Lục Huyền và hóa thân Lăng Cổ nhìn nhau, linh lực khẽ động, khí tức của hắn liền được che giấu hoàn toàn, còn hóa thân thì bay ra ngoài động phủ.
Thông qua cảm ứng với hóa thân, Lục Huyền thấy một lão giả cao gầy mang khí chất âm trầm. Lão mặc một bộ y phục màu trắng nhợt, trên áo là vô số âm hồn đang kêu rên, oán khí ngút trời.
“Âm Khốc đạo hữu.” Lăng Cổ mặt không đổi sắc, khẽ gật đầu với lão giả.
“Quả nhiên Lăng đạo hữu đang ở trong động phủ.” Lão giả cao gầy nở một nụ cười cứng ngắc, định tiến vào động phủ nhưng Lăng Cổ vẫn đứng chắn ở lối vào trận pháp, không hề nhúc nhích.
Lão giả nén giận, bước chân vừa giơ ra lại phải thu về.
“Tại hạ nghe nói dạo trước Lăng đạo hữu đã từ Quỷ Thành trở về bình an vô sự?”
“Ừm.” Lăng Cổ khẽ đáp.
“Quả nhiên là vậy, không ngờ thực lực của Lăng đạo hữu lại mạnh đến thế, vào Quỷ Thành rồi mà vẫn có thể toàn mạng trở về.” Lão giả cao gầy lộ vẻ kinh ngạc, ánh mắt nhìn Lăng Cổ lại thêm mấy phần kiêng dè.
“Xem ra lời đồn không phải là giả, tán tu lai lịch thần bí này dùng thực lực Kết Đan sơ kỳ đã dễ dàng đánh bại hai tu sĩ Kết Đan trung kỳ, thậm chí còn khiến một người trong đó hình thần câu diệt…” Lão giả thầm nghĩ.
“Lăng đạo hữu, gần đây ở sâu trong bí cảnh tầng thứ năm của Phong Uyên Tinh Động có bóng dáng tà ma xuất hiện. Ta và mấy vị đạo hữu muốn liên thủ đi thăm dò, săn giết tà ma, không biết Lăng đạo hữu có hứng thú không?” Lão giả nói thẳng mục đích của mình.
“Không. Âm Khốc đạo hữu hãy tìm người khác đi, tại hạ cần bế quan khổ tu, xin thứ cho không thể tiếp được.” Lăng Cổ lạnh lùng đáp, nói xong liền xoay người bước vào trong trận pháp rồi biến mất, để lại lão giả đứng ngẩn ra với vẻ mặt kinh ngạc.
“Không ngờ xưa nay ta luôn lấy việc giúp người làm vui mà hóa thân lại gây ra hung danh lớn đến vậy.” Lục Huyền ở trong động phủ lặng lẽ quan sát tình hình bên ngoài, không nhịn được bật cười.
Có lẽ do kiêng dè thực lực của hóa thân Lăng Cổ nên dù bị đối xử vô lễ như vậy, lão giả cao gầy cũng không hề tỏ ra bất mãn. Lão chỉ cười khổ một tiếng rồi đành rời đi.
Lục Huyền đợi hóa thân trở về bên cạnh rồi lại cúi đầu trầm ngâm. Thái độ từ chối dứt khoát của hóa thân ban nãy tất nhiên là xuất phát từ ý của hắn. Hắn cho phép hóa thân tìm cơ hội thích hợp để đi thăm dò bí cảnh, tìm kiếm cơ duyên bảo vật, nhưng không có nghĩa là cho phép hóa thân tùy tiện đi khắp nơi.
Theo hắn thấy, tuy việc tham gia vào sự kiện tà ma xâm nhập lần này có khả năng nhận được đại cơ duyên, đại bảo vật, nhưng nguy hiểm cũng không hề nhỏ, chỉ một chút sơ sẩy là sẽ chết trong tay tà ma.
Trước mắt hắn chỉ có một hóa thân Thánh Anh Quả này, phải dùng một cách tiết kiệm nhất có thể. Đương nhiên, hắn vẫn giữ thái độ tích cực với chuyện hóa thân ra ngoài thăm dò bí cảnh. Có hắn đứng sau cung cấp vô số bảo vật quý hiếm và công pháp thượng đẳng, thực lực của hóa thân đã trở nên vô cùng mạnh mẽ, gần như có thể ứng phó với hầu hết tình huống phát sinh trong các bí cảnh.
