Hiện giờ Lục Huyền có hai lựa chọn.
Một là dứt khoát đào hạt linh chủng ấy ra, nhân lúc nó còn chưa bén rễ nảy mầm, ném đến một vùng núi hoang xa xôi nào đó để nó tự sinh tự diệt. Hoặc là bán nó với giá thấp càng sớm càng tốt để đổi lấy một ít linh thạch, tài nguyên, kịp thời gỡ gạc lại chút tổn thất.
Lựa chọn thứ hai là tiếp tục gieo trồng nó trong linh điền, bồi dưỡng như bình thường.
Dù sao đây cũng là hạt linh chủng ngũ phẩm đầu tiên hắn sở hữu, có thể tưởng tượng được mức độ phong phú của quầng sáng sau khi nó thành thục, hơn nữa, hắn còn phải trả một cái giá không rẻ mới đổi được. Nếu cứ bỏ đi như vậy, đối với người xưa nay luôn cần cù tiết kiệm như hắn, chẳng khác nào cắt đi một miếng thịt lớn trên người.
Điều quan trọng nhất chính là, hiện giờ thế công thủ giữa hai bên đã thay đổi. Nếu trong tình huống không hề hay biết điểm khác thường của linh chủng Thánh Anh Quả, chắc chắn tên tu sĩ phía sau sẽ lợi dụng tài nguyên trong tay hắn để bồi dưỡng Thánh Anh Quả phát triển, chờ đến khi Tử Chu thành thục, đối phương lại tìm hiểu thực lực và vị trí của hắn, từ đó vừa lấy được Tử Chu vừa có thể âm thầm đánh lén, giết người cướp của. Nhưng hiện giờ, Lục Huyền đã hiểu rõ đặc điểm chi tiết của Thánh Anh Quả và Tử Chu, hắn hoàn toàn có thể lợi dụng điểm này để đặt bẫy, từ đó phản sát tên tu sĩ đang đứng đằng sau, cướp lấy cây Mẫu Chu trong tay gã.
Hắn càng nghĩ càng cảm thấy biện pháp này khả thi, trong lòng lại âm thầm tính toán khả năng thành công của kế hoạch.
"Thực lực của ta vốn là Trúc Cơ sơ kỳ, vì liên tiếp nhận được phần thưởng từ quầng sáng nên trên người có rất nhiều bảo vật. Hơn nữa, Linh Huỳnh Thảo đang trong giai đoạn cải tạo, hẳn là sau khi cải tạo thành công, tu vi của ta sẽ nhanh chóng gia tăng. Quan trọng hơn, sau lưng ta có một con quái vật khổng lồ là Thiên Kiếm Tông, khi Thánh Anh Quả sắp thành thục, ta có thể mời hai con linh thú có quan hệ tốt trong tông môn đến đây hỗ trợ áp trận. Ngoài ra, bên cạnh ta vẫn còn mấy người bằng hữu: Dương Khánh Phong nuôi Mặc Lân Giao, điện chủ Tư Nông điện Thẩm Diệp, đệ tử chân truyền Cát Phát nuôi Âm Dương Côn Ngư. Ba người bọn họ, người có tu vi thấp nhất cũng là Trúc Cơ trung kỳ, người thì vô cùng coi trọng ta, người lại nợ ta ân tình, ta hoàn toàn có thể mời họ đến đây trấn thủ."
"Ừm... Lực lượng trợ giúp như thế hẳn là đã đủ mạnh mẽ rồi. Nếu đến lúc đó trong lòng vẫn thấy không ổn, thì chờ khi Thánh Anh Quả sắp thành thục, ta sẽ di dời nó vào trong tông môn, để xem tu sĩ phía sau có can đảm đến tìm linh quả hay không?" Lục Huyền nghĩ thầm.
“Rất có khả năng người trực tiếp tung linh chủng Thánh Anh Quả Tử Chu ra ngoài làm mồi nhử chính là lão giả gầy gò Trúc Cơ trung kỳ kia, khả năng có tu sĩ Kết Đan đứng đằng sau chuyện này cực kỳ nhỏ. Bởi xét cho cùng, nếu tu sĩ Kết Đan muốn gây bất lợi cho tu sĩ Trúc Cơ thì cứ dứt khoát nghiền ép là được, đâu cần phải tốn công tốn sức nhiều như vậy? Chỉ khi thực lực bản thân không đủ, người ta mới nghĩ ra đủ loại mánh khóe. Dưới điều kiện tiên quyết này, so với việc đạt được một gốc linh thực ngũ phẩm, thì chút mạo hiểm để dẫn dụ và giết chết tu sĩ đứng sau lưng cũng chẳng là gì cả."
Lục Huyền nghĩ đi nghĩ lại, sau khi xác định toàn bộ tính toán của mình đã kín kẽ, không còn sơ hở nào, hắn quyết định sẽ tiếp tục gieo trồng hạt linh chủng Thánh Anh Quả Tử Chu này.
