"Ôi, đã đầy, thậm chí còn sắp tràn rồi." Lục Huyền cảm nhận được linh lực dồi dào không gì sánh được trong cơ thể, không khỏi cảm thán một câu.
"Cuối cùng, ta cũng có thể thử trùng kích cảnh giới Trúc Cơ rồi." Hắn hít một hơi thật sâu, ánh mắt trong suốt sáng ngời.
Phải biết rằng, ở Lâm Dương phường thị rộng lớn như vậy cũng chỉ có vỏn vẹn vài vị tu sĩ Trúc Cơ. Đối với Lục Huyền khi đó, tu sĩ Trúc Cơ là một tồn tại cực kỳ cao xa, chỉ có thể ngưỡng vọng, vậy mà giờ đây chính hắn cũng sắp thử đột phá cảnh giới này.
Hắn cất đan dược và phù lục nhận được sau khi mở quầng sáng màu trắng, rồi đi ra ngoài động phủ. Với tâm trạng vui vẻ, hắn tìm một con linh hạc ưu nhã rồi lập tức khởi hành.
Trên bầu trời, cuồng phong gào thét lướt qua mặt nhưng Lục Huyền không hề bận tâm.
Khoảng nửa canh giờ sau, linh hạc đáp xuống một đỉnh núi cao ngàn trượng.
Tòa sơn phong cao ngất này tên là Thanh Vân Phong, mang ý nghĩa một bước lên mây (bình bộ thanh vân). Sau khi đệ tử ngoại môn của Thiên Kiếm Tông đạt tới Luyện Khí viên mãn, có thể tới đây xin tài nguyên để đột phá cảnh giới Trúc Cơ.
Lục Huyền sải bước tiến vào một khu đình viện rộng lớn, yên ả tĩnh mịch. Gian chính điện của khu đình viện này chiếm diện tích rất lớn, nhưng bên trong chỉ có ba tu sĩ, mỗi người đều đang đọc một quyển sách cổ nặng trịch.
Lục Huyền đi đến trước mặt một nữ tu thùy mị, nhỏ giọng nói: "Sư thúc, tại hạ Lục Huyền may mắn tu luyện tới cảnh giới Luyện Khí viên mãn, dự định trùng kích Trúc Cơ, xin sư thúc xác nhận."
"Chúc mừng sư điệt. Trước khi cung cấp Trúc Cơ Đan, ba người chúng ta cần phải cùng xác nhận linh lực trong cơ thể sư điệt có thỏa mãn điều kiện hay không, đồng thời cũng sẽ kiểm tra xem trên người sư điệt có vết thương nghiêm trọng hay ám thương gì không, hy vọng sư điệt có thể thông cảm."
Lục Huyền gật đầu tỏ ý đã hiểu.
Cũng phải thôi, Trúc Cơ Đan vốn vô cùng đắt đỏ, không thể ban không cho đệ tử ngoại môn được. Vì vậy, trước khi ban đan, cần phải xác nhận tu vi của đệ tử có thỏa mãn điều kiện đột phá Trúc Cơ hay không. Đồng thời, tu sĩ muốn đột phá Trúc Cơ cũng cần có trạng thái tinh thần và thể chất tốt nhất, như vậy mới có hy vọng đột phá cao hơn. Nếu trong cơ thể có bất kỳ ẩn hoạn nghiêm trọng nào, rất có khả năng sẽ dẫn đến đột phá thất bại.
Nếu không cẩn thận, có người còn phải chịu kết cục trọng thương.
Khi gia nhập tông môn, cấp trên cũng không kiểm tra quá nghiêm ngặt tất cả các tu sĩ báo danh, dù sao họ cũng chỉ là đệ tử ngoại môn, kể cả có mật thám từ môn phái khác hay tà ma ngoại đạo trà trộn vào cũng không ảnh hưởng quá lớn.
Nhưng Trúc Cơ thì khác. Sau khi tấn thăng thành công, họ sẽ trở thành đệ tử nội môn, có cơ hội tiếp xúc với những bí mật cốt lõi của tông môn. Lần kiểm tra này cũng nhằm mục đích xem xét tính chất linh lực trong cơ thể đệ tử, có bị tà khí xâm nhiễm hay không.
Sau khi Lục Huyền đồng ý, ba người lần lượt tiến lên xác nhận linh lực của hắn, kiểm tra tình trạng cơ thể. Thậm chí có người còn lấy ra một chiếc gương đồng tỏa ra một mảnh thanh quang lất phất chiếu rọi toàn thân hắn, nhưng đương nhiên là không có phản ứng gì.
"Chúc mừng sư điệt đã đạt yêu cầu. Chắc hẳn sư điệt đã chuẩn bị rất lâu cho ngày hôm nay rồi." Nữ tu thùy mị kia cười nói với Lục Huyền.
