt ngang qua chỗ Quái vật đèn đỏ, lá gan óc chó lập tức vỡ nát, cảm xúc dao động…
Cảm xúc dao động?
Vân Thiển đeo mắt kính, hơi thấy rõ bộ dạng của Quái vật đèn đỏ, sợ hãi dâng lên trong lòng.
Quả nhiên giây tiếp theo, Quái vật đèn đỏ tấn công cô.
Con đường Quái vật đèn đỏ tiếp cận Vân Thiển phải đi ngang Thiên Hành Kiện.
Anh ta thấy Quái vật đèn đỏ đến gần, bị dọa hét toáng lên, nhưng hiển nhiên không sợ bằng Vân Thiển.
Vân Thiển bị dọa mặt mày trắng bệch, kiềm chế sức lực toàn thân mới không tháo mắt kính xuống.
Tiếng hét cũng không khiến Quái vật đèn đỏ thay đổi phương hướng, bước chân nó kiên định nhắm về phía Vân Thiển.
Cánh tay dài quét qua, Vân Thiển tháo mắt kính xuống, trước mắt chỉ còn mosaic, cảm xúc sợ hãi giảm đi rất nhiều.
Trí tưởng tượng của Vân Thiển về vật thể kinh dị không được tốt lắm, chỉ cần không thấy thì không sợ.
Quái vật đèn đỏ ngược lại tấn công Thiên Hành Kiện.
Vân Thiển nhắc nhở: “Tôi đoán có thể nó thông qua sợ hãi, cũng có thể là những cảm xúc dao động khác để phán đoán vị trí chúng ta.
Hãy kiềm chế cảm xúc…”
Tiếng nói của Vân Thiển cũng không làm Quái vật đèn đỏ thay đổi ý định, nó cố chấp đuổi theo Thiên Hành Kiện, muốn gi.ết chết người này.
Thiên Hành Kiện: “Tôi không khống chế được sợ hãi! Sao nó chỉ đuổi theo mình tôi vậy?”
Lý Duy: “Trong mọi người, anh sợ nhất, rốt cuộc anh sợ cái gì, trông nó đâu gớm ghiếc mấy.”
Thiên Hành Kiện: “Con khỉ chứ không ghiếc, cảm giác giữa người với người không giống nhau.
Cậu không gớm ghiếc kệ cậu, tôi cảm thấy gớm ghiếc!”
Anh ta lăn lê bò toài tránh né đòn tấn công của Quái vật đèn đỏ.
Đặng Lan Lan: “Tìm được rồi.”
Cô ta đọc lớn nội dung bài viết: “Kẻ canh giữ sương mù.
Kẻ canh giữ xuất hiện cùng với sương mù trắng thần bí, đôi mắt có thể thăm dò tất cả cảm xúc, phụ trách bảo vệ an toàn một vài Chuyện ma, là chuyện ma canh giữ vừa đáng tin vừa mạnh mẽ.”
Đặng Chung: “Nhược điểm đâu? Nhược điểm là gì?”
Bọn họ thử đi vòng qua Quái vật đèn đỏ nhưng không được, nhất định phải giải quyết nó rồi mới có thể đi tiếp.
Đặng Lan Lan: “Ngay giữa gáy nó có một bức tranh sơn dầu, đó là ý thức có thể khiến nó hành động.
Lúc bức tranh biến mất, nó sẽ trở lại là một thành viên bình thường trong sương mù.”
Đúng lúc Quái vật đèn đỏ đánh Thiên Hành Kiện mãi không chết, nó chậm rãi đứng thẳng người dậy, đầu chìm vào màn sương trên cao.
Văn Tư Thành: “Vậy phải làm sao?”
Anh nhìn lầu dạy học trong sương mù, độ cao của tòa nhà cao hơn Quái vật đèn đỏ không ít.
Vân Thiển: “Chúng ta nhảy từ tòa lầu bên cạnh lên người nó, có điều cần phải có người dụ nó tới gần mới được.