Mà trên thực tế, ngay cả khi hóa thân mất đi, cũng không gây tổn thất gì quá lớn cho Lục Huyền, không đến mức thương cân động cốt. Tâm thần và linh thức của hắn tuy sẽ bị tổn thương đôi chút, nhưng chỉ cần một thời gian tĩnh dưỡng là có thể khôi phục như cũ.
Bản thân hắn dù rất ít khi ra ngoài thăm dò bí cảnh, nhưng cũng biết có những lúc thân bất do kỷ, có một hóa thân làm thay là tốt lắm rồi.
Tuy hiện giờ trong tay hắn đang có một khối tài sản khổng lồ, dù dùng linh thạch đập người cũng có thể lấy được linh chủng và bảo vật liên quan, nhưng linh thạch không phải vạn năng, nhất là với những loại linh chủng cao giai, linh tuyền linh nhưỡng chỉ có thể gặp chứ không thể cầu.
Có một số bảo vật không thể không tự mình đi thu hoạch.
Qua chuyện này, có thể thấy rõ sự cần thiết của hóa thân đối với Lục Huyền. Đương nhiên, quan trọng nhất là hóa thân có thể gánh vác việc gieo trồng một phần linh thực tà dị thay hắn. Trong lòng suy tính xong, hắn lại một lần nữa tiến vào linh điền âm phủ tràn ngập âm khí.
Vừa bước vào, một luồng âm khí nồng đậm đã ập thẳng vào mặt, tiếng âm hồn oán niệm rên rỉ, tiếng nhai nuốt huyết nhục, tiếng xương cốt ma sát vào nhau vang lên không dứt bên tai.
Lục Huyền đã quen nên không hề có biểu cảm gì, thản nhiên đi dạo trong linh điền âm phủ. Quả cầu thịt tung tăng nhảy đến trước mặt hắn, lớp da thịt trên người nó co rúm lại, để lộ ra từng cái miệng quái dị ẩn bên trong.
“Nhục Linh Thần sắp đột phá đến cấp Họa rồi, hẳn là đến lúc đó ta sẽ nhận được phần thưởng không tệ.” Lục Huyền cảm nhận được khí tức ngày càng mạnh mẽ của quả cầu thịt, thầm nghĩ.
Tốc độ trưởng thành của con tà ma cấp Tai này vô cùng khủng bố, chẳng mấy chốc đã có thực lực gần bằng Kết Đan Chân Nhân, nhưng ở trước mặt Lục Huyền – người có thể thu hoạch vô số phần thưởng từ quầng sáng – nó vẫn chỉ là một tồn tại bình thường.
Hắn lấy ra một miếng huyết nhục tươi mới ném cho quả cầu thịt, đang định đứng dậy đi xem xét đám linh thực tà dị khác thì mu bàn chân đột nhiên truyền đến cảm giác khác thường.
Hắn cúi đầu nhìn, chỉ thấy một tấm da người tuyệt đẹp đang dán chặt vào chân mình, chậm rãi cựa quậy, vừa như đang quyến rũ, lại vừa như muốn hòa làm một với hắn.
“Diễm Thi Bì có đủ da để hấp thu nên tốc độ phát triển cũng không tệ.” Lục Huyền nhẹ nhàng hất chân, Diễm Thi Bì lập tức bị đá văng sang một bên, ngoan ngoãn cắm rễ trong U Nê Nhục.
Bên cạnh đó, Tổ Quan Mộc đã cao hơn hai thước, thân cây thon dài trông hệt như một cỗ quan tài tinh xảo được dựng đứng, không ngừng tỏa ra âm khí dày đặc.
Cách đó không xa, một tia máu tươi từ trong vũng máu bắn vọt ra, nhưng lại bị Lục Huyền dùng linh thức dễ dàng chặn lại. Ngay sau đó, vô số tia máu khác như mưa rền gió dữ, che trời lấp đất ùn ùn ập tới. Huyết Tuyền Bạng Mẫu ẩn mình dưới tầng nước nông của ao máu, từ khe hở giữa hai mảnh vỏ, những tia máu liên miên không dứt bắn vọt ra ngoài.
Lục Huyền ung dung né tránh, lại lấy mấy bình tinh huyết Giao Long từ trong túi trữ vật đổ thẳng vào ao máu cho nó.
Càng đi sâu vào trong, mùi thịt nồng nặc càng xộc đến. Trên cành của Hương Nhục Chi dường như đã ngưng kết thành một vòng huyết nhục kỳ dị, trông như những cánh tay vắt ngang trong linh điền, mùi thịt quái dị lan tỏa, khiến người ta không khỏi nảy sinh cảm giác muốn ăn tươi nuốt sống nó.