Lục Huyền vốn tưởng mình đã lĩnh ngộ được quyển thượng, mà trên cây còn nhiều lá trà như vậy thì lĩnh ngộ được quyển hạ cũng là chuyện đương nhiên. Ai ngờ phải đợi đến phút cuối cùng mới mở khóa được quyển hạ của giai đoạn Trúc Cơ.
Lục Huyền đứng yên tại chỗ, một lúc lâu sau mới tiêu hóa hết được pháp môn 《Lưu Ly Đoán Cốt Pháp》 huyền ảo phức tạp của giai đoạn Trúc Cơ.
"Ngao..." Đạp Vân Linh Miêu lặng lẽ xuất hiện trước mặt hắn, gầm nhẹ một tiếng mang theo hơi gió.
"Quả trứng trong phòng có động tĩnh gì sao?" Lục Huyền kinh ngạc hỏi.
Phải nói thêm, sau khi được hắn cố ý dặn dò, bình thường Đạp Vân Linh Miêu vẫn luôn canh giữ quanh quả trứng Phong Chuẩn, bây giờ nó lại chạy qua đây, chứng tỏ Tiểu Phong Chuẩn sắp chào đời rồi!
Hắn vội vã đi vào trong phòng.
Chẳng biết từ lúc nào, những đường vân nhỏ li ti dày đặc đã xuất hiện trên quả trứng lớn màu xanh, luồng khí lưu nhỏ bé cũng lưu chuyển thường xuyên hơn xung quanh.
Đột nhiên, một tiếng "rắc" rất nhỏ vang lên, những đường vân mỏng manh bên trên dần dần phát triển thành từng vết nứt nho nhỏ. Vết nứt nhanh chóng lan rộng, càng lúc càng dài, sau mấy hơi thở, luồng khí lưu nhỏ bé vốn luôn luân chuyển quanh quả trứng đã tràn hết vào bên trong. Quả trứng lớn màu xanh vỡ tan thành mấy chục mảnh lớn nhỏ.
Một con chim màu xanh ướt sũng xuất hiện.
Kích thước của Phong Chuẩn mới sinh không hề nhỏ, chiều cao đã xấp xỉ hai thước, trên người phủ một lớp lông tơ lưa thưa màu xanh nhạt, hai mắt hơi nhắm nghiền, nó phải dùng hết sức mới có thể miễn cưỡng mở ra.
Vừa mở mắt, nó đã nhìn thấy Lục Huyền, lại cảm nhận được khí tức thân thiết từ trên người hắn, ấu điểu Phong Chuẩn khẽ kêu với hắn một tiếng, âm thanh non nớt véo von.
Ngay sau đó, dường như xuất phát từ ký ức sâu thẳm trong huyết mạch, ấu điểu Phong Chuẩn tiến lên, bước những bước chân run rẩy trên mặt đất, đi tới bên cạnh đống vỏ trứng màu xanh vỡ vụn, nuốt từng mảnh nhỏ vào bụng.
Sau khi nuốt xong, ấu điểu Phong Chuẩn rõ ràng đã có thêm chút sức lực, tốc độ nuốt những mảnh vỏ trứng còn lại cũng tăng lên. Nửa khắc sau, tất cả mảnh vỡ đều bị nó nuốt chửng sạch sẽ. Lúc này, ấu điểu đã thay đổi rất nhiều so với khi mới chào đời, cặp mắt sáng trong, động tác có lực, dưới đôi cánh màu xanh nhạt là một cái bụng phình to, khi đi hơi lắc lư trông rất dễ thương.
Ngay khi ấu điểu Phong Chuẩn đang loạng choạng đi về phía Lục Huyền, đột nhiên một luồng gió mạnh ập đến từ sau lưng, Đạp Vân Linh Miêu đang lao thẳng về phía nó.
Phong Chuẩn cảm nhận được nguy hiểm, lập tức dang rộng đôi cánh, cơ thể mập ú của nó hóa thành một cái bóng xanh, đáp thẳng xuống bờ vai trái của Lục Huyền.
"Chiêm chiếp..." Nó không ngừng kêu to lanh lảnh, dường như đang tố cáo với Lục Huyền hành vi thô lỗ của Đạp Vân Linh Miêu.
"Ngao..." Đạp Vân Linh Miêu thấy chỗ ngồi của mình bị chiếm, làm sao chịu nổi? Nó cũng khẽ gào lên, âm thanh mang theo chín phần uất ức, rồi dùng bàn chân dày dặn như mây trắng của mình giậm mạnh xuống đất một cái, nhảy lên bờ vai phải của Lục Huyền.
Bả vai Lục Huyền hơi trĩu xuống, trong lòng dở khóc dở cười.
Hai đứa nhỏ mỗi đứa chiếm một bên, một đứa vừa chui ra khỏi vỏ trứng đang líu ríu, một đứa thì cất giọng khàn khàn. Lục Huyền chẳng được yên tĩnh chút nào.
