Lục Huyền gật đầu, lại hỏi Diêu Thanh:
"Diêu sư tỷ, chỉ có mình ta bồi dưỡng linh thực, hay còn có đồng môn nào khác không?"
"Nếu Lục sư đệ đồng ý, danh sách sẽ chỉ có một mình sư đệ thôi. Hơn nữa, số lượng linh thực biến chủng cũng không nhiều, một Linh thực sư là đủ rồi."
"Vậy mức độ tự do của ta thì sao?"
Diêu Thanh trầm ngâm một lát rồi đáp:
"Chỉ cần Lục sư đệ chăm sóc tốt những linh thực biến chủng này là được, thời gian còn lại, sư đệ làm gì sư thúc cũng sẽ không can thiệp."
"Vậy thì tốt rồi. Ta vốn quen thói lười biếng, không chịu nổi quá nhiều ràng buộc, mong sư tỷ thông cảm." Lục Huyền gật đầu nói.
Hắn phải hỏi thẳng như vậy, bởi vì dù nhận thêm nhiệm vụ nào, hắn vẫn cần thời gian trở về động phủ để chăm sóc linh thực của mình. Rốt cuộc, những gốc linh thực trong động phủ mới là nền tảng sinh tồn của hắn lúc này.
Ngoài ra, hắn cũng không thích bị người khác gò bó. Hắn thể hiện trình độ cao về linh thực là vì sau mỗi lần "trồng trọt", hắn có thể nắm rõ tình trạng chi tiết của chúng. Nếu có người ngoài giám sát, chẳng phải làm gì cũng rất bất tiện hay sao?
Hắn lại hỏi Diêu Thanh thêm vài chi tiết nhỏ của nhiệm vụ, sau khi xác định không có vấn đề gì mới vui vẻ đồng ý.
Lục Huyền thu dọn vài thứ trong động phủ, sau đó hai người mỗi người cưỡi một con Linh hạc, nhanh chóng lên đường.
Một lát sau, Linh hạc đã đưa họ dừng lại trước một tòa sơn phong tú lệ.
"Lục sư đệ, vì sao ngươi cưỡi Linh hạc lại không cần trả linh thạch?" Diêu Thanh rất ngạc nhiên với tình huống vừa rồi, khi hai người cùng đi xuyên qua hàng linh mộc kỳ dị trước mắt, nàng không nhịn được bèn quay sang hỏi hắn.
"Bởi vì ta có chút giao tình với tộc Linh hạc trong tông môn, dù cố nhét linh thạch chúng cũng cương quyết không nhận, cho nên mấy lần sau ta không ép nữa." Lục Huyền bình thản trả lời, mắt ngắm nhìn những cây linh mộc cao to xung quanh.
"Đây là sơn phong Hà sư thúc thường ở, sư thúc am hiểu chế phù nên đã trồng rất nhiều linh mộc dùng làm tài liệu." Diêu Thanh thấy Lục Huyền có vẻ ngạc nhiên trước những hàng linh mộc cao lớn kia, bèn lên tiếng giải thích.
Hai người nhanh chóng đi đến trước một gian nhà trúc nhỏ thanh nhã. Gian nhà được một rặng trúc màu xanh đậm bao quanh, tạo thành một không gian kín đáo.
Diêu Thanh lấy thân phận minh bài của mình ra, khẽ quơ về phía mấy cây trúc. Những cây trúc lập tức lóe lên linh quang, rồi một cánh cửa gỗ đột nhiên xuất hiện trước mặt hai người.
Vừa tiến vào tiểu viện, Lục Huyền đã trông thấy một vị nữ tu dịu dàng đang lặng lẽ ngồi tĩnh tọa. Nàng ăn mặc tao nhã, phía sau lưng thấp thoáng vô số kỳ hoa dị thảo đang tỏa ra ánh sáng lấp lánh.
Nghe thấy động tĩnh, dị tượng phía sau lưng nàng lập tức biến mất. Vị nữ tu dịu dàng mở mắt ra, thản nhiên nhìn hai người.
"Hà sư thúc, vị này là Lục Huyền sư đệ, có trình độ không tầm thường về linh thực nhất đạo." Diêu Thanh khom lưng thi lễ, giới thiệu Lục Huyền với vị nữ tu.
"Xin chào Hà sư thúc." Lục Huyền nhanh chóng hành lễ.
