Hư Không Yểm Mục vốn là dị bảo ngũ phẩm, khả năng ẩn nấp vượt xa lớp da Dị Thi Bì Thuế. Lục Huyền còn cố ý giữ khoảng cách, e rằng sẽ bị Ngọc Diện chân nhân phát hiện.
Động phủ của tên tà tu kia âm khí dày đặc, chỉ được bảo vệ bởi một tòa ảo trận phòng hộ tứ phẩm. Gặp phải Hư Không Yểm Mục vốn tinh thông ảo thuật, mọi thứ bên trong đều hiện ra rõ mồn một.
“Ảo trận tứ phẩm, chẳng béo bở gì.” Lục Huyền thầm cảm thán trong lòng.
Động phủ của hắn ở Phong Uyên Tinh Động cũng có tới hai tòa trận pháp phòng hộ ngũ phẩm, chưa kể tòa Vạn Chướng Huyền Tinh Trận lục phẩm bên Lôi Hỏa Tinh Động, nên đương nhiên không lọt vào mắt nổi tòa ảo trận tứ phẩm này.
Nhưng hắn cũng hiểu rõ tình cảnh chung.
Phần lớn tu sĩ trong Thiên Tinh Động đều là tán tu. Có được công pháp và pháp khí ngũ phẩm hỗ trợ tu luyện đã là không tệ, rất ít người còn dư dả để bố trí trận pháp cấp cao bên ngoài động phủ.
"Tới rồi!"
Hôm sau, trong tầm nhìn của Hư Không Yểm Mục, một gã lùn cao chừng ba thước ngự kiếm quang bay đến bên ngoài động phủ của Ngọc Diện chân nhân. Gã có cái đầu to quá khổ, tứ chi lại teo tóp, mềm oặt như không xương. Ánh mắt gã âm u đảo quanh bốn phía, sau khi không phát hiện điều gì bất thường mới ngựa quen đường cũ tiến vào động phủ.
“Lê đạo hữu, hoan nghênh, hoan nghênh!” Ngọc Diện chân nhân ngoài cười nhưng trong không cười, bước ra nghênh đón.
“Ngọc Diện đạo hữu.” Gã tu sĩ lùn khẽ gật đầu.
Hai người ngồi xuống trong sân, khe khẽ trò chuyện.
Hư Không Yểm Mục vẫn lượn lờ trên độ cao ngàn trượng, lúc ẩn lúc hiện, không một tiếng động.
“Ngọc Diện đạo hữu, ngươi theo dõi Lăng đạo hữu kia lâu như vậy, có phát hiện gì không?” Sau một hồi trò chuyện phiếm, gã lùn hỏi thẳng.
Cả hai đều tự tin vào thực lực của mình, lại đang ở trong động phủ nên không cố ý che giấu lời nói. Nhưng chúng tuyệt đối không ngờ rằng, ngay trên đỉnh đầu mình có một món dị bảo đoạt được từ Vực Ngoại Thiên Ma đang lặng lẽ rình mò.
“Không phát hiện được gì nhiều. Chẳng biết tên Lăng Cổ kia cẩn thận thật, hay đúng là đang bế quan tu luyện công pháp mà suốt thời gian qua, túi da của ta chưa từng thấy hắn rời khỏi động phủ. Nhưng có một con tà ma không rõ lai lịch lại thường xuyên rời động phủ của hắn, tiến vào bí cảnh trong Uế Dương Sơn để săn giết yêu thú.”
“Ta đã cho túi da âm thầm theo dõi, phát hiện thực lực của con tà ma kia không hề tầm thường, e rằng còn mạnh hơn phần lớn tu sĩ Trúc Cơ viên mãn.” Ngọc Diện chân nhân chậm rãi nói.
“Chỉ với tu vi Kết Đan tiền kỳ mà có thể bố trí trận pháp ngũ phẩm bên ngoài động phủ, kẻ này hoặc là có lai lịch bất phàm, hoặc là đang che giấu bí mật động trời.” Gã tu sĩ lùn khẽ nói, giọng âm trầm khiến người nghe lạnh gáy, tựa như có một con độc xà đang ẩn mình đâu đó gần đây, lăm le nhìn chằm chằm.
“Dù là trường hợp nào, cũng đều là một con dê béo.” Hai người nhìn nhau cười, rồi không nói gì thêm.
