"Thế nào là chuyên nghiệp? Chính là không cần phải cẩn thận dò xét từng li từng tí, cũng không cần mạo hiểm lao vào chiến đấu, chỉ cần một đạo Linh Vũ Thuật là có thể nhanh chóng phân biệt được Dị Quỷ Đằng bình thường. Đây mới gọi là chuyên nghiệp."
Cách hái Dị Quỷ Đằng của ba người trước đó là dùng bạo lực để dò mìn, giẫm lên từng cái một, nếu đạp trúng thì hợp lực giải quyết. Còn Lục Huyền lại áp dụng phương pháp dò mìn, dùng thủ đoạn để xác định xem thứ nào là mìn, sau đó đánh dấu những thứ không phải, rồi ung dung vòng qua đám thực vật yêu biến, hái chính xác những gốc Dị Quỷ Đằng bình thường.
Hắn chậm rãi đi đến trước một gốc Dị Quỷ Đằng yêu biến, từ từ vươn tay ra định chụp lấy đóa hoa màu xanh lục hung tợn trên dây leo.
"Linh thực tam phẩm, sắp có được rồi." Ngay khi ngón tay sắp chạm vào đóa hoa, Lục Huyền đột ngột xoay người đi thẳng đến một gốc cây khác.
Phía sau lưng hắn, đám dây leo màu xanh đen của Dị Quỷ Đằng vốn đang run rẩy nhè nhẹ khi Lục Huyền định đến gần, nhưng vừa thấy hắn đột ngột chuyển hướng, nó liền bình tĩnh trở lại, hàng trăm chiếc rễ cây tựa như xúc tu cũng từ từ rút sâu vào lòng đất.
Lục Huyền lại dùng cách tương tự với những gốc linh thực khác. Mỗi khi sắp đến gần một gốc linh thực yêu biến, vẻ mặt hắn đều tỏ ra vô cùng kích động như thể vừa phát hiện ra một cơ duyên to lớn. Nhưng khi sắp tiếp xúc với “cơ duyên” ấy, hắn lại nhanh chóng rụt tay về, khiến cho những Dị Quỷ Đằng yêu biến đã chuẩn bị sẵn sàng tấn công lại không có chỗ để trút giận.
Cuối cùng, hắn mới đi thẳng đến trước một gốc Dị Quỷ Đằng bình thường rồi cẩn thận nhổ nó lên.
Bởi vì đây không phải là linh thực do chính tay mình vun trồng nên sau khi hái xong, quầng sáng trắng đã không xuất hiện tại vị trí của nó.
Cứ như vậy, hắn luồn lách giữa vô số gốc linh thực, giả vờ tiếp cận thực vật yêu biến rồi lại nhanh chóng rút lui, chỉ khi gặp những cây Dị Quỷ Đằng bình thường, hắn mới không chút do dự mà tiến lên hái chúng.
Hành động này của Lục Huyền dường như đã chọc giận những gốc linh thực yêu biến kia. Bởi vì đúng vào khoảnh khắc hắn đang hái gốc Dị Quỷ Đằng bình thường cuối cùng trong phạm vi Linh Vũ Thuật bao phủ, hàng trăm sợi dây leo màu xanh đen đầy gai nhọn đột nhiên đồng loạt trồi lên khỏi mặt đất, nhanh như chớp tấn công về phía hắn.
"Đến hay lắm!" Lục Huyền đã sớm chuẩn bị, hắn lập tức dùng tay phải vỗ vào quả hồ lô lốm đốm xanh bên hông.
Ngay sau đó, tiếng kiếm ngân vang lên không ngớt, vô số tia kiếm khí nhỏ li ti từ miệng hồ lô bắn ra như đàn cá lanh lẹ, trực tiếp nghênh đón đòn tấn công của đám dây leo.
Kiếm khí vô cùng sắc bén, chỉ trong nháy mắt, trên những sợi dây leo màu xanh đen đã xuất hiện vô số vết kiếm li ti, số lượng ngày càng nhiều, vết kiếm càng lúc càng sâu.
Sau vài cái chớp mắt, từng nhánh xúc tu màu xanh đen đã vỡ nát, rơi lả tả trên mặt đất.
Sau khi Lục Huyền sử dụng kiếm khí bên trong Dưỡng Kiếm Hồ Lô, Tử Điện Kiếm lại lóe lên một tia điện quang mờ ảo. Hắn dứt khoát vận dụng Thu Phong kiếm pháp trong bộ «Tứ Thời Kiếm Quyết», chỉ thấy kiếm khí tựa như một cơn gió lốc cuốn qua, trong tiếng xào xạc ẩn chứa sát ý vô tận.
Những đoạn dây leo màu xanh đen vừa rơi xuống đất đã giống như những con giun bị chặt đứt, chỉ có thể quằn quại giãy chết trên nền đất màu tro đen.
