Hay ví như Kiếm Thảo, vốn là kiếm khí trời sinh, nên phần thưởng mở ra từ nó sẽ là Tốn Lôi Kiếm Hoàn, Kiếm Thai và phi kiếm.
Còn có Liệt Diễm Quả mới chín gần đây, vốn là loại linh quả chứa linh lực thuộc tính hỏa dồi dào, nên phần thưởng mở ra từ quầng sáng sẽ là bảo vật tam phẩm Bạo Viêm Châu, đan dược tam phẩm Phần Nguyên Đan, Hồng Liên Diễm và công pháp "Lộng Diễm Quyết", tất cả chúng đều có mối liên hệ nhất định với thuộc tính hỏa.
Cho nên, nếu hắn thật sự gieo trồng linh thực là tài liệu chính của Trúc Cơ Đan, vậy sau khi nó thành thục, khả năng cao sẽ nhận được Trúc Cơ Đan, thậm chí là đan phương Trúc Cơ Đan từ quầng sáng.
Nghĩ đến đây, ý cười trên mặt Lục Huyền càng thêm sâu.
"Vậy làm phiền Quan sư tỷ chú ý nhiều hơn, nếu xác định xong, ngươi có thể đến động phủ tìm ta. Ta thường ở trong động phủ bồi dưỡng linh thực, nuôi dưỡng linh thú." Lục Huyền đưa cho nữ tử áo vàng một tấm Truyền Tấn phù.
"Được, đến lúc đó, ta sẽ qua quấy rầy sư đệ." Nữ tử áo vàng vui vẻ nhận lấy phù lục, trực tiếp rời đi.
Khóe miệng Lục Huyền khẽ nhếch.
"Ta ở trong tông môn vẫn luôn tuân theo quy củ, vốn không có ý định đánh cắp đan phương cơ mật, thật không ngờ nó lại tự tìm đến cửa, dứt khoát đưa vào tay ta, không muốn nhận cũng không được. Đan phương Trúc Cơ Đan - cơ mật quan trọng của đại tông môn sắp rơi vào tay ta rồi."
Lục Huyền trở về sơn phong, mở Lưu Quang Phù Trận ra, vừa mới tiến vào, một sợi dây leo màu xám lạnh đã tuột khỏi ống tay áo của hắn.
Thảo mộc linh khí tỏa ra từ khắp nơi trong sơn phong khiến nó như si như say, lúc thì uốn éo vặn vẹo, lúc thì lề mề trườn đi trên những tảng đá.
Bởi vì thời điểm được thai nghén, nó đã được Lục Huyền rót vào không ít Thanh Mộc Nguyên Khí, nên Yêu Quỷ Đằng vô cùng ỷ lại vào hắn, phần lớn thời gian nó đều ẩn mình trong tay áo, chỉ khi trở lại sơn phong mới thỏa sức bay lượn, đắm chìm trong nơi có vô số linh thực này.
Dây leo màu xám nhìn trái một chút, ngó phải một chút, nó do dự đi lòng vòng giữa các phương hướng dẫn đến Địa Hỏa Tâm Liên, Huyền Trùng Đằng và Uẩn Linh Tùng tứ phẩm, cuối cùng vẫn chọn vị trí của Mê Tiên Đào tam phẩm. Không vì điều gì khác, chỉ đơn giản là nó thích đắm mình ở gần Mê Tiên Đào mà thôi.
Cái bụng của Phong Chuẩn vẫn to như quả bóng hơi, đôi cánh xanh nhạt không ngừng vỗ, nó lập tức biến thành một luồng sáng màu xanh lam rồi dùng đầu của Lục Huyền làm đệm, nảy lên mấy cái mới hạ xuống mặt đất.
Dưới mắt cá chân nó, vẫn như thường lệ, treo một cái vòng màu đỏ thẫm. Cái vòng này chính là Ly Hỏa Giao, nuôi lâu như vậy, nó đã dài hơn nửa trượng, thân thể thon dài phủ đầy lân phiến tinh xảo màu đỏ rực như lửa.
Trong rừng cây, Đạp Vân Linh Miêu đang dùng đôi con ngươi màu xanh biếc lẳng lặng nhìn Lục Huyền trêu chọc Phong Chuẩn và ấu giao. Sau đó, nó thờ ơ quay đầu đi, chỉ có đôi tai nhọn đang nhúc nhích, không ngừng nghe ngóng động tĩnh từ phía hắn.
Chờ hắn đi qua nhéo hai chỏm lông xám trắng trên đôi tai thính kia, nó mới gừ khẽ một tiếng, rồi thong thả rời đi.
Lục Huyền trở lại trong phòng, cẩn thận sắp xếp lại thu hoạch từ chuyến đi đến Truyền Công điện lần này.
Trong quá trình giảng dạy, hắn đã trao đổi không ít kinh nghiệm tâm đắc về linh thực với đông đảo đệ tử ngoại môn, đồng thời cũng gặp được nhiều chủng loại linh thực kỳ lạ, điều này đã mở rộng tầm nhìn của hắn rất nhiều.
Đối với chuyện truyền thụ kinh nghiệm gieo trồng và phương thức bồi dưỡng tinh tế hóa, Lục Huyền cũng không lo sẽ gặp phải trường hợp trò giỏi hơn thầy.