“Phong Uyên Tinh Động quả không hổ là thiên đường của tà tu, tùy tiện gặp hai gã hàng xóm mà đã bị chúng coi là dê béo chờ làm thịt.” Cách đó hai trăm dặm, Lục Huyền âm thầm lắc đầu.
“Tác phong bất chính thế này, tu sĩ chính đạo chúng ta… phải nên khuyến khích mới đúng!” Hắn nhìn hai tên tà tu hiện lên trong con ngươi xám trắng ở lòng bàn tay, ánh mắt như đang nhìn hai đống phân bón thượng hạng.
“Hàng xóm tích trữ lương thực cho ta, hàng xóm là kho lúa của ta.” Tâm niệm vừa động, bản tôn và hóa thân của hắn liền dẫn theo Nhục Linh Thần nhanh chóng tiến về phía động phủ của Ngọc Diện chân nhân.
“Ngọc Diện đạo hữu, ngươi để túi da ở đó lâu như vậy, không sợ bị Lăng Cổ phát hiện sao?” Gã tu sĩ lùn đột nhiên hỏi.
“Lê đạo hữu yên tâm, túi da của ta có khả năng ẩn nấp cực mạnh, ngay cả tu sĩ Kết Đan trung kỳ và hậu kỳ cũng khó lòng phát hiện, huống chi một kẻ mới Kết Đan tiền kỳ?” Ngọc Diện chân nhân cười đắc ý, rõ ràng vô cùng tự tin vào tà vật do mình luyện chế.
“Vừa hay Lê đạo hữu đang ở đây, để ta kết nối với tấm Dị Thi Bì Thuế kia xem sao, nếu thời cơ thích hợp, chúng ta cùng qua đó một chuyến. Xem thử… rốt cuộc tên Lăng Cổ thần thần bí bí kia đang giấu giếm bí mật gì!” Ngọc Diện chân nhân cười lớn, khóe miệng ngoác đến tận mang tai. Nói rồi, gã nhắm mắt lại, tâm thần chìm sâu vào thức hải.
“Không ổn rồi!” Gã đột ngột mở bừng mắt, ánh mắt ánh lên vẻ khó hiểu xen lẫn kinh hãi.
“Có chuyện gì vậy?” Thấy thế, gã tu sĩ lùn lập tức nghiêm mặt, hai chiếc xúc tu dưới vai không gió mà tự động bay lượn, vào tư thế sẵn sàng tấn công.
“Ta không cảm nhận được khí tức của túi da. Bình thường, Dị Thi Bì Thuế và ta tâm ý tương thông, không thể xảy ra chuyện này. Nó có mối liên hệ mật thiết với thần hồn của ta, một khi bị hủy diệt, ta sẽ là người đầu tiên biết. Nhưng bây giờ chỉ là mất kết nối, điều này có nghĩa là tấm Dị Thi Bì Thuế kia đã bị kẻ khác hoàn toàn khống chế!” Nói đến đây, trong lòng Ngọc Diện chân nhân dấy lên một dự cảm bất an.
“Hai vị đạo hữu, tại hạ nhặt được một cái túi da chạy loạn bên ngoài động phủ, không biết có phải là vật mà hai vị vô tình đánh mất không?” Đột nhiên, một giọng nói khàn khàn truyền đến tai hai người.
Nghe thấy giọng nói này, Ngọc Diện chân nhân và gã lùn liếc nhìn nhau rồi cùng bước ra khỏi động phủ.
“Lăng Cổ đạo hữu, khách quý, khách quý, mời vào trong.” Ngọc Diện chân nhân liếc qua tấm Dị Thi Bì Thuế đang bơ phờ trong tay đối phương, ngoài cười nhưng trong không cười nói.
“Đạo hữu khách sáo rồi. Lần này Lăng mỗ đến không phải để bái phỏng, mà chỉ muốn xác nhận xem tà vật trong tay ta có phải là thứ đạo hữu đánh rơi hay không.” Lăng Cổ trầm giọng, rõ ràng không có ý định bước vào động phủ của Ngọc Diện chân nhân.
Cách đó mấy chục dặm, Lục Huyền thúc giục Thanh Phù Vũ Y, âm thầm khống chế hóa thân.
“Túi da này là vật gì? Tại hạ lần đầu tiên nhìn thấy.” Ngọc Diện chân nhân chối ngay, rồi quay sang hỏi gã tu sĩ lùn bên cạnh: “Lê đạo hữu đã từng thấy nó chưa?”