Virtus's Reader
Các Ngươi Tu Tiên, Ta Làm Ruộng

Chương 337: CHƯƠNG 337: TÚY TIÊN HỒ LÔ!

Khi đến gần Dưỡng Kiếm Hồ Lô, Lục Huyền tinh ý cảm nhận được bên dưới dây leo có một trái hồ lô đốm xanh đã chín muồi.

Hắn cẩn thận hái nó xuống, tập trung tâm thần, một ý niệm lóe lên trong đầu.

【Linh thực Dưỡng Kiếm Hồ Lô tam phẩm...】

Như thường lệ, một vầng sáng trắng lặng lẽ hiện ra ở nơi trái hồ lô vừa được hái, khe khẽ tỏa sáng như đang mời gọi Lục Huyền.

Hắn chạm nhẹ vào vầng sáng, nó lập tức vỡ tan rồi ngưng tụ thành một dòng sông ánh sáng, cuồn cuộn chảy vào cơ thể Lục Huyền.

Một ý niệm chợt hiện lên trong đầu hắn.

【Thu hoạch một bầu Dưỡng Kiếm Hồ Lô tam phẩm, nhận được bảo vật tứ phẩm Túy Tiên Hồ Lô.】

Một trái hồ lô màu vàng đen đột nhiên xuất hiện trong tay Lục Huyền. Hồ lô này lớn hơn hẳn những trái bình thường trên giàn, bề mặt có nhiều đường vân mờ ảo. Giữa thân và miệng hồ lô buộc một sợi dây màu vàng sẫm, chỉ cần hé nút đậy, một mùi rượu nồng nàn lập tức lan tỏa, tràn ngập không khí, rất lâu sau vẫn chưa tan.

Lục Huyền ngưng thần quan sát hồ lô màu vàng đen, chỉ trong nháy mắt, mọi thông tin chi tiết về nó đã hiện rõ.

【Bảo vật tứ phẩm Túy Tiên Hồ Lô, dung lượng cực lớn, trong quá trình luyện chế có dung nhập bột phấn Tửu Trùng, có thể tinh lọc phẩm chất linh tuyền và thay đổi mùi vị của nó.】

【Căn cứ vào đặc tính, linh tính cùng chủng loại linh quả được đưa vào, Túy Tiên Hồ Lô có thể tự động ủ ra linh nhưỡng.】

(Có thể hiểu linh nhưỡng này như một loại rượu lên men nhẹ, giống như rượu nếp cẩm, rượu trái cây… chỉ ủ lên men sau đó uống chứ không trải qua quá trình chưng cất như rượu gạo thông thường)

【Sau khi cho các loại bảo vật như linh nhũ, linh dịch vào trong hồ lô, có khả năng tăng số năm và phẩm chất của chúng.】

"Hồ lô tự động ủ rượu?" Lục Huyền không khỏi kinh ngạc trước những thông tin này.

Tuy chiếc hồ lô vàng đen trước mắt không có sức tấn công, chỉ có thể nâng cao phẩm chất linh tuyền và ủ ra linh nhưỡng, nhưng nó lại vô cùng hữu dụng với Lục Huyền. Hắn hoàn toàn có thể dùng nó để tinh lọc linh tuyền, bồi dưỡng linh thực, cũng có thể thêm linh quả vào ủ thành rượu, tô điểm thêm hương vị cho cuộc sống.

Thăm dò bí cảnh, đấu pháp với người khác chỉ là chuyện nhất thời. Hắn gia nhập Thiên Kiếm Tông đã mấy năm, nhưng mãi đến khi bước chân vào Lãng Nguyệt phúc địa mới thực sự có dịp giao thủ với kẻ khác.

Đối với hắn, Túy Tiên Hồ Lô với năng lực thanh lọc linh tuyền, ủ rượu trái cây và nâng cao phẩm chất linh dịch mới là những thứ dùng về lâu về dài, tần suất sử dụng chắc chắn sẽ nhiều hơn pháp khí công kích gấp bội.

Thân hình hắn hóa thành một luồng phù quang, trong chớp mắt đã xuất hiện bên một hồ nhỏ trên đỉnh núi. Linh khí lượn lờ trên mặt hồ, tựa như một làn khói trắng mờ ảo.

Hồ nhỏ này nằm trong nội tông Thiên Kiếm Tông, nước trong hồ cũng được linh khí tinh thuần nồng đậm tẩm bổ, miễn cưỡng có thể gọi là linh tuyền.

Lục Huyền ngồi xổm bên bờ hồ, dùng linh lực hút một dòng nước nhỏ đổ vào Túy Tiên Hồ Lô.