Đặng Chung: “Cứ vậy đi.”
Thiên Hành Kiện dụ Quái vật đèn đỏ, những người khác leo lên tầng thượng lầu dạy học, thừa dịp nó tới gần thì nhảy lên người.
Lầu dạy học mà bọn họ đi vào là nơi Vân Thiển và Vương Tư Tuệ từng học mấy ngày trước.
Người trong bức vẽ trên hành lang tựa như sống dậy, vị trí bọn chúng treo ngang với chiều cao mọi người, ánh mắt âm u dõi theo người bước vào hành lang.
Đặng Chung đi đầu, trước mặt là tranh, đằng sau cũng là tranh.
Anh bị ánh mắt nhìn chòng chọc của người trong hình làm sởn gai ốc.
Anh không thể tỏ vẻ sợ hãi, khiến đồng bạn cũng sợ theo.
Anh nói: “Đừng nhìn chúng, chắc chắn chúng chả làm được tích sự gì.
Chúng ta chỉ cần đi thẳng về trước là được.”
Không ai đáp lại anh.
Đặng Chung quay đầu nhìn.
Vân Thiển và Văn Tư Thành đang giơ dao rọc giấy rạch bỏ phần mắt người trong tranh ra.
Vương Tư Tuệ, Đặng Lan Lan và Lý Duy thấy vậy cũng làm theo.
Chỉ cần tranh không có mắt, chúng sẽ không thể nhìn người bằng cặp mắt âm u.
Kế hoạch thành công!
Dọc hành lang đều là tranh, gương mặt mỗi người trong tranh đều tuyệt đẹp.
Vốn dĩ mắt chúng đều nhắm vào Đặng Chung, bây giờ không những bọn chúng dời mắt về chỗ cũ, còn nhắm mắt thật chặt, sợ đám gia súc này sẽ rạch mất mắt mình.
Văn Tư Thành hả hê: “Coi như chúng mày thức thời.”
Đặng Chung: “…”
Anh cảm thấy mình và nơi này cực kỳ không ăn nhập.
Số lượng chuyện ma trong lầu dạy học rất nhiều.
Dưới màn sương trắng, chuyện ma xuất hiện không phân ngày đêm, luôn có chuyện ma đột ngột xuất hiện ngăn cản bọn họ đi về phía tầng thượng.
Cấp bậc những chuyện ma này không cao, Đặng Lan Lan có thể nhanh chóng tra được trong diễn đàn, báo cho mọi người cách giải quyết.
Vân Thiển nói lá gan mình rất nhỏ, nhưng lúc phải ra tay đối phó chuyện ma, mồm mép cô nhanh, quyền cước đấm đá càng nhanh hơn.
Mọi người lo lắng Vân Thiển gắng sức như vậy, lỡ lát nữa ngủ thì làm sao?
Văn Tư Thành bèn mở miệng hỏi: “Lần này em không mở thời kỳ hồi chiêu à? Em ra sức cũng được, nhưng đừng gắng sức.
Bây giờ, chúng ta không nhàn nhã như trước.
Em mà hôn mê, đến lúc đó lại tăng thêm phiền phức cho mọi người.”
Lời này nói quá thẳng, Vương Tư Tuệ đổi phương thức đề nghị uyển chuyển một chút.
Vân Thiển không để ý nói: “Hiện giờ sức lực em dư thừa, không cần lo lắng xuất hiện tình trạng hôn mê.”
“Vậy thì được.” Cách biểu đạt thẳng thắn của Văn Tư Thành khá được Vân Thiển ưa thích.
Trong quá trình đối phó chuyện ma, mọi người phát hiện đặc tính Đá trấn yêu của Vân Thiển trước chuyện ma đã biến mất, ngược lại Văn Tư Thành có sức mạnh cực đại chỉ phát huy tác dụng khi đối phó chuyện ma.
Nhờ vậy Đặng Chung mới biết hóa ra Vân Thiển không nói dối, trên người cô không có vũ khí đối phó chuyện ma.
