Virtus's Reader
Các Ngươi Tu Tiên, Ta Làm Ruộng

Chương 202: CHƯƠNG 202: HÀI CỐT MAN GIÁP NGƯU!

“Trong suốt quá trình trao đổi, chỉ có duy nhất một điều cần chú ý, đó là cấm ép mua ép bán, không được làm sứt mẻ tình nghĩa đồng môn.”

Thiếu nữ trầm giọng nói đến đây, ánh mắt chợt trở nên lạnh lùng, trong giọng điệu cũng có vài phần kiên quyết.

Thấy mọi người bên dưới không ai có ý kiến, vẻ mặt nàng hơi dịu lại, khẽ mỉm cười tựa như đóa u lan nở rộ trong cốc vắng: “Vậy bắt đầu đi!”

Thiếu nữ vừa dứt lời, một tu sĩ Luyện Khí tầng chín đã nhún người nhảy lên bục.

“Xin chào các vị sư huynh sư tỷ, tiểu hội lần này hãy để tại hạ tung gạch nhử ngọc trước vậy.” Tu sĩ nọ ôm quyền thi lễ, rồi nhanh chóng lấy ra một khối linh quáng to bằng nắm tay từ trong túi trữ vật.

Bề mặt quáng thạch gồ ghề, có màu đen sẫm, nếu nhìn kỹ có thể phát hiện bên trong ẩn hiện vô số chấm vàng nhỏ li ti, phảng phất như những vì sao không ngừng lấp lánh, rực rỡ đến lóa mắt.

“Linh quáng nhị phẩm Lạc Tinh Thạch, có thể dùng để luyện chế phi kiếm, ta cần đổi lấy đan dược chữa thương nhị phẩm.”

Lời giới thiệu này lập tức gây ra một chuỗi xôn xao nhỏ trong đám người bên dưới. Lạc Tinh Thạch trong tay tu sĩ trên bục tương đối hiếm thấy, lại có thể tích khá lớn, khiến không ít tu sĩ động lòng.

Rất nhanh đã có người lên tiếng hỏi giá, tu sĩ trên bục so sánh một hồi, cuối cùng lựa chọn một người trong số đó, dùng Lạc Tinh Thạch đổi lấy đan dược chữa thương nhị phẩm.

Ngay sau đó lại có tu sĩ khác lên đài, lấy ra một thanh phi kiếm pháp khí nhị phẩm, đổi lấy phù lục và đan dược nhị phẩm.

Những vật phẩm dám lấy ra trao đổi tự nhiên không tầm thường, đa số đều là bảo vật mà ai cũng muốn có, chỉ một số ít tu sĩ vì yêu cầu quá cao nên không ai nguyện ý trao đổi.

Lục Huyền âm thầm quan sát, những vật phẩm được đem ra trao đổi chủ yếu là phù lục, đan dược và pháp khí. Đương nhiên cũng không thiếu tài liệu yêu thú, linh dược, linh quáng. Ngoài ra, vẫn chưa có tu sĩ nào dùng linh chủng để giao dịch.

Hắn không quá cấp bách về phù lục hay đan dược nên vẫn án binh bất động, cẩn thận quan sát.

“Một bộ hài cốt yêu thú hoàn chỉnh, nguyên thân là Man Giáp Ngưu nhị phẩm, khung xương cứng rắn không chút tổn hại, có thể dùng để chế tạo pháp khí phòng ngự. Cần đổi lấy đan dược hoặc linh dược cùng phẩm cấp có khả năng chống lại tà ma xâm nhập.”

Đột nhiên, một vật phẩm do vị tu sĩ trung niên trên bục bày ra đã thu hút sự chú ý của Lục Huyền. Đó là một bộ hài cốt khổng lồ màu xanh đen, dài hơn một trượng, cao chừng nửa trượng, hình thù vô cùng dữ tợn.

Theo lời vị tu sĩ trung niên, nguyên thân của bộ hài cốt này là Man Giáp Ngưu nhị phẩm, có lực phòng ngự kinh người, cực kỳ thích hợp để rèn pháp khí phòng ngự.

Tuy bộ hài cốt kia hoàn chỉnh và to lớn, nhưng vừa nghe yêu cầu đổi lấy đan dược hoặc linh dược chống lại tà ma, các tu sĩ xung quanh lập tức do dự. Vật phẩm trân quý hiếm có như vậy thường rất khó tìm, dùng nó để đổi lấy một bộ hài cốt thì có vẻ hơi thiệt thòi.

Hiện trường thoáng chốc im lặng.

Vẻ thất vọng hiện rõ trên mặt tu sĩ trung niên. Ngay lúc gã định cất bộ hài cốt khổng lồ đi để xuống đài, một giọng nói trong trẻo bỗng vang lên.

