Virtus's Reader
Các Ngươi Tu Tiên, Ta Làm Ruộng

Chương 252: CHƯƠNG 252: TỨC CẢNH SINH TÌNH

"Vậy thì tốt quá, Lục sư đệ suy nghĩ cho đồng môn như vậy, đúng là người trượng nghĩa!" Trương Hạo cười nói, vốn dĩ gã đã chuẩn bị tâm lý giá cả sẽ tăng lên, ai ngờ Lục Huyền lại mang đến cho gã một niềm vui bất ngờ.

Những người nuôi dưỡng Giao Long cự mãng kia đều là đệ tử ngoại môn bình thường, cả về xuất thân lẫn thiên phú đều không được xem là xuất sắc trong tông môn, vì vậy họ đã dồn vô số tâm huyết vào nhiệm vụ chăn nuôi Giao Long này.

Mặc dù mỗi tu sĩ cần trả tổng cộng gần một trăm viên linh thạch, nhưng so với nhiều Giao Long cự mãng quý hiếm đắt đỏ, khoản linh thạch này lại chẳng đáng là bao.

Mấy người trò chuyện vài câu, đã có người dẫn Lục Huyền đi vào rút máu kiểm tra Giao Long.

Dưới sự khống chế của Phược Long Hoàn phỏng chế, từng con Giao Long lần lượt xuất hiện trước mặt Lục Huyền. Đầu tiên, hắn cho chúng ăn chút thịt yêu thú để nắm được thông tin chi tiết và trạng thái cơ thể của chúng, sau đó mới bắt đầu rút tinh huyết. Cứ lặp đi lặp lại như vậy, từng con Giao Long được đưa đến trước mặt hắn tựa như một dây chuyền sản xuất, công việc của hắn chỉ là những thao tác lặp đi lặp lại một cách máy móc đến tê dại.

Với số lượng huyết dịch Giao Long rút ra ngày càng nhiều, những chiếc bình bạch ngọc dùng để đựng tinh huyết do hắn mang theo dần không đủ dùng.

Lục Huyền tranh thủ khoảng thời gian ngắn ngủi giữa lúc thu thập tinh huyết để dồn tinh huyết của những con Giao Long cùng loại vào chung một bình, từ đó thu được những bình bạch ngọc trống, tránh tình huống khó xử vì không đủ bình chứa.

Trong khoảng thời gian này, thỉnh thoảng Lục Huyền cũng phát hiện Ẩn Lân Ngư đang ký sinh trong cơ thể Giao Long, và dĩ nhiên, cũng như những lần trước, hắn đều dễ dàng lấy nó ra, giao cho tu sĩ chăm sóc Giao Long tự xử lý.

Sau khi bận rộn gần một ngày, cuối cùng hắn cũng kiểm tra xong toàn bộ Giao Long cự mãng sống trong mảnh thủy vực dưới quyền quản lý của Trương Hạo.

Lục Huyền tính sơ qua, hôm nay hắn đã rút máu hơn hai trăm lần, những bình bạch ngọc thu được gần như đã xếp thành một ngọn núi nhỏ bên trong túi trữ vật.

Ngoài ra, hắn còn kiếm được hơn 500 viên linh thạch, khiến cho tài sản trên người vượt quá 2500 viên.

"Trương sư huynh, ta đã kiểm tra xong toàn bộ Giao Long cự mãng thuộc mảnh thủy vực này, có phát hiện dấu vết của mấy con Ẩn Lân Ngư ký sinh, còn những tình huống khác thì cần phải cẩn thận đo lường mẫu tinh huyết vừa thu được một phen." Lục Huyền nói với vị tu sĩ chững chạc kia với vẻ mặt mệt mỏi, nhưng trong lòng lại vui như hoa nở.

"Lần này may mà có Lục sư đệ, nếu không có ngươi ra tay giúp đỡ, thì dựa vào chút hiểu biết của chúng ta về những con Giao Long này, không biết phải chờ đến ngày tháng năm nào mới tìm được vết tích của Ẩn Lân Ngư."

"Đây là chuyện ta nên làm, về sau nếu muốn những con Giao Long cự mãng này trưởng thành khỏe mạnh, ta sẽ thường xuyên qua đây lấy máu kiểm tra giúp chúng, tránh để chúng bị yêu trùng tà ma xâm nhập ký sinh."

Đám người Trương Hạo nghe vậy đều gật đầu đồng ý.

Sắc trời dần tối, Lục Huyền và Hoàng Nguyên quyết định trở về, phi chu nhanh chóng lớn dần, cả hai lập tức nhảy lên. Gió mạnh vù vù lướt qua bên tai, Lục Huyền quay đầu nhìn lại, mãi đến lúc này, đám người Trương Hạo vẫn đứng tại chỗ nhìn theo bóng dáng hắn rời đi.

