Virtus's Reader
Các Ngươi Tu Tiên, Ta Làm Ruộng

Chương 378: CHƯƠNG 378: CHỐN CŨ NGƯỜI XƯA…

Sau khi chăm bón các loại linh thực quanh ngọn núi, thấy thời gian còn sớm, Lục Huyền quyết định đến Tư Nông điện mua thêm vài hạt Dưỡng Kiếm Hồ Lô. Nhân tiện, hắn cũng muốn nhận phần thưởng khi tấn thăng Trúc Cơ là phương pháp ngưng luyện linh chủng mà mình vẫn chưa lựa chọn.

Theo quy định, hắn được tự do lựa chọn một phương pháp ngưng luyện linh chủng tam phẩm và ba loại nhị phẩm.

Với linh chủng tam phẩm, dù khá ưng ý với Dưỡng Kiếm Hồ Lô, hắn vẫn muốn xem thử có loại nào mang lại phần thưởng hậu hĩnh hơn không.

Về phần linh chủng nhị phẩm, hắn đã chọn được hai trong ba loại, chính là Liệt Diễm Quả và Băng La Quả đang trồng trên núi.

Quầng sáng phần thưởng xuất hiện sau khi hai loại linh quả nhị phẩm này chín muồi cũng tương đối phong phú, mà mỗi gốc linh thụ đều kết rất nhiều quả.

Nhưng đương nhiên, điều quan trọng nhất vẫn là hai loại linh quả này có hương vị tuyệt hảo, ăn chung vừa bổ trợ cho nhau, vừa phát huy hiệu quả tối đa.

Để thỏa mãn khẩu vị của mình, cũng như chiêu đãi Huyền Thiên Bạch Loan và Bạch Ngọc Kình Thiên Viên tốt hơn, việc hắn chọn phương pháp ngưng luyện linh chủng của hai loại quả này là điều hợp tình hợp lý.

Tư Nông điện.

Trong ngoại điện rộng thênh thang, Lục Huyền đưa mắt nhìn quanh nhưng không thấy vị lão nông tu sĩ quen thuộc mà mình từng gặp nhiều lần.

Vì vậy, hắn không chút do dự, lập tức tiến vào nội điện dưới ánh mắt tò mò và kính cẩn của nhiều đệ tử ngoại môn. Bởi chỉ đệ tử nội môn mới có tư cách bước vào nơi này.

Hắn nhìn quanh, rồi đi đến trước mặt một tu sĩ có tướng mạo bình thường cùng khí chất nội liễm, trầm ổn.

Lục Huyền vẫn còn chút ấn tượng với người này, y tên là Trương Sách. Khi hắn mới tấn thăng cảnh giới Trúc Cơ, lúc tiến vào nội điện, chính y là người đã tiếp đãi hắn.

"Trương sư huynh."

"Lục sư đệ? Đã lâu không gặp." Thanh niên nọ ngẩng đầu nhìn Lục Huyền, trong mắt thoáng vẻ mông lung, nhưng may là y vẫn còn chút ấn tượng về đối phương, nên lập tức nhớ ra Lục Huyền – người từng có duyên gặp mặt một lần từ rất lâu trước đây.

"Đã lâu không gặp, tu vi của sư huynh ngày càng tinh thâm."

"Ha ha, sư đệ quá khen, không biết lần này sư đệ đến Tư Nông điện có việc gì quan trọng chăng?"

"Ta muốn mua vài hạt linh chủng Dưỡng Kiếm Hồ Lô tam phẩm, ngoài ra cũng đang định lựa chọn phương pháp ngưng luyện linh chủng của hai loại linh thực nhị phẩm là Liệt Diễm Quả và Băng La Quả. Sau khi tấn thăng đệ tử nội môn, ta vẫn giữ lại phúc lợi này từ tông môn, mấy ngày gần đây mới quyết định." Lục Huyền mỉm cười nói.

"Được, mời Lục sư đệ cho ta xem lệnh bài thân phận, ta cần xác nhận tư cách của sư đệ." Thanh niên trầm ổn nhẹ giọng đáp.

Lục Huyền nhanh chóng lấy lệnh bài thân phận ra, đưa cho tu sĩ thanh niên.

Chuyện này liên quan đến phương pháp ngưng luyện linh chủng nên Trương Sách không dám lơ là, sau khi xác nhận nhiều lần mới trả lại lệnh bài cho Lục Huyền rồi tiến vào sâu bên trong Tư Nông điện.

"Lục sư đệ, trong hai miếng ngọc giản này ghi lại phương pháp ngưng luyện hai loại linh chủng sư đệ yêu cầu, sau khi hấp thu, ngọc giản sẽ tan thành bột mịn, sư đệ hãy cẩn thận." Trương Sách dặn dò.

