Tuy Thực Nguyệt Thụ vẫn chưa nhập phẩm, nhưng xét về giá trị, chúng quý giá hơn Linh Huỳnh Thảo rất nhiều. Lục Huyền vô cùng mong chờ, không biết khi trăng tròn, chúng sẽ mang đến cho hắn phần thưởng gì.
Hai mươi gốc Linh Huỳnh Thảo và Xích Vân Tùng trong linh điền vẫn đang sinh trưởng tươi tốt, cần phải chờ thêm một thời gian nữa mới trưởng thành.
Độ khó gieo trồng Linh Huỳnh Thảo tương đối thấp, thông thường khoảng ba tháng là chúng sẽ chín muồi. Còn Xích Vân Tùng, vì là linh thực nhất phẩm chân chính, nên Lục Huyền đoán phải mất chừng nửa năm mới có thể thu hoạch.
Đương nhiên, đây là chu kỳ gieo trồng hai loại linh thực này của đại đa số Linh thực sư cấp thấp.
Còn về Lục Huyền, hắn thầm đoán rằng vì bản thân nắm được trạng thái tức thời của linh thực, nên có thể rút ngắn được phần nào thời gian trưởng thành của chúng.
Dù sao, những Linh thực sư khác không thể nào hiểu rõ từng nhu cầu nhỏ nhặt của linh thực như hắn, vì vậy cũng không thể đáp ứng chúng một cách trọn vẹn.
Đối với họ, trồng linh thực chỉ là phương tiện kiếm sống, còn tu luyện mới là chính đạo.
Ví dụ như Linh Vũ Thuật, trong điều kiện bình thường, các Linh thực sư khác đều dùng công pháp này để tưới tiêu trên diện rộng, hoàn toàn không thể kiểm soát tỉ mỉ và tập trung vào từng cây như Lục Huyền. Chính cách làm này của hắn lại giúp linh thực luôn ở trong trạng thái sinh trưởng tốt nhất.
Sau khi hái Linh Huỳnh Thảo xuống, không thể giữ được quá lâu, vì vậy Lục Huyền định quay lại Bách Thảo Đường bán mười lăm gốc này cho Hà quản sự.
Trong số mười lăm gốc Linh Huỳnh Thảo, có bốn gốc phẩm chất phổ thông, mười gốc phẩm chất tốt và một gốc phẩm chất thượng đẳng.
Hắn đưa cho Thảo Khôi Lỗi hai viên toái linh, kích hoạt trận pháp phòng hộ, sau đó mới yên tâm ra ngoài.
Trong sảnh Bách Thảo Đường vẫn tỏa ra mùi dược hương quen thuộc.
Nhóm dược đồng đang bận rộn xử lý dược liệu, còn lão giả gầy gò khi trước lại ung dung nằm trên ghế gỗ, lật xem sổ sách trong tay.
"Ái chà, Lục tiểu tử lại đến rồi, thu hoạch thế nào?"
"Ngài cho ta biết giá thị trường của Linh Huỳnh Thảo hiện giờ trước đã.” Lục Huyền nở một nụ cười bí hiểm.
"Hiện tại, rất nhiều tu sĩ Luyện Khí cấp thấp đã tiến vào vùng hoang dã, nên nhu cầu về đan dược chữa thương cũng giảm đi không ít. Tuy nhiên, gần đây tình hình sâu bệnh ở khu Bắc diễn biến rất nghiêm trọng, không ít linh điền của các Linh thực sư cấp thấp đã bị phá hoại. Vì vậy, giá cả vẫn như cũ: một gốc phẩm chất phổ thông giá ba linh thạch hai mươi toái linh, mỗi gốc phẩm chất tốt thì thêm ba mươi toái linh."
Lục Huyền nghe vậy cũng khẽ gật đầu.
Trên đường đến đây, hắn đã cảm nhận được sự thay đổi này. Trước kia, điểm tụ tập của tán tu thường rất náo nhiệt, vậy mà giờ đã vắng vẻ hơn nhiều, khắp nơi đều trống trải.
Về phần sâu bệnh, hắn cũng đã nghe tin, rất nhiều linh điền của tán tu Linh thực sư không có trận pháp phòng hộ nên đã bị yêu trùng xâm nhập, gây ra tổn thất nặng nề.
"Ừm, lần này ta mang Linh Huỳnh Thảo đến, Hà quản sự cứ phân chia theo phẩm chất đi." Lục Huyền đặt mười bốn gốc Linh Huỳnh Thảo xuống trước mặt lão giả gầy gò.
"Còn gốc cuối cùng này, ta muốn bán với giá khác." Nói rồi, hắn cẩn thận lấy ra một gốc Linh Huỳnh Thảo có phẩm chất khác hẳn mười bốn gốc kia, rồi khẽ lắc lư trước mặt Hà quản sự.
"Đây là... Linh Huỳnh Thảo phẩm chất thượng đẳng?" Lão giả gầy gò đã thu mua Linh Huỳnh Thảo nhiều năm, chỉ liếc mắt một cái là có thể nhìn ra điểm khác biệt của cây linh thảo này, lập tức kinh ngạc hỏi.
"Không sai, đúng là Linh Huỳnh Thảo phẩm chất thượng đẳng. Với mảnh linh điền có linh khí gần như bằng không mà ngươi vẫn trồng ra được loại phẩm chất này? Thật đáng kinh ngạc. Xem ra, ngươi rất có thiên phú trong việc vun trồng linh thực." Lão giả đưa mắt nhìn Lục Huyền, chậm rãi cảm thán.
"May mắn mà thôi. Ta chỉ dùng khoảng thời gian mà người khác tu luyện để trồng linh thực." Lục Huyền nửa thật nửa giả đáp.
"Ta không cần biết ngươi dùng cách nào, chỉ cần trồng ra Linh Huỳnh Thảo phẩm chất cao là được, càng nhiều càng tốt, ta sẽ mua với mức giá khiến ngươi hài lòng."
"Gốc Linh Huỳnh Thảo này, ta mua với giá ba linh thạch bảy mươi toái linh, ngươi thấy thế nào?" Hà quản sự dò hỏi Lục Huyền.
Lục Huyền chỉ khẽ nhướng mày rồi mỉm cười. Không cần nói cũng biết, phải thêm tiền!
Lão giả gầy gò đương nhiên hiểu ý hắn, nhanh chóng đưa ra một mức giá khiến trái tim Lục Huyền rục rịch: "Bốn linh thạch hạ phẩm, không thể nhiều hơn nữa. Suy cho cùng, cái giá này đã cao hơn hai, ba mươi phần trăm so với Linh Huỳnh Thảo phổ thông rồi."
"Thành giao!"
Hà quản sự nhanh chóng cầm mười lăm gốc Linh Huỳnh Thảo lên cẩn thận kiểm tra, sau đó đổi thành linh thạch rồi giao cho Lục Huyền, tổng cộng năm mươi mốt linh thạch và tám mươi toái linh!
Cộng thêm ba linh thạch còn lại từ trước, tài sản của hắn giờ đã lên đến gần năm mươi lăm viên linh thạch.
"Lục tiểu tử, sau này nếu còn có Linh Huỳnh Thảo phẩm chất này, nhớ mang đến cho ta, giá cả chắc chắn không để ngươi thiệt thòi." Hà quản sự liếc nhìn túi linh thạch bên hông Lục Huyền, rồi cố ý dặn dò thêm: "Nếu ngươi thật sự có thiên phú về linh thực, ta có thể giới thiệu cho ngươi một con đường, biết đâu lại là một cơ duyên lớn của ngươi."