"Người đó là một bằng hữu thân thiết của ta trong tông môn, tên là Chủng Cảnh Sơn, có thiên phú hơn người về phương diện ngự trùng, cũng là một đệ tử chân truyền của tông môn. Gần đây, hắn có việc cần ra ngoài, chắc phải mất khoảng nửa năm mới về được, nhưng hắn đang nuôi không ít kỳ trùng phẩm cấp cao trong tông môn, trong đó có mấy loại cần phải chăm sóc thường xuyên. Nếu chúng chỉ là những con côn trùng phổ thông thì không thành vấn đề, giao cho đệ tử ngoại môn chăm sóc là được... Cho dù là kỳ trùng nhất phẩm, nhị phẩm, thậm chí tam phẩm cũng không sao."
"Nhưng hắn lại có một con dị trùng tứ phẩm đặc thù, không thể không bỏ lại trong động phủ. Ngoài ra, trong tay hắn còn có vài loại kỳ trùng tam phẩm và tứ phẩm khác, nếu giao cho các tu sĩ Luyện Khí chăm sóc, e rằng sẽ xảy ra vấn đề.”
“Sau khi biết chuyện này, ta đã tiến cử Lục sư đệ cho hắn. Sư đệ có thể giúp ta giải quyết vấn đề sinh sản của thượng cổ Âm Dương Côn Ngư, lại hóa giải được chấp niệm trước khi lâm chung của Thanh Huyền Lộc, thì việc chăm sóc vài con kỳ trùng chắc chắn không thành vấn đề. Chờ sau khi Chủng sư đệ trở về, đương nhiên sẽ trả cho Lục sư đệ một khoản thù lao thỏa đáng."
Lục Huyền cúi đầu suy ngẫm. Hắn rất tự tin vào việc nuôi dưỡng dị trùng, chỉ cần cho chúng ăn là có thể hiểu được sở thích, nhu cầu và đặc tính của chúng. Hơn nữa, không nói tới thù lao, nếu nhận nhiệm vụ này, điều quan trọng hơn mà hắn có thể đạt được chính là kết giao với một vị đệ tử chân truyền.
Phải biết rằng, Thiên Kiếm Tông lớn như vậy cũng chỉ có mười bảy vị đệ tử chân truyền, mỗi người đều có thể được xem là tu sĩ dự bị Kết Đan, kết giao với họ tất sẽ mang lại lợi ích to lớn.
Đơn cử như trước đó, chuyện hắn hóa giải chấp niệm của Thanh Huyền Lộc, nếu không có Cát Phác tiến cử trước mặt hai vị Kết Đan chân nhân, thì với tu vi Trúc Cơ sơ kỳ, hắn khó mà lọt vào mắt xanh của các vị chân nhân, cũng không có cơ hội nhận được Thanh Mộc Nguyên Khí vô cùng thần kỳ kia.
"Được, đa tạ Cát sư huynh đã dìu dắt, sư huynh hãy dẫn ta đi xem thử mấy con kỳ trùng kia trước." Lục Huyền mỉm cười nói.
Hai người cũng không ngồi lâu, sau lưng Cát Phác lập tức xuất hiện một đồ án thái cực trắng đen, nó không ngừng xoay tròn rồi nhanh chóng bành trướng.
Lục Huyền chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm lại, gần như ngay sau đó, hắn đã tiến vào một thế giới hỗn độn, với vô số tia sáng đủ màu sắc lướt nhanh qua mắt.
Chỉ trong chớp mắt, hắn đã đến trước một sơn cốc mênh mông.
Lục Huyền ổn định lại thân hình, qua chuyến đi này, hắn đã có cái nhìn sơ bộ về thực lực của một đệ tử chân truyền.
"Đây là Trùng Cốc do Chủng sư đệ đặc biệt gầy dựng để nuôi dưỡng kỳ trùng, địa hình bên trong khá phức tạp, có bố trí nhiều loại trận pháp, nhằm tạo ra môi trường sống thích hợp cho rất nhiều loại kỳ trùng và dị thú sinh sôi nảy nở." Cát Phác ở bên cạnh, từ tốn nói.
Lục Huyền quan sát Trùng Cốc, thứ đầu tiên đập vào mắt hắn là các loại địa hình như rừng rậm, hoang mạc và đầm lầy...
Trong rừng rậm có rất nhiều cây cối hình thù kỳ lạ, thỉnh thoảng lại có những tiếng kêu rít quái dị truyền ra. Nếu dùng linh thức, có thể cảm nhận được lượng lớn côn trùng kỳ dị đang ẩn nấp bên trong.
