“Yêu Quỷ Đằng quả là xấu tính, lại định mê hoặc đám tiểu tinh linh ngây thơ của ta tiến vào rừng Mê Tiên Đào.” Lục Huyền nhìn những dây leo đang vươn mình bên cạnh chướng khí màu phấn hồng, không khỏi cười mắng một câu.
Sau khi trở lại động phủ, hắn lại tiếp tục cuộc sống của một linh thực sư, nếp sống đã theo hắn suốt mấy chục năm. Mỗi ngày đều bồi dưỡng linh thực, chăn nuôi linh thú, lúc nhàn rỗi thì tu luyện các loại thần thông, công pháp mở ra từ quầng sáng.
…
Chớp mắt đã qua ba tháng.
Trong khoảng thời gian này, Lục Huyền không hề tiến vào bí cảnh để săn giết tà ma theo lời kêu gọi của các đại Tinh Động mà gần như chỉ ở trong động phủ, sống một cuộc đời tách biệt của một linh thực sư chân chính.
Sau khi cố ý hỏi thăm, hắn mới biết ngày càng có nhiều tu sĩ bỏ mạng vì đi săn giết tà ma, thậm chí trong số những người xấu số ấy còn có người hắn quen biết, dĩ nhiên cũng chỉ là quan hệ sơ giao. Khi biết đối phương bất hạnh chết trong tay tà ma, hắn không khỏi tiếc nuối vài câu, sau đó tâm trạng lại bình ổn như thường.
Nào ngờ, cuối cùng hắn vẫn nhận được một tin dữ.
Hôm ấy, lúc hắn đang bồi dưỡng linh thực, đột nhiên một tấm phù lục truyền tin màu xanh biếc bay đến bên ngoài động phủ, tiếng rung vù vù thu hút sự chú ý của Lục Huyền.
“Phù lục truyền tin riêng của Ngọc Lâm tán nhân.” Lục Huyền mừng thầm, lập tức dùng linh thức dẫn tấm phù lục đến bên cạnh mình rồi dùng linh lực kích hoạt.
Bên trong truyền đến một giọng nói có vẻ hơi mệt mỏi: “Lục đạo hữu, tại hạ là Ngọc Lâm tán nhân đây. Dạo trước ta vẫn luôn ở trong bí cảnh nên gần đây mới thấy phù lục của đạo hữu, mong đạo hữu thứ lỗi. Nhìn chung ta không có gì đáng ngại, chỉ là lần trước săn giết tà ma bị chút thương nhẹ, để lại di chứng. Nhưng Vương đạo hữu thì bất hạnh quá, hai chúng ta vì muốn nhanh chóng đổi lấy một món bảo vật ngũ phẩm mơ ước nên đã gia nhập một đội ngũ săn giết tà ma, rong ruổi suốt một thời gian dài không ngừng nghỉ. Không may đã đụng độ mấy con tà ma cao giai, sau khi dốc toàn lực chạy trốn chỉ có ta và hai đạo hữu khác giữ được mạng, còn Vương Tuế Hoài đạo hữu đã bỏ mạng trong lúc bị tà ma truy sát.”
“Vương đạo hữu đã chết rồi ư?” Lục Huyền lộ vẻ phức tạp, trong lòng trăm mối ngổn ngang. Khi nghe tin này từ phù lục của Ngọc Lâm tán nhân, lòng hắn không khỏi bàng hoàng. Hắn và Vương Tuế Hoài quen biết đã nhiều năm, trong ấn tượng của hắn, vị tu sĩ tinh thông ngự thú này tuy trầm mặc ít lời nhưng lòng dạ không xấu.
Giờ phút này, nghe tin đối phương vẫn lạc, trong lòng hắn thổn thức không thôi, khó tránh khỏi cảm giác hụt hẫng, mất mát.
“Haizz...” Thật lâu sau, mọi tâm trạng đều hóa thành một tiếng thở dài.
Hơn ai hết hắn hiểu rằng, một khi đã lựa chọn con đường săn giết tà ma để đổi lấy bảo vật thì bất kể là Vương đạo hữu hay các vị đạo hữu khác, hầu hết đều sẽ gặp phải kết cục tương tự. Chỉ có rất ít tu sĩ thành công hưởng thụ được thành quả, nắm chắc cơ hội này để một bước lên mây.
Thiên Tinh Động bỏ ra nhiều loại bảo vật cao giai như thế đương nhiên không phải để tặng không cho vô số tán tu. Muốn nhận được bảo vật thì phải hoàn thành nhiệm vụ treo thưởng của họ, trải qua vô vàn gian khổ, đối mặt với ngàn vạn yêu ma tà dị thần bí và sự cạnh tranh của vô số tán tu. Độ khó của nhiệm vụ này lớn đến mức nào có thể nói là khó như lên trời.