Tuy bên ngoài trông Túy Tiên Hồ Lô không lớn, nhưng không gian bên trong lại cực kỳ rộng rãi, dòng nước từ hồ không ngừng rót vào cũng chỉ lấp đầy được một phần rất nhỏ.

Lục Huyền dùng linh thức thăm dò, cảm nhận được linh tuyền bên trong không gió mà dậy sóng, lăn tăn gợn nhẹ như đang được một thứ vô hình không ngừng gột rửa.

Nửa ngày sau, Lục Huyền rót một ít nước từ hồ lô ra bát ngọc. Linh thức đảo qua, cả độ tinh khiết lẫn nồng độ linh lực của linh tuyền đều tốt hơn trước, nhưng có lẽ do thời gian ngâm ủ quá ngắn nên sự thay đổi không quá rõ ràng.

Nhấp một ngụm, linh tuyền ngọt lành thấm vào ruột gan, mang đến cảm giác sảng khoái cả thể chất lẫn tinh thần.

"Không tệ, sau này không cần lo về linh nhưỡng nữa rồi, cứ bỏ linh quả và linh tuyền vào là nó sẽ tự động ủ ra thành phẩm."

Lục Huyền tiện tay treo Túy Tiên Hồ Lô bên hông, đặt nó cạnh Dưỡng Huyền Vỏ Kiếm. Vỏ kiếm cổ xưa loang lổ đi cùng hồ lô vàng đen thâm trầm, một kiếm một bầu rượu, một tổ hợp đầy vẻ phóng khoáng tự tại.

Đến đây, Lục Huyền đột nhiên nổi hứng, hắn đặt vỏ kiếm cổ xưa ngang ngực, rồi từ từ rút thanh phi kiếm bên trong ra.

Một thanh phi kiếm tựa tia chớp dần dần xuất hiện, mũi kiếm cong cong khiến vỏ kiếm không ngừng run rẩy, dường như không chịu nổi lưỡi kiếm kỳ dị lướt qua thành trong của nó.

Thỉnh thoảng, vài tia hồ quang điện lại lóe lên từ bên trong, càng khiến vỏ kiếm phản ứng dữ dội hơn.

"Đúng là mất cả hứng..." Lục Huyền nhìn vỏ kiếm ngỗ ngược trong tay, hứng thú vừa dâng lên đã tan biến. Hắn bèn hung hăng ấn mạnh Tử Điện Kiếm vào lại trong vỏ.

Điện quang từ miệng vỏ kiếm xuyên thẳng xuống đáy, khiến nó run lên bần bật, như muốn thoát khỏi tay Lục Huyền.

Sau khi nhận được Túy Tiên Hồ Lô tứ phẩm, Lục Huyền vô cùng thỏa mãn, hắn lại tiếp tục đi kiểm tra các mảnh linh điền xung quanh.

Hai con Song Đầu Cừu Dư trồi lên từ lòng đất, bốn cái đầu cùng lúc nhìn Lục Huyền chằm chằm.

Hắn đành lấy bốn khối linh khoáng từ túi trữ vật ra, lần lượt đặt trước mỗi cái đầu một khối. Nhất thời, tiếng răng rắc vang lên không ngớt.

Hơn một tháng trôi qua, yêu thú Song Đầu Cừu Dư cũng lớn lên không ít, trên thân đã mọc ra nhiều lân phiến nhỏ màu xám, vì mới mọc nên sờ vào vẫn thấy hơi mềm.

Khả năng đào bới của hai con ấu thú này lợi hại hơn hắn tưởng tượng rất nhiều, chúng đào một đường thông thẳng từ mỏm núi đá đến tận bên dưới Mậu linh nhưỡng, chỉ để tận hưởng khí tức linh lực tỏa ra từ đó.

Lục Huyền không còn cách nào khác, đành ra lệnh cho chúng không được tùy ý cải tạo ngọn núi, chỉ có vậy mới tránh được thảm cảnh khắp nơi bên dưới đều là đường hầm do chúng đào.

Ấu thú Song Đầu Cừu Dư ăn uống no đủ, lập tức lặn xuống lòng đất.

Chỉ chốc lát sau, một nhánh dây leo màu xám nhạt phủ đầy xúc tu nhỏ lặng lẽ bò tới, leo lên cánh tay Lục Huyền. Hắn vừa thoáng thấy đám xúc tu mọc đầy trên người nó là lập tức vỗ cho một cái. Yêu Quỷ Đằng giống như vừa uống rượu say, bò lên người hắn mà cứ xiêu xiêu vẹo vẹo.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!