Qua trạng thái tức thời của Hầu Diện Lan, Lục Huyền hiểu rằng nó đang vô cùng thỏa mãn, nhưng gương mặt trên cánh hoa lại tỏ ra thờ ơ đến cực điểm.
Biểu hiện bên ngoài và trạng thái thực sự của nó khác nhau một trời một vực.
Vì ở lại linh điền quá lâu cũng không tốt, Lục Huyền đành mang theo một bụng nghi vấn trở về nhà gỗ.
Nghỉ ngơi nửa canh giờ, hắn lại ra linh điền, chuẩn bị thi triển Linh Vũ Thuật. Khi đi ngang qua gốc linh thực vừa được trồng lại, hắn chợt nhận ra biểu cảm trên cánh hoa Hầu Diện Lan đã thay đổi rõ rệt.
Biểu cảm từ thờ ơ biến thành mỉm cười.
"Quả thật đã có thay đổi, lẽ nào sự thay đổi này lại liên quan đến trạng thái tức thời lúc nãy sao?" Lục Huyền vừa thi triển Linh Vũ Thuật, vừa miên man suy nghĩ.
Đột nhiên, một tia sáng lóe lên trong đầu hắn.
"Nó không biến đổi ngay là chuyện bình thường, bởi suy cho cùng nó vẫn là linh thực, không thể phản ứng tức thời như tu sĩ hay linh thú. Nói cách khác, nguyên nhân của tình trạng này là do cung phản xạ quá dài?"
Lục Huyền càng nghĩ càng thấy khả năng này rất cao. Tuy Hầu Diện Lan có biểu cảm vô cùng giống người, nhưng xét cho cùng, nó vẫn chỉ là một gốc linh thực, không thể bộc lộ tâm trạng ngay lập tức qua nét mặt như tu sĩ hay linh thú.
Điều này cũng giải thích được vì sao các tu sĩ trước đây không thể tìm ra phương pháp bồi dưỡng Hầu Diện Lan tốt hơn.
Có thể họ đã thử nghiệm, cũng dựa vào biểu cảm của Hầu Diện Lan để xem những phản ứng khác nhau của nó, nhưng ngay từ đầu, thí nghiệm này đã đi chệch hướng.
Bởi vì trên thực tế, biểu hiện ở thời điểm hiện tại của Hầu Diện Lan chính là phản ánh trạng thái trước đó của nó. Trong trường hợp này, nếu họ căn cứ vào biểu cảm hiện tại của Hầu Diện Lan để điều chỉnh phương pháp thì sẽ không hiệu quả.
Cần phải trải qua một khoảng thời gian, biểu cảm của Hầu Diện Lan mới thay đổi phù hợp với trạng thái của nó. Nghĩa là sau khi tiến hành bồi dưỡng, cần phải chờ đợi một thời gian nhất định để nó phản hồi lại hiệu quả, mới biết được phương pháp đó có tốt hay không.
Chính điều này đã khiến các tu sĩ đưa ra phán đoán sai lầm.
Sau khi đoán ra được sự thật, Lục Huyền bắt đầu chú ý đến sự thay đổi trong biểu cảm của Hầu Diện Lan ở từng giai đoạn, từ lúc thi triển Linh Vũ Thuật cho đến khi cho chúng ăn dị trùng.
Hiểu được nguyên lý rồi, hắn không cần phải nhổ Hầu Diện Lan lên trồng lại nữa. Vài ngày sau, hắn đã tổng kết được quy luật chung của loài linh thực này.
Có hai yếu tố chính ảnh hưởng đến biểu cảm của Hầu Diện Lan, và chúng cũng chính là hai phương pháp để bồi dưỡng nó.
Trong đó, ảnh hưởng của Linh Vũ Thuật không quá lớn, bởi khoảng một canh giờ sau khi hắn thi triển, đa số Hầu Diện Lan sẽ lộ ra nụ cười mỉm hoặc vẻ mặt thờ ơ.
Mà phương pháp mang đến ảnh hưởng lớn nhất chính là cho ăn dị trùng. Tùy vào chủng loại dị trùng mà khoảng nửa canh giờ sau, cánh hoa Hầu Diện Lan sẽ để lộ ra những biểu cảm khoa trương khác nhau.
Lục Huyền cố ý chọn nhiều loại dị trùng khác nhau để nuôi gốc Hầu Diện Lan từng bị hắn nhổ lên, sau đó phát hiện ra rằng, dù dị trùng có tác dụng bồi bổ cho Hầu Diện Lan, nhưng khẩu vị khác nhau sẽ dẫn đến những biểu cảm khác nhau.
