Lục Huyền nín thở vì hồi hộp, đoạn nhẹ nhàng đưa tay chạm vào mặt ngoài của quầng sáng. Trong khoảnh khắc, quầng sáng lặng lẽ vỡ tan, vô số đốm sáng li ti bay vút lên rồi nhanh chóng ngưng tụ thành một dải sông ánh sáng, tràn vào cơ thể Lục Huyền.
Cùng lúc đó, một ý niệm chợt lóe lên trong đầu hắn.
Thu hoạch một trái Ngũ Hành Huyễn Quả ngũ phẩm, nhận được bảo vật Thiên Huyễn Cấm Pháp (Thượng quyển).
Ý niệm vừa dứt, một luồng thông tin khổng lồ lập tức tràn vào đầu hắn. Từng đạo cấm chế huyền ảo, từng trận pháp phức tạp lướt qua như đèn kéo quân. Lục Huyền đứng yên tại chỗ, một lúc lâu sau mới tiêu hóa và hấp thu hết những thông tin vừa xuất hiện. Nhờ vậy, hắn cũng đã hiểu rõ chi tiết về phần thưởng nhận được từ quầng sáng.
Thiên Huyễn Cấm Pháp (Thượng quyển) là pháp môn chân truyền của Thiên Huyễn Tông, bên trong ghi lại vô số cấm chế, cách bố trí trận pháp cùng phương pháp phá giải...
“Lại là pháp môn chân truyền của một đại tông trong Tu Hành giới. Ta cũng không nhớ nổi mình đã thu được bao nhiêu bí mật bất truyền của các đại tông môn nữa rồi. Coi như là học được sở trường của trăm nhà. May mà ta vốn cẩn thận, nếu không một khi bại lộ, dù có trăm cái miệng cũng khó mà giải thích.” Lục Huyền khẽ cười.
“Tiếc là chỉ có Thượng quyển, phần tinh túy nhất hẳn nằm ở Hạ quyển. Nhưng cũng tốt, có thể tu luyện tuần tự, chờ sau này có được Hạ quyển rồi bổ sung cũng không muộn.” Hắn thầm nghĩ.
Trước đó, hắn đã cải tiến được tổng cộng bốn gốc Ngũ Hành Huyễn Quả, phải chờ thêm một thời gian nữa ba gốc còn lại mới hoàn toàn trưởng thành.
Lục Huyền từng có được phương pháp ngưng chủng Ngũ Hành Quả tứ phẩm từ Thiên Kiếm Tông. Tuy Ngũ Hành Huyễn Quả có phẩm giai cao hơn nhưng xét cho cùng, cả hai vẫn chung một gốc, có nhiều điểm tương đồng để tham khảo. Cộng thêm việc Lục Huyền sở hữu dị năng có thể nắm rõ tình trạng của linh thực bất cứ lúc nào, nên hắn rất tự tin mình sẽ tìm ra được phương pháp ngưng kết linh chủng của Ngũ Hành Huyễn Quả.
Số Ngũ Hành Huyễn Quả còn lại chưa trưởng thành, nhưng đã có linh thực khác chín muồi. Lục Huyền đi tới một mảnh linh điền trải đầy cát sỏi màu trắng bạc. Trên bề mặt lớp cát sỏi, từng tia lôi quang không ngừng luân chuyển, đây là thứ hắn mang về từ lôi trì trong dược viên thượng cổ, vừa hay có thể dùng để vun trồng các loại linh thực thuộc tính Lôi.
Trong linh điền, ba mươi gốc Lôi Bạo Liên tứ phẩm đều đã nở rộ những đóa hoa màu trắng bạc. Quanh cánh hoa, vô số tia chớp li ti giăng xuống. Vô số tia chớp hội tụ thành một thác nước sấm sét. Lôi quang trút xuống, bắn ra những đốm sáng trắng xóa.
Đương nhiên Lục Huyền biết rõ, cảnh tượng kỳ dị này ẩn chứa hung hiểm đến nhường nào. Hắn hết sức cẩn thận tiến lại gần Lôi Bạo Liên, chỉ sợ một cử động nhỏ cũng khiến thác nước sấm sét vốn không ổn định kia lập tức bạo phát.
Nhớ lại, hắn từng bỏ ra cái giá không nhỏ để nhờ thương hội thu thập ba mươi gốc Lôi Bạo Liên này, mục đích chính là để có thêm cơ hội mở ra Tru Tà Linh Lôi từ quầng sáng. Tru Tà Linh Lôi có hiệu quả khắc chế bẩm sinh đối với yêu ma tà vật. Một sợi linh lôi có lẽ không gây ra bao nhiêu thương tổn cho đám yêu ma cấp cao, nhưng mười sợi, trăm sợi, thậm chí là nghìn sợi thì lại khác.
