Cái con Song Đầu Giao Long này, trời sinh đã có hai đầu, đặc điểm rõ rành rành như vậy, muốn che giấu cũng khó. Lục Huyền thầm mắng trong lòng. Có lẽ dạo gần đây hắn kìm kẹp chúng quá mức, lại còn cho phép trợ giúp đồng bạn, nên con Song Đầu Giao Long vốn hung hãn hiếu chiến này mới tìm được cơ hội tốt để trút giận.
Hễ có ẩu đả là nó lại xông lên đầu tiên, đã hành hạ không ít giao long và cự mãng của các tu sĩ khác.
"Ồ, thật sao? Con Song Đầu Giao Long đó đúng là do ta nuôi, còn những con khác thì ta không biết. Hơn nữa, đó chỉ là lũ nhóc con nô đùa với nhau thôi, sư huynh đừng để trong lòng." Lục Huyền mỉm cười đáp.
"Sư đệ nói vậy là không phải rồi, có trẻ con nhà ai lại đánh người ta đến mức gần chết không?" Vị tu sĩ Luyện Khí cao giai tỏ vẻ không vui.
"Những con giao long, cự mãng, dị xà kia vốn thuộc các tộc quần khác nhau, thực lực cũng không đồng đều, thậm chí một số còn là thiên địch của nhau. Việc chúng có thể liên thủ đối phó với một con giao long yêu thú, chẳng lẽ sư huynh không nghĩ kỹ xem, có phải con giao long kia đã làm ra chuyện gì quá đáng không?" Lục Huyền lập tức lên tiếng phản bác.
"Đúng vậy, lũ giao long cự mãng này bình thường tranh giành thịt yêu thú đến mức sứt đầu mẻ trán, nội đấu không ngừng, sao có thể đồng lòng chống lại kẻ địch bên ngoài được chứ?" Vị tu sĩ Luyện Khí cao giai kia cũng không khỏi sững sờ.
Khóe miệng Lục Huyền khẽ nhếch lên một nụ cười, hắn liền đi vào nhà đá nhận phần thịt yêu thú của mình.
Trên bục cao, hắn nhặt từng miếng thịt yêu thú đã được lựa chọn cẩn thận, nhẹ nhàng ném xuống vị trí của đám giao long và cự mãng bên dưới.
Lũ giao long cự mãng này đã sớm quen với cách cho ăn của Lục Huyền, chúng đều im lặng và ngoan ngoãn chờ đợi ở khu vực cố định của mình.
"Hử?" Ngay khi Lục Huyền ném xong toàn bộ thịt yêu thú trong thùng, một con cự mãng màu đỏ rực đã thu hút sự chú ý của hắn.
Chỉ thấy con cự mãng kia ngẩng cao đầu, linh khí trên lớp vảy màu hồng diễm không ngừng tuôn ra, tựa như những ngọn lửa đang bùng cháy. Thỉnh thoảng, từ miệng nó lại bật ra một tiếng gầm gừ, dường như đang phải chịu đựng nỗi thống khổ tột cùng.
Một lúc lâu sau, những ngọn lửa bao quanh thân thể nó lại một lần nữa dung nhập vào lớp vảy màu đỏ sẫm. Lục Huyền nhanh chóng cảm nhận được linh lực ẩn chứa bên trong cơ thể con cự mãng màu đỏ lửa đã tăng lên đáng kể.
"Đây là... tấn thăng nhị phẩm?" Lục Huyền nhìn nó chằm chằm, trong lòng vui mừng khôn xiết.
Con cự mãng đỏ lửa này tên là Xích Giáp Mãng, là một loại mãng xà dị chủng. Trước đây, nó vẫn chỉ là nhất phẩm, nhưng sau một thời gian được hắn tỉ mỉ bồi dưỡng và cung cấp thức ăn hợp lý, cuối cùng nó cũng đã thành công đột phá thành yêu thú nhị phẩm.
Theo hắn biết, nếu nuôi dưỡng giao long cự mãng tấn thăng phẩm cấp, người chăn nuôi như hắn sẽ nhận được một khoản thưởng hậu hĩnh. Cụ thể là, cự mãng dị chủng từ nhất phẩm tấn thăng nhị phẩm sẽ được thưởng mười Kiếm Ấn, còn từ nhị phẩm tấn thăng tam phẩm sẽ được thưởng năm mươi Kiếm Ấn!
Lục Huyền nhìn con Xích Giáp Mãng cùng những con giao long và cự mãng khác đang bơi lại gần dưới hồ, trong mắt hắn, chúng chẳng khác nào những Kiếm Ấn biết đi.