Bởi xét cho cùng, nếu muốn bồi dưỡng ra linh thực có phẩm chất tốt hơn, bọn họ cần phải không ngừng tìm tòi thí nghiệm, tổng kết ra phương thức bồi dưỡng tối ưu nhất. Mà hắn lại đơn giản và trực tiếp hơn nhiều, có thể thấu hiểu được trạng thái tức thời của linh thực.
Quan trọng hơn, với mỗi người, linh thực lại có ý nghĩa không giống nhau.
Đối với Lục Huyền, hắn bồi dưỡng linh thực sẽ nhận được tu vi và các loại bảo vật quý hiếm, khiến hắn hoàn toàn có thể gác chuyện tu luyện và tìm kiếm cơ duyên sang một bên.
Còn những tu sĩ khác, dù tư duy của họ có chút thay đổi sau khi nghe Lục Huyền giảng bài, thì mức độ thay đổi đó cũng cực kỳ hạn chế, bởi vì với họ, tu luyện mới là ưu tiên hàng đầu.
Ngày hôm sau, Lục Huyền được Liễu Tố mời tham gia một cuộc tụ họp nhỏ cùng mấy vị sư huynh sư tỷ có quan hệ khá tốt. Mấy người này đều am hiểu về linh thực và linh thú, vì vậy thỉnh thoảng họ sẽ gặp nhau để trao đổi kinh nghiệm.
Sau khi biết được Lục Huyền mới tiến vào Lãng Nguyệt phúc địa, thái độ của mọi người đối với hắn đã có thay đổi đáng kể, họ nhiệt tình hơn trước đây rất nhiều.
Khúc thủy lưu thương, ăn uống linh đình, cùng nhau ngồi đàm đạo, vô cùng thảnh thơi.
Khi cuộc trò chuyện đang đến hồi sôi nổi, đột nhiên một tiếng kiếm rít rất nhỏ nhưng bén nhọn truyền đến bên tai mọi người. Gần như ngay lập tức, một thanh kiếm bằng linh khí đã im hơi lặng tiếng xuất hiện sát tai mỗi người.
Kiếm khí lập tức nổ tung như bong bóng, một giọng nói vang lên bên tai.
"Tất cả đệ tử nội môn nghe lệnh! Gần đây, Đồng Dần - một tên ma đầu Kết Đan của Cực Âm Tông - đã bị Kết Đan chân nhân của ba tông phái vây công và giết chết tại chỗ, nhưng bí bảo do hắn luyện chế là Ngũ Tử Đồng Tâm Ma lại thừa cơ chạy trốn. Có ít nhất hai con Đồng Tâm Ma đã trốn vào phạm vi hai nghìn dặm bên ngoài Tinh Nguyên thành cùng các phường thị xung quanh. Để ngăn chặn Đồng Tâm Ma lạm sát người vô tội, gây hỗn loạn Tu Hành giới, trả lại sự bình yên cho Tinh Nguyên thành, tông môn hiện tổ chức đệ tử nội môn đi vây quét ma đầu. Đệ tử có thể tự nguyện tham gia, mỗi lần tiêu diệt thành công một con Đồng Tâm Ma sẽ nhận được phần thưởng là một thanh phi kiếm tứ phẩm. Ngày mai sẽ xuất phát." Giọng nói trầm thấp truyền vào trong đầu tất cả mọi người.
"Ngũ Tử Đồng Tâm Ma! Trốn vào sát khu vực tông môn, đáng chém!" Một tu sĩ trung niên có tướng mạo chững chạc phẫn nộ nói.
"Đúng vậy, trừ ma vệ đạo là trách nhiệm của tu sĩ chính đạo chúng ta, huống chi Đồng Tâm Ma dám xâm nhập vào khu vực của Thiên Kiếm Tông ta, cũng coi như tự tìm đường chết." Có người lên tiếng phụ họa.
"Làm chuyện trừ ma vệ đạo còn được thưởng một thanh phi kiếm tứ phẩm! Vốn dĩ trong lòng ta còn hơi lo lắng, nhưng sau khi nghe thấy phần thưởng, chút lo lắng kia lập tức tan thành mây khói rồi."
"Ha ha, còn phải xem là ai có bản lĩnh lấy được thanh phi kiếm tứ phẩm kia."
Mọi người đều rất hứng thú với phần thưởng là thanh phi kiếm tứ phẩm, như thể nó đã nằm chắc trong túi của họ rồi.
"Lần này lại có Kết Đan chân nhân ngã xuống ư? Thật sự quá kinh khủng." Điều Lục Huyền quan tâm lại khác với mọi người, hắn vốn cho rằng sau khi mình tấn thăng đến cảnh giới Trúc Cơ, năng lực sinh tồn tại Tu Hành giới sẽ tăng lên rất nhiều, mà trong mắt hắn, cảnh giới Kết Đan đã có thể hô mưa gọi gió trong Tu Hành giới, đạt được địa vị tôn sùng không gì sánh được.
Ai ngờ, hôm nay chính tai hắn lại nghe được tin tức một Kết Đan chân nhân đã vẫn lạc.