"Hai vị đạo hữu, chắc chắn con Thanh Giác Lôi Hủy này đã thi triển một môn bí pháp tiêu hao sinh cơ nào đó, nó không thể duy trì loại công kích cường độ này trong thời gian dài được. Chỉ cần chúng ta kiên trì thêm một lúc, nó sẽ lộ nguyên hình thôi."
"Ba người chúng ta hợp lực đánh chết nó, sau chuyện này ta nhất định sẽ hậu tạ."
Nghe được câu truyền âm của Kim Nghiêu Chân Quân, dù vẻ mặt của Thanh Vân Chân Quân và Nghê Nguyệt tiên tử không có gì thay đổi, nhưng trong mắt lại lóe lên một tia do dự.
Thật ra, biểu hiện của con Thanh Giác Lôi Hủy trước mắt quá mức bình thường, hoàn toàn không nhìn ra dấu hiệu đang sử dụng bí pháp tiêu hao tiềm lực sinh cơ.
Nếu Lôi Hủy thật sự chỉ còn lại một tia sinh cơ, dù có lôi pháp cấm chế tương trợ, ba tu sĩ Nguyên Anh liên thủ vẫn có thể dễ dàng giải quyết nó. Nhưng sau khi nó đã khôi phục lại trạng thái bình thường thì mọi chuyện lại hoàn toàn khác.
Thanh Giác Lôi Hủy vốn là dị thú thượng cổ, huyết mạch đặc thù, khi ở trạng thái đỉnh phong, thực lực của nó hơn xa Nguyên Anh Chân Quân bình thường. Hiện giờ lại có thêm lôi pháp cấm chế trong tay, nó càng như hổ thêm cánh, thực lực hoàn toàn ngang ngửa với ba người bọn họ.
Muốn giết chết một tồn tại vượt xa bản thân như vậy, chắc chắn phải vận dụng đến trọng bảo, thậm chí nếu không cẩn thận còn có thể bị trọng thương.
Hơn nữa, nếu thực sự liều mạng đến chết với Thanh Giác Lôi Hủy, một khi vận rủi, đòn phản công lúc lâm chung của nó có thể sẽ kéo một trong ba người họ xuống chôn cùng.
Bảo bọn họ chỉ vì một chút thù lao mà phải liều mạng ư? Đúng là suy nghĩ viển vông.
Vừa cân nhắc xong, hai người đều đồng loạt giảm cường độ công kích, chỉ đóng vai trò phụ trợ từ bên cạnh.
Mà Lôi Hủy vốn đã rơi vào thế yếu, nhờ hai món bảo vật Lục Huyền tặng cộng thêm cấm chế lôi pháp mới miễn cưỡng đánh ngang tay với ba người, hiển nhiên không đủ thực lực để giữ chân cả ba.
Sau gần nửa canh giờ chiến đấu, dù trong lòng Kim Nghiêu Chân Quân vô cùng bất mãn, nhưng cũng chỉ có thể hậm hực rời đi.
"Không ngờ tình thế lại thay đổi nghiêng trời lệch đất như vậy."
Mấy người Lục Huyền vẫn luôn đứng ở nơi xa, chuẩn bị sẵn tâm lý tiến vào lãnh địa Lôi Hống Thú, đều vô cùng kinh ngạc. Bọn họ vốn cho rằng sau khi ba người Kim Nghiêu Chân Quân giải quyết Thanh Giác Lôi Hủy, mọi người có thể tiến vào bí cảnh tìm kiếm cơ duyên bảo vật. Nào ngờ, con dị thú thượng cổ vốn đã bước vào giai đoạn suy vong lại trong nháy mắt trở về thời kỳ đỉnh phong, ngược lại còn hung hăng đánh lui ba vị Nguyên Anh Chân Quân.
Điều này khiến mấy vị Kết Đan Chân Nhân có mặt đều tỏ ra lúng túng. Nhìn Thanh Giác Lôi Hủy uy thế ngút trời ở phía xa, trong lòng tất cả đều nảy sinh ý định rút lui.
"Đến Nguyên Anh Chân Quân còn phải rút lui, huống hồ là chúng ta."
"Đi thôi, đi thôi, bí cảnh này không có duyên với chúng ta rồi."
Còn nhớ khi con Thanh Giác Lôi Hủy kia suy yếu, nó đã có thể dễ dàng diệt sát vài vị tu sĩ Kết Đan. Hiện giờ nó vừa khôi phục thời kỳ đỉnh phong, chẳng phải muốn giết bọn họ sẽ dễ như giẫm chết mấy con kiến hay sao?