Lục Huyền đã sớm đoán được điều này. Bắt đầu từ Luyện Khí tầng hai, về cơ bản, toàn bộ linh lực trong cơ thể hắn đều đến từ phần thưởng của quầng sáng, mà hắn lại rất ít khi ra ngoài, cho nên tạp chất trong linh lực ít đến mức gần như có thể bỏ qua.
Còn về ám thương trong cơ thể ư? Thật nực cười. Tu luyện đến tận Luyện Khí viên mãn mà số lần hắn giao đấu có thể đếm trên đầu ngón tay, lại có những môn công pháp luyện thể thượng đẳng như 《Lưu Ly Đoán Cốt Pháp》 và 《Thái Hư Hóa Long Thiên》 thì làm sao có thể để lại ám thương được?
Càng không cần phải nói đến tà ma ngoại đạo, có Vô Cấu Ngọc hộ thể, bách tà bất xâm.
"Ba ngày sau mời sư điệt qua đây, cùng với mấy vị đồng môn khác trùng kích cảnh giới Trúc Cơ." Nữ tu dịu dàng nói với Lục Huyền.
Trong nháy mắt, ba ngày đã trôi qua. Lục Huyền lại đến Thanh Vân Phong, vẻ mặt bình thản tiến vào bên trong đình viện tĩnh mịch.
Ba vị tu sĩ Trúc Cơ lần trước vẫn đang túc trực trong chính điện, ngoài ra còn có mấy vị đồng môn đang ngồi ở một bên. Từ khí tức viên mãn tỏa ra từ người họ, có thể biết được những người này cũng đã đạt đến tu vi Luyện Khí viên mãn, chuẩn bị đột phá cảnh giới Trúc Cơ.
Ba tu sĩ Trúc Cơ vừa thấy Lục Huyền tiến vào liền mỉm cười gật đầu tỏ ý thân thiện.
Một lát sau, nữ tu Trúc Cơ thùy mị đi đến trước mặt mọi người.
"Được rồi, nhóm đệ tử ngoại môn chuẩn bị đột phá cảnh giới Trúc Cơ trong thời gian gần đây đều đã tới đông đủ. Tổng cộng có bảy người, trong đó có ba người lần đầu tiên trùng kích, ba người lần thứ hai và một người đã là lần thứ ba. Dựa theo quy củ của tông môn, lần đầu tiên sẽ được nhận miễn phí một viên Trúc Cơ Đan, lần thứ hai sẽ được mua với nửa giá, lần thứ ba phải mua nguyên giá."
Đám người Lục Huyền nghe vậy liền đưa mắt nhìn nhau. Rất nhanh, đã có bốn người trong nhóm họ tiến lên phía trước, giao cho nữ tu thùy mị một lượng linh thạch khác nhau.
Hắn chú ý thấy, một thanh niên với biểu cảm lạnh lùng trong bốn người kia đã lấy ra ít nhất là hai nghìn viên linh thạch. Xem ra, vị này chính là đồng môn muốn trùng kích cảnh giới Trúc Cơ lần thứ ba.
Trong lòng Lục Huyền dâng lên mấy phần kính ý. Trùng kích lần thứ ba không chỉ đơn giản là tiêu hao nhiều linh thạch, mà còn cần dũng khí và quyết tâm lớn lao. Sau khi trùng kích Trúc Cơ thất bại, linh lực trong cơ thể tu sĩ sẽ thụt lùi rất nhiều, mặc dù chưa đến mức rơi xuống Luyện Khí tầng chín, nhưng vẫn cần một khoảng thời gian khá dài để tích lũy lại đến cảnh giới viên mãn và một lần nữa trùng kích, chứ đừng nói đến là lần thứ ba.
Lục Huyền khó mà tưởng tượng nổi, rốt cuộc thanh niên lạnh lùng nghiêm nghị kia đã phải bỏ ra bao nhiêu thời gian và tinh lực mới có thể bước vào Thanh Vân Phong lần thứ ba. Vì vậy, trong lòng hắn không có bất kỳ ý khinh thường nào, mà ngược lại còn tràn đầy khâm phục.
"Đây là Trúc Cơ Đan của các ngươi, hãy kiểm tra một chút, sau đó tiến vào Truyền Công Điện, dùng mật thất bên trong đó để trùng kích cảnh giới Trúc Cơ." Nữ tu dịu dàng dùng linh thức nâng bảy hộp ngọc nhỏ bay tới trước mặt bảy người Lục Huyền.
Lục Huyền cầm hộp ngọc nhỏ trên tay, nhẹ nhàng mở ra. Chỉ thấy một viên đan dược to bằng quả nhãn đang lặng lẽ nằm yên trong hộp, trên bề mặt đan dược có vô số linh văn không ngừng lưu chuyển, tỏa ra thứ ánh sáng yếu ớt mơ hồ.