Quầng sáng nọ lặng lẽ vỡ tung, lập tức hóa thành vô số điểm sáng nhỏ bé, trong nháy mắt đã tràn vào cơ thể Lục Huyền.
Một dòng thông tin hiện lên trong tâm trí hắn: "Thu hoạch một trái Ngọc Lân Quả tam phẩm, nhận được ngọc thạch linh khoáng tứ phẩm Xích Cương Ngọc."
Vô số đốm sáng biến mất, một khối khoáng thạch lập tức xuất hiện trong lòng bàn tay Lục Huyền. Khối khoáng thạch này có kích thước bằng đầu trẻ sơ sinh, bề mặt gồ ghề, mang màu đỏ sẫm, bên trong có một loại vật chất tựa như ngọc tủy đang chậm rãi chảy xuôi.
Lục Huyền ngưng tụ tâm thần trên khối linh khoáng, lập tức có được thông tin chi tiết liên quan đến nó.
"Linh khoáng tứ phẩm Xích Cương Ngọc, bên trong ẩn chứa một lượng lớn tinh hoa ngọc thạch, có thể dùng để luyện chế pháp khí và phi kiếm tương ứng."
"Linh khoáng tứ phẩm!" Lục Huyền không sở trường luyện khí, đành cất khối Xích Cương Ngọc này đi trước.
"Ngọc Lân Quả này cũng giúp yêu thú tăng cường nhục thân, có thể cho linh miêu, ấu điểu và ấu giao ăn."
Vừa nghĩ đến đây, đột nhiên ba con thú nhỏ từ đâu xúm lại, dùng ánh mắt sáng rực đầy nóng bỏng, nhìn chằm chằm vào trái Ngọc Lân Quả trong suốt trên tay Lục Huyền.
Lục Huyền không chút do dự, một luồng kiếm quang đen nhánh từ trong cơ thể hắn bay ra, trực tiếp cắt trái Ngọc Lân Quả chín mọng thành ba miếng rồi chia cho mỗi đứa một phần.
"Ngao…"
"Chiêm chiếp..."
"Gừ…"
Sau khi ba nhóc con ăn xong miếng Ngọc Lân Quả của mình, được linh lực dồi dào và ấm áp kích thích, cả đám đều không hẹn mà cùng rống lên.
Đứa thì kích động vô cùng, đứa lại chu mỏ véo von, đứa khác thì gầm gừ thô ráp, từng chuỗi âm thanh trầm bổng nối tiếp nhau vang vọng khắp núi rừng.
"Đạp Vân Linh Miêu là yêu thú dị chủng nhất phẩm, Phong Chuẩn là yêu cầm nhị phẩm đang trong thời kỳ phát triển, Ly Hỏa Giao tam phẩm vẫn còn ở giai đoạn ấu thể, chia một trái Ngọc Lân Quả thành ba phần là vừa phải."
Gầm rú phát tiết một trận xong, ba con thú nhỏ đều tự tìm một chỗ để hấp thu linh lực bên trong Ngọc Lân Quả.
Lục Huyền tiếp tục đi dò xét linh điền, khi đi ngang qua Thảo Khôi Lỗi, hắn nhẹ nhàng điểm một luồng Thanh Mộc Nguyên Khí vào khối u trên cái đầu cỏ xám khổng lồ của nó. Lớp cỏ xám trên toàn thân Thảo Khôi Lỗi lập tức sinh trưởng điên cuồng, dần dần chuyển sang màu xanh rồi bọc kín lấy nó.
Lục Huyền dùng linh thức thăm dò vào bên trong, chợt phát hiện những sợi cỏ đang cấp tốc đan dệt, tái tạo lại thân thể cho Thảo Khôi Lỗi.
Dò xét xong toàn bộ linh điền, Lục Huyền lại quay về phòng, thỏa thích ngâm mình trong tinh huyết Giao Long và tu luyện "Thái Hư Hóa Long Thiên". Hắn cảm nhận được nhục thân của mình ngày càng trở nên mạnh mẽ.
Chỉ còn khoảng một tháng nữa là đến ngày Lãng Nguyệt phúc địa mở ra, Lục Huyền đã có Kiếm Lệnh trong tay nên cũng không nóng vội, chỉ ngày ngày bồi dưỡng linh thực, chờ chúng thành thục.
…
Mười ngày trôi qua, hắn đi đến trước một mỏm núi đá.
Hơn hai mươi thanh phi kiếm bị vứt bỏ lộn xộn trên mặt đất, bị dây leo của Dưỡng Kiếm Hồ Lô xuyên qua, tạo thành một cái giá đỡ đặc biệt từ những thanh phi kiếm phế phẩm.
Mặc dù số lượng phi kiếm khá nhiều, nhưng chúng đều là hàng cũ Lục Huyền mua được từ các quầy hàng của tán tu tại trấn Kiếm Môn, cũng không tiêu tốn quá nhiều linh thạch.
Trên đám dây leo có treo sáu quả hồ lô màu xanh với kích thước lớn nhỏ khác nhau. Trái hồ lô ở chỗ thấp nhất hấp thụ nhiều kiếm ý nhất nên thể tích cũng lớn nhất, đang nhanh chóng tiến vào giai đoạn thành thục.