Đối với việc tại sao xảy ra thay đổi này, bọn họ cũng chẳng có đầu mối.
Nhóm người dần phối hợp ăn ý, tốc độ giải quyết chuyện ma nhanh hơn.
Ngay lúc Thiên Hành Kiện bỏ mạng lần thứ tám dưới tay Quái vật đèn đỏ, anh hết chịu nổi gửi tín hiệu mắng người, rốt cuộc bọn họ cũng lên được tầng thượng.
Quái vật đèn đỏ muốn tới gần nơi này.
Lý Duy là người nhảy xuống đầu tiên.
Thấy mình sắp rơi xuống đỉnh đầu Quái vật đèn đỏ, anh mừng thầm trong lòng, hãy xem anh sắp trở thành anh hùng cứu Thiên Hành Kiện đây!
Quái vật đèn đỏ vẫn luôn chú ý tới Thiên Hành Kiện bỗng nhiên quay đầu, mắt đỏ quét về phía Lý Duy, cánh tay bất chợt giơ lên!
Những chiếc gai nhọn dài trên ngón tay nó đâm sâu vào người Lý Duy.
Bàn tay phẫy nhẹ, Lý Duy bị ném xuống đất, cơ thể nát thành một bãi bùn, sau đó khôi phục lần nữa.
Lý Duy nhớ đến mà rùng mình.
Anh nhận ra sự dao động vui sướng trong lòng vừa lấn át nỗi sợ của Thiên Hành Kiện, vì vậy mới khiến Quái vật đèn đỏ quay lại tấn công anh ta.
Thế nhưng sự dao động cảm xúc theo bản năng thì làm sao kiềm chế?
Bọn Vân Thiển trên tầng thượng nhận ra đây là một vấn đề nan giải, ai có thể luôn luôn duy trì cảm xúc ổn định trong lúc đối phó Quái vật đèn đỏ…
Vương Tư Tuệ nói: “Để tôi triệu hồi thần linh tới giúp.”
Đặng Lan Lan: “Để chị, không cần thỉnh thần, phiền phức lắm.”
Cô ta đặt balo và máy tính xuống đất.
Đặng Chung cường điệu sự khó khăn trong đó.
Hơn nữa cảm giác bị chuyện ma giết rất đau, nếu chỉ số tinh thần vượt qua điểm giới hạn quá lâu sẽ bị đá ra khỏi thế giới tận thế.
Vân Thiển kinh ngạc, thì ra còn bị đá ra khỏi thế giới tận thế nữa sao?
Vương Tư Tuệ: “Đó gần như là tình huống suy sụp tinh thần…”
Đặng Chung tưởng rằng Đặng Lan Lan lớn tuổi, cơ thể không thể chịu nổi đau đớn khi bị chuyện ma giế.t chết.
Dù sao cũng đã đi tới nước này, thất bại trong gang tất rất uổng phí.
Đặng Lan Lan cười dịu dàng, giống như bà chị thân thiết: “Đặng Chung, tôi không cảm nhận được cảm xúc, cũng không có cách nào biểu đạt ra cảm xúc tương ứng.
Tôi biết cảm xúc cậu truyền đạt bây giờ hẳn là lo lắng, nhưng tôi không thể cảm giác được, chỉ có thể thông qua ánh mắt, sắc mặt, phản ứng những người khác để phán đoán…”
Thừa dịp mọi người đều ngây ra, Đặng Lan Lan nhảy xuống chỗ Quái vật đèn đỏ đang tiếp cận lầu dạy học lần nữa.
Giống như cô ta nói, cô ta là người không cảm giác được và cũng không thể biểu hiện cảm xúc.
Đặng Lan Lan giống như một hạt bụi rơi nhè nhẹ xuống đỉnh đầu Quái vật đèn đỏ, quái vật không hề có cảm giác gì.
Cô ta nhìn thấy bức tranh sau gáy Quái vật đèn đỏ, đó là bức tranh một cô gái cực kỳ xinh đẹp.
