Trong hoa viên đã có không dưới 20 vị Kết Đan Chân Nhân, người thì một mình, kẻ lại tụm năm tụm ba. Các đệ tử Bách Hoa cung liên tục đi lại khắp nơi để hầu hạ những vị Chân Nhân này.
Lục Huyền nhìn quanh bốn phía, chỉ thấy khu hoa viên rộng lớn tỏa ra mùi hương nồng nàn, xung quanh đều là kỳ hoa dị thảo, linh thực tam phẩm, tứ phẩm có thể thấy ở khắp nơi, thậm chí không thiếu cả linh thực ngũ phẩm cấp cao.
Ba người tùy tiện tìm một chỗ ngồi xuống.
Rất nhanh, một kỳ hoa tinh linh toàn thân trắng nõn bay tới, đôi tay dài mảnh khảnh, từ trong thân thể toát ra một luồng sinh cơ dồi dào.
"Lục đạo hữu, phúc lợi khi đến tham gia Bách Hoa yến của ngươi tới rồi đây." Lão giả gầy gò khẽ cười, truyền âm cho Lục Huyền.
"Phúc lợi? Phúc lợi gì vậy?" Lục Huyền tò mò hỏi.
"Không phải là con kỳ hoa tinh linh chẳng được mấy lạng thịt này chứ?" Hắn thầm nghĩ. Tuy thân thể trắng nõn của kỳ hoa tinh linh đã lộ ra quá nửa, chỉ vài bộ phận quan trọng được lá cây xanh biếc che phủ, nhưng hắn nhìn vào chỉ thấy lòng tĩnh như nước, không chút gợn sóng.
"Kỳ hoa tinh linh này có địa vị cực cao trong Bách Hoa cung, có thể nói là chỉ dưới một mình Bách Hoa cung chủ. Mỗi một tu sĩ đến tham gia Bách Hoa yến đều có thể nhận được một loại bảo vật tên là Bách Hoa Mật từ tay nó."
"Bách Hoa Mật có mùi vị tuyệt ngon, có thể tẩm bổ nhục thân và thần hồn, thậm chí còn có ích lợi không nhỏ đối với Kết Đan Chân Nhân. Nếu số lượng đủ nhiều, giá trị của nó chắc chắn không thua kém đan dược ngũ phẩm. Chẳng qua, tính tình của kỳ hoa tinh linh này có phần cổ quái, tùy hứng, số lượng Bách Hoa Mật ban cho tu sĩ đều do nó quyết định. Nói tóm lại, lấy được bao nhiêu còn phải xem duyên phận của bản thân với nó."
Trong thoáng chốc, Lương Vĩnh đã giới thiệu cặn kẽ về kỳ hoa tinh linh trắng nõn kia cho Lục Huyền. Chỉ thấy kỳ hoa tinh linh bay đến trước mặt Lương Vĩnh đầu tiên, một chiếc chén màu xanh biếc bay ra trước mặt lão giả, cánh tay thon dài rủ xuống, một dòng linh dịch đậm đặc chảy ra từ đầu ngón tay.
Linh dịch có màu vàng óng, mùi thơm ngát xộc vào mũi, chỉ ngửi một hơi đã cảm thấy toàn thân khoan khoái, từng lỗ chân lông như giãn ra.
Trong ánh mắt mong chờ của lão giả gầy gò, mực linh dịch trong chén xanh biếc chậm rãi dâng lên, đợi đến khi đầy một phần ba chén thì dừng lại.
"Hắc hắc, đã nhiều hơn hai lần trước của ta rồi. Ta còn nhớ lần đầu tiên tới đây chỉ được một lớp mỏng dưới đáy chén thôi." Lương Vĩnh cười cười, tự giễu.
Kỳ hoa tinh linh lại nhìn về phía Ngọc Lâm tán nhân, một chiếc chén nhỏ xanh biếc cũng bay ra, đồng thời Bách Hoa Mật vàng óng cũng chậm rãi chảy ra từ cánh tay thon dài của nó.
Ngọc Lâm tán nhân mỉm cười, đợi đến khi kỳ hoa tinh linh thu tay về, trong chén đã có gần một nửa Bách Hoa Mật.
"Xem ra ta và kỳ hoa tinh linh này cũng khá hợp nhau."
Lúc này, kỳ hoa tinh linh trắng nõn mới liếc nhìn Lục Huyền, nó nghiêng đầu, dùng ánh mắt có vài phần tò mò chăm chú quan sát hắn.
"Có lẽ đây là lần đầu ta tới, nên nó thấy hơi lạ mặt." Lục Huyền thầm tìm cho mình một lý do.