Mất đi khả năng ngụy trang và tập kích bất ngờ vốn là cách sinh tồn của mình, sức tấn công của Dị Quỷ Đằng đã giảm đi mấy bậc, Lục Huyền dễ dàng giải quyết hết vài gốc vừa lao đến vây giết mình.
"Hửm? Sao đột nhiên lại rút lui rồi?"
Hắn để ý thấy mấy gốc thực vật yêu biến ở phía xa đang nhanh chóng chui sâu xuống lớp linh nhưỡng, thậm chí chúng còn kéo theo cả đám dây leo trên mặt đất cùng những gốc Dị Quỷ Đằng bình thường khác, chỉ trong nháy mắt đã biến mất không còn tăm hơi.
Lục Huyền cảm thấy có gì đó bất thường.
"Chẳng lẽ chúng phát hiện ra ta có thể khắc chế được chúng nên mới bỏ chạy? Hay là đang âm mưu tính kế gì đó?" Hắn thầm nghĩ.
Ngay sau đó, quầng sáng màu xanh nhạt trong đan điền khẽ xoay chuyển. Một tia Thanh Mộc Nguyên Khí thoát ra khỏi cơ thể, được linh thức của Lục Huyền điều khiển, nhanh chóng đan thành một tấm lưới khổng lồ màu xanh nhạt với những mắt lưới cực nhỏ, đảm bảo không bỏ sót bất kỳ một hạt linh chủng nào.
Hắn định dùng tấm lưới khổng lồ này để cày xới lại khu dược viên trống trải này một lần, hòng tìm ra những hạt linh chủng có khả năng còn ẩn giấu bên trong.
Thanh Mộc Nguyên Khí có lực tương tác tự nhiên với linh thực, cũng có thể cảm ứng nhạy bén sự sống bên trong linh chủng, dùng nó để rà soát sẽ dễ dàng hơn nhiều so với việc Lục Huyền dùng linh thức để tìm kiếm.
Tấm lưới khổng lồ màu xanh nhạt tiếp tục xuyên sâu vào lòng đất, mãi cho đến khi đạt đến giới hạn linh thức của Lục Huyền mới chịu dừng lại.
Lục Huyền không nản lòng, hắn lại tiếp tục di chuyển sang một khu vực mới, cẩn thận sàng lọc để tìm kiếm linh chủng.
"Có rồi."
Sau nhiều lần thử, cuối cùng Lục Huyền cũng cảm nhận được một tia dao động sinh cơ yếu ớt truyền đến từ bên trong tấm lưới màu xanh nhạt. Hắn lập tức vận chuyển Địa Dẫn Thuật đã đạt đến cảnh giới đại thành, không ngừng thay đổi kết cấu của lớp đất bên dưới, cẩn thận lật tung mọi thứ lên.
Một hạt linh chủng trông như hổ phách nhanh chóng xuất hiện. Hạt linh chủng này có hình dáng khá hẹp và dài, màu vàng nhạt, bên ngoài được bao bọc bởi một lớp vật chất dày tựa như nhựa thông, chính nó đã cách ly hoàn toàn linh chủng với thế giới bên ngoài.
"Mặc dù sinh cơ yếu ớt, nhưng không thể nào là giả được."
Một đạo kiếm quang màu đen, mỏng như cánh ve, lập tức bắn ra từ trong đan điền. Dưới sự điều khiển của linh thức, nó bắt đầu từ tốn cạo sạch lớp nhựa thông bám trên bề mặt linh chủng.
Sau đó, hắn lập tức thi triển Địa Dẫn Thuật, một khe nứt dài và hẹp nhanh chóng xuất hiện trên mặt đất, vừa vặn để chứa hạt linh chủng kia. Hắn tập trung tâm thần lên hạt linh chủng đang được vùi trong lớp linh nhưỡng nông, chỉ trong thoáng chốc, một ý niệm chợt lóe lên trong đầu hắn.
【Linh thực tứ phẩm Uẩn Linh Tùng, trong quá trình sinh trưởng cần Linh thực sư dùng linh thức của bản thân thẩm thấu để kết nối, chăm sóc và nuôi dưỡng. Sau khi quả tùng chín, có thể giúp tu sĩ tăng cường linh thức.】
【Do linh chủng không được gieo trồng trong thời gian dài nên đã tự động tiết ra linh vật tùng chi (nhựa thông) để ngăn cách với ngoại giới, cố gắng làm chậm lại quá trình xói mòn sinh cơ bên trong.】
"Linh chủng tứ phẩm! Có thể tăng cường linh thức cho tu sĩ, lần này nhặt được bảo bối rồi." Lục Huyền không nén được vui mừng mà thốt lên.