Virtus's Reader
Các Ngươi Tu Tiên, Ta Làm Ruộng

Chương 359: CHƯƠNG 359: HUYỄN ÂM TRÚC!

Tựa như khoảng không phía trên Phượng Hoàng Mộc đã bị thiêu rụi. Đóa hoa sen màu đỏ đậm do Hồng Liên Diễm hình thành ở vị trí trung tâm cũng nhỏ hơn nhiều so với trước, hư ảnh Phượng Hoàng bên trong đã ngưng thực hơn một chút, chúng đang tự do nhảy múa giữa những cánh hoa.

"Hẳn là không bao lâu nữa, đóa Hồng Liên Diễm tam phẩm này sẽ bị Phượng Hoàng Mộc hấp thu hoàn toàn. Cũng may ta trồng đủ nhiều Liệt Diễm Quả, trong tay vẫn còn hai đóa Hồng Liên Diễm mới mở ra, đủ để nuôi dưỡng nó trong một thời gian."

Lục Huyền bay ra khỏi hang động, trở về phòng.

Khoảng mười ngày tiếp theo, hắn đều an tĩnh ở lại sơn phong để bồi dưỡng linh thực và linh thú, chỉ thỉnh thoảng mới ra ngoài gặp gỡ đồng môn, chủ động hỏi thăm xem sắp tới có đệ tử nội môn nào tổ chức hoạt động giao lưu hay không.

Trong lòng hắn vẫn luôn canh cánh về Đồng Tâm Ma, thứ cực kỳ thích hợp để bồi dưỡng Thánh Anh Quả.

May mắn thay, từ một vị đồng môn có động phủ gần đó, hắn biết được vài ngày sau sẽ có một vị đệ tử chân truyền tổ chức buổi trao đổi, đương nhiên trong đó sẽ có phần giao dịch bảo vật.

Lục Huyền thầm đếm ngày, rồi đúng hẹn chạy tới địa điểm tổ chức buổi trao đổi nhỏ.

Tại một tòa sơn phong cao vút trong mây, đỏ rực như lửa, vừa bước vào, hắn đã cảm nhận được mùi lưu huỳnh nhàn nhạt phả vào mặt, cả người như đắm chìm trong một thế giới ấm áp.

Hắn đi theo sau một tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ, tới trước một cánh cửa đá màu đỏ sậm. Bên ngoài cửa đá có một nam hài mặc áo bào đỏ thẫm, trên áo vẽ vô số hoa văn dị thú thượng cổ, trông sống động như thật.

Người nọ đứng trước cửa nhưng lại mang đến cảm giác đã hòa làm một với cả tòa sơn phong, thậm chí nhịp điệu tụ tán của những đám mây lửa dày đặc trên bầu trời cũng ăn khớp với nhịp thở của nam hài này.

Mặc dù nam hài trông có vẻ trẻ con, ngây thơ hồn nhiên, nhưng Lục Huyền không dám xem thường, hắn bước lên phía trước kính cẩn thi lễ.

"Hỏa sư huynh."

"Vị sư đệ này trông có vẻ lạ mặt, chắc hẳn đây là lần đầu tiên tới phủ đệ của tại hạ, không biết nên xưng hô thế nào?” Giọng nói của nam hài lại chững chạc già dặn, không hề tương xứng với tuổi tác.

Gã tên là Hỏa Đồng Tử, sở hữu thiên sinh Hỏa Linh Chi Thể và là một trong mười bảy vị đệ tử chân truyền của Thiên Kiếm Tông, có xác suất rất cao sẽ tấn thăng thành Kết Đan chân nhân.

"Hỏa sư huynh có thể gọi ta là Lục sư đệ."

"Hóa ra là Lục sư đệ, mời vào trong nghỉ ngơi một lát."

Lục Huyền gật đầu, nhanh chóng tiến vào bên trong cánh cửa đá đỏ sậm.

Được một con Hỏa Tinh Linh xinh xắn dẫn đường, hắn đi đến một gian đại sảnh rộng thoáng. Gian đại sảnh này được trang trí vô cùng xa hoa lộng lẫy, mặt đất lát bằng linh khoáng hệ hỏa, xung quanh đặt những món bảo vật quý hiếm, lại có mấy thiếu nữ thanh tú không ngừng đi lại, phục vụ linh trà linh quả cho khách.

Lục Huyền tìm một chỗ tương đối vắng vẻ rồi ngồi xuống, cẩn thận quan sát xung quanh.

Hiện giờ đã có hơn hai mươi tu sĩ Trúc Cơ ngồi trong đại sảnh, hầu hết đều đạt đến Trúc Cơ hậu kỳ. Thậm chí Lục Huyền còn bắt gặp bóng dáng của Dương Khánh Phong ở đằng xa, đối phương chính là người nuôi dưỡng con Mặc Lân Giao gặp chuyện lần trước. Ngoài ra, vẫn còn ba người khác hắn có quen biết sơ sơ, những người này hoặc là ở gần sơn phong của hắn, hoặc là có cùng sở thích, từng đến chỗ Liễu Tố để trao đổi kinh nghiệm nuôi dưỡng linh thực linh thú.

