"Lục... Lục tiền bối!"
Thiếu nữ nhìn thấy Tống Vân ngoài cửa, phản ứng đầu tiên là có chút khó xử, nhưng khi trông thấy Lục Huyền ở phía sau, sắc mặt nàng lập tức thay đổi, vội vàng cung kính vấn an.
"Lục tiền bối, đây là tiểu muội của ta, Tống Tư Ninh."
Lục Huyền khẽ gật đầu.
Sau khi Tống Vân nói rõ mục đích tìm đến, Tống Tư Ninh lập tức dẫn hai người họ vào trong đình viện.
Lục Huyền cảm thấy vô cùng kinh ngạc, bởi vì bên trong đình viện có hẳn một cái ao nước lớn, dài rộng chừng mười mấy trượng, xung quanh lại trồng rất nhiều linh mộc. Trong ao có vô số tảo biển màu bạc trông như từng búi lông dày đặc, chúng chính là loại Ngân Ti Tảo mà Lục Huyền từng thấy trong quầy hàng của tán tu khi vừa mới tới đây.
"Lục tiền bối, đây là Ngân Ti Tảo, có thể dùng làm thức ăn nuôi dưỡng rất nhiều loại hải ngư, hải thú. Sau khi thu hoạch, phơi khô nghiền nát còn có thể dùng làm dược liệu luyện chế đan dược." Tống Tư Ninh thấy Lục Huyền chăm chú nhìn đám tảo biển màu bạc trong ao thì vội vàng giới thiệu.
"Đó là linh thực nhất phẩm Huyết San Hô, sau khi thành thục có thể dùng làm nguyên liệu luyện chế pháp khí phẩm cấp thấp."
"Đó là..."
Có khá nhiều loại linh thực được trồng trong ao, điều kiện sinh trưởng đều liên quan mật thiết đến nước, điều này đã giúp Lục Huyền mở mang tầm mắt một phen.
Trong các loại linh thực hắn từng trồng, chỉ có Tịnh Tuyết Liên là cần sinh trưởng trong linh tuyền, ngoài ra còn có Địa Hỏa Tâm Liên cần sinh trưởng trong dung nham nóng chảy và Long Hài Thảo tạm thời còn chưa thể bồi dưỡng được.
Ngoại trừ những loại cây này, đám linh thực còn lại đều mọc trong linh nhưỡng.
Tống Tư Ninh thấy Lục Huyền khá hứng thú với những loại linh thực mình trồng, bèn lấy một nắm cát vàng từ trong túi trữ vật ra, trên cát có một chút dao động linh khí cực kỳ yếu ớt. Sau đó, nàng rắc cát vàng dọc theo bờ ao, không lâu sau, một con ốc biển to lớn lập tức trồi lên từ dưới đáy nước.
Con ốc biển nhanh chóng vươn cái vòi hút màu xám ra, trực tiếp nuốt chửng toàn bộ đám cát vàng được rắc bên rìa bờ ao vào bụng.
"Đây là con gì? Nó lại ăn cát ư?" Lục Huyền hiếu kỳ hỏi.
"Bẩm Lục tiền bối, con ốc biển này tên là Tụ Sa Loa, rất thích ăn các loại kỳ sa dị thạch. Nếu đi biển gặp phải một con, rất có thể bên trong nó đang ẩn giấu một loại sa thạch trân quý. Sau khi nuốt sa thạch, Tụ Sa Loa sẽ giữ chúng trong cơ thể, đồng thời dùng cơ quan nội tạng đặc biệt của mình để từ từ tôi luyện, từ đó hình thành nên loại sa thạch kỳ dị vừa nồng đậm linh khí vừa ít tạp chất hơn. Rất nhiều tu sĩ đều thông qua việc nuôi dưỡng Tụ Sa Loa để thu được các loại sa thạch dùng để mài giũa pháp khí." Tống Tư Ninh giới thiệu chi tiết.
"Theo một ý nghĩa nào đó, nó chính là con vật lao dịch trời sinh, cứ tưởng mình kiếm được sa thạch quý hiếm, nhưng thực chất chỉ là con mồi được tu sĩ nuôi lớn, đợi ngày thu hoạch, cuối cùng lại rơi vào kết cục mất cả người lẫn của." Lục Huyền nhìn Tụ Sa Loa dưới chân đang nỗ lực nuốt chửng đống cát vàng mà thầm nghĩ.
"Lục tiền bối, trong ao này của ta có nuôi một con Long Lý, nhưng không biết vì sao, gần đây ta cảm thấy trạng thái của nó không tốt cho lắm. Có thể làm phiền tiền bối xem giúp ta được không?" Đôi mắt trong veo của Tống Tư Ninh nhìn chằm chằm vào Lục Huyền, lấy hết can đảm khẽ hỏi.
