Virtus's Reader
Các Ngươi Tu Tiên, Ta Làm Ruộng

Chương 401: CHƯƠNG 401: VÀI MÓN QUÀ NHỎ

Một đạo kiếm khí vô cùng đơn giản đã triệt tiêu phần lớn động tác của hai tu sĩ Luyện Khí cao cấp kia, điều này cho thấy cả tu vi lẫn lĩnh ngộ về kiếm đạo của Lục Huyền đều cao hơn bọn họ không biết bao nhiêu cảnh giới.

Điều này chỉ có thể giải thích bằng một khả năng duy nhất: thanh niên tuấn tú trước mắt vốn là một tu sĩ Trúc Cơ!

Nghĩ đến đây, tròng mắt ba người đều toát lên vẻ kinh hãi không nói nên lời.

"Cảnh cáo nhỏ, các ngươi tự giải quyết." Lục Huyền thản nhiên nói, sau đó dẫn Hà lão rời khỏi Bách Thảo Đường.

Kiếm khí hắn vừa tùy ý thi triển chính là Đông Tuyết kiếm ý bên trong 《Tứ Thời Kiếm Quyết》, dưới sự khống chế tinh diệu, hắn trực tiếp đóng băng khí huyết của ba người kia, muốn hóa giải cần phải dùng đan dược hoặc phù lục tương ứng, nếu không sẽ lưu lại tai hoạ ngầm.

Lão giả gầy gò là quản sự của Bách Thảo Đường, mặc dù địa vị hiện giờ không còn cao như lúc trước, nhưng lão cũng có một căn nhà không lớn lắm ở khu trung tâm phường thị.

"Lục Huyền, ngươi đã thành tựu Trúc Cơ rồi sao?" Hà lão hít sâu vài hơi, thăm dò hỏi.

Bởi lão biết rất rõ nội tình của hai gã hộ vệ kia, chỉ một chiêu của Lục Huyền đã có thể dễ dàng ngăn chặn bọn họ như vậy, điều này cho thấy tu vi của hắn không tầm thường, và chỉ có tu sĩ từ cảnh giới Trúc Cơ trở lên mới có thể làm được.

"Đúng vậy, hiện giờ ta có thể coi là một cao thủ Trúc Cơ rồi. Thế nào? Ngài rất bất ngờ phải không?" Lục Huyền để lộ vài phần tính tình thiếu niên trước mặt lão giả gầy gò, khẽ nháy mắt đáp.

“Đã lên đến Trúc Cơ rồi còn không đứng đắn.” Hành động này của hắn khiến lão giả gầy gò cảm thấy thân thiết hơn rất nhiều, như thể vừa quay về quá khứ, không nhịn được khẽ cười mắng.

"Nhưng bất ngờ này của ngươi đúng là không tầm thường, đã làm trái tim già này của ta suýt chút nữa không chịu nổi." Lão giả vỗ ngực nói.

Lão thực sự không thể tưởng tượng nổi, một tiểu tán tu Luyện Khí tầng hai nghèo khó năm nào lại thoắt cái đã trở thành một cao thủ Trúc Cơ cao cao tại thượng.

Khỏi phải nói, sự tương phản này quả thực quá lớn.

Phải biết rằng, Bách Thảo Đường là một trong những thế lực lớn ở phường thị Lâm Dương, Luyện đan sư có tu vi cao nhất của họ cũng chỉ ở cảnh giới Trúc Cơ.

Nói cách khác, chàng thanh niên không đứng đắn trước mắt này đã có thể ngồi ngang hàng với vị đại sư luyện đan cao cao tại thượng của Bách Thảo Đường rồi sao?

Thấy hồi lâu sau lão giả gầy gò vẫn chưa thể bình tĩnh lại, Lục Huyền mới khẽ cười một tiếng: "Hà lão, ngài còn nhớ những chuyện xảy ra sau khi ngài dẫn ta vào Bách Thảo Đường và thiết lập mối quan hệ hợp tác không? Lúc ấy không biết vì sao, ta đột nhiên phát hiện mình có thiên phú không tệ trên phương diện bồi dưỡng linh thực, giống như trời sinh đã có năng lực cảm nhận sinh cơ của linh thực vậy."

Lục Huyền chìm vào hồi ức.

Lão giả gầy gò gật đầu phụ họa, lão có ấn tượng rất sâu về những chuyện này.

Từng lứa Linh Huỳnh Thảo do Lục Huyền mang tới có phẩm chất ngày càng cao, vì vậy lão đã làm cầu nối để Lục Huyền và Bách Thảo Đường thiết lập mối quan hệ hợp tác tương đối tự do.

Sau đó, Lục Huyền đã bồi dưỡng ra Linh Huỳnh Thảo phẩm chất hoàn mỹ.

Thậm chí trong phường thị bị tà ma xâm nhập dẫn tới phần lớn linh thực bị ô nhiễm, hắn còn ra tay giải cứu những gốc linh thực bị bệnh kia, nhờ đó mà cả hai người bọn họ đều được lợi không ít.