Bề mặt hoang mạc có màu đỏ thẫm, xuất hiện vô số hố cát lớn nhỏ bốc lên khói đen, xung quanh còn có những ụ đất nho nhỏ, nhìn từ xa trông như những ổ trứng trùng.
Đầm lầy chứa đầy cành lá mục nát, thỉnh thoảng lại nổi lên những bọt nước màu xanh lục, chứng tỏ bên trong ẩn chứa vô số độc trùng.
Trong lúc Lục Huyền đang mải đánh giá địa hình nơi này, một luồng hắc quang nhanh chóng lao tới, chẳng mấy chốc, một tu sĩ trẻ tuổi đã dừng lại trước mặt hai người.
Khuôn mặt của tu sĩ này khá chất phác, bờ môi mím chặt, thoạt nhìn có phần vụng về. Chiếc áo bào trên người gã đã hấp dẫn sự chú ý của Lục Huyền. Chiếc áo bào màu đen sẫm này được dệt từ vô số sợi tơ đen, khi nhìn kỹ hơn, người ta sẽ phát hiện những sợi tơ đen kia hóa ra lại là vô số con hắc trùng mảnh dài.
Khi tu sĩ trẻ tuổi kia khoác nó trên người, dù xung quanh không có gió, chiếc áo bào vẫn tự phất phơ, mơ hồ toát ra vẻ tà dị.
"Cát sư huynh." Thanh niên áo bào đen chào hỏi Cát Phác, sau đó đưa ánh mắt có vài phần dò xét nhìn về phía Lục Huyền.
"Chủng sư đệ, đây chính là Lục Huyền sư đệ mà ta đã nói với đệ, hắn có trình độ rất sâu trên phương diện linh thực và linh thú."
"Lục sư đệ, vị này là Chủng Cảnh Sơn, sư đệ cứ gọi là Chủng sư huynh."
"Sư đệ chào Chủng sư huynh." Lục Huyền cúi đầu chào.
"Chào." Thanh niên áo bào đen nhỏ giọng đáp lại.
Dưới sự dẫn dắt của Chủng Cảnh Sơn, hai người Lục Huyền đi tới tòa sơn phong bên trong Trùng Cốc. Trên sơn phong có mấy gian nhà đá, kết cấu đơn giản, có thể thấy vị Chủng sư huynh này vốn là người không quá quan tâm đến ngoại vật.
Chỉ dừng lại một lát, đã có thể nghe thấy đủ loại tiếng kêu ríu rít của côn trùng truyền đến từ mấy căn nhà đá, âm thanh ồn ào đinh tai nhức óc.
"Hầu hết những gian nhà đá này đều là phòng cho trùng ở được Chủng sư đệ đích thân xây dựng, bên trong nuôi dưỡng các loại kỳ trùng, Lục sư đệ có thể đi làm quen trước." Cát Phác thấy Lục Huyền đang quan sát mấy gian nhà đá, bèn truyền âm nói.
Ba người đi tới gian nhà mà thanh niên áo đen thường dùng để tiếp khách.
Chủng Cảnh Sơn rót cho Lục Huyền một chén mật ong thơm ngát hương hoa, mật ong này có màu vàng óng, chất lỏng sền sệt không ngừng biến ảo thành hình dáng các loài hoa cỏ khác nhau.
"Đây là Bách Hoa Linh Mật, là linh dịch được Bách Hoa Phong thu thập từ rất nhiều linh thực và hoa cỏ, sau đó trải qua thủ đoạn đặc thù để luyện chế thành linh mật, mùi vị ngọt ngào thơm ngon, còn có thể gia tăng một chút linh lực." Cát Phác hiểu rõ tính tình của thanh niên áo bào đen, nên chủ động giới thiệu cho Lục Huyền.
Lục Huyền nhấp một ngụm, lập tức cảm nhận được mùi thơm tươi mát tràn ngập trong miệng, hương thơm ấy thậm chí còn chảy qua tứ chi bách hài, như thể cả người hắn đang đắm chìm trong biển hoa.
Từng luồng linh lực tinh thuần lặng lẽ sinh ra, theo hương thơm lan tỏa rồi thấm vào đan điền của hắn.
"Quả là bất phàm." Lục Huyền không khỏi thán phục.
Khóe miệng thanh niên áo bào đen khẽ cong lên, để lộ ra một nụ cười nhàn nhạt.
"Chủng sư đệ, người ta đã đưa tới. Có việc gì cần dặn dò, đệ cứ nói thẳng với Lục sư đệ."
Chủng Cảnh Sơn gật đầu, ngay sau đó, một tấm phù chỉ bay tới trước mặt Lục Huyền, trên đó ghi chi chít những hàng chữ cực nhỏ.