"Lục sư điệt, ta đã nghe Tiểu Thanh nhắc tới ngươi nhiều lần. Vốn dĩ lần này ta định đăng nhiệm vụ lên Thứ Vụ đường, nhưng nó nói ngươi có thể thử xem, bởi vậy ta mới muốn ngươi qua đây xem trước một chút." Nữ tu dịu dàng mỉm cười nói.
"Được Hà sư thúc và Diêu sư tỷ ưu ái, Lục Huyền nhất định sẽ tận tâm tận lực, chăm sóc tốt những linh thực biến chủng này giúp sư thúc."
"Được, ta tin ngươi." Ý cười trên mặt vị nữ tu càng sâu hơn.
"Chúng ta đi xem linh điền trước đã."
Sau đó, nàng đi ở phía trước, Lục Huyền và Diêu Thanh theo sau, xuyên qua con đường giữa hai hàng linh mộc che trời.
"Lục sư điệt hiểu biết bao nhiêu về việc cải tạo phẩm chủng của linh thực?" Trên đường đi, vị nữ tu dịu dàng hỏi.
"Không nhiều lắm, cũng xin sư thúc chỉ giáo."
"Có hai phương pháp cải tạo chính. Một là dùng các thủ đoạn đặc biệt để kích thích hạt giống trong giai đoạn thai nghén hoặc bảo quản, dẫn dắt nó tự thân sinh ra biến đổi, từ đó bồi dưỡng ra phẩm chủng linh thực mới.”
“Hai là, trong quá trình linh thực sinh trưởng, trực tiếp thay đổi môi trường linh khí và các điều kiện sinh trưởng của chúng, để linh thực không ngừng thích ứng, từ từ điều chỉnh mà sinh ra biến hóa."
"Cả hai phương pháp này đều cần tiêu hao rất nhiều linh chủng hoặc linh thực. Dù hiện giờ ta đã ở cảnh giới Trúc Cơ trung kỳ cũng không thể thí nghiệm thường xuyên. Hơn nữa, sau khi linh chủng bị kích thích sẽ sinh ra những biến hóa không thể đoán trước. Dù ngươi cải tạo ra một loại linh chủng mới cũng không rõ phải trồng trọt ra sao, càng không biết sau khi thành thục sẽ thu được linh thực cấp bậc gì và hiệu quả thế nào."
"Nhiều khi linh chủng sẽ thất bại hoàn toàn, hoặc linh thực bồi dưỡng ra có hiệu quả kém xa mong muốn, thậm chí còn thua cả linh thực nguyên bản. Hơn nữa, nếu dùng các thủ đoạn cực đoan để kích thích linh thực biến hóa, rất dễ gây tổn thương lớn cho bản thân linh thực, cũng cần phải có tài lực hùng hậu mới chống đỡ nổi quá trình này." Nữ tu kiên nhẫn giải thích.
"Đa tạ sư thúc đã giảng giải." Lục Huyền gật đầu, trong lòng dậy sóng.
"Dường như đối với mình, phương pháp kích thích linh chủng kia hoàn toàn không thành vấn đề. Chỉ cần gieo hạt xuống là mình sẽ biết được phẩm cấp, công hiệu cũng như cách bồi dưỡng chúng. Thậm chí mình còn có thể trực tiếp sàng lọc những loại linh chủng phẩm cấp thấp, không có hiệu quả, không cần lãng phí tinh lực bồi dưỡng.”
“Còn loại thứ hai lại càng không thành vấn đề. Dùng thủ đoạn cực đoan có thể gây tổn thương cho linh thực, nhưng mình có thể thông qua trạng thái tức thời của chúng để hiểu rõ mức độ tổn thương. Dù tổn thương nghiêm trọng, mình cũng có phương hướng cụ thể để chữa trị, không cần phải thử đi thử lại. Nói như vậy, mình rất thích hợp với việc cải tạo phẩm chủng linh thực."
Lục Huyền thầm nghĩ, trong lòng gật gù.
"Nhưng vấn đề lớn nhất là mình không có linh thạch!"
Không bột đố gột nên hồ, nếu hắn thật sự dùng chút tài sản ít ỏi của mình để vùi đầu vào cải tạo linh chủng, e rằng quá trình sẽ bắt đầu oanh liệt nhưng kết thúc trong ảm đạm.
"Chính là nơi này." Không lâu sau, vị nữ tu đã dẫn hai người Lục Huyền đến trước một mảnh linh điền.
Vòng ngoài linh điền được một hàng rào tre bao bọc chặt chẽ. Vừa thấy nàng đến gần, hàng rào tre đã tự động tách ra, mở một lối đi nhỏ hẹp.