Sau khi Thanh Diệu Linh Trà và Đồng Cốt Trúc lần lượt thành thục, số lượng linh thực nhị phẩm trong linh điền đã dần dần giảm xuống.
"Nếu tìm được linh thực nhị phẩm thích hợp, có thể cân nhắc mở rộng quy mô trồng trọt, nhưng trọng tâm vẫn phải đặt lên linh thực tam phẩm."
Linh thực nhị phẩm chủ yếu cho ra phần thưởng phẩm cấp hai và ba, rất hữu ích đối với hắn ở thời điểm hiện tại, mà ngay cả khi đã đột phá đến giai đoạn Trúc Cơ, chúng cũng mang đến rất nhiều tác dụng.
"Linh Huỳnh Thảo cần đi theo con đường số lượng để gia tăng tu vi, trong khi linh thực nhị phẩm lại cần cả số lượng lẫn chất lượng, tốt nhất là tìm được chủng loại phù hợp rồi hãy gieo trồng, còn linh thực tam phẩm trở lên thì cần phải lấy chất lượng làm đầu!”
Lục Huyền đã đại khái định ra lộ trình gieo trồng linh thực của mình trong khoảng thời gian tiếp theo, sau đó, hắn lại tiếp tục đi tuần tra trong linh điền.
160 gốc Linh Huỳnh Thảo đã bước vào giai đoạn trưởng thành trên quy mô lớn. Lục Huyền cẩn thận kiểm tra từng cây một, lần này hắn hái được 42 cây Linh Huỳnh Thảo hoàn toàn chín muồi, bao gồm 11 cây phẩm chất tốt, 24 cây phẩm chất thượng đẳng và 7 cây phẩm chất hoàn mỹ.
42 quầng sáng màu trắng trải rộng khắp nơi, đều đang đợi Lục Huyền đến thu thập.
Lục Huyền nhìn hàng chục quầng sáng màu trắng chiếu rọi mặt đất thành một màu trắng bạc, trong lòng không khỏi vui mừng vì một mùa bội thu.
Sau khi cẩn thận thu thập hết, từng luồng ý niệm nhanh chóng hiện lên trong đầu hắn, các loại phần thưởng đều lộ diện theo những phương thức khác nhau, hoặc là xuất hiện trên tay hắn, hoặc là dùng phương thức kinh nghiệm trực tiếp tràn vào tâm trí hắn.
42 quầng sáng mang đến xấp xỉ tám năm tu vi cho hắn, khiến lượng linh lực vừa mới đột phá đến Luyện Khí viên mãn trong cơ thể Lục Huyền lại dày thêm một phần lớn.
"Tư chất của ta vẫn quá mức bình thường, lượng linh lực tương đương tám năm tu vi này nhìn thì nhiều, nhưng e rằng những tu sĩ có thiên phú dị bẩm khác chỉ cần tu luyện chừng một hai năm cũng có thể nhận được số lượng tương đương." Lục Huyền thở dài một tiếng, song nội tâm vẫn không hề dao động.
"Tư chất không đủ thì dùng Linh Huỳnh Thảo để bù. Khi tu vi tiến thêm một bước, linh lực tăng trưởng, ta hoàn toàn có thể tiếp tục mở rộng linh điền và gieo trồng nhiều Linh Huỳnh Thảo hơn."
Hắn lạc quan nghĩ thầm, sau đó thu cả 42 cây Linh Huỳnh Thảo thành thục vào trong chiếc hộp bạch ngọc thật dài, mặc dù chúng chỉ là linh thực không phẩm cấp, nhưng tích lũy nhiều như vậy cũng có thể bán được hơn một trăm linh thạch.
"Huyễn Yên La Quả cũng thành thục." Trong mảnh sương khói màu trắng nồng đậm, Lục Huyền dò dẫm từng chút một, cuối cùng cũng tìm ra Huyễn Yên La Quả đang ẩn mình trong đó.
Sau khi ngưng tụ tâm thần, hắn bất ngờ phát hiện thanh tiến độ phía dưới Huyễn Yên La Quả đã lặng lẽ được lấp đầy.
"Không hổ là loại linh thực mắc chứng rối loạn lo âu xã hội, ngay cả khi chín muồi cũng lặng lẽ yên ắng thế này." Lục Huyền cảm thán một câu, rồi cẩn thận hái linh quả trên cây Huyễn Yên La Quả.
Ngay lập tức, mảnh sương khói vốn đang quanh quẩn khắp nơi đã cấp tốc tan đi như thủy triều xuống, một trái linh quả như sương như khói nổi bồng bềnh trong lòng bàn tay hắn. Khi cầm trái linh quả tựa như đang nắm một đám khói không ngừng biến ảo, trong lòng hắn chợt dâng lên một cảm giác không chân thật, tựa như nó có thể tiêu tan bất cứ lúc nào.