“Cũng may, thân là linh thực sư, ta có một lối đi riêng.” Lục Huyền khẽ cười rồi lắc đầu, cảm thấy vô cùng may mắn khi có quầng sáng bên cạnh.
Cảm khái một hồi, hắn thu lại tâm tư tiếc thương, gửi lại vài lời an ủi Ngọc Lâm tán nhân, đồng thời ngỏ ý sẽ giúp đỡ trong khả năng của mình. Nhưng phù lục gửi đi rất lâu sau cũng không nhận được hồi âm, không biết Ngọc Lâm tán nhân đã bế quan trị thương hay lại có chuyện quan trọng khác.
Lục Huyền không để tâm nữa, lại tiếp tục bồi dưỡng đám linh thực trong động phủ.
Hôm nay, khi hắn đang thả linh trùng cho Khốn Linh Lung ăn thì đột nhiên cảm nhận được một luồng sức mạnh lôi đình đang tàn phá bừa bãi ở một nơi nào đó trong động phủ. Trong linh thức của hắn, một tia sáng màu trắng bạc vừa lao ra từ động phủ, xẹt ngang xẹt dọc trong không trung.
“Phi Lôi Chi đã thành thục.” Khóe miệng Lục Huyền khẽ cong lên, hắn không chút do dự triển khai Sất Lôi Dực, hóa thành một tia lôi quang màu trắng bạc, lần theo quỹ tích của Phi Lôi Chi mà tóm lấy nó.
Gốc linh chi màu trắng bạc không ngừng giãy giụa, từng tia lôi quang hung hãn chui vào lòng bàn tay Lục Huyền. Nhưng với cường độ thân thể hiện tại của hắn, mấy tia lôi quang này hoàn toàn không gây ra bất kỳ ảnh hưởng nào.
Phi Lôi Chi dần trở nên ngoan ngoãn, một quầng sáng màu trắng lặng lẽ xuất hiện, khẽ lập lòe trước mặt Lục Huyền. Hắn nín thở chờ đợi, rồi nhẹ nhàng đưa tay chạm vào quầng sáng.
Trong thoáng chốc, quầng sáng lặng lẽ vỡ tan, hóa thành vô số điểm sáng li ti bay đầy trời rồi lập tức chui vào cơ thể Lục Huyền.
Một ý niệm chợt lóe lên trong đầu hắn.
【Thu hoạch một gốc Phi Lôi Chi lục phẩm, nhận được thần thông trung giai Tiểu Na Di Thuật.】
Ý niệm trong đầu biến mất, một cuốn cổ tịch đã xuất hiện trên tay hắn.
“Tiểu Na Di Thuật...” Hắn nhìn mấy chữ lớn phóng khoáng trên bìa sách, nhẹ nhàng lật trang đầu tiên, lập tức có vô số đường cong huyền ảo và khó hiểu hiện ra trước mắt. Những đường cong này trông có vẻ lộn xộn nhưng lại ẩn chứa một tia triết lý không gian, dường như có thể vượt qua khoảng cách giữa hai đầu không gian chỉ trong nháy mắt.
Lục Huyền tập trung tinh thần vào cuốn cổ tịch, lập tức nắm được mọi thông tin chi tiết về nó.
【Tiểu Na Di Thuật, thần thông trung giai, sau khi tu hành thành công có thể di chuyển tức thời trong một phạm vi nhất định. Phạm vi dịch chuyển phụ thuộc vào linh lực, linh thức và tiến độ tu hành của tu sĩ. Sau khi đại thành có thể nắm giữ một tia sức mạnh không gian, bỏ qua sự trói buộc của phần lớn trận pháp và cấm chế.】
“Thần thông trung giai, Tiểu Na Di Thuật!” Sau khi hiểu rõ sự lợi hại của môn thần thông này, Lục Huyền mừng đến không nói nên lời.
“Có thể thuấn di trong phạm vi nhất định, sau khi tu luyện thành công sẽ không bị phần lớn trận pháp, cấm chế trói buộc. Năng lực bảo mệnh lại tăng thêm một bậc rồi.” Lục Huyền không khỏi cảm khái.
So với Sất Lôi Dực, hắn nhận ra mỗi thần thông đều có điểm mạnh riêng. Sất Lôi Dực thích hợp để di chuyển đường dài, còn Tiểu Na Di Thuật lại thích hợp để đào thoát trong phạm vi nhỏ. Nhất là khi đối mặt với nguy hiểm trí mạng, dựa vào năng lực thuấn di, có lẽ hắn sẽ tránh được một kiếp. Ngoài ra, sau khi tu luyện có thành tựu, hắn còn có thể lĩnh hội được một tia quy tắc không gian, từ đó không còn bị phần lớn trận pháp và cấm chế trói buộc nữa.