Chẳng bao lâu sau, đàn kiến ban nãy đã dần dần hợp thành một thực thể quái dị cao chừng hai trượng. Bề mặt của nó không ngừng phun ra những tia lửa màu đỏ thẫm.
Loại kiến màu đỏ sậm này có tên là Âm Hỏa Nghĩ, yêu trùng nhị phẩm, có khả năng bay lượn nhất định, có thể phun ra một loại hỏa diễm cực độc. Khi rơi xuống người kẻ địch, ngọn lửa sẽ bám chặt như giòi trong xương, dai dẳng khó trừ.
Một con Âm Hỏa Nghĩ thì dễ đối phó, nhưng hàng nghìn hàng vạn con tập trung lại thì đương nhiên là vô cùng khó nhằn.
Chủng Cảnh Sơn nuôi cả một đàn Âm Hỏa Nghĩ như vậy là để luyện tập một môn Trùng Giáp Thuật, có thể khống chế chúng hóa thành nhiều hình dạng khác nhau, đặc biệt là một loại áo giáp có lực phòng ngự cực mạnh, đồng thời có thể liên tục bổ sung Âm Hỏa Nghĩ mới.
Tờ phù chỉ gã giao cho Lục Huyền lúc trước có ghi lại phương pháp khống chế cơ bản của pháp môn Trùng Giáp Thuật này.
Lục Huyền nhìn vô số con Âm Hỏa Nghĩ đang chất chồng lên nhau trong trùng thất, chợt nảy sinh ý nghĩ trêu đùa.
Hắn dựa theo thuật khu trùng trên phù chỉ, vận chuyển linh lực và đánh ra một đạo pháp quyết.
Thực thể quái dị do Âm Hỏa Nghĩ tạo thành đột nhiên thay đổi, biến thành hình người, hai tay khoanh lại rồi buông xuống trước bụng, bả vai khẽ run, phần thân trên cũng theo đó mà di chuyển.
Hình thái này chỉ kéo dài vỏn vẹn hai khắc rưỡi rồi bắt đầu sụp đổ, sau đó ầm ầm đổ rụi.
"Sụp đổ rồi." Dù sao những gì Lục Huyền được dạy cũng chỉ là vài cách vận dụng thô thiển của thuật điều khiển yêu trùng, lại thêm đây là lần đầu tiên hắn sử dụng nên dù có khiến đám Âm Hỏa Nghĩ duy trì hình người thì chúng cũng không thể giữ nguyên được lâu.
Vô số Âm Hỏa Nghĩ rơi vãi trên mặt đất nhưng không hề hấn gì, ngược lại còn bò lung tung khắp trùng thất.
Lục Huyền ném một khối linh khoáng màu đỏ sậm vào giữa, ngay lập tức, tất cả Âm Hỏa Nghĩ đều xúm lại, dùng những chiếc chân nhỏ dài tựa lưỡi đao lửa, liên tục đâm chém, cắt khối linh khoáng thành vô số mảnh vụn. Mỗi con kéo một mảnh, nhanh chóng chui xuống mê cung dưới lòng đất.
Khối linh khoáng này là thứ Chủng Cảnh Sơn để lại cho hắn, dùng để nuôi dưỡng đàn Âm Hỏa Nghĩ.
Khi Lục Huyền dùng linh thức cảm ứng, đám Âm Hỏa Nghĩ đã thu thập xong toàn bộ mảnh vụn khoáng thạch và chuyển chúng đến nơi sâu nhất trong mê cung, sau đó phân chia dựa trên thực lực và cấp bậc.
Cho đàn Âm Hỏa Nghĩ ăn uống xong xuôi, Lục Huyền đi đến trùng thất tiếp theo.
Trong trùng thất này nuôi khoảng bảy, tám con kỳ trùng, hình dạng khá giống con bọ rùa ở kiếp trước của hắn. Lưng chúng có màu trắng nhạt, điểm xuyết bảy vệt màu trắng sẫm, trông như thế bảy hành tinh xếp thẳng hàng.
Loại kỳ trùng này được gọi là Thất Tinh Lưu Ly Trùng, cấp bậc tam phẩm. Sau khi hấp thu đủ linh lực, chúng sẽ sản sinh ra một loại vật chất kỳ dị tên là Lưu Ly Sa. Lưu Ly Sa có thể dùng làm nguyên liệu luyện chế nhiều loại đan dược hiếm thấy, giá trị rất cao.