"Cảnh tượng này thực sự khiến người ta không nhịn được mà muốn ngâm thơ..." Lục Huyền khẽ nhếch khóe miệng, thầm nghĩ.

"Lục Huyền thừa chu tương dục hành,

Hốt văn ngạn thượng đạp ca thanh.

Thiên Long hồ thủy thâm thiên xích,

Bất cập đồng môn tống ngã tình..."

(Bài thơ này được chế từ bài Tặng Uông Luân của Lý Bạch.

Dịch nghĩa:

Lục Huyền lên thuyền sắp ra đi,

Bỗng bên bờ xa có tiếng hát,

Nước Thiên Long hồ sâu ngàn thước,

Chẳng bằng tình cảm đồng môn tiễn chân ta…)

"Thơ hay, thơ hay!"

"Lục sư đệ, sắp đến động phủ rồi, trời cũng đã muộn, ta sẽ không vào trong uống chén trà nóng đâu." Hoàng Nguyên đạp lên pháp khí phi chu, trực tiếp đưa Lục Huyền về gần động phủ của hắn.

"Được, vậy vất vả cho Hoàng sư huynh rồi, lần sau có cơ hội, nhất định phải vào nhà ta uống một, hai chén." Lục Huyền cũng không khách sáo giữ lại, trực tiếp nói.

Sau khi Hoàng Nguyên rời đi, hắn đi tới bên ngoài cửa viện, mở trận pháp ra, chờ làn sương trắng dày đặc tan đi, cửa viện mới hiện rõ trước mắt.

Lục Huyền đẩy cửa viện, chỉ trong nháy mắt đã bắt gặp một đôi mắt xanh biếc, không ngừng lóe sáng trong bóng tối lờ mờ như lửa ma trơi.

"Con dạ miêu này.[1]" Lục Huyền đánh ra một luồng linh lực, ánh sáng lóe lên, hiển hiện rõ rệt tình cảnh xung quanh.

Hiển nhiên chủ nhân của đôi mắt màu xanh biếc kia chính là Đạp Vân Linh Miêu, nó thấy Lục Huyền đã vào nhà, cũng lười biếng vươn vai, hai chỏm lông trên tai khẽ rung lên đầy vui vẻ.

"Ngao..." Tiếng kêu gầm gừ mang theo ba phần nũng nịu lập tức vang lên, con linh miêu ưu nhã bước đi, bàn chân trắng nõn như đang giẫm trên những đám mây.

Lục Huyền trở lại trong phòng, chỉ thấy ấu điểu Phong Chuẩn đang nằm ngửa không chút duyên dáng, phơi cái bụng tròn trịa của mình trên chiếc giường gỗ của hắn. Cái bụng khe khẽ phập phồng lên xuống theo từng nhịp thở, cặp chân chim màu xanh nhạt dang rộng ra, đôi cánh chim cũng màu xanh nhạt thỉnh thoảng lại đưa lên, hệt như đang gãi gãi thứ gì đó trên cơ thể.

Lục Huyền bắt đầu kiểm kê hàng đống bình ngọc trong túi trữ vật, đồng thời dồn tinh huyết của những Giao Long cùng loại vào chung một bình.

Mặc dù trong nhóm này có không ít Giao Long cự mãng dị chủng, nhưng phần lớn đều là loài phổ biến nên tỉ lệ tương thích vẫn khá cao, có thể tiết kiệm được không ít bình bạch ngọc.

Chờ kiểm kê xong xuôi, sau cả một ngày tâm trí luôn căng thẳng vì phải đối mặt với rất nhiều Giao Long cự mãng, Lục Huyền cũng cảm thấy hơi mệt mỏi. Hắn tắm rửa qua loa rồi ngả mình xuống giường gỗ, đầu vừa vặn gối lên chiếc bụng tròn vo của ấu điểu Phong Chuẩn.

"Thoải mái quá." Hắn không khỏi cảm thán một tiếng, rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ.

Đạp Vân Linh Miêu nhẹ nhàng đáp xuống mép giường, đôi mắt xanh biếc cứ nhìn chằm chằm vào Lục Huyền đang chìm trong mộng đẹp.

...

"Ăn cơm nào!"

Lục Huyền mở nắp nồi, trong nháy mắt hơi nóng mịt mù tỏa ra.

Một con cua to lớn màu đỏ được đặt ngay chính giữa nồi, hương thơm tràn ngập khắp phòng.

Ấu điểu Phong Chuẩn ở bên cạnh không nhịn được, lập tức nuốt một ngụm nước bọt, đôi chân không yên, cứ nhích tới nhích lui.

Đây là con Thiết Ngao Giải cuối cùng được Lục Huyền nuôi dưỡng, bởi vì mấy ngày nay thu hoạch khá tốt nên hắn quyết định hấp nó ăn mừng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!