"Lục đạo hữu không cần lo lắng, ngươi nhất định sẽ có phần." Lão giả gầy gò không nỡ uống hết phần linh nhưỡng của mình, chỉ khẽ lắc chén linh dịch màu vàng óng đang hơi sóng sánh rồi cất lời an ủi.
Kỳ hoa tinh linh dừng lại một chút, cuối cùng cũng bay đến trước mặt Lục Huyền. Linh dịch vàng óng lại tuôn ra từ cánh tay thon dài, chảy vào trong chén.
"Không tệ, không tệ, đã vượt qua số lượng lão phu nhận được lần đầu rồi." Lão giả gầy gò vừa cười vừa nói. Nhưng rất nhanh, nụ cười trên mặt gã đông cứng lại.
Chỉ thấy Bách Hoa Mật trong chén của Lục Huyền ngày một nhiều thêm, chỉ trong mấy hơi thở, mực linh dịch đã vượt quá một phần ba, rồi đến một nửa, mà tốc độ chảy ra vẫn không hề chậm lại.
Sau khi mực linh dịch vượt quá nửa chén, lão giả và Ngọc Lâm tán nhân lập tức lộ vẻ kinh ngạc, nhưng Bách Hoa Mật vẫn không ngừng tăng lên khiến vẻ kinh ngạc kia lại càng thêm đậm.
"Đầy rồi!"
"Sắp tràn ra ngoài rồi!" Lục Huyền vội nhắc nhở.
Mãi cho đến khi Bách Hoa Mật sắp tràn ra ngoài, kỳ hoa tinh linh mới lưu luyến thu cánh tay thon dài về. Nó thấy vẻ mặt kinh ngạc của Lục Huyền, trên mặt lộ chút ngại ngùng, cúi đầu rồi chậm rãi bay lại gần hắn.
Ngay khi Lục Huyền định lên tiếng cảm ơn, lại thấy một chiếc chén màu xanh biếc khác bay tới.
"Đủ rồi, đủ rồi, đa tạ ngươi!" Hắn vội vàng nói với kỳ hoa tinh linh.
Một ly đầy ắp đã đủ khiến người khác chú ý, nếu kỳ hoa tinh linh này lại rót thêm cho hắn một ly nữa, e rằng ngay cả Bách Hoa cung chủ cũng sẽ có ý kiến. Lúc này, kỳ hoa tinh linh mới chịu thôi, nó nhanh chóng bay vào sâu trong hoa viên.
"Lục đạo hữu, ngươi quả là chân nhân bất lộ tướng!" Lão giả gầy gò ở bên cạnh nhìn chén Bách Hoa Mật ít đến đáng thương của mình, lại so sánh với chén của Lục Huyền, sau đó thấp giọng cảm khái, trong giọng nói có vài phần ghen tị.
Tình huống bất thường của Lục Huyền cũng thu hút không ít sự chú ý của các tu sĩ xung quanh.
"Vị đạo hữu kia vận khí thật tốt."
"Đúng vậy, đây là lần đầu tiên ta thấy kỳ hoa tinh linh rót ra nhiều Bách Hoa Mật như thế!"
"Trong đó có bí mật gì chăng? Chẳng lẽ là do dung mạo của hắn tuấn tú hơn người?"
Ngay khi mọi người còn đang bàn tán, hư ảnh của Bách Hoa cung chủ chậm rãi hiện ra từ một đóa kỳ hoa khổng lồ ở khu vực trung tâm hoa viên.
Hành động bất thường của kỳ hoa tinh linh đã khiến nàng không thể không lên tiếng giải thích, nếu không sẽ khó mà làm hài lòng mọi người, thậm chí còn ảnh hưởng đến danh tiếng của Bách Hoa yến.
"Trong cung, kỳ hoa tinh linh này có tính tình khá cổ quái, tùy hứng, chỉ thích gần gũi với khí tức thanh linh tự nhiên, lại cực kỳ không thích các loại sát khí huyết tinh. Cho nên, người nào vun trồng linh thực càng nhiều, thảo mộc linh khí trên người càng nồng đậm, kinh nghiệm giết chóc càng ít thì càng dễ nhận được sự yêu thích của nó. Xem ra, tình huống của Lục đạo hữu đây có lẽ cũng là như vậy." Hóa thân Bách Hoa Chân Quân mỉm cười, nhìn về phía Lục Huyền.
Lục Huyền vội vàng đứng dậy, chắp tay về phía hóa thân của Chân Quân cùng các vị Kết Đan Chân Nhân khác.
"Hồi bẩm cung chủ, ngày thường kẻ hèn này có gieo trồng không ít linh thực, gần như dồn hết tâm tư vào việc vun trồng. Lại vì bản thân không giỏi đấu pháp nên rất ít khi ra ngoài, chẳng gây ra bao nhiêu sát nghiệt." Hắn mở miệng giải thích đơn giản.