Virtus's Reader
Các Ngươi Tu Tiên, Ta Làm Ruộng

Chương 1121: CHƯƠNG 1121: LUÔN CÓ TÀ TU MUỐN HẠI TA!

Khoảng thời gian tiếp theo, ngày nào Lục Huyền cũng tỉ mỉ chăm sóc quả cầu thịt và lẳng lặng chờ đợi ngày con tà ma cấp Tai này đột phá.

Hôm đó, trong lúc hắn đang chăm bón đám linh thực trong linh điền thì có một tu sĩ đến cửa bái phỏng.

“Lăng đạo hữu, ngưỡng mộ đại danh đã lâu, hôm nay ngẫu nhiên đi ngang qua nên đến bái phỏng đạo hữu.” Người tới là một thanh niên cao lớn, trước ngực đeo một chuỗi xương sọ tinh xảo, gò má nhô cao như muốn đâm rách da, có tu vi Kết Đan trung kỳ.

“Đạo hữu là?” Giọng Lăng Cổ khàn khàn, thản nhiên hỏi.

“Tại hạ là Nhiếp Trì của Bạch Cốt Cung.” Gã thanh niên cười đáp.

Lăng Cổ thản nhiên gật đầu.

Gã thanh niên đã biết tính cách của vị tu sĩ không rõ lai lịch này từ lâu nên cũng không mấy bận tâm đến thái độ lạnh nhạt của đối phương, chỉ lơ đãng nói: “Lăng đạo hữu, Bạch Cốt Chân Quân của Bạch Cốt Cung đánh giá đạo hữu rất cao, gần đây ngài dự định tổ chức một buổi Vạn Cốt đại hội, mời các Chân Quân, Chân Nhân ở Phong Uyên Tinh Động và những nơi khác cùng tới tham dự. Vì ngưỡng mộ đại danh của Lăng đạo hữu đã lâu nên ta đến dâng thiếp mời cho đạo hữu.”

“Lăng đạo hữu không mời tại hạ vào trong ngồi một lát sao?” Gã thanh niên nói xong thì khẽ nhướng mày, dường như đã bị Lăng Cổ khơi dậy tính cách ngang ngược trong lòng.

Lăng Cổ khẽ gật đầu: “Mời Nhiếp đạo hữu vào trong.”

Sâu bên trong động phủ, khí tức của Lục Huyền đã hoàn toàn được che giấu, lúc này hắn đang trầm tư.

“Bạch Cốt Cung... Bạch Cốt Chân Quân... Tốt nhất là không nên đắc tội.”

Hắn còn nhớ, lúc vừa mới tiến vào Phong Uyên Tinh Động, qua lời của tên tiểu cốt tu kia, hắn đã biết Bạch Cốt Cung được xem như một thế lực khổng lồ ở tầng thứ năm này, ngay cả Phong Uyên Tinh Chủ khi gặp Cung chủ Bạch Cốt Cung cũng phải đối đãi lễ phép, nhún nhường ba phần. Bởi vậy khi thấy gã thanh niên đưa ra lời mời, hắn mới âm thầm ra lệnh cho Lăng Cổ đồng ý.

Hai người đi vào ngoại viện, Nhiếp Trì liếc mắt nhìn phía sau động phủ đang bị trận pháp cấm chế che giấu kín mít nhưng cũng không cố ý nhìn trộm.

“Nhiếp đạo hữu, mời.” Lăng Cổ bưng linh quả linh trà tới, thản nhiên nói.

“Đa tạ Lăng đạo hữu.” Gã thanh niên vội vàng nhận lấy, tỏ vẻ cảm kích.

Hai người ngồi trò chuyện với nhau, nhưng chủ yếu vẫn là gã thanh niên nói, còn hóa thân Lăng Cổ chỉ thỉnh thoảng đáp lại vài câu.

Lục Huyền lẳng lặng đợi ở phía sau, nhìn Nhiếp Trì thưởng trà ở nơi xa, trong lòng bất chợt nảy ra một ý nghĩ, tâm thần hắn khẽ dừng lại trên người đối phương.

“Hử?” Hắn khẽ kêu lên một tiếng, không ngờ trong đầu lại có một ý niệm hiện lên.

Bí Ma, Thiên Ma ngoại vực, hành tung quỷ dị, nắm giữ Bí Ma Phân Hóa Thuật, có thể xâm chiếm nhục thân của mục tiêu một cách vô thanh vô tức, đồng hóa thần hồn và tâm trí, nhìn qua không khác gì người thường.

“Tu sĩ Bạch Cốt Cung ở ngoại viện kia không chỉ là một gã tà tu mà còn là một con Thiên Ma ngoại vực?” Trong lòng Lục Huyền vô cùng kinh ngạc. Hắn chậm rãi ổn định tâm trạng, lẳng lặng suy nghĩ đối sách.

“Không ngờ đám tà ma kia đã xâm lấn đến tận đây rồi sao? Hay là đối phương đã trở thành tay sai của tà ma từ trước? Thôi được, không cần biết sự thật là gì, việc quan trọng nhất trước mắt là nên xử lý chuyện này thế nào.”