Sau khi biết có một trái hồ lô sắp chín, ngày nào Lục Huyền cũng qua đây kiểm tra hai lần, chỉ mong mình có thể mở được quầng sáng phần thưởng càng sớm càng tốt.
Khi ngưng tụ tâm thần, hắn nhanh chóng phát hiện thanh tiến độ phía dưới quả hồ lô xanh lốm đốm ở vị trí thấp nhất đã được lấp đầy hoàn toàn.
"Cuối cùng cũng chín rồi."
Lục Huyền vô cùng quan tâm đến quả hồ lô được nuôi dưỡng bằng kiếm khí này, hắn không chút chần chừ mà hái nó xuống ngay lập tức. Trên miệng quả hồ lô có một cái nút tự nhiên, dùng để ngăn kiếm khí được nuôi dưỡng bên trong tràn ra ngoài.
Vừa khẽ lắc lư, bên trong hồ lô đã truyền đến một tiếng kiếm ngâm rất nhỏ, kiếm ý dâng trào, như thể có thể bắn ra bất cứ lúc nào.
"Linh thực tam phẩm Dưỡng Kiếm Hồ Lô, bên trong ẩn chứa kiếm khí vô hình, lực sát phạt cực mạnh."
Ý niệm lóe lên trong đầu Lục Huyền. Sau đó, hắn liếc mắt nhìn quầng sáng màu trắng đang lơ lửng phía trên dây leo. Khi sợi dây leo bên dưới khẽ đung đưa, quầng sáng cũng nhẹ nhàng nhấp nháy theo, tựa như đang gõ vào trái tim Lục Huyền.
Hắn nín thở, vươn tay chạm nhẹ vào quầng sáng. Quầng sáng lập tức vỡ tan, vô số điểm sáng li ti hóa thành một luồng kiếm khí vô hình, tranh nhau xông vào cơ thể Lục Huyền.
Khi những đốm sáng tiếp xúc với da thịt, hắn cảm thấy hơi ngứa râm ran, đồng thời một ý niệm cũng chợt lóe lên trong đầu.
"Thu hoạch một trái Dưỡng Kiếm Hồ Lô tam phẩm, nhận được phù lục tứ phẩm Tiếu Hải Kiếm Phù."
Một tấm phù lục không phải kim loại cũng không phải ngọc nhanh chóng xuất hiện trong tay Lục Huyền. Tấm phù này dài chừng ba tấc, hình dạng giống như mũi kiếm, trên bề mặt có hình ảnh sóng biển cuồn cuộn, nếu nhìn kỹ sẽ cảm nhận được kiếm ý vô tận ẩn chứa bên trong.
Lục Huyền ngưng tụ tâm thần trên tấm phù, chỉ trong nháy mắt, hắn đã biết được những thông tin liên quan.
"Phù lục tứ phẩm Tiếu Hải Kiếm Phù, khi kích phát sẽ bắn ra vô số kiếm ý như sóng to gió lớn, nếu trúng một kích toàn lực, có thể khiến tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ hoặc hậu kỳ trọng thương, thậm chí tử vong."
"Đây là vật phẩm tiêu hao, có thể tự khống chế lượng kiếm khí kích phát, kiếm khí càng nhiều, lực sát thương càng mạnh."
"Phù lục tứ phẩm!" Lục Huyền không nhịn được khẽ cảm thán.
Dưỡng Kiếm Hồ Lô này không hổ là giống linh thực phải dùng Kiếm Ấn mới đổi được, phần thưởng thu hoạch từ quầng sáng của nó cực kỳ phong phú.
Trước mắt, có thể nói tấm Tiếu Hải Kiếm Phù này chính là át chủ bài mạnh nhất trong tay hắn.
"Phù lục bình thường đều là hàng dùng một lần, Tiếu Hải Kiếm Phù tứ phẩm này lại có thể sử dụng nhiều lần. Nếu dùng đúng thời điểm, nó sẽ mang lại không ít lợi ích cho ta." Lục Huyền nhìn biển kiếm khí vô biên như sóng dữ đang cuộn trào bên trong tấm phù, trong lòng cảm khái vô cùng.
"Hiện giờ, khi tiến vào phúc địa, ta lại có thêm một chỗ dựa vững chắc rồi."
Hắn cẩn thận cất kỹ Tiếu Hải Kiếm Phù vào túi trữ vật, rồi treo Dưỡng Kiếm Hồ Lô bên hông, tay lại cầm lấy vỏ kiếm Dưỡng Huyền cổ xưa.
Lục Huyền tùy ý thi triển một đạo Thủy Kính Thuật, một tấm gương mờ ảo lập tức hiện ra trước mắt, phản chiếu hình ảnh một thanh niên cao lớn tuấn tú với đôi mắt sáng ngời trong veo.
Thanh niên này mặc một bộ thanh sam, bên hông treo một trái hồ lô xanh lốm đốm, tay nhàn nhã cầm một thanh cổ kiếm, khí chất phiêu dật xuất trần, tựa như một vị tiên nhân.
⟡ Thiên Lôi Trúc — Nơi hội tụ dịch giả AI ⟡