Lục Huyền dứt khoát giật lại thanh Kiếm Thảo từ bàn tay còn đang lưu luyến của Bách Lý Kiếm Thanh, rồi cất nó vào túi trữ vật.
"Ta có vài vấn đề muốn hỏi ngươi, nếu câu trả lời của ngươi khiến ta hài lòng, sau khi vào tông môn, ta có thể trồng cho ngươi một thanh Kiếm Thảo phẩm chất cao hơn." Lục Huyền cười nói.
"Lục đại ca cứ hỏi, chỉ cần ta biết, nhất định sẽ nói hết không giấu." Bách Lý Kiếm Thanh gật đầu lia lịa.
"Gia gia ngươi từng tu hành nhiều năm trong Thiên Kiếm Tông, vậy hẳn ngươi biết không ít chuyện về tông môn nhỉ? Ta muốn hỏi, sau khi vào tông, đệ tử có được sở hữu một mảnh linh điền và tự do trồng trọt linh thực không?"
"Đó là chuyện đương nhiên rồi. Sau khi gia nhập, tông môn sẽ cử tu sĩ Trúc Cơ, thậm chí là Kết Đan đến truyền thụ phương pháp tu hành, đồng thời giảng dạy các loại tài nghệ khác như luyện đan, luyện khí, vẽ phù, trận pháp... cho chúng ta. Thỉnh thoảng chúng ta còn phải hoàn thành nhiệm vụ tông môn. Ngoài những việc này, đệ tử ngoại môn có thể tự do sắp xếp thời gian, chỉ cần không vi phạm môn quy thì không có vấn đề gì. Về phần linh điền... Thiên Kiếm Tông rộng hàng nghìn dặm, kỳ phong vô số, đệ tử có thể tự mình mở động phủ trong khu vực được chỉ định. Thậm chí sau khi tấn thăng thành đệ tử nội môn, còn có quyền sở hữu một linh mạch."
Lục Huyền gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.
"Lục đại ca hỏi nhiều như vậy, chẳng lẽ..." Bách Lý Kiếm Thanh dường như có điều thắc mắc, nhưng lại ngập ngừng không dám hỏi.
"Đúng vậy, sau khi gia nhập tông môn, việc đầu tiên ta làm chính là trồng linh thực, nuôi linh thú."
"Tuổi của Lục đại ca cũng không lớn hơn ta bao nhiêu, lại có thể lấy thân phận tán tu mà tu luyện đến cảnh giới hiện tại, chứng tỏ thiên phú tu hành của ngươi cực kỳ tốt, sao lại nghĩ đến chuyện trồng linh thực chứ?"
"Mỗi người một chí hướng, giống như ngươi si mê kiếm đạo, ta lại say mê quan sát quá trình sinh trưởng của linh thú, linh thực do chính tay mình vun trồng. Hơn nữa, tuy linh thực không nổi bật bằng đan, khí, trận, phù, nhưng cũng là một trong những tài nghệ tu hành. Nếu không có Linh Thực Sư, làm sao ngươi có được cây Kiếm Thảo mà mình hằng mong ước?" Lục Huyền hỏi vặn lại.
"Cũng đúng, ta tuyệt đối ủng hộ Lục đại ca." Vừa nghe đối phương nói có thể trồng ra Kiếm Thảo mình muốn, Bách Lý Kiếm Thanh lập tức ưỡn ngực, đôi mắt dài hẹp lại thành hai đường chỉ.
Lục Huyền cũng nhân cơ hội này, càng khắc sâu thêm ấn tượng rằng mình là người chuyên tâm trồng trọt linh thực.
…
Mấy ngày sau, tại quảng trường rộng lớn dưới chân thanh thạch kiếm khổng lồ.
Một đầu quảng trường đặt hai chiếc bàn vuông bằng bạch ngọc, có hai tu sĩ Thiên Kiếm Tông mặc áo xanh đang ngồi sau bàn. Xung quanh còn có khoảng bảy, tám đệ tử ngoại môn đứng thẳng tắp, duy trì trật tự.
Lục Huyền và Bách Lý Kiếm Thanh đã sớm có mặt ở quảng trường.
Phía trước một chiếc bàn chỉ có lác đác vài người, ai nấy đều mặc pháp bào, khí chất phi phàm, ánh mắt vững chãi. Trong khi đó, trước chiếc bàn còn lại là một hàng dài dằng dặc, Lục Huyền ước chừng không dưới trăm người.