Đường nét trên khuôn mặt là vẻ đẹp tuyệt vời mà chỉ có trải qua chỉnh sửa tỉ mỉ mới có thể có được, cộng thêm nụ cười mê người, mọi thứ đều hoàn mỹ.
Nếu như người bình thường nhìn thấy bức tranh này, chắc chắn sẽ sinh ra cảm xúc không nỡ, không muốn hủy hoại nó chứ đừng nói chi lau sạch nó.
Đặng Lan Lan không có cảm xúc này.
Cô ta lau sạch bức tranh bằng thái độ lau dọn dầu mỡ dính trên máy hút khói nhà bếp.
Quái vật đèn đỏ ngã ầm xuống đất, cơ thể dần hóa thành tàn tro.
Thiên Hành Kiện ngồi xụi lơ dưới đất, ánh mắt đờ đẫn, miệng lẩm bẩm: “Biểu hiện xuất sắc, là một giáo viên thể dục, thể lực của mình vẫn chưa đủ, trở lại thế giới hiện thực phải chăm chỉ rèn luyện mới được…”
Đặng Lan Lan cầm lấy balo và máy tính từ tay Vân Thiển.
Sau khi nói cảm ơn xong, cô ta lại đi về phía cuối đội, một mình yên tĩnh đứng đấy, thỉnh thoảng mỉm cười với mọi người.
Sương mù dày đặc trở lại.
Việc phân biệt phương hướng trong sương mù rất khó khăn, nhóm Vân Thiển vừa đi vừa ngừng, liên tục đối chiếu bản đồ và tòa nhà bên trong tầm nhìn.
Tốc độ đi của họ không nhanh, nhưng đúng hướng.
Đã gần năm giờ chiều, bọn họ càng tới gần thư viện, sương mù càng dày đặc đến mức không thể thấy rõ người đứng trong vòng nửa mét.
Tiếp theo là mức độ giơ tay không thấy năm ngón, giống như bên trong đại dương màu trắng chỉ có một mình mình.
Nhóm Vân Thiển cần phải phán đoán vị trí thông qua đồng hồ cứu thế.
Để không bị phân tán, bọn họ buộc dây thừng giữa eo nhằm đề phòng.
Xuyên qua lớp sương mù mịt, mọi thứ trở nên rõ ràng hơn.
Thư viện nằm tại khu vực trung tâm trường học đang ở phía trước.
Vân Thiển tháo mắt kính xuống, mặc cho cảnh tượng trước mặt biến thành mosaic.
Cô hỏi: “Chúng ta nên vào thư viện nào?”
Đằng trước có ba thư viện, kể cả kiến trúc vây quanh thư viện đều giống nhau y đúc.
------oOo------
Chương 22: 22: Chia Binh Ba Hướng
Văn Tư Thành: “Lúc trước, chúng ta tới đây, chắc chắn không có đến ba thư viện.”
Hôm bọn họ đi tới phòng máy, chỗ bên cạnh tòa hành chính chính là thư viện này.
Vân Thiển liếc nhìn Văn Tư Thành, chê anh nói cũng như không, nếu lúc trước có đến ba thư viện y như đúc, bọn họ có mù mới không chú ý tới.
Khu vực chỗ thư viện không có sương mù, đoạn đường ở gần đó vẫn còn sương trắng cao tới đầu gối, dày đặc không thể thấy rõ mặt đất.
Chắc chắn trong ba thư viện chỉ có một cái là thật, bọn họ nên chọn cái nào?
Đặng Chung lo bên trong có bẫy, dự định quan sát cẩn thận xung quanh rồi lại hành động.
“Sợ cái gì, tôi dò đường cho mọi người.” Thiên Hành Kiện đi lung tung về phía trước.
Chưa được năm bước, cả người anh ta đã rơi tự do, hét toáng lên: “Ôi quỷ thần thiên địa ơi!”