Vào thời điểm ấy, vì có công tiến cử Lục Huyền nên lão đã nhận được không ít khen ngợi tại Bách Thảo Đường.

"Về sau, ta gặp một tu sĩ đại tông môn trong một bí cảnh, họ phát hiện ta đã bồi dưỡng được một loại linh thực đặc hữu của tông môn họ nên lập tức tặng cho ta một cơ hội gia nhập. Nhờ cơ hội ấy, ta đã thuận lợi tiến vào tông môn, rồi từng bước đi đến ngày hôm nay." Lục Huyền nói tiếp.

"Những năm gần đây vất vả cho ngươi rồi." Lão giả gầy gò trầm giọng nói. Bắt đầu từ một tán tu không có bất kỳ bối cảnh gì, trở thành một tu sĩ Trúc Cơ chỉ trong chưa đầy mười năm ngắn ngủi, lão có thể tưởng tượng được những khó khăn trở ngại mà Lục Huyền đã gặp phải trên con đường của mình.

"Không vất vả." Lục Huyền lắc đầu phủ nhận.

"Chỉ đơn giản là ngày đêm khổ tu, nỗ lực bồi dưỡng linh thực, dùng tất cả để đổi lấy đan dược nâng cao tu vi, sau đó may mắn đột phá đến cảnh giới Trúc Cơ mà thôi." Hắn tự khắc họa bản thân thành một tu sĩ vô cùng chăm chỉ nỗ lực.

Lão giả gầy gò chỉ cho rằng hắn tốt khoe xấu che, biến mọi khó khăn gặp phải thành chuyện lớn hóa nhỏ, rồi liên tục thở dài.

Thái độ của Hà lão khiến chính Lục Huyền cũng phải tự nghi ngờ bản thân.

Cả hai người không ngừng nói về những chuyện mình từng trải qua, khi kể tới đoạn cao trào lại cùng nhau cười to hoặc bùi ngùi xúc động.

Nửa ngày sau, thấy sắc trời không còn sớm, Lục Huyền đứng dậy từ biệt lão giả gầy gò: "Hà lão, lần này ta xuất môn vì có nhiệm vụ trên người, trong lòng cũng nhớ mong lão nhân gia nên sang đây thăm hỏi một chút, bây giờ cũng đến lúc rời đi. Đây là vài món quà nhỏ, sẽ hữu ích cho ngài hoặc hậu bối của ngài."

"Linh quả này có thể cải thiện thể chất, nhưng dược tính hơi mạnh, với tu vi Luyện Khí trung kỳ của Hà lão thì không nên ăn quá nhiều trong một lần. Viên thạch châu này gọi là Bạo Viêm Châu, có thể bùng phát hỏa diễm nóng bỏng trên phạm vi lớn trong nháy mắt, ngộ nhỡ gặp phải nguy hiểm, cứ trực tiếp kích phát là được. Còn tấm phù lục này tên là Tịnh Linh phù, nếu đụng phải tà ma, nó có thể tịnh hóa giải trừ, cũng có thể tạo thành sát thương cực mạnh với tà ma cấp Quỷ. Cuối cùng, tấm lệnh bài này tên là Thanh Vân Lệnh, có tấm lệnh bài này, vào thời điểm bái nhập Thiên Kiếm Tông có thể giảm bớt rất nhiều phiền phức, cũng gia tăng tỷ lệ thành công. Nếu thế hệ sau của ngài xuất hiện người có thiên phú xuất chúng, có thể cầm theo tấm lệnh bài này đi tới Thiên Kiếm Tông."

Lục Huyền vừa nói, vừa lần lượt lấy ra một viên thạch châu đỏ đậm, một tấm phù lục trắng nõn như ngọc, một trái linh quả được từng tầng ngọc thạch bao quanh và một tấm lệnh bài màu xanh nhạt, rồi để chúng lơ lửng bay về phía lão giả gầy gò.

"Thế này không được." Lão giả gầy gò liên tục xua tay từ chối với thái độ kiên quyết.

"Ngươi xuất thân từ tán tu, chỗ đứng chưa vững vàng, có lẽ địa vị trong đại tông môn kia cũng bình thường, ngươi vẫn nên giữ lại những món bảo vật này để nâng cao thực lực của chính mình thì tốt hơn." Lão làm quản sự Bách Thảo Đường nhiều năm, đã tiếp xúc với vô số tu sĩ tới bán linh thực nên đương nhiên ánh mắt không tầm thường, lão vừa nhìn đã biết những vật phẩm Lục Huyền lấy ra đều không bình thường.

Cả viên thạch châu, tấm phù lục lẫn trái linh quả kia đều toát lên khí tức linh lực nồng đậm, rất có khả năng là những món bảo vật tam phẩm. Bảo vật đã trân quý, tấm lệnh bài kia lại càng trân quý hơn, đối với tu sĩ tiểu gia tộc hoặc tán tu, nắm giữ tấm lệnh bài này cũng đồng nghĩa với việc có cơ hội thay đổi vận mệnh của bản thân.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!