Linh thực nhị phẩm Nghê Thường Thảo, khi thành thục, những phiến lá sẽ bồng bềnh phiêu dật, tựa như vũ y của tiên nhân.
Sau khi thành thục có thể đặc chế thành sợi, dùng để dệt pháp bào, tự mang hiệu quả khinh thân.
Khởi vũ lộng thanh ảnh, hà tự tại nhân gian.
"Ừm, linh thực biết nhảy múa." Lục Huyền để lại một câu nhận xét rồi tiếp tục trồng năm hạt Nhật Hương Quả khác.
Linh thực nhị phẩm Nhật Hương Quả, sau khi linh quả chín có mùi thơm ngát, ăn vào có thể khiến tâm tư người dùng trở nên linh hoạt, tạm thời gia tăng một chút ngộ tính cho tu sĩ.
Ưa ánh mặt trời, nắng càng gắt, phơi càng lâu, hương thơm của linh quả càng bền.
Cứ phơi nắng, tắm nắng, sưởi nắng, mười ngày nửa tháng cũng chỉ phơi nắng.
"Đây là lần đầu tiên ta gặp một loại linh thực thích phơi nắng." Lục Huyền thoáng suy nghĩ, sau đó lại đào năm hạt linh chủng Nhật Hương Quả từ trong linh nhưỡng ra, thân hình nhẹ như chim én, nhảy vọt lên đỉnh núi.
"Vị trí này cao nhất, không bị các linh thực khác che chắn, thời gian chiếu sáng cũng dài nhất, đủ để ngươi tắm nắng rồi." Hắn trồng năm hạt linh chủng Nhật Hương Quả vào khu đất bằng phẳng trên đỉnh núi, khẽ cảm thán.
Tiếp đó, hắn lại đi một vòng quanh linh điền, kiểm tra cẩn thận tất cả các loại linh thực rồi lần lượt thi triển những thuật pháp tương ứng, để thỏa mãn từng nhu cầu nhỏ nhặt của chúng.
Ngày hôm sau, Lục Huyền thức dậy từ sớm, dưới ánh ban mai vàng óng, hắn đi một vòng kiểm tra linh điền như thường lệ. Sau đó, hắn trở lại sân viện, ăn mấy trái linh quả, tĩnh tâm tu hành một lát, rồi dặn dò hai con thú cưng cùng Thảo Khôi Lỗi trông nhà cẩn thận, đoạn một mình rời khỏi sơn phong.
Sau khi tấn cấp Trúc Cơ, ngoài tài nguyên linh chủng đã nhận, hắn còn có thể xin ba môn công pháp và thuật pháp phù hợp với giai đoạn này. Mặc dù hắn có thể nhận được chúng từ phần thưởng trong quầng sáng do linh thực mang tới, nhưng cơ hội miễn phí như vậy, tất nhiên không thể bỏ qua.
Huống chi Thiên Kiếm Tông còn là tông môn có tiếng trong giới tu hành, những môn công pháp được cất giữ trong Tàng Kinh Các đều là loại hiếm thấy bên ngoài.
Hắn dựa vào minh bài thân phận, thuận lợi tiến vào Tàng Kinh Các bảy tầng. Hắn đã biết từ trước, tầng ba và tầng bốn là nơi đặt các loại công pháp, thuật pháp, kỳ môn dị thuật dành cho giai đoạn Trúc Cơ, chỉ đệ tử nội môn mới được phép vào xem. Bởi vậy lần này, hắn đi thẳng lên thang đá, vượt qua mấy tầng cấm chế mạnh mẽ, trực tiếp bước vào tầng thứ ba.
Trên vách tường đặt rất nhiều ngọc giản, sách ngọc, điển tịch cổ xưa. Bề ngoài của chúng đều được bố trí cấm chế đặc thù, nếu không được linh vật trong Tàng Kinh Các cho phép, người xem không thể đọc nội dung chi tiết, chỉ có thể lướt qua phần giới thiệu.
Lục Huyền đưa mắt nhìn quanh tầng ba và tầng bốn một vòng, sau khi cân nhắc nhiều lần, cuối cùng hắn đã chọn một môn công pháp tu hành, một môn kiếm quyết và một thuật pháp khinh thân.