Hắn lên tiếng chào hỏi mấy vị tu sĩ quen biết, sau đó ngồi trên một chiếc ghế ngọc màu đỏ rực, thoải mái thưởng thức linh trà linh quả.

Chờ thêm một lát, khi có hơn ba mươi đệ tử nội môn tập trung trong đại sảnh, một ngọn lửa đột nhiên bùng lên, ngay sau đó, một nam hài mặc áo bào đỏ tươi ung dung bước ra.

"Đã đến giờ rồi, ngày hôm nay rất hân hạnh được đón tiếp chư vị đồng môn cùng tới tham gia buổi trao đổi do tại hạ tổ chức." Nam hài chắp tay, nói tiếp.

"Vẫn là quy tắc cũ. Đầu tiên chúng ta sẽ giao lưu, thảo luận về công pháp, kinh nghiệm luyện đan luyện khí, cũng như trao đổi các loại tin tức quan trọng trong tu hành giới. Sau đó, sẽ đến phần trao đổi bảo vật mà các vị đều mong đợi.”

“Lần này có thêm hai vị đồng môn lần đầu tới đây, nên ta sẽ giải thích ngắn gọn quy tắc. Trong quá trình trao đổi bảo vật, chúng ta luôn giữ vững nguyên tắc trao đổi tự do, tự mình bước lên đài trưng bày bảo vật, cũng như nói rõ loại bảo vật bản thân muốn đổi. Quy tắc duy nhất là cấm ép mua ép bán, còn lại không có gì ràng buộc."

Hỏa Đồng Tử thuật lại quy tắc đơn giản, sau đó mọi người bắt đầu di chuyển.

Từng nhóm dăm ba người tụ tập lại cùng nhau thảo luận, phân nhóm tùy vào tu vi, lĩnh vực và xuất thân.

Toàn bộ quá trình Lục Huyền đều len lỏi vào các nhóm khác nhau, chỉ khi đề cập tới kiếm đạo, thỉnh thoảng hắn mới góp vài lời kiến giải.

Ngoài ra, hắn gặp được ba người đang nói về phương diện bồi dưỡng linh thực, cũng lập tức nổi hứng nói vài câu, làm quen với những tu sĩ mới có cùng sở thích.

Chẳng mấy chốc, hai canh giờ đã trôi qua, tiếng thảo luận dần lắng xuống.

Hỏa Đồng Tử đứng lên tuyên bố, phần trao đổi bảo vật chính thức bắt đầu.

"Cuối cùng cũng bắt đầu rồi.” Lục Huyền mừng thầm, hắn ngồi yên, chăm chú nhìn một vị đồng môn Trúc Cơ sơ kỳ bước lên đài.

Lần này hắn tới đây, mục tiêu chủ yếu là thu được linh chủng, trứng linh thú, mục tiêu thứ hai là xem có cơ hội đạt được Đồng Tâm Ma hay không, và đương nhiên, nếu có thể, hắn cũng muốn trao đổi được một vài loại dị hỏa.

Cứ ngồi yên quan sát như vậy, đến người thứ mười lên đài, rốt cuộc cũng có một vị đệ tử nội môn bày ra vật hắn đang cần: "Xin chào chư vị đồng môn, trong tay tại hạ có một đoạn gốc Huyễn Âm Trúc, có thể trồng ra linh thực tứ phẩm Huyễn Âm Trúc trân quý hiếm thấy. Ta muốn đổi một kiện pháp khí công kích tam phẩm, hoặc tài liệu luyện chế phù lục tứ phẩm."

Tu sĩ vừa dứt lời, đã lấy một hộp ngọc trong suốt từ trong túi trữ vật ra. Bên ngoài hộp ngọc có dán phù lục, bên trong đặt một đoạn gốc trúc ngắn tựa như ngọc. Toàn bộ đoạn gốc trúc kia giống hệt lưu ly, phần rễ rậm rạp chèn kín miệng hộp, trên mỗi một sợi rễ đều có những vết nứt dài ngắn không đều.

"Chư vị đồng môn xin hãy cẩn thận, phần gốc Huyễn Âm Trúc này có chút ồn ào." Tu sĩ kia nhắc nhở một câu, sau đó mới mở hộp ngọc ra.

Khoảnh khắc hộp ngọc được mở, những vết nứt trên đoạn gốc dường như chợt lan rộng ra. Ngay sau đó, một loại âm thanh quái dị ầm ĩ trực tiếp truyền đến tai Lục Huyền, tựa như hàng ngàn con yêu thú đồng loạt gầm rú sát bên tai, làm hắn cảm thấy đầu váng mắt hoa.

Nhưng chỉ với một ý niệm, linh lực lập tức vận chuyển, tạo thành một lớp màng mỏng bao bọc lấy tai, trực tiếp ngăn cách âm thanh quái dị đó, bảo vệ thính giác của mình.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!