"Thơm quá, thơm quá đi, phải đánh dấu lại mới được." Nó cũng để lại một dấu vết màu xám nhạt trên cây Băng La Quả và Liệt Diễm Quả.
"Đây là linh thực gì? Ăn vào chắc là ngon lắm đây."
Bên cạnh Phong Lôi Kiếm Thảo, nó cảm nhận được một luồng kiếm khí phong lôi tỏa ra từ Kiếm Thảo, trong lòng không khỏi nảy lên ý nghĩ muốn chinh phục loại cây này.
"Oa! Linh thực tứ phẩm! Còn có cả yêu trùng làm món ăn kèm nữa! Thật quá chu đáo! Nhất định phải đánh dấu!"
Khi đến trước gốc Huyền Trùng Đằng tứ phẩm, Yêu Quỷ Đằng lập tức nấp trong bóng tối, quan sát thấy rất nhiều côn trùng không ngừng ra vào, cùng với hơn chục cái ổ trùng được ngưng kết ngay trên thân Huyền Trùng Đằng. Càng ngắm, nhánh dây leo nhỏ bé càng hưng phấn đến mức không ngừng nhảy múa.
"Hả? Đây là loại thức ăn gì? Sao còn chưa ăn mà đã có cảm giác như có thứ gì đó đang muốn mọc ra từ cơ thể mình vậy?" Trong màn chướng khí màu hồng, dưới sự kích thích của khí tức sắc dục, Yêu Quỷ Đằng nhìn thứ kỳ lạ vừa mọc ra trên nhánh dây leo của mình, nghi hoặc nghĩ.
Trên sơn phong trồng đủ các loại linh thực phẩm cấp cao quý hiếm làm nó hoa cả mắt, tất cả đều giống như một giấc mơ.
"Trước kia, lúc còn ở trong dược viên, ta đã ăn mấy thứ quái quỷ gì vậy? So với nơi này, chúng đúng là không bằng cám bã. Từ dược viên phúc địa đến linh điền sơn phong... Đằng Đằng ta tuyệt đối không quay về nữa..."
Ngay khi cây non Yêu Quỷ Đằng đang chìm đắm trong khí tức mê hoặc của Mê Tiên Đào, linh thức của Lục Huyền cũng nhận ra có điều bất thường.
Hắn lướt vài bước rồi đi tới khu vực gieo trồng Mê Tiên Đào. Chỉ thấy bên dưới màn chướng khí màu hồng nhạt, chẳng biết từ lúc nào trên nhánh dây leo màu xám nhạt của Yêu Quỷ Đằng đã mọc ra những sợi dây leo nhỏ dài như xúc tu, những sợi dây leo mảnh khảnh này đang không ngừng khua khoắng bên trong chướng khí.
Lục Huyền ngưng tụ tâm thần lên thân Yêu Quỷ Đằng, lập tức nhận ra nó đã rơi vào cạm bẫy dục vọng của Mê Tiên Đào.
Mặc dù phẩm cấp của nó cao hơn Mê Tiên Đào tam phẩm đến hai cấp, nhưng dù sao nó cũng mới sinh ra không lâu, sức đề kháng có hạn. Linh thực Mê Tiên Đào tam phẩm lại có sức cám dỗ tự nhiên với nó, vì vậy, nó đã bất cẩn sập bẫy.
"Ngươi vẫn còn là một đứa trẻ, sao lại mọc xúc tu khắp người thế này?" Vẻ mặt Lục Huyền tràn đầy thương tiếc, ngay sau đó, hắn lập tức đánh ra một đạo Thanh Tịnh Chú, giáng thẳng lên người Yêu Quỷ Đằng màu xám nhạt.
Linh quang thuần khiết quét qua mỗi một bộ phận trên nhánh dây leo, gần như ngay lập tức, đám xúc tu nhỏ bé kia đồng loạt run lên, rồi vội vàng rụt vào bên trong bản thể của Yêu Quỷ Đằng.
Cây non Yêu Quỷ Đằng cảm nhận được sự hiện diện của Lục Huyền, nó thoáng ngây người vài giây rồi vội vàng bò vào trong ống tay áo hắn.
"Dùng Thanh Tịnh Chú lên một loại linh thực để loại bỏ ảnh hưởng của một loại linh thực khác... Chuyện này, dù nghĩ thế nào cũng thật kỳ lạ." Lục Huyền lắc đầu, lại mang cây non Yêu Quỷ Đằng trở về đình viện.
Đến nơi, hắn kéo Yêu Quỷ Đằng đang quấn chặt quanh cánh tay mình ra, dùng vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc nhìn chằm chằm vào nó.