Lục Huyền nghiêm túc gật đầu. Sau đó, hắn lại tốn thêm hai trăm bảy mươi Kiếm Ấn để đổi lấy ba hạt linh chủng Dưỡng Kiếm Hồ Lô từ tay y.

Linh chủng hồ lô có màu xanh nhạt, hình dẹt, dài chừng một tấc rưỡi, trông như ba thanh tiểu kiếm.

"Đa tạ Trương sư huynh." Sau khi xác nhận không có gì sai sót, Lục Huyền liền cảm ơn, chắp tay từ biệt rồi rời khỏi Tư Nông điện.

Hắn trở lại ngọn núi, tìm một khoảnh linh điền còn trống, trực tiếp thi triển Địa Dẫn Thuật, vùi ba hạt Dưỡng Kiếm Hồ Lô vào sâu trong linh nhưỡng.

Ngay sau đó, linh lực dâng trào, từng tia linh vũ li ti thấm sâu vào lòng đất, thỏa sức tưới mát cho ba hạt linh chủng.

Sau khi kích thích sinh cơ bên trong chúng, hắn lại lấy mấy thanh phi kiếm cũ từ trong túi trữ vật ra, đặt xung quanh để chúng có thể thoải mái hấp thu kiếm khí còn sót lại.

Kiếm Môn trấn không có gì nhiều, nhưng tán tu lại không thiếu, chỉ cần tùy tiện đi một chuyến là có thể mua được lượng lớn phi kiếm đã qua sử dụng.

Trước đó, Lục Huyền đã chuẩn bị rất nhiều phi kiếm loại này, vẫn luôn cất trong túi trữ vật.

Trồng xong Dưỡng Kiếm Hồ Lô, hắn trở về phòng, lấy hai miếng ngọc giản có khắc phương pháp ngưng luyện linh chủng Liệt Diễm Quả và Băng La Quả ra, nhẹ nhàng đặt lên trán.

Linh thức vừa tiến vào, một lượng lớn thông tin lập tức tràn vào đầu hắn như hồng thủy vỡ đê.

Toàn bộ những nội dung liên quan đến phương pháp ngưng kết hai loại linh chủng kia như thời cơ, những điểm cần chú ý, phương thức lưu trữ… đều được khắc sâu vào tâm trí hắn.

"Có phương pháp ngưng luyện hai loại linh chủng Liệt Diễm Quả và Băng La Quả này, sau này ta có thể tự do gieo trồng linh quả rồi." Lục Huyền không khỏi cảm thán.

Ngày hôm sau, hắn thức dậy sớm, đi dạo một vòng quanh linh điền, thưởng cho Thảo Khôi Lỗi chăm chỉ ngày đêm không nghỉ một luồng Thanh Mộc Nguyên Khí, khiến thân thể xám ngoét toàn cỏ khô của nó tức thì bừng lên một màu xanh biếc tràn đầy sức sống.

Sau khi bồi dưỡng xong tất cả linh thực, hắn dự định đến Thiên Long hồ một chuyến, thăm lại bạn cũ, tiện thể thăm khám cho đàn Giao Long hàng nghìn con ở đó.

Sau lần thăm khám quy mô lớn từ mấy năm trước, hắn vẫn cho rằng mình còn rất lâu mới dùng hết số tinh huyết Giao Long đã rút, nhưng kể từ khi có thêm Huyết Nghiệt Hoa ngũ phẩm, một kẻ tiêu thụ tinh huyết kinh người, vài trăm bình tinh huyết còn lại trong tay hắn đã trở nên ít ỏi đến đáng thương.

Ngoài ra, hắn còn tu luyện 《Thái Hư Hóa Long Thiên》 và bồi dưỡng Giao Đằng, vì vậy hắn quyết định sẽ đi thu thập thêm một đợt tinh huyết Giao Long nữa, chuẩn bị trước cho yên lòng.

Ven bờ Thiên Long hồ.

Lục Huyền ngồi trên lưng một con linh hạc, đưa mắt nhìn căn nhà đá quen thuộc bên dưới, lòng không khỏi dâng lên cảm xúc bồi hồi. Ngoại trừ động phủ của mình, đây chính là nơi hắn ở lại lâu nhất trong tông môn.

"Không biết đám Giao Long con năm xưa, bây giờ thế nào rồi..."

Đang lúc hắn ngẩn người, con linh hạc cao lớn dưới thân đã uyển chuyển đáp xuống. Các tu sĩ trong nhà đá cảm ứng được động tĩnh, lần lượt bước ra, nhìn về phía Lục Huyền.

"Lục... Lục sư thúc." Người đi đầu là Hoàng Nguyên, người vẫn phụ trách quản lý thủy vực này. Y vừa thấy Lục Huyền, theo bản năng định gọi sư đệ, nhưng gần như ngay lập tức đã phản ứng lại, thân phận của đối phương đã khác xưa, bèn vội vàng đổi cách xưng hô.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!