Hắn tiến đến hàng dài hơn để xếp hàng, lúc quay đầu lại thì thấy Bách Lý Kiếm Thanh đã chạy sang hàng ngắn bên kia từ lúc nào.
"Không được chen hàng..." Lục Huyền đang định gọi y lại, nhưng chưa dứt lời đã thấy Bách Lý Kiếm Thanh lấy ra một tấm lệnh bài màu xanh, còn nháy mắt với hắn.
"Thanh Vân Lệnh? Có lệnh bài này là có thể đi cửa ưu tiên sao?"
Lục Huyền chỉ liếc mắt một cái đã nhận ra tấm lệnh bài trong tay Bách Lý Kiếm Thanh, bởi trên người hắn cũng có một tấm. Hắn nhìn hàng người dài dằng dặc trước mặt, lặng lẽ đi tới sau lưng Bách Lý Kiếm Thanh, rồi dưới ánh mắt kinh ngạc của y, hắn cũng lấy thẳng tấm Thanh Vân lệnh từ trong túi trữ vật ra.
"Lục đại ca đúng là chân nhân bất lộ tướng, thân là tán tu mà lại có được một tấm Thanh Vân Lệnh."
Lục Huyền mỉm cười: "Ta tình cờ có được thôi."
Các tu sĩ Thiên Kiếm Tông ngồi sau bàn bạch ngọc sẽ tiến hành kiểm tra sơ bộ với những người xếp hàng, bao gồm cốt linh, tu vi và khí tức. Ngoại trừ một số ít tu sĩ Luyện Khí kỳ trung cấp và sơ cấp được đặc chiêu, những người trên 30 tuổi mà tu vi chưa đến Luyện Khí kỳ cao cấp, hoặc có lai lịch không rõ ràng đều sẽ bị loại ngay từ vòng đầu.
Ban đầu, Lục Huyền còn lo lắng thiên phú của mình sẽ không thể thuận lợi qua cửa, sau này hỏi Bách Lý Kiếm Thanh mới biết, thiên phú chỉ là một trong những yếu tố quan trọng, nhưng điều then chốt hơn vẫn là tu vi của tu sĩ.
Dù sao trên con đường tu hành, muốn không ngừng tiến bước thì thiên phú, phúc duyên, tâm tính và tài lữ pháp địa [1], không thể thiếu bất cứ thứ nào. Có thể đạt đến Luyện Khí kỳ cao cấp trước 30 tuổi, ít nhất cũng cho thấy người đó được trời ưu ái ở một hoặc vài phương diện nào đó.
Có Thanh Vân Lệnh trong tay, vòng sàng lọc đầu tiên chỉ là hình thức. Rất nhanh, một đệ tử ngoại môn của Thiên Kiếm Tông đã đi tới trước mặt nhóm người Lục Huyền.
"Chào các vị sư đệ, sư muội tương lai, tại hạ sẽ dẫn các vị đến Thiên Kiếm Tông." Nói xong, người nọ lập tức vỗ vào túi trữ vật bên hông.
Một chiếc phi chu hình thoi hiện ra trên mặt đất, linh quang chớp tắt, thân thuyền khắc đầy phù văn.
Đây là một kiện pháp khí phi hành nhị phẩm.
Lục Huyền ôm quyền thi lễ, rồi theo mọi người bước lên phi chu.
-----------------
[1] Tài lữ pháp địa:
"Tài": Ở giai đoạn đầu là tiền tài, đến một cấp độ nhất định là tài nguyên, bảo vật.
"Lữ": Không chỉ đơn thuần là đạo lữ, quan hệ nam nữ, mà còn có thể hiểu rộng là những người cùng chung chí hướng, có thể cùng nhau nghiên cứu, dẫn dắt, thúc đẩy lẫn nhau. Khi gặp khúc mắc có người tham khảo, gặp nan đề có người tương trợ, gặp kẻ địch có thể cùng nhau đối phó.
"Pháp": Là công pháp tu hành, bao gồm đạo pháp cốt lõi, thuật pháp ứng dụng, và cả các pháp môn khác. Thiên tài đến mấy cũng không thể tự mình ngộ ra tất cả, không có sư phụ thì ít nhất cũng phải có bí kíp.
"Địa": Là nơi tu hành, không nhất thiết phải là động thiên phúc địa, nhưng phải là nơi có lợi cho việc tu luyện. Muốn có nơi tu hành thích hợp, hoặc là dựa vào vận may tìm được di tích, hoặc là có đại vận gặp được nơi linh khí dồi dào chưa ai chiếm cứ, hoặc là gia nhập tông môn.