Yêu Quỷ Đằng có sở thích cắn nuốt linh thực và linh chủng, mà trong sơn phong của hắn lại gieo trồng nhiều loại linh thực như vậy, nhất định phải dạy dỗ nó thói quen không được ăn uống bừa bãi ngay từ nhỏ. Nếu chẳng may nó ăn phải một gốc cây non linh thực quý hiếm hoặc một hạt linh chủng phẩm cấp cao nào đó, hắn sẽ đau lòng đến chết.
"Đứng thẳng lên, ta có chuyện muốn nói với ngươi." Thấy Yêu Quỷ Đằng lại có xu hướng muốn chui vào ống tay áo mình, giọng điệu Lục Huyền trở nên nghiêm nghị.
"Toàn bộ linh thực trên sơn phong này đều do chính tay ta gieo trồng chăm sóc, tiêu tốn rất nhiều thời gian và tâm huyết. Trước khi chúng chưa trưởng thành, ngươi tuyệt đối không được ăn lung tung. Nếu bị ta bắt được một lần, ta sẽ cắt dây leo trên người ngươi!" Lục Huyền chỉ vào dây leo Yêu Quỷ Đằng màu xám nhạt, hung dữ nói.
Cây non Yêu Quỷ Đằng nâng một đầu dây leo lên, khẽ gật gật.
"Nhưng chỉ cần ngươi nghe lời, sẽ không thiếu đồ ăn ngon cho ngươi. Chờ sau khi chúng trưởng thành, cành lá hay linh quả, nhất định sẽ cho ngươi ăn no."
Hắn vươn tay gõ nhẹ lên ngọn dây leo Yêu Quỷ Đằng, dây leo màu xám lập tức leo dọc theo ngón tay hắn, chui vào ống tay áo.
Sau khi dỗ dành cây non Yêu Quỷ Đằng xong, Lục Huyền lại lấy Sinh Sinh Đại ra, nhẹ nhàng truyền linh lực vào. Gần như ngay sau đó, hai con ấu thú Song Đầu Cừu Dư với đôi mắt ngơ ngác đã xuất hiện trên mặt đất. Chúng dài chưa đến một thước, lân giáp trên người vẫn còn nhỏ và mềm mại.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy Lục Huyền, dường như hai con ấu thú đã nhận ra hắn chính là người từng bắt chúng ra khỏi sào huyệt. Bốn cái đầu thon dài đồng loạt gào thét về phía hắn, tiếng kêu còn ngây ngô non nớt nhưng đã lộ ra vài phần hung dữ.
"Lúc đó, tộc đàn của các ngươi huy động toàn bộ lực lượng đi đâu đó, chỉ còn lại hai đứa nhóc các ngươi gào khóc đòi ăn nên bị ta bắt gặp. Thấy các ngươi đáng thương không ai chăm sóc, ta mới đến giải cứu. Đây là cách các ngươi đối xử với ân nhân cứu mạng của mình sao?" Lục Huyền nhíu mày.
Hai ấu thú vẫn giữ nguyên dáng vẻ hung dữ.
"Đứa nào không gào nữa, ta sẽ cho ăn khối linh khoáng này." Hắn nhẹ nhàng tung hứng một khối linh khoáng trắng toát trong tay, dùng giọng điệu đầy dụ dỗ nói với hai con yêu thú Cừu Dư.
Khi thấy một con không còn sức gầm nữa, hắn lập tức đưa linh khoáng tới trước mặt nó. Tiếng răng rắc không ngừng vang lên, chỉ trong nháy mắt, khối linh khoáng cứng rắn đã bị cắn nát, khiến cái đầu còn lại ở ngay bên cạnh ngơ ngác như lạc vào ảo cảnh.
Nó trợn tròn đôi mắt, lập tức quay sang, dùng ánh mắt tràn đầy phức tạp nhìn nửa thân hình còn lại của mình.
Có cái đầu thứ nhất làm gương, ba cái đầu còn lại cũng nhanh chóng im lặng.
Chỉ trong chốc lát, tiếng rắc rắc đã vang lên không ngừng nghỉ.
Lục Huyền thấy hai con ấu thú Song Đầu Cừu Dư đã ngoan ngoãn hơn, hắn bèn sắp xếp cho chúng một chỗ ở trong vách đá trên sơn phong.
Trên người ấu thú Song Đầu Cừu Dư lóe lên linh quang màu vàng đất, hai cặp móng vuốt sắc nhọn của nó chỉ khẽ cào vài cái đã nhanh chóng chui vào trong vách đá.
"Không hổ là Song Đầu Cừu Dư am hiểu độn thổ, dù chỉ là ấu thú nhưng đã thể hiện thiên phú mạnh mẽ như vậy rồi."
Lục Huyền dùng linh thức dò vào trong vách đá, nhanh chóng cảm nhận được hai con ấu thú Cừu Dư kia đã xây xong một cái sào huyệt đơn sơ, trong lòng cũng yên tâm hơn.