Công pháp tên là "Đại Ngũ Hành Công", cùng một mạch với "Tiểu Ngũ Hành Công" mà hắn từng chọn khi mới gia nhập tông môn, nếu tu luyện nó sẽ không phải lãng phí thời gian chuyển tu linh lực. Đây là công pháp phù hợp với tu sĩ Trúc Cơ, có thể tu hành một mạch tới cảnh giới Kết Đan. Linh lực tu được khá ôn hòa, chính trực, có thể tu luyện trong nhiều môi trường linh lực phức tạp khác nhau.
Bên trong còn bổ sung nhiều loại thuật pháp ngũ hành trung cấp, với uy năng và độ phức tạp vượt xa những thuật pháp cơ sở mà Lục Huyền đã nắm giữ.
Sau khi trồng ngày càng nhiều linh thực phẩm cấp cao, thuật pháp cơ sở ngũ hành sẽ dần trở nên không đủ dùng, một lần thi triển không thể thỏa mãn nhu cầu của linh thực, trong khi thuật pháp trung cấp bên trong "Đại Ngũ Hành Công" lại hoàn toàn có thể bù đắp điểm này.
Ngoài ra, trong đó còn bao gồm cả Ngũ Hành Độn Pháp, sau khi nắm vững có thể tự do xuyên qua các môi trường ngũ hành đặc thù.
Với tính cách cẩn trọng của Lục Huyền, hắn hiển nhiên vô cùng hài lòng với điểm này.
Kiếm quyết tên là "Tứ Thời Kiếm Quyết", bên trong có tổng cộng bốn bộ kiếm pháp được đặt tên theo bốn mùa, ẩn chứa những loại kiếm ý khác nhau. Xuân Vũ kiếm pháp triền miên thâm độc, Hạ Nhật kiếm pháp hung bạo cuồng nhiệt, Thu Phong kiếm pháp hiu quạnh tiêu điều, Đông Tuyết kiếm pháp tê buốt lạnh giá, mỗi bộ đều có đặc điểm riêng.
Tu hành "Tứ Thời Kiếm Quyết" tới trình độ cao thâm, có thể biến hóa khôn lường, tự do chuyển đổi giữa bốn loại kiếm pháp, khiến đối thủ khó lòng phòng bị.
Ngoài những đặc điểm độc đáo của bản thân kiếm quyết, Lục Huyền cũng cân nhắc đến tác dụng của nó đối với việc gieo trồng Kiếm Thảo.
Cây Kiếm Thảo đầu tiên chủ yếu được bồi dưỡng bằng "Canh Kim Kiếm Quyết", cuối cùng đã thu được một gốc thành thục phẩm chất tốt. Hiện tại, hai cây Kiếm Thảo trong linh điền đang trong quá trình sinh trưởng. Lúc điện chủ Tư Nông điện Thẩm Diệp tặng linh chủng Kiếm Thảo, y đã từng hứa rằng, nếu hai cây Kiếm Thảo mới chỉ đạt phẩm chất phổ thông, y sẽ đưa hắn vào nhóm tu sĩ chuyên bồi dưỡng linh thực cốt lõi của tông môn: Kiếm Thảo.
Đến lúc đó, rất có thể hắn sẽ được tiếp xúc với linh thực phẩm cấp cao hơn như Kiếm Khổng Tước. Dù "Canh Kim Kiếm Quyết" của hắn đã đạt đến cảnh giới tông sư, nhưng đó chung quy chỉ là kiếm quyết nhất phẩm, vẫn còn kém xa.
Tóm lại, việc Lục Huyền lựa chọn "Tứ Thời Kiếm Quyết" với nhiều biến hóa như vậy là kết quả của một quá trình suy xét kỹ lưỡng nhiều yếu tố.
Thuật pháp khinh thân hắn chọn có tên là Phù Quang Thuật, cấp bậc tam phẩm. Sau khi tu hành có thành tựu, khi thi triển, thân hình tu sĩ sẽ hóa thành một luồng sáng lướt qua, tốc độ nhanh đến cực điểm.
Sau khi lựa chọn xong, hắn dùng linh thức thăm dò vào dải ngân hà sáng chói trên đỉnh Tàng Kinh Các. Ngay lập tức, những đốm sáng đang lững lờ xoay tròn trong dải ngân hà kia lập tức lao xuống, ba miếng ngọc giản tương ứng với các môn công pháp đã rơi vào tay Lục Huyền. Đồng thời, cấm chế trên ngọc giản cũng nhanh chóng tan ra như băng tuyết gặp nắng xuân.