"So với phù lục thông thường, muốn luyện chế kiếm phù, ngoài yêu cầu kinh nghiệm chế phù phong phú, còn phải có trình độ kiếm đạo cực kỳ tinh thuần." Lục Huyền nhìn tấm Phong Lôi Kiếm phù tam phẩm trong tay, thầm nghĩ.
Hắn nắm giữ vài loại kiếm quyết, nhưng vì đã hấp thu không ít Phong Lôi kiếm ý nên tạo nghệ về 《 Phong Lôi Kiếm Quyết 》 là tinh thâm nhất, vượt xa 《 Khổng Tước Kiếm Kinh 》 hay 《 Thanh Liên Kiếm Kinh 》. Vì vậy, quá trình chế tác Phong Lôi kiếm phù cũng là thứ hắn nắm chắc nhất.
"Xem như sau này ta đã có thêm một nghề mới. Trong tiệm tạp hóa, kiếm phù luôn nằm trong ba món hàng được săn đón nhất suốt một thời gian dài, lúc nào cũng trong trạng thái cung không đủ cầu. Nhưng kiếm phù lại chỉ có thể thu hoạch từ quầng sáng của Dưỡng Kiếm Hồ Lô và Kiếm Thảo, số lượng có hạn."
"Hiện giờ ta đã nắm giữ phương pháp luyện chế kiếm phù, tình hình tất nhiên sẽ khác hẳn trước kia, sau này có thể ổn định cung cấp lượng lớn kiếm phù cao giai. Coi như đã triệt để vang danh cho cửa hàng tạp hóa." Lục Huyền thầm nghĩ rồi lại theo lệ cũ, xòe lòng bàn tay ra.
Một khe hở lập tức xuất hiện, ngay sau đó, một con ngươi màu xám trắng chui ra. Con ngươi không ngừng phản chiếu cảnh tượng bên ngoài, đó là những hình ảnh do Hư Không Yểm Mục đang ngao du quanh động phủ truyền về.
"Ngoài ba mươi dặm, có một tu sĩ Kết Đan trung kỳ am hiểu thuật ẩn nấp, đang dùng linh thức dò xét động phủ của ta."
"Người đến không có thiện ý."
"Ta chỉ muốn yên lặng làm ruộng, tại sao cứ phải đến quấy rầy ta?" Lục Huyền khẽ than.
Lần trước, tại lễ mừng thọ của Lôi Hỏa Tinh Chủ, hắn đã gây ra động tĩnh hơi lớn khi nhận được một hạt linh chủng thất phẩm quý hiếm. Tin tức về món bảo vật này rơi vào tay một linh thực sư không giỏi đấu pháp như hắn lan truyền ra ngoài, chắc chắn sẽ hấp dẫn không ít tu sĩ đến ngấp nghé.
Trong động phủ của hắn có khá nhiều linh thực thất phẩm, ngay cả lúc hắn nhận được Thương Long Mộc cũng có tu sĩ bên ngoài chứng kiến, huống chi là Song Sinh Bạch Liên, dùng hai chữ "vạn chúng chú mục" cũng không đủ để hình dung tình cảnh của hắn hiện giờ.
Dưới tình huống như vậy, việc các tu sĩ khác nảy sinh lòng tham cũng là lẽ thường tình.
Lý do rất đơn giản, dù bọn họ có liều mạng tiến vào một bí cảnh cỡ lớn, cũng chưa chắc nhận được một món bảo vật ngũ phẩm hay lục phẩm, còn thất phẩm lại càng là vạn người không có một. Trong khi đó, động phủ của Lục Huyền lại rõ ràng có bảo vật thất phẩm, làm sao những tu sĩ khác có thể cưỡng lại sự hấp dẫn này?
Dù trước đó Lôi Hỏa Chân Quân và gia chủ Mộc gia đã lên tiếng răn đe, nhưng trời cao hoàng đế xa, vẫn không ngăn được có kẻ bí quá hóa liều.
"Cuối cùng vẫn là thực lực chưa đủ."
Dù trên người Lục Huyền có rất nhiều bảo vật quý hiếm, cũng như nắm giữ nhiều loại công pháp thần thông cường đại, nhưng với tính cách luôn cẩn trọng, trong lòng hắn không khỏi có chút lo lắng.
"Không sao, nếu không đủ thì lấy quầng sáng bù vào." Hắn nhìn đám linh thực đang phát triển tươi tốt trong linh điền, khẽ mỉm cười.