"Được, ngươi gọi nó ra đi." Lục Huyền ôn hòa nói.
Hắn đã bổ sung được rất nhiều kiến thức phổ thông về linh thú từ Tàng Kinh Các của Thiên Kiếm Tông, lại có kinh nghiệm nuôi dưỡng phong phú, nên trong lòng vô cùng tự tin, hẳn là mình có thể giải quyết vấn đề của linh thú do một tiểu cô nương Luyện Khí tầng ba nuôi nấng.
Lại nói, chẳng may hắn không giải quyết được, cũng có thể cho nó ăn thứ gì đó để biết rõ trạng thái chi tiết của nó ngay.
Mặt nước trong ao không ngừng sủi bọt, chẳng mấy chốc, một con cá rất to đã ngoi lên. Con cá lớn này dài hơn nửa trượng, thân thể thon dài, có vài phần giống Giao Long, trên người phủ đầy vảy đỏ nhạt tinh mịn, hai chiếc râu màu đỏ không ngừng phe phẩy trong nước.
Lục Huyền dùng linh thức quét qua, lập tức cảm nhận được dao động linh khí trên thân thể con cá lớn này, đại khái ở cấp bậc yêu thú nhất phẩm, nhưng nhìn thoáng qua, lại có cảm giác nó không có chút sinh khí nào, chỉ yếu ớt nằm im trên mặt nước.
"Lục tiền bối, đây là yêu thú Long Lý nhị phẩm do ta nuôi dưỡng, con này vẫn ở trong giai đoạn phát triển nên thực lực chỉ tương đương với yêu thú nhất phẩm."
Lục Huyền khẽ gật đầu, hắn lại dùng linh thức cẩn thận dò xét từng bộ phận trên cơ thể Long Lý, muốn tìm ra gốc rễ của vấn đề.
"Con Long Lý này thường ăn gì?" Sau khi kiểm tra cẩn thận một phen nhưng vẫn không phát hiện ra bất kỳ chỗ khác thường nào, Lục Huyền lại hỏi tiểu cô nương.
"Thường ngày ta sẽ cho nó ăn một ít yêu trùng, cá nhỏ và tôm nhỏ, ngoài ra Long Lý cũng có thể ăn Ngân Ti Tảo trong ao." Tống Tư Ninh thành thật trả lời.
"Ngươi đi lấy chút yêu trùng hay cho Long Lý ăn đến đây, ta xem có phải vấn đề về thức ăn không, nhân tiện cũng cho nó ăn một ít để làm quen, như vậy sẽ tiện kiểm tra hơn."
Tống Tư Ninh vội vàng chạy vào trong phòng, cầm mấy con côn trùng có hình dạng khác nhau đến.
Lục Huyền nhặt một con côn trùng hình tròn màu xám trắng, ném đến trước mặt con Long Lý. Trong nháy mắt, Long Lý đã trở nên sung sức hẳn, nó bơi cực nhanh đến gần con côn trùng, một ngụm nuốt chửng.
Lục Huyền thấy vậy, tâm thần lập tức ngưng tụ vào con Long Lý trong ao, rất nhanh đã biết được thông tin chi tiết về nó.
Yêu thú Long Lý nhị phẩm, trong cơ thể còn sót lại một tia huyết mạch Chân Long cực kỳ mỏng manh, trải qua vô số đời pha loãng đã gần như biến mất.
Thức ăn là yêu trùng, cá tôm và tảo biển. Trời sinh đã có lực lượng rất lớn, sau khi thành thục có thể tự lĩnh ngộ thuật pháp hệ thủy đơn giản.
Bởi vì phạm vi hoạt động hạn chế và chất lượng nước trong môi trường sinh trưởng không tốt, nên nó thường rơi vào trạng thái uể oải.
"Thì ra là thế, vẫn là cách này vừa đơn giản lại hiệu quả hơn nhiều." Lục Huyền thầm nghĩ.
Không ngờ con Long Lý này còn có một tia huyết mạch Chân Long cực kỳ mỏng manh.
Nghe có vẻ đáng sợ, nhưng so với Giao Long cự mãng trong Thiên Long Hồ thì nó kém xa.
"Có lẽ ta tìm được vấn đề rồi.” Lục Huyền mỉm cười nói với Tống Tư Ninh: “Long Lý vốn là yêu thú nhị phẩm, luôn sinh sống trong vùng biển rộng rãi, tự do tự tại bơi lội chứ không thích bị gò bó. Mà con Long Lý của ngươi, lại sinh trưởng trong ao nước nông như vậy, lúc mới bắt đầu nuôi dưỡng nó còn chưa cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt, nhưng theo thời gian, khi nó càng ngày càng trưởng thành, cái ao này lại trở nên chật hẹp, chẳng khác nào đang giam cầm nó.”