Mọi người liếc nhìn nhau, sau đó từng người điều khiển kiếm quang, phi thuyền nhanh chóng rời đi. Lục Huyền không chút hoang mang, đi theo phía sau họ.
Không lâu sau, hắn đã bị hai người phía trước bỏ lại. Hắn xòe bàn tay, một con ngươi màu xám trắng lập tức chui ra từ kẽ hở giữa lòng bàn tay. Nó không ngừng xoay tròn, toàn bộ cảnh tượng xung quanh đều hiện ra trong mắt.
Sau khi xác nhận xung quanh không có bóng dáng tu sĩ nào, trên người Lục Huyền tuôn ra một luồng lôi quang màu trắng bạc, hắn dứt khoát thi triển bí pháp lôi độn, tiến vào lãnh địa của Lôi Hống Thú.
Vừa tiến vào, hắn đã thấy những quả cầu sét hình nòng nọc đang chậm rãi di chuyển, hoàn toàn không có uy thế khủng bố như lúc cấm chế bị kích hoạt.
"Hống!"
Một tiếng gầm nhẹ như sấm vang lên, con Lôi Hống Thú dị chủng kia nhanh chóng lao về phía Lục Huyền, trong đôi mắt màu trắng bạc tràn đầy vẻ cảm kích.
"Được rồi, được rồi, không sao rồi. Sau này các ngươi có thể trở lại cuộc sống bình thường." Lục Huyền vuốt chiếc sừng nhọn màu trắng bạc trên đầu nó, cười nói.
Sau khi trấn an Lôi Hống Thú dị chủng, hắn lập tức đứng dậy đi về phía Thanh Giác Lôi Hủy to như ngọn núi nhỏ ở phía xa. Những nơi hắn đi qua, đám Lôi Hống Thú hai bên đều gầm nhẹ với hắn, trong âm thanh ẩn chứa lòng cảm kích sâu sắc.
"Chúc mừng tiền bối đã dẫn dắt tộc Lôi Hống Thú vượt qua kiếp nạn này." Hắn khom lưng cung kính nói với Thanh Giác Lôi Hủy.
"May mà có hai món bảo vật tăng tuổi thọ của ngươi." Thanh Giác Lôi Hủy khẽ than, trong miệng phun ra một tia lôi khí kéo dài.
"Nhất là viên đan dược thất phẩm kia, nó không chỉ giúp sinh cơ trong cơ thể ta khôi phục trạng thái đỉnh phong, mà còn tăng thêm khoảng hai đến ba trăm năm thọ nguyên. Có thể đánh lui ba kẻ kia, công lao của nó rất lớn."
"Tiền bối đừng khách khí." Lục Huyền vội vàng nói, nhìn thân hình của Thanh Giác Lôi Hủy, trong đầu không khỏi nảy ra một ý nghĩ.
"Sau này, không thể tùy tiện tiêu hao Lôi Tử Tinh nữa."
Cũng may, khoảng thời gian trước hắn đã thu thập được gần một ngàn cân Lôi Tử Tinh, cũng không lo sẽ dùng hết.
"Lần này ngươi giúp ta và tộc Lôi Hống Thú giải quyết một vấn đề lớn như vậy, sau này có việc gì cần đến ta, cứ việc mở miệng. Trong vòng hai, ba trăm năm tới, bảo ta đối phó với một hai Nguyên Anh Chân Quân tuyệt đối không thành vấn đề." Thanh Giác Lôi Hủy trầm giọng nói.
"Được, đa tạ tiền bối!" Lục Huyền nghe vậy, cảm giác tiếc nuối vì món bảo vật thất phẩm vừa nhận được đã bị tiêu hao mới vơi đi không ít.
Trong đầu hắn chợt nhớ đến khu dược viên thượng cổ mình từng thăm dò trong Lôi Hải lúc trước. Khi ấy, được Lôi Quỷ Công dẫn dắt, hắn đã tìm được hạt linh chủng Ất Mộc Thanh Lôi Đằng thất phẩm, đáng tiếc thực lực không đủ, không thể đi sâu hơn để thăm dò những hòn đảo nhỏ khác trong dược viên.
Nhưng tình huống bây giờ đã khác, có Thanh Giác Lôi Hủy bên cạnh thì còn nơi nào trong Lôi Hải này mà hắn không thể đến chứ?
"Tiền bối có biết một khu dược viên cổ xưa bên trong Lôi Hải không?" Lục Huyền nhẹ giọng hỏi, sau đó nói cho Thanh Giác Lôi Hủy biết vị trí đại khái của khu dược viên đó.
"Ta chưa từng vào, nhưng cũng có chút hiểu biết về nó, nghe nói bên trong có một tồn tại cường đại đang ngủ say. Sao thế, ngươi muốn vào xem à?"