Tin tức trong động phủ của Lục Huyền có linh thực thất phẩm đã lan ra ngoài, điều hắn có thể làm chỉ là nâng cao thực lực của mình hơn nữa, để tránh bị các tu sĩ lòng mang ác ý bên ngoài dòm ngó.
"Cách duy nhất để gia tăng thực lực trên diện rộng trong thời gian ngắn chính là thúc chín những loại linh thực cao giai từ lục phẩm trở lên."
"Sau khi dùng Thần Mộc Thanh Hồ thúc giục Thiên Nguyên quả, linh khí bên trong đã tiêu hao hơn phân nửa. Dù mấy năm nay đã tích lũy được không ít, nhưng đối với phần lớn linh chủng lục phẩm trong động phủ hiện tại, chút linh khí này vẫn không đủ để thúc chín chúng."
"Mấy gốc thất phẩm lại càng không cần phải nói."
Ý niệm lóe lên trong đầu, Lục Huyền không ngừng suy tư xem nên thúc chín gốc linh thực cao giai nào.
"Hiện tại, trong linh điền tại Lôi Hỏa tinh động, có ba gốc linh thực lục phẩm đã tiến vào giai đoạn trưởng thành, lần lượt là Tọa Phật Liên, Cửu Nho Bảo Thụ và Nguyên Từ Linh Mộc."
"Trong số đó, tuy ta nhận được Nguyên Từ Linh Mộc sớm nhất, nhưng vì mãi không tìm được Nguyên Từ Linh Quáng nên nó lại được trồng muộn nhất."
"Cửu Nho Bảo Thụ, quầng sáng bảo vật từ nó chắc chắn có liên quan lớn đến Nho đạo, nhưng vấn đề là điều kiện bồi dưỡng của nó rất đặc biệt, nếu trực tiếp bỏ qua một khoảng thời gian, không để văn khí tẩm bổ, chỉ e sẽ ảnh hưởng đến phần thưởng bên trong quầng sáng."
Lục Huyền âm thầm cân nhắc hồi lâu, cuối cùng quyết định thúc chín gốc Tọa Phật Liên lục phẩm từng nhận được trong buổi đấu giá của Hải Lâu thương hội. Nghĩ là làm, thân hình hắn hóa thành một vệt sáng, bay đến trước gốc Tọa Phật Liên.
Chỉ thấy trên đài sen rộng lớn có một đóa sen vàng đang lẳng lặng nở rộ, trong luồng Phật quang lưu chuyển dường như có hư ảnh một chú tiểu đang ngồi giữa đóa sen vàng óng. Thân hình tuy vô cùng mơ hồ, nhưng đứng bên ngoài vẫn có thể cảm nhận được Phật tính cực kỳ mãnh liệt tỏa ra từ người nó, chỉ cần nhìn vào cũng khiến tâm thần người ta trở nên an nhiên tĩnh tại.
"Thanh Bình, thúc chín nó cho ta!" Lục Huyền lấy chiếc bình nhỏ màu xanh từ trong túi trữ vật ra, dùng linh thức điều khiển nắp bình bật mở, sau đó từng luồng thảo mộc linh khí tinh thuần đồng loạt tuôn ra, rót vào đóa sen vàng óng.
Sau khi được thảo mộc linh khí tinh thuần rót đầy, đài sen đột nhiên tỏa ra vạn đạo hào quang vàng rực. Dường như chú tiểu bên trong vô cùng hoạt bát hưng phấn, nó không ngừng làm ra những động tác ngây thơ đáng yêu, để lộ ra vô vàn Phật tính giữa đóa sen vàng.
"Thành công rồi!"
Lục Huyền nhìn thanh tiến độ trong suốt bên dưới Tọa Phật Liên đang tăng lên với tốc độ mắt thường có thể thấy, chờ đến khi nó được lấp đầy, hắn mới dừng việc rót thảo mộc linh khí vào.
"Chỉ còn lại một chút thảo mộc linh khí dưới đáy bình." Linh thức của hắn tiến vào Thần Mộc Thanh Hồ dò xét một chút, sau đó lập tức thu món dị bảo này vào Thao Trùng Nang.
Mặc dù Thiên Nguyên Quả và Tọa Phật Liên đều là linh chủng lục phẩm, nhưng khi dùng Thần Mộc Thanh Hồ để thúc chín, một cây vừa mới gieo trồng không lâu và một cây đã tiến vào giai đoạn trưởng thành, lượng thảo mộc linh khí tiêu hao đương nhiên chênh lệch rất lớn.