Lục Huyền có ý định tích lũy thêm nhiều linh lôi. Hiện giờ trong tay hắn đã có hai mươi mốt sợi, một khi thu hoạch ba mươi gốc Lôi Bạo Liên trước mắt, ít nhất cũng có thể mở ra thêm khoảng mười mấy sợi nữa.
Sau khi xem xét cẩn thận, hắn phát hiện có hai gốc Lôi Bạo Liên đã hoàn toàn trưởng thành.
Lục Huyền cẩn thận đào hai gốc Lôi Bạo Liên lên, lấy ra ba hạt sen từ đóa hoa, tâm niệm vừa động, Lôi Long Hống đã hóa thành một luồng sáng trắng bạc, vọt tới trước mặt hắn.
“Nào, hạt sen Lôi Bạo Liên tươi đây.” Lục Huyền ném hạt sen màu trắng bạc vào miệng Lôi Long Hống. Lôi Long Hống nuốt chửng lấy, bộ lông trắng bạc trên người nó khoan khoái xù lên, trên đỉnh đầu có lôi quang giáng xuống, thanh thế kinh người.
Nếu để các tu sĩ khác biết Lục Huyền trồng Lôi Bạo Liên tứ phẩm chỉ để lấy hạt sen nuôi linh thú như vậy, không biết họ sẽ ghen tị đến mức nào.
Lục Huyền để Lôi Long Hống ở một bên tiêu hóa linh lực trong hạt sen, còn mình thì lóe lên, đồng thời chạm vào hai quầng sáng màu trắng vừa lặng lẽ xuất hiện. Hai quầng sáng hai bên trái phải lặng lẽ vỡ tan như pháo hoa, vô số đốm sáng bay lượn khắp trời rồi nhanh chóng ngưng tụ thành hai dải sông ánh sáng, chui vào cơ thể hắn.
Thu hoạch một gốc Lôi Bạo Liên tứ phẩm, nhận được Lôi Cực Độn Phù ngũ phẩm.
Thu hoạch một gốc Lôi Bạo Liên tứ phẩm, nhận được bảo vật Tru Tà Linh Lôi.
Ý niệm vừa hiện lên, hai món bảo vật đã xuất hiện trước mặt Lục Huyền.
Một tấm phù lục màu trắng bạc, bề mặt có vô số tia sét li ti không ngừng luân chuyển, chính là Lôi Cực Độn Phù ngũ phẩm vừa được bán đấu giá, giá cuối cùng của nó lên tới 8 vạn 8 nghìn linh thạch hạ phẩm. Không ngờ nhanh như vậy, hắn đã mở ra một tấm mới từ quầng sáng của Lôi Bạo Liên.
Lục Huyền khẽ lắc đầu, ánh mắt lại nhìn về phía món bảo vật còn lại. Chỉ thấy một tia linh lôi màu vàng kim chói lọi, tỏa ra ánh sáng thuần khiết tựa như có thể quét sạch mọi dơ bẩn trên thế gian, đang lơ lửng trước mặt hắn.
“Một tấm Lôi Cực Độn Phù, một sợi Tru Tà Linh Lôi, đều là những vật phẩm bình thường, không có gì đặc biệt.” Lục Huyền đơn giản đánh giá.
Sau khi thu hoạch hai gốc Lôi Bạo Liên, hắn lại tiếp tục đi chăm sóc các linh thực khác.
Hôm đó, một vị tu sĩ quen biết ở gần mời hắn đến động phủ tham dự một buổi tụ họp. Hắn vốn có nguyên tắc vui vẻ giúp người, rộng đường kết giao. Hơn nữa, việc kết bạn với các tu sĩ cũng là một cách để hắn có được linh chủng mới và thuận tiện nghe ngóng tin tức trong Tu Hành giới. Vì vậy, hắn không chút do dự mà nhận lời.
“Gần đây, việc tuần tra trong Lôi Hỏa Tinh Động dường như đã được tăng cường, xem ra tình hình không mấy lạc quan.” Trên đường đến động phủ của đối phương, Lục Huyền nhạy bén phát hiện đám hộ vệ tuần tra trong Lôi Hỏa Tinh Động đã đông hơn nên thầm cảm thán.
Tu sĩ tới tụ họp không nhiều, chưa đến mười người. Tất cả đều là người Lục Huyền quen biết, chỉ là giao tình không sâu, mới gặp mặt vài lần.
Mọi người tụ họp lại, bắt đầu trao đổi những tin tức mới nhất trong Tu Hành giới.