“Ta có một mảnh lá Thanh Diệu Linh Trà nhị phẩm, phẩm chất tốt, sư huynh xem có thích hợp không?” Lục Huyền đứng dậy hỏi.

Vừa rồi, hắn chỉ liếc mắt một cái đã nhìn trúng bộ hài cốt có thể tích cực lớn của Man Giáp Ngưu này. Xương to như vậy, dùng để bồi dưỡng Kinh Cức Cốt, sẽ sử dụng được trong một khoảng thời gian khá dài.

“Một mảnh lá Thanh Diệu Linh Trà sao?” Tu sĩ trung niên thoáng cân nhắc. Đổi bộ hài cốt Man Giáp Ngưu lấy một mảnh linh trà thì có phần không đáng, nhưng hiện giờ gã đang cần gấp loại linh dược này, cộng thêm thông tin Lục Huyền vừa tiết lộ là lá trà phẩm chất tốt, không phải loại thường, nên gã cũng không nghĩ nhiều, dứt khoát đồng ý: “Được.”

Lục Huyền nghe vậy, bèn đứng chờ một lát. Đến khi tu sĩ trung niên bước xuống đài, hắn mới tiến lại gần, dùng một mảnh lá Thanh Diệu Linh Trà to bằng đầu ngón tay đổi lấy bộ hài cốt khổng lồ kia.

“Cũng may túi trữ vật đủ lớn, nếu không đổi được rồi mà lại không chứa nổi bộ hài cốt này thì thật mất mặt quá.” Cảm nhận bộ hài cốt Man Giáp Ngưu chiếm hơn nửa không gian túi trữ vật, Lục Huyền không khỏi thầm nghĩ.

Hắn đợi một lát rồi mới bước lên bục gỗ, lấy mười bốn mảnh lá Thanh Diệu Linh Trà còn lại và gốc Ám Tủy Chi từ trong túi trữ vật ra, trầm giọng nói: “Mười bốn mảnh lá Thanh Diệu Linh Trà, phẩm chất tốt hoặc thượng đẳng, có hiệu quả thanh tâm minh trí, chống đỡ tà ma xâm nhập. Linh dược nhị phẩm Ám Tủy Chi, phẩm chất tốt, là tài liệu luyện chế một số loại đan dược luyện thể, cũng có thể dùng trực tiếp để tăng cường thể phách. Ta chủ yếu muốn dùng chúng để đổi lấy linh chủng hoặc phương pháp ngưng luyện linh chủng từ các vị đồng môn.”

Hai tay Lục Huyền xòe ra, bên trái là mười bốn mảnh lá trà xanh non, hương thơm mát dịu lan tỏa, thậm chí vài tu sĩ ngồi gần cũng ngửi được. Bên tay phải hắn là một gốc linh chi màu đỏ sậm, trên bề mặt có những đường vân màu huyết hồng nổi lên, mơ hồ thấy được một dòng chất lỏng sền sệt đang chậm rãi lưu chuyển bên trong.

“Lá Thanh Diệu Linh Trà phẩm chất thượng đẳng! Lại còn tới mười mấy mảnh!”

“Cả Ám Tủy Chi nhị phẩm hiếm thấy nữa!”

Ngay khi Lục Huyền bày linh dược ra, chúng đã nhanh chóng thu hút sự chú ý của mọi người. Dù cả lá Thanh Diệu Linh Trà và Ám Tủy Chi đều có phẩm cấp không cao, nhưng chúng vốn là những linh thực trân quý hiếm thấy, công dụng rộng rãi, rất được các tu sĩ ưa chuộng. Huống chi thứ Lục Huyền bày ra còn có phẩm chất tốt và thượng đẳng.

“Vị sư đệ này, trong tay ta có một thanh phi kiếm nhị phẩm ẩn chứa lôi linh khí, đổi lấy hai mảnh lá Thanh Diệu Linh Trà của ngươi, thế nào?”

“Sư đệ, ta có một môn khinh thân thuật pháp nhị phẩm, muốn đổi vài mảnh linh trà, ý sư đệ sao?”

“Ta có một tấm Tịnh Linh phù tam phẩm, sư đệ có thể cân nhắc một chút không?”

Rất nhanh, đã có mấy tu sĩ lên tiếng hỏi Lục Huyền.

Lục Huyền lộ vẻ áy náy: “Các vị sư huynh sư tỷ, thật xin lỗi, tại hạ ưu tiên đổi lấy linh chủng hoặc phương pháp ngưng luyện linh chủng, những thứ khác tạm thời chưa xét đến.”

Nghe Lục Huyền nói vậy, rất nhiều tu sĩ lập tức im lặng. Trong số những người có mặt ở đây, chỉ một số ít có kinh nghiệm bồi dưỡng linh thực, mà người sở hữu linh chủng Lục Huyền cần lại càng ít ỏi hơn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!