Lục Huyền liếc qua gã thanh niên đang trò chuyện với Lăng Cổ, trong lòng dấy lên sát ý mãnh liệt.

“Giết hay giữ lại đây? Dù sao hắn cũng là người đại diện của Bạch Cốt Cung, nếu một người như vậy chết trong động phủ của hóa thân, chắc chắn sẽ không dễ giải thích. Chỉ cần hắn không có hành vi gì ảnh hưởng đến chuyện làm ruộng của hóa thân thì tạm thời có thể giữ lại cái mạng nhỏ cho hắn.” Suy nghĩ trong lòng hắn dần dần nghiêng về một phía.

“Ngoài ra, ta cũng phải để ý xem, chỉ có kẻ này bị Thiên Ma xâm nhập hay toàn bộ Bạch Cốt Cung đều đã bị xâm chiếm. Nếu là vế sau thì rất có thể Vạn Cốt đại hội sắp tới sẽ ẩn chứa vô vàn hung hiểm.” Lục Huyền âm thầm suy tính, trong lòng đã nghĩ tới tình huống xấu nhất.

Lăng Cổ đã nhận thiếp mời, nhưng đến lúc đó vẫn có thể đổi ý, tùy tiện tìm một lý do là được.

“Hầu hết khách khứa được Bạch Cốt Cung mời đến đều là đám tà tu trong Phong Uyên Tinh Động, mười kẻ thì ít nhất cũng có chín kẻ tay đã nhuốm vô số máu tươi, bớt đi một số người lại là có lợi cho Tu hành giới. Ta không cần phải tự mình đi tìm phiền phức, suy nghĩ cho sự an toàn của bọn họ làm gì.” Lục Huyền cũng không định nhúng tay vào vũng nước đục này.

Nếu chuyện này xảy ra ở Lôi Hỏa Tinh Động, đám tu sĩ rơi vào vòng nguy hiểm lại có giao tình không tệ với hắn, có lẽ hắn sẽ nghĩ cách nhắc nhở Thiên Tinh Động một tiếng, nhưng chuyện ở Phong Uyên Tinh Động thì khác. Là một linh thực sư vốn thích giúp người, rất ít tạo ra sát nghiệt, hắn còn ước gì đám tà tu trên thế gian càng ít càng tốt.

“Lăng đạo hữu, Nhiếp mỗ còn có việc trong người, không tiện ở lại lâu. Đợi đại hội diễn ra, sẽ cùng đạo hữu giao lưu sâu hơn, đạo hữu nhớ tới tham dự đúng giờ đấy.” Gã thanh niên đứng dậy nói với Lăng Cổ.

“Nhất định.” Lăng Cổ mặt không đổi sắc, trả lời ngắn gọn.

“Thứ cho ta không tiễn xa được.” Lăng Cổ chắp tay nói với Nhiếp Trì.

Chờ đến khi bóng dáng Nhiếp Trì hoàn toàn biến mất, Lăng Cổ lại vội vàng mở hai đại trận pháp phòng hộ ra.

“Ở trong Phong Uyên Tinh Động đúng là không yên ổn, luôn có tà tu muốn hại ta.” Lục Huyền thở dài.

“Nhìn theo một góc độ khác thì luôn có tà tu chủ động dâng mình tới cửa làm phân bón cho ta.” Khóe miệng hắn khẽ nhếch lên.

Tầng thứ năm của Phong Uyên Tinh Động cực kỳ rộng lớn, nơi này có không ít tà tu cảnh giới Kết Đan, thậm chí là cảnh giới Nguyên Anh sinh sống, xung quanh còn có rất nhiều bí cảnh lớn nhỏ.

Bạch Cốt Cung và động phủ của hắn cách nhau rất xa, chỉ cần bọn họ không chủ động tìm đến tận cửa thì kể cả khi đám tà ma kia gây ra đại hỗn loạn ở nơi đó, cũng không thể ảnh hưởng đến hóa thân Lăng Cổ ở bên này, cách xa chúng mấy nghìn dặm được.

Lục Huyền đã có quyết định, hắn cẩn thận dặn dò Lăng Cổ một phen, sau đó lại tiếp tục quá trình chăm bón linh thực, chăn nuôi Nhục Linh Thần và Huyết Tuyền Bạng Mẫu.

Hôm đó, đột nhiên trong lòng hắn có cảm giác khó tả, linh thức lập tức tập trung vào quả cầu thịt. Chỉ thấy quả cầu thịt bình thường vốn cực kỳ hoạt bát, nhảy nhót khắp nơi, nhưng hôm nay lại tỏ ra khác thường, nó cứ đứng im tại chỗ không nhúc nhích, toàn thân tản ra mùi huyết tinh nồng đậm.

Thân hình Lục Huyền lóe lên, đã xuất hiện trước mặt Nhục Linh Thần.

Dưới sự cảm nhận của tâm thần, hắn lập tức phát hiện nỗi khát khao huyết nhục đang trào dâng mãnh liệt từ quả cầu thịt, thậm chí càng lúc càng nồng đậm.

“Huyết nhục! Huyết nhục! Huyết nhục!” Nó truyền đến từng tia ý niệm muốn nuốt chửng huyết nhục cho thỏa thê.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!