Những người khác vội chạy lên, Thiên Hành Kiện bám lấy rìa mặt đất bọn họ đang đứng, phía dưới giống như vách đá sâu hoắm.
Sương trắng dưới đáy vực dần tan, bọn họ nhìn thấy một gương mặt người khổng lồ…
Đó là gương mặt mà Vân Thiển và Văn Tư Thành nhìn thấy đằng sau cửa phòng ngủ Tống Hành Chỉ, có điều gương mặt này lớn hơn, phải đến cả trăm mét vuông!
Trên gương mặt to là vô số mặt cười chuyển động.
Ngũ quan bên trên vặn vẹo, mắt uốn cong tới mức méo mó, mũi cao như ngọn núi, đôi môi tô đỏ ngoác rộng về phía Thiên Hành Kiện, hàm răng sắc nhọn đáng sợ như cá m.út đá() khiến người khác khiếp đảm.
() Cá m.út đá: trông hơi ớn nên mình chỉ để link, ai muốn xem thì click vào nhé (Link)
Thiên Hành Kiện cúi đầu nhìn từng vòng răng, tay chân bủn rủn: “Mẹ kiếp, không những tôi có chứng sợ vật thể khổng lồ, còn có chứng sợ sinh vật miệng tròn nữa!”
Đặng Chung và Lý Duy muốn kéo Thiên Hành Kiện lên, nhưng phía dưới người anh ta giống như có lực hút vô tận muốn kéo anh ta xuống.
Hai người bị Văn Tư Thành đẩy ra: “Để tôi!”
Văn Tư Thành kéo Thiên Hành Kiện một cái, cả hai đồng thời ngã ra sau.
Thiên Hành Kiện dán lên ngực Văn Tư Thành, thanh niên cơ bắp khóc rấm rứt: “Cặp n.hũ size đại của anh làm tôi nhớ tới mối tình đầu quá.”
Mọi người câm nín.
Văn Tư Thành kéo Thiên Hành Kiện bám trên người xuống, anh ngồi xổm quan sát mặt người phía dưới giống như những người khác.
Bởi vì không ăn được thức ăn vốn nên rơi xuống là Thiên Hành Kiện, bây giờ nó đang xụ mặt tức giận.
Sắc mặt Đặng Chung khó coi, anh nghĩ tới một chuyện đáng sợ.
Nếu người chơi rơi xuống mà bị thứ này nuốt, lúc tái sinh sẽ hồi sinh ở đâu? Cơ bản người chơi chỉ hồi sinh tại chỗ cũ, trừ khi có vật phẩm đặc biệt của vài thế giới tận thế.
Đặng Chung nói sự lo lắng này cho mọi người: “Lần này không giống lần trước, một khi rơi xuống, những người khác khó mà tiếp ứng.
Chúng ta phải hành động cẩn thận.”
Mọi người gật đầu.
Văn Tư Thành cảm khái: “Cái mặt lờ này đúng là xấu hết chỗ nói, tức lên càng xấu tợn.
Tại sao chuyện ma không biến mình dễ coi một chút chứ?”
Lời nói của anh tạo thành tiếng vọng truyền xuống khe vực, chính xác vọng vào tai mặt quỷ.
Mặt quỷ lập tức rống giận: “Ba!!! Ba!!!”
Đáy vực ùa lên một cơn gió lốc, mùi hôi thối và máu thịt bị nhai nát thổi vào mặt.
Người chơi không kịp đề phòng, ai nấy bày ra vẻ mặt mắc ói.
Tất cả mọi người sầm mặt nhìn Văn Tư Thành: “Anh biết nó xấu rồi còn đả kích nó làm gì?”
Mặt quỷ bên dưới càng rống dữ hơn, gió lốc ùa lên không ngừng, thổi sương trắng bay đi càng nhiều, lộ ra toàn cảnh nơi này.
Trong họa có phúc.
Bọn họ nhìn thấy có một vực thẳm ngăn cách đằng trước ba tòa thư viện , thư viện bên trái và bên phải đều có một cây cầu bắc giữa vực sâu, nối liền đường đi.