Linh thực ngũ phẩm còn lâu mới thành thục, và trong khoảng thời gian này, hắn hoàn toàn có thể cẩn thận bố trí bẫy rập, từ từ mưu tính đối phó với kẻ kia.
"Chẳng phải ngươi muốn dùng linh chủng làm mồi câu cá sao? Không ngờ chính mình lại bị câu ngược lại hả? Hừ, đi câu người khác thì phải chuẩn bị tâm lý có ngày bị người khác câu lại." Lục Huyền lập tức nổi lên sát tâm nồng đậm đối với tên tu sĩ đứng đằng sau, gã dám trắng trợn lợi dụng hắn, còn muốn lấy mạng hắn.
Từ trước đến nay, hắn vẫn luôn là người đi chiếm lợi của kẻ khác, ai ngờ hôm nay lại bị nhạn mổ vào mắt, trở thành mục tiêu cho người ta giở trò.
Trong lòng đã quyết, sự chú ý của hắn nhanh chóng trở về với linh chủng.
"Hoàn cảnh trồng trọt cũng tương đối thích hợp, bên trong tiểu viện này có rất nhiều âm hồn oán niệm, còn có bạch cốt trắng như tuyết, con ngươi yêu thú chưa nhắm mắt, lại có nhiều linh thực âm u, khiến cho mảnh linh điền trong tiểu viện luôn tràn ngập âm khí, hoàn toàn có thể đảm bảo cho sự phát triển bình thường của Thánh Anh Quả. Nhưng muốn đẩy nhanh quá trình sinh trưởng của nó lại có chút khó khăn, cần dùng tinh huyết, hồn phách và oán niệm của anh hài để tẩm bổ, nghe kiểu gì cũng thấy thất đức, cực kỳ không phù hợp với thân phận đệ tử danh môn chính phái của ta. Chỉ có thể nghĩ biện pháp khác. Ở giai đoạn đầu, ta có thể đăng nhiệm vụ tại Sự Vụ Đường, để những đệ tử ngoại môn yêu thích chiến đấu sinh tử đi săn giết đám tà tu, thu hoạch vật phẩm âm tà trên người bọn họ, sau đó mang đến giao cho ta."
Nghĩ một lát, trong lòng hắn đã có kế hoạch sơ bộ về quá trình bồi dưỡng Thánh Anh Quả. Linh lực khởi động, hắn lập tức khống chế luồng âm khí trong tiểu viện, ngưng tụ thành một khối khí nén, sau đó biến khối khí này thành những sợi mưa linh lực li ti thẩm thấu vào bên trong linh chủng Thánh Anh Quả.
Bên trong hạt linh chủng có hình phôi thai, dường như đứa anh hài màu xám đen khô gầy kia vừa khẽ duỗi người ra một chút, nhưng nhìn lại, chỉ thấy một khối vật chất màu xám đen, với khí tức màu tro đang hơi giãn ra rồi co lại, hệt như có thứ gì đó đang được thai nghén bên trong.
Sau khi tẩm bổ linh chủng Thánh Anh Quả xong, Lục Huyền lại lấy bộ thi hài bọ cạp to lớn từ trong túi trữ vật ra. Những đường linh văn màu đỏ rực lóe lên trên thân Xích Diễm Kiếm, hắn cẩn thận dùng nó cắt thi hài của Lục Mục Xích Thiết Hạt thành từng mảnh.
Ba đôi con ngươi màu đỏ như máu được hắn cẩn thận cắt ra. Vừa cảm nhận được có con ngươi yêu thú hảo hạng đang tới gần, hàng chục con mắt trên lớp vỏ già khô của Bách Đồng Quỷ Mộc đồng loạt biến hóa, chúng nỗ lực mở to, nhìn chằm chằm vào con ngươi to đùng của bọ cạp, con nào con nấy đều rục rịch.
Mười mấy con ngươi yêu thú trước kia đã bị chúng hấp thu gần hết, chỉ còn lại vài con ngươi tong teo, lủng lẳng trên vỏ cây. Khi âm khí lướt nhẹ qua, những con ngươi này lại khe khẽ đung đưa, giống như những chiếc đèn lồng màu xám trắng bị bỏ hoang nhiều năm.
Bị sự tươi mới của con ngươi Lục Mục Xích Thiết Hạt tứ phẩm kích thích, những con ngươi yêu thú vốn đã khô héo lần lượt bị từ bỏ, chúng rơi xuống, đập vào mảnh đất bên dưới rồi vỡ thành mảnh vụn. Từng sợi xúc tu bán trong suốt vốn đang giữ lấy chúng cũng nhanh như tia chớp lui về bên trong những con mắt yêu dị của Bách Đồng Quỷ Mộc.
❅ Thiên Lôi Trúc ❅ Cộng đồng dịch