"Ừm, nói thẳng ra thì nó chính là chất thải của Thất Tinh Lưu Ly Trùng." Lục Huyền tận mắt nhìn thấy linh quang lập lòe trên lưng một con Thất Tinh Lưu Ly Trùng, một trong bảy dấu vết trên đó vừa sáng rực lên. Sau đó, từ phần đuôi của nó, một vật trông như viên bi ngọc lưu ly đang chầm chậm được đẩy ra ngoài.
Vật đó trong suốt như pha lê, mơ hồ có khí trắng lượn lờ bốc lên. Dĩ nhiên, luồng khí trắng này không chỉ là hơi nóng mà còn mang theo cả linh quang của chính nó.
Ngoài việc nuôi dưỡng những con Thất Tinh Lưu Ly Trùng này, công việc của Lục Huyền còn bao gồm thu gom những viên Lưu Ly Sa và cất giữ chúng trong hộp chứa đặc biệt để tránh dược lực thất thoát.
Hắn bước vào trùng thất, dùng Trùng Tiêu khống chế Thất Tinh Lưu Ly Trùng tránh xa mình một chút, sau đó nhặt từng hạt Lưu Ly Sa lên.
"Phải nói là thứ này còn tỏa ra một mùi thơm thoang thoảng." Cánh mũi Lục Huyền khẽ động, cảm khái nói.
"Ta thật không ngờ sau khi tiến vào Thiên Kiếm Tông, lại có ngày mình phải đi nhặt phân... À không, là nhặt Lưu Ly Sa..."
Lục Huyền tìm kiếm mọi ngóc ngách bên trong trùng thất, rồi bỏ tất cả Lưu Ly Sa vào hộp gỗ trầm hương.
Sau khi cất từng viên vào, hắn lại cẩn thận dùng phù lục niêm phong hộp gỗ.
Tuy Lưu Ly Sa là bảo vật tam phẩm quý hiếm, mà cả trùng thất, thậm chí là toàn bộ Trùng Cốc chỉ có một mình Lục Huyền, nhưng bảo vật ở ngay trước mắt, hắn cũng không hề nảy sinh chút lòng tham nào.
Dù thi thoảng hắn cũng chiếm chút lợi nhỏ, ví như việc rút máu Giao Long ở hồ Thiên Long để kiểm tra, nhưng tính tình hắn vốn thẳng thắn, minh bạch, chưa bao giờ làm chuyện trộm cắp bảo vật của người khác.
Hơn nữa, Chủng Cảnh Sơn là đệ tử chân truyền của Thiên Kiếm Tông, bảo vật và thủ đoạn trên người gã không cần phải bàn cãi. Chỉ cần sản lượng Lưu Ly Sa trong phòng không dao động nhiều, dù hắn có muốn biển thủ một chút cũng rất khó đảm bảo có thể qua mặt được gã, thần không biết quỷ không hay mà lấy đi mấy viên Lưu Ly Sa này.
Và theo một nghĩa nào đó, những con kỳ trùng trong toàn bộ Trùng Cốc đều là tai mắt của gã.
Tội gì Lục Huyền phải mạo hiểm đắc tội với một đệ tử chân truyền chỉ vì mấy viên Lưu Ly Sa này, lợi ích thu được vốn chẳng đáng là bao? Tốn công tốn sức như vậy, chi bằng dành thời gian đi trồng thêm một hai gốc linh thực, phần thưởng nhận được từ quầng sáng màu trắng có khi còn giá trị hơn.
Hắn đi đến bên ngoài căn trùng thất cuối cùng. Trong trùng thất tràn ngập một mùi tanh hôi nồng nặc, chỉ một chút lọt ra ngoài cũng khiến Lục Huyền hoa mắt chóng mặt, cảm giác khó chịu dâng lên.
Bên trong có hai con côn trùng hình thù dữ tợn, bề mặt thân thể gồ ghề chảy ra một loại mủ màu xanh. Trong lúc hít thở, chúng không ngừng phun ra nuốt vào khói độc, nhìn thôi cũng biết là vật kịch độc.
Theo thông tin Chủng Cảnh Sơn để lại trên tấm phù chỉ, hắn chỉ cần ném mấy con độc trùng đã được xử lý xong vào trong là được. Rất nhanh, thông tin liên quan đến hai con côn trùng kịch độc này đã hiện lên trong đầu hắn.
Yêu trùng Bách Độc Phệ Tâm Trùng, tứ phẩm. Trong cơ thể ẩn chứa trăm loại kịch độc, ưa ăn độc quả, độc trùng. Độc tính cực mạnh, có thể tác động lên da thịt, huyết dịch và cả tâm thần. Tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ và hậu kỳ nếu lơ là cảnh giác cũng có thể gặp nguy hiểm đến tính mạng.
Vừa nhìn đã ghét, nguyện chi tiền tấn cầu một đứa.