Chỉ có phía trước thư viện ở giữa, cũng chính là cái đối diện bọn họ trống không.
“Đây là gì?”
Chân Lý Duy chà xát dưới đất, cảm giác bên dưới có gì đó bất thường.
Anh cúi đầu, nhìnthấy một nửa phiến đá trắng.
Lý Duy ngồi xuống phủi bùn đất trên bề mặt phiến đá, hình ảnh bên trên dần hiện ra.
Một cánh tay giơ nắm đấm, giống như tư thế vận động viên thể hình đang khoe cơ bắp cường tráng, trên nắm đấm loang lổ vết máu.
Lúc Lý Duy đứng lên trên, mặt ngoài khối đá phát ra ánh sáng đỏ nhàn nhạt, sau khi anh đi xuống thì phiến đá không phát sáng nữa.
Thiên Hành Kiện tò mò bước lên đứng thử, ánh sáng đỏ sáng lên.
Vân Thiển, Đặng Chung, Vương Tư Tuệ đứng lên phiến đá cánh tay thì lại không phát ra ánh sáng đỏ.
Văn Tư Thành và Đặng Lan Lan đứng lên thì lại phát sáng.
Chỉ như vậy, không có gì khác.
Người chơi chẳng hiểu mô tê gì, bên này đường cụt, bọn họ dự định đi sang hai bên xem nơi có cầu.
Hai bên trái phải, ngang vị trí phiến đá cánh tay cũng có phiến đá giống vậy.
Hình ảnh phiến đá bên trái là một cái miệng mở ra giống như muốn nói, hàm răng trên dưới bên trong cánh môi hơi lộ, đầu lưỡi trong miệng giấu một lưỡi dao, trên lưỡi dao dính vết máu.
Vân Thiển, Văn Tư Thành, Đặng Chung đứng lên đó, phiến đá phát ra ánh sáng đỏ.
Những người khác không sáng.
Hình ảnh trên phiến đá bên phải là một gương mặt 2D, xinh đẹp phi giới tính, ở rìa khuôn mặt là hai cái tay đang lột da mặt, để lộ máu thịt thối rữa bên dưới da mặt xinh đẹp.
Vân Thiển, Vương Tư Tuệ, Đặng Lan Lan đứng lên đó, phiến đá phát ra ánh sáng đỏ.
Những người khác không sáng.
Có lẽ người đứng lên phiến đá phát sáng mới có thể đi qua cây cầu, bằng không lúc đi qua sẽ bị một sức lực vô hình đánh bật ra.
Lý Duy và Thiên Hành Kiện không thể không đứng tại chỗ, chờ những người khác đi thăm dò đầu cầu khác.
Trong tay hai người cầm một bộ đàm vô tuyến, đây là thiết bị truyền tin mà bọn họ tìm được lúc thu gom vật tư, số lượng không nhiều.
Bọn họ để lại cho người bản xứ ở nhà ăn bốn cái, bên mình lấy ba cái.
Bộ đàm vô tuyến dùng được, nhưng sẽ bị nhiễu sóng, thỉnh thoảng nghe không rõ, có điều so với đồng hồ chỉ có thể phát tín hiệu và phải ngầm hiểu ý thì bộ đàm tốt hơn nhiều.
Văn Tư Thành và Đặng Chung đi bên trái.
Vân Thiển, Vương Tư Tuệ và Đặng Lan Lan đi bên phải.
Mỗi bên lấy một bộ đàm để tiện trao đổi tình hình.
Trên cầu không xảy ra chuyện gì, người hai bên trái phải đều an toàn đến trước thư viện.
Cửa thư viện đóng chặt, thử mấy lần cũng không thể mở khóa.
Vân Thiển đeo mắt kính, hình ảnh trong mắt rõ ràng hơn nhiều.
Cô và hai người còn lại chia nhau tìm kiếm manh mối gần đấy.