Sau khi thay đổi phương pháp nuôi dưỡng, hắn không chỉ đảm bảo mỗi con đều được ăn no, mà còn cung cấp cho chúng loại thịt yêu thú phù hợp nhất, tùy theo sở thích và thể chất của từng con.
Với phương thức bồi dưỡng được tính toán kỹ lưỡng này, tốc độ trưởng thành của đám giao long cự mãng do hắn nuôi dưỡng chắc chắn sẽ vượt xa những con do các đồng môn khác chăm sóc.
Trong khi Lục Huyền đang mải mê suy tưởng, một giọng nói quen thuộc đột nhiên vang lên: "Lục sư đệ đang nuôi dưỡng giao long sao?"
Lục Huyền quay đầu lại, liền thấy Hoàng Nguyên, người đã đạt Luyện Khí viên mãn, đang mỉm cười đi tới: "Đúng vậy, chào Hoàng sư huynh."
"Những con giao long do Lục sư đệ nuôi dưỡng trông phát triển rất tốt, có cơ hội ta nhất định phải thỉnh giáo sư đệ một phen." Hoàng Nguyên cười lớn nói.
"Hoàng sư huynh khách sáo rồi, sư huynh đến đây có việc gì sao?"
"Chuyện là thế này, ta nghe nói trong quá trình nuôi dưỡng giao long, Lục sư đệ có rút máu của chúng. Cá nhân ta cho rằng tất cả những con giao long này đều là tài sản của tông môn, không thể tùy tiện làm chúng bị thương, hơn nữa hành động này cũng không có lợi cho sự phát triển của chúng. Lục sư đệ thấy thế nào?"
"Bị đồng môn tố cáo sao..." Lục Huyền lập tức nghĩ đến vị sư huynh có con giao long bị thương nặng kia.
Hắn dừng lại một chút để sắp xếp ngôn từ, sau đó mới đàng hoàng đáp: "Sư huynh, ta chỉ rút một lượng máu rất nhỏ, sẽ không làm tổn hại đến căn cơ của chúng. Hơn nữa, ta làm vậy là để kiểm tra sức khỏe toàn diện cho chúng, nhằm phát hiện sớm một vài bệnh tiềm ẩn, đồng thời loại bỏ những tạp chất có khả năng xâm nhập vào cơ thể chúng."
"Thật ư? Ngươi rút máu là để kiểm tra sức khỏe cho chúng?" Hoàng Nguyên bán tín bán nghi hỏi.
"Đương nhiên là thật. Kể cả việc đặt riêng thực đơn trước đây cũng là một biện pháp giúp chúng nhanh chóng trưởng thành hơn. Nếu không, làm sao lại có một con cự mãng dị chủng từ nhất phẩm tấn cấp lên nhị phẩm được chứ?" Lục Huyền chỉ vào con Xích Giáp Mãng vừa tấn cấp xong vẫn còn lượn lờ bên dưới, tự tin đáp.
"Lục sư đệ mới chăn nuôi yêu thú giao long hơn một tháng mà đã có cự mãng dị chủng thăng cấp nhị phẩm, hiệu quả quả thật rõ rệt. Nhưng chuyện này lại không đủ để chứng—"
Hoàng Nguyên còn chưa dứt lời, đã thấy mặt hồ bên dưới có động tĩnh, một con Ly Long trắng như tuyết đột ngột trồi lên từ đáy nước. Toàn thân con Ly Long tỏa ra hàn khí, có thể đóng băng cả vùng nước xung quanh.
Ngay khi nó xuất hiện, linh khí từ khắp nơi trong Thiên Long Hồ cuồn cuộn kéo tới, toàn bộ đều bị con Ly Long trắng như tuyết này hấp thu vào cơ thể.
"Đây là..." Hoàng Nguyên sững sờ tại chỗ, trong mắt ánh lên bảy phần vui mừng, ba phần không chắc chắn.
"Hoàng sư huynh, sư đệ có điều không rõ, muốn thỉnh giáo sư huynh. Nếu nói từ nhất phẩm tấn thăng nhị phẩm là chuyện thuận theo tự nhiên, vậy từ nhị phẩm lên tam phẩm có còn là chuyện thuận theo tự nhiên nữa không?" Lục Huyền mỉm cười nhìn Hoàng Nguyên.
"Con Băng Ly này thật biết cách làm ta nở mày nở mặt, lại chọn đúng thời điểm tốt như vậy để tấn chức, không uổng công ngày thường ta toàn cho nó ăn thịt yêu thú thuộc tính băng." Miệng thì hỏi Hoàng Nguyên như vậy, nhưng trong lòng Lục Huyền lại đang hết lời khen ngợi con Băng Ly vừa thành công đột phá thành Ly Long tam phẩm kia.