"Bờ vai của ta đang phải gánh sức nặng mà lẽ ra nó không nên gánh..." Hắn cảm thán một câu rồi đặt ấu điểu Phong Chuẩn và Đạp Vân Linh Miêu xuống đất.
"Khi nó còn trong trứng thì ngươi yên lặng bảo vệ, thế mà bạn nhỏ này vừa ra khỏi vỏ, ngươi đã hiện nguyên hình, lại còn tấn công nó. Nó vẫn là một đứa trẻ mà? Ừm, dù đứa trẻ này hơi lớn hơn bình thường một chút thì vẫn là một đứa trẻ thôi!"
Lục Huyền ngắm nhìn ấu điểu Phong Chuẩn cao hơn hai thước đằng kia, sau đó giả vờ dạy dỗ Đạp Vân Linh Miêu một bài. Hắn cũng biết Đạp Vân Linh Miêu chỉ đang chơi đùa với ấu điểu Phong Chuẩn, nếu nó thật sự muốn săn giết thì làm sao con ấu điểu mới chào đời kia có thể chạy thoát được?
Nhưng đúng là phản ứng của ấu điểu Phong Chuẩn có phần nằm ngoài dự đoán của Lục Huyền. Cả tốc độ phản ứng của nó khi Đạp Vân Linh Miêu vồ tới, tốc độ cực nhanh lúc bay lên, hay chuyện đầu tiên nó làm khi gặp nguy hiểm là tìm đến hắn làm chỗ dựa để chống lại Đạp Vân Linh Miêu... Tất cả những hành động này đều có vài phần phong thái của chủ nhân rồi.
Lục Huyền đắc ý nghĩ thầm, rồi lập tức đi vào nhà lấy ra lượng thịt yêu thú gấp đôi trước đây.
Dưới ánh mắt chăm chú chờ mong của ấu điểu Phong Chuẩn, Lục Huyền lập tức đẩy nhanh tốc độ, xé thịt thành những sợi mỏng và chia đều thành hai đống, lần lượt đặt trước mặt Đạp Vân Linh Miêu và ấu điểu Phong Chuẩn.
Ấu điểu mới ngấu nghiến vỏ trứng chưa được bao lâu, nhưng đứng trước một đống thịt yêu thú ngon lành, nó lập tức mặc kệ cái bụng căng phồng của mình, nhanh chóng hưởng thụ.
Đạp Vân Linh Miêu thấy vậy, vốn dĩ luôn ăn chậm cũng lặng lẽ gia tăng tốc độ. Hai đứa cứ như đang tranh đua xem ai ăn nhanh hơn. Và đương nhiên, chỉ trong nháy mắt, hai đống thịt yêu thú nhỏ đã bị càn quét sạch sẽ.
"Cái này... Nhóc con mập mạp, ngươi định ăn sạch của lão tử à..." Đột nhiên Lục Huyền cảm nhận được một chút nguy cơ.
Trước đây, chỉ có Đạp Vân Linh Miêu ăn thịt yêu thú nên số lượng mỗi ngày cũng không nhiều lắm. Nhưng bây giờ, có thêm một con ấu điểu Phong Chuẩn mới sinh đang cần rất nhiều thịt yêu thú để phát triển, mà cung cách ăn uống của nó còn ảnh hưởng đến cả Đạp Vân Linh Miêu vốn luôn nhỏ nhẹ từ xưa, khiến cho đống thịt yêu thú bị ăn hết nhanh như gió cuốn mây bay.
"Xem ra ta phải tích trữ thật nhiều thịt yêu thú mới được. Mặt khác còn phải mua một vài thanh phi kiếm pháp khí, thỏa mãn nhu cầu sinh trưởng của Dưỡng Kiếm Hồ Lô."
Lục Huyền nghĩ vậy và quyết định đến thăm Bách Lý Kiếm Thanh – người gia nhập tông môn cùng đợt, lại có mối quan hệ khá tốt với hắn – để ôn lại chuyện cũ, đồng thời cũng hỏi gã vài vấn đề liên quan.
Sau khi vào tông môn, hai người không gặp nhau nhiều, thỉnh thoảng mới chạm mặt được một, hai lần.
Lục Huyền cưỡi một con linh hạc, đi đến địa chỉ do Bách Lý Kiếm Thanh để lại, và dừng ngay trước một tòa sơn phong thật lớn. Ngọn sơn phong này náo nhiệt hơn chỗ Lục Huyền rất nhiều, chân núi, sườn núi, thậm chí là đỉnh núi, khắp nơi đều có động phủ và tiểu viện.
Lục Huyền dừng lại trước một tiểu viện thanh lịch, lập tức cất giọng gọi vào bên trong: "Kiếm Thanh có ở nhà không? Ta là Lục Huyền, sang thăm đệ đây."
Rất nhanh, trận pháp bên ngoài tiểu viện đã mở, Bách Lý Kiếm Thanh đi ra nghênh đón. Đôi mắt mảnh nhỏ của gã vui đến híp lại thành hai đường kẻ, trên mặt lộ ra nụ cười vô cùng nồng nhiệt.