Vân Thiển tìm được phiến đá giống với bên kia cây cầu, có điều bên dưới phiến đá này có ba cái lỗ và một ổ khóa
Đột nhiên lỗ ở giữa bị rót đầy máu, ổ khóa mở ra một phần ba, Vân Thiển sửng sốt.
Cùng lúc đó, Vương Tư Tuệ kêu lên: “Chỗ tôi có cái nút có thể ấn vào, hình như ấn xuống chả có phản ứng gì.”
Hẳn là cô ấn nhiều lần, máu trong lỗ lúc thì tuôn ra, lúc thì biến mất.
Vân Thiển: “Cái nút đó có tác dụng, mọi người sang đây.”
Vương Tư Tuệ và Đặng Lan Lan bước tới, Vân Thiển kể lại cảnh tượng xảy ra lúc nãy cho hai người.
Vương Tư Tuệ: “Lẽ nào phải lấp đầy ba cái lỗ mới mở được khóa.”
Ba người nhìn lỗ bên trái chảy máu ra.
Vân Thiển cầm bộ đàm: “Văn heo, bên hai người ấn nút hả?” Cô hỏi Vương Tư Tuệ hình dáng cái nút: “Một cái nút giống mông đít.”
Tiếng điện đàm rè rè, giọng Văn Tư Thành đứt quãng “Em… sao em… biết?”, rồi lại trở nên rõ ràng “Ban nãy Đặng Chung sờ mông đít tới mất hồn luôn…”
Bên kia mắng oang oang: “Anh mới sờ mông đít, đó là công tắc! Công tắc!”
Văn Tư Thành: “Chỗ tụi anh có phiến đá giống với bên kia, phía trên có ba cái lỗ, sau khi ấn công tắc thì một lỗ đầy máu, là cái bên phải ấy.
Sau đó, trên phiến đá có hoa văn ổ khóa mở ra một nửa.
Vân Thiển kể lại tình huống bên các cô cũng giống vậy.
Có điều bên phía Văn Tư Thành còn phát hiện ra gì đó, anh nói: “Đệch, phiến đá bên em nâng lên được không, phía dưới có đồ.”
Cùng lúc Văn Tư Thành nói bên dưới phiến đá có đồ, Vương Tư Tuệ nâng phiến đá lên, đúng là bên dưới có bí mật thật.
Dưới phiến đá có một khoảng trống lõm xuống, hình tứ giác, lại là một phiến đá nữa.
Phiến đá có vài khe trượt, chỗ khe trượt có bảy điểm nút, trên điểm nút có tổng cộng năm nút trượt có thể di chuyển.
Hoa văn trên nút trượt lần lượt là Chim, Rắn, Búp bê, Đường ray và Bông hoa.
Hình dạng tổng thể của khe trượt là hình lưỡi liềm dựng thẳng, phần trên và giữa ngăn ra một đoạn.
Dựa theo sự mô tả của bọn Văn Tư Thành, phiến đá bên phía bọn họ là một chữ “Công()” dựng đứng.
Hai vạch ngang trên dưới cùng cong về một hướng, ở giữa có một vạch ngang kéo dài lên.
Trên khe trượt có năm điểm nút, trên điểm nút có ba nút trượt.
Hoa văn nút trượt là Nhện, Quyển sách và Dơi.
() Chữ Công là chữ này 工
Đặng Chung nhìn món đồ chơi này nghệch mặt ra: “Ghép hình à? Trông không giống lắm.”
Văn Tư Thành suy nghĩ hình ảnh Vân Thiển vừa nói, cố gắng tổng hợp trong đầu, hình như có thể ghép lại với nhau… Anh ngập ngừng: “Hơi giống Hoa Dung Đạo().”
() Một trò chơi trí tuệ dân gian của Trung Quốc, nhưng mình đọc xong lại chẳng thấy liên quan gì với trò chơi mà tác giả miêu tả trong truyện.
Các bạn có thể đọc thêm ở đây: Link
------oOo------