Khi ăn phải dị trùng có mùi vị bình thường hoặc tệ, cánh hoa sẽ lộ vẻ tức giận, đau buồn hoặc thờ ơ, từ đó ảnh hưởng đến sự phát triển của Hầu Diện Lan.
"Nói như vậy, ta có thể dựa vào biểu cảm có độ trễ của Hầu Diện Lan để hiểu được hiệu quả của Linh Vũ Thuật và dị trùng đối với nó, rồi tiến hành điều chỉnh cho phù hợp. Nói cách khác, đây có thể xem là một phương pháp bồi dưỡng tỉ mỉ, chỉ khác một chút, đó là phương pháp này được tổng kết lại qua quá trình ta tự mình mày mò, và điều kiện tiên quyết chính là khám phá ra được sự huyền diệu ẩn sau những thay đổi biểu cảm chậm chạp này," Lục Huyền thầm thở dài trong lòng.
“Bước tiếp theo, ta cần xác thực lại phát hiện này, sau đó dùng nó để kiếm một khoản lớn.”
Bí mật ẩn sau biểu cảm của Hầu Diện Lan không có giá trị quá lớn đối với hắn. Hắn không định giữ riêng phát hiện này để từ từ nghiền ngẫm, mà muốn dùng nó để đổi lấy lợi ích.
Mục tiêu đầu tiên Lục Huyền nghĩ tới là Tư Nông điện, nhưng Tư Nông điện không trực tiếp gieo trồng linh thực, hơn nữa, hắn cũng không quen biết vị tu sĩ cường đại nào trong đó.
Ngoài ra, nếu hắn vượt mặt vị tu sĩ Trúc Cơ đứng sau vườn Hầu Diện Lan này để báo cáo trực tiếp cho Tư Nông điện, có thể sẽ khiến vị tu sĩ đó không vui.
Nếu người nọ đã trồng nhiều Hầu Diện Lan như vậy, chứng tỏ đám linh thực này có giá trị không nhỏ đối với họ…
Lục Huyền suy đi tính lại một hồi, quyết định sẽ thông qua Diêu sư tỷ để báo chuyện này cho vị tu sĩ Trúc Cơ đứng sau vườn Hầu Diện Lan.
Đương nhiên, trước đó hắn cần phải chứng minh phát hiện của mình là chính xác và hiệu quả.
Trong lúc chăm sóc Hầu Diện Lan, hắn đã cố ý chọn ra sáu cây, âm thầm đánh dấu, lần lượt dùng các loại linh trùng khác nhau để chăm sóc chúng, đồng thời ghi chép lại quá trình thay đổi biểu cảm có độ trễ của chúng và không ngừng tổng kết quy luật.
Ba ngày sau, sáu cây Hầu Diện Lan được bồi dưỡng bằng phương pháp điều chỉnh của hắn cả ngày đều giữ vẻ mặt mỉm cười hoặc cười tươi.
"Các ngươi được chăm sóc thật dễ chịu." Lục Huyền cảm thán một câu. Nghĩ vậy, hắn quyết định báo phát hiện này cho Diêu sư tỷ.
Nữ tử xinh đẹp kia đang ở một mình trong một gian đình viện nhỏ.
"Diêu sư tỷ có đó không? Ta có chuyện muốn thỉnh giáo sư tỷ." Lục Huyền gõ cửa gọi.
"Lục sư đệ, mời vào. Không biết có chuyện gì quan trọng không?" Nữ tử xinh đẹp bước ra khỏi phòng, mỉm cười hỏi.
"Là trong quá trình trồng Hầu Diện Lan, ta đã tình cờ phát hiện ra một điều thú vị, rất có thể sẽ giúp nâng cao phẩm chất của Hầu Diện Lan, nên đặc biệt đến báo cho sư tỷ."
"Thật sao? Là phát hiện gì vậy?" Trong mắt nữ tử lóe lên tia hiếu kỳ, nàng nửa tin nửa ngờ hỏi.
"Sau khi quan sát và tổng kết một thời gian, ta phát hiện biểu cảm trên cánh hoa Hầu Diện Lan có liên quan mật thiết đến trạng thái của chính nó. Nếu chúng ta có thể dựa vào biểu cảm của nó để điều chỉnh phương pháp bồi dưỡng, cố gắng đáp ứng nhu cầu của nó, thì sẽ cải thiện được phẩm chất của linh thực." Lục Huyền trầm giọng đáp.