Lục Huyền đang trầm ngâm thì trong đầu bỗng hiện ra một phần thưởng khác, đến từ gốc Linh Huỳnh Thảo phẩm chất thượng hạng thứ hai.
“Canh Kim Kiếm Quyết!”
“Canh Kim Kiếm Quyết là thuật pháp nhất phẩm, dùng pháp môn đặc thù để uẩn dưỡng kiếm khí hệ kim trong khiếu huyệt, khi thi triển sẽ nhanh như gió bão, có sức sát thương cực mạnh.”
Thuật pháp nhất phẩm… không ngờ trong quầng sáng lại xuất hiện một bảo vật tốt đến vậy.
Lục Huyền thoáng ngẩn người.
Hiện tại, hắn đang nắm giữ ba môn thuật pháp, lần lượt là Hỏa Cầu Thuật, Linh Vũ Thuật và Địa Dẫn Thuật vừa nhận được từ quầng sáng trắng cách đây không lâu.
Cả ba môn thuật pháp này đều thuộc hàng bất nhập lưu.
Nói đúng hơn, chúng chỉ là những phương pháp vận dụng linh lực cực kỳ thô sơ mà thôi.
Nhưng Canh Kim Kiếm Quyết lại khác. Dù chỉ là thuật pháp nhất phẩm cấp thấp nhất, Lục Huyền cũng đã vô cùng hài lòng.
Phải biết rằng, đối với tu sĩ Luyện Khí kỳ trung giai, thậm chí là cao giai, thuật pháp nhất phẩm cũng không phải là thứ ai cũng có.
Hắn đứng yên tại chỗ, bắt đầu vận chuyển linh lực theo lộ tuyến vừa hiện ra trong đầu.
Tức thì, một luồng kiếm khí màu vàng nhạt dài bằng ngón tay ngưng tụ lại, bắn thẳng về phía vách đá, chém đứt bụi gai đen thành hai đoạn.
Lục Huyền bước tới nhặt một đoạn gai lên, nhìn vết cắt phẳng lỳ, trong lòng không khỏi kinh ngạc trước sức sát thương của luồng kiếm khí màu vàng nhạt.
Tuy bụi gai đen không phải linh thực nhưng lại vô cùng cứng rắn. Hắn từng thử dùng Hỏa Cầu Thuật, phải mất hơn nửa khắc mới đốt đứt được nó.
So sánh hai thuật pháp, Canh Kim Kiếm Quyết ra tay gọn ghẽ hơn nhiều, uy lực rõ ràng mạnh hơn Hỏa Cầu Thuật không chỉ một hai lần.
“Có điều ta mới luyện thành, thời gian ngưng tụ kiếm khí quá lâu, làm giảm đi không ít uy lực.”
“Có được thuật pháp mạnh mẽ thế này, sau này phải chăm chỉ tu luyện.”
“Dĩ nhiên, cách tu luyện tốt nhất là lại nhận được một bộ Canh Kim Kiếm Quyết nữa, dùng nó để trực tiếp tăng độ thông thạo.”
Lục Huyền nhìn mười lăm gốc Linh Huỳnh Thảo còn lại, bất giác nghĩ thầm.
Hắn cẩn thận hái Linh Huỳnh Thảo cho vào hộp ngọc rồi định ra ngoài.
Lúc này, hắn đã có chín gốc Linh Huỳnh Thảo trưởng thành, trong đó có sáu gốc phẩm chất phổ thông, ba gốc phẩm chất thượng hạng.
Vấn đề là hắn không còn đủ hộp ngọc, để tránh linh lực của Linh Huỳnh Thảo bị thất thoát, hắn phải nhanh chóng đem chín gốc này đi bán.
Đồng thời, linh điền đã trống đi không ít, cộng thêm những gốc Linh Huỳnh Thảo còn lại cũng sắp trưởng thành, Lục Huyền định dùng linh thạch mua thêm một ít hạt giống linh thực khác.
Nếu có đủ linh thạch, hắn rất muốn xem thử có thể tìm được một trận pháp phòng hộ cấp thấp ở chợ hay không.
Kể từ khi quầng sáng trắng xuất hiện, linh điền đã trở nên quan trọng hơn rất nhiều.
Lục Huyền rất sợ có tu sĩ hoặc yêu thú lẻn vào, đi lại lung tung làm tổn hại đến linh thực trong ruộng, ảnh hưởng đến sự phong phú của các quầng sáng trắng.
Hắn dặn dò Thảo Khôi Lỗi trông nhà vài câu, sau đó cầm hộp ngọc đựng Linh Huỳnh Thảo nhanh chóng rời khỏi sân. Vừa ra khỏi cửa, hắn tình cờ gặp Trương Hồng từ chợ trở về.
“Lục tiểu huynh đệ, chuẩn bị đi đâu đấy?” Trương Hồng thấy bóng dáng Lục Huyền từ xa, liền cất tiếng cười sang sảng hỏi.
“Chào Trương đại ca, ta định ra chợ xem sao.” Lục Huyền chào hỏi.
Hai người trò chuyện vài câu, hắn biết được Trương Hồng vừa từ chợ về, mua mấy lá bùa hộ thân để chuẩn bị cho chuyến đi khai phá bí cảnh sắp tới.
“Lục tiểu huynh đệ, ngươi thật sự không muốn cùng ta đến vùng hoang dã, tham gia khai phá bí cảnh mới sao?” Trương Hồng nhanh chóng đổi chủ đề, xem ra vẫn chưa từ bỏ ý định, lại hỏi Lục Huyền lần nữa.
“Ta cảm kích lòng tốt của Trương đại ca, nhưng chí của ta không ở đó. Ta chỉ muốn an phận làm một Linh Thực Sư bình thường mà thôi.” Lục Huyền khoát tay, kiên quyết từ chối.
“Vậy thì đành chịu vậy. Ta vốn nghĩ nếu có ngươi đồng hành, với giao tình của chúng ta, trên đường cũng có thể chiếu cố lẫn nhau.” Trương Hồng tiếc nuối nói.
“Chúc Trương đại ca chuyến này gặp nhiều kỳ ngộ, bình an trở về.” Lục Huyền ôm quyền, chân thành chúc phúc.
Hai người từ biệt.
Lục Huyền đi bộ đến chợ, phát hiện lượng tu sĩ qua lại hôm nay đông hơn hẳn ngày thường.
Phù lục phòng ngự trở thành vật phẩm được săn đón, còn đan dược chữa thương thì càng là mặt hàng khan hiếm, thậm chí còn bị người ta đầu cơ trục lợi. Chỉ cần chúng vừa xuất hiện sẽ lập tức bị vô số tu sĩ tranh mua, dù giá cả cao hơn bình thường rất nhiều nhưng cung vẫn không đủ cầu.