Lục Huyền tập trung tâm thần lên đó, một luồng thông tin nhanh chóng tràn vào đầu hắn.
【Linh thực Huyễn Yên La Quả tam phẩm, sau khi sử dụng có thể gia tăng tốc độ tu luyện Huyễn Thuật, đồng thời cũng đề thăng phẩm cấp của thuật pháp cấp thấp, nâng cấp uy năng của thuật pháp trên các mức độ khác nhau.】
【Cũng có thể dùng để nuôi dưỡng linh thú có thiên phú liên quan hoặc luyện chế một vài loại đan dược hi hữu.】
"Cây linh thực tam phẩm đầu tiên hoàn toàn chín muồi, quả là không dễ dàng." Lục Huyền không nhịn được lại cảm khái một câu.
Cây Huyễn Yên La Quả này được hắn gieo trồng từ lúc còn ở Lâm Dương phường thị, sau đó, hắn lại bồi dưỡng nó thêm hơn nửa năm ở Thiên Kiếm Tông với hoàn cảnh linh khí tinh khiết nồng đậm, mãi đến tận lúc này, nó mới hoàn toàn chín muồi.
"Linh thực tam phẩm, không biết sẽ mang đến phần thưởng gì đây?" Lục Huyền đưa ánh mắt tràn đầy chờ mong nhìn chằm chằm vào một quầng sáng màu trắng còn lưu lại trên linh nhưỡng sau khi mảnh sương khói tan đi. Hắn nhẹ nhàng chạm vào mặt ngoài của quầng sáng. Ngay lập tức, quầng sáng hóa thành vô số điểm sáng, cứ như dải ngân hà tràn vào cơ thể hắn.
Sau đó, một ý niệm chợt lóe lên trong đầu.
【Thu hoạch một gốc linh thực Huyễn Yên La Quả tam phẩm, nhận được huyễn trận tứ phẩm Thiên Huyễn Vân Yên Trận.】
Một tấm trận bàn trực tiếp xuất hiện trên tay Lục Huyền. Trên tấm trận bàn này có vẽ vô số những đường hoa văn rậm rạp phức tạp, nhìn rất giống những đám mây treo ngược trên bầu trời, lại diễn hóa ra các loại ảo giác với hình thái khác nhau.
Sau khi tập trung tâm thần vào nó, thông tin chi tiết về tấm trận bàn lập tức lóe lên trong đầu hắn.
【Trận pháp tứ phẩm Thiên Huyễn Vân Yên Trận, bao gồm nhiều hiệu quả của huyễn trận, mê trận và sát trận. Sau khi bố trí, trận pháp này sẽ có năng lực huyễn thuật cực mạnh, có thể mê hoặc tâm thần, vây khốn đối thủ, đồng thời còn có thể chống đỡ được các cuộc tấn công của vài tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ trong một khoảng thời gian dài.】
"Trận pháp tứ phẩm Thiên Huyễn Vân Yên Trận, quả nhiên linh thực tam phẩm không hề tầm thường, không uổng công ta tỉ mỉ chăm sóc ngươi lâu như vậy." Lục Huyền ngắm tấm trận bàn với những đường hoa văn hình mây khói treo ngược trong tay, trên mặt hiện lên vẻ vui mừng khôn xiết.
Hắn còn đang lo lắng về vấn đề phòng hộ cho tiểu viện ở Kiếm Môn trấn, không ngờ nhanh như vậy, nỗi lo này đã được phần thưởng từ quầng sáng của Huyễn Yên La Quả giải quyết.
Hiện giờ, hắn đang trồng trọt ba loại linh thực bên trong tiểu viện ấy, theo thứ tự là Quỷ Diện Thạch Cô tam phẩm, Kinh Cức Cốt tam phẩm và Bách Đồng Quỷ Mộc tứ phẩm, mỗi gốc đều cực kỳ trân quý và không được phép xảy ra bất cứ sơ suất nào.
Vấn đề là phần lớn thời gian và tâm sức của hắn đều phải đặt ở tông môn, chỉ có thể thỉnh thoảng chạy qua tiểu viện bên kia xem xét.
Trong tình huống này, khó tránh khỏi lo lắng.
Mặc dù Kiếm Môn trấn ở rất gần Thiên Kiếm Tông, không cần phải lo lắng có tà ma yêu thú gì xâm nhập, mà đại đa số tu sĩ sinh sống bên trong trấn đều có mối quan hệ mật thiết với đệ tử Thiên Kiếm Tông, nhưng lòng người khó lường, nếu thời gian dài không gặp được chủ nhân của tiểu viện, khó có thể đảm bảo người ta không nảy sinh ác ý.
Hiện giờ có Thiên Huyễn Vân Yên Trận tích hợp cả huyễn trận, mê trận và sát trận, coi như Lục Huyền đã không cần phải lo lắng về vấn đề này nữa.