“Nơi này, cả về linh khí, tài nguyên lẫn tu sĩ cùng cấp đều cách biệt một trời một vực so với trong tông môn. Thỉnh thoảng mới gặp được vài tu sĩ Trúc Cơ xuất thân từ tiểu gia tộc hoặc tán tu, nhưng khi trò chuyện lại chẳng tìm được tiếng nói chung, ai nấy đều khách sáo giả tạo, ta chẳng buồn nói với họ quá hai câu.” Thạch Trọng bĩu môi, giọng nói tràn đầy vẻ kiêu ngạo và ưu việt của một tu sĩ đại tông môn.
Đối với điều này, Lục Huyền cũng không dám tùy tiện gật đầu, hắn vốn luôn sống khép kín, ít khi ra ngoài, căn bản chẳng mấy khi gặp gỡ tu sĩ Trúc Cơ ở các hòn đảo khác.
“Lục đạo hữu, tới đây ta cho ngươi xem các bảo bối của ta.” Với xuất thân và độ tuổi tương đồng, Thạch Trọng khá hợp ý với Lục Huyền, liền lấy ra hơn mười chiếc cần câu từ trong túi trữ vật.
“Những cần câu này đều được chế tạo từ linh mộc, vừa cứng cáp lại dẻo dai, có thể câu được các loại hải ngư, hải thú phẩm cấp khác nhau. Đặc biệt là chiếc cần này, được làm từ linh mộc tam phẩm, cho dù bị hải thú tứ phẩm kéo cũng không hề hấn gì.” Thạch Trọng giới thiệu chi tiết về hơn mười chiếc cần câu đang lơ lửng giữa không trung cho Lục Huyền.
Lục Huyền đánh giá một lượt, bất ngờ phát hiện vật liệu làm một trong số những chiếc cần câu này rất quen thuộc, chính là Đồng Cốt Trúc nhị phẩm mà hắn từng trồng trước đây.
“Không chỉ có cần câu, những sợi dây câu này cũng không phải vật tầm thường, chúng được tinh chế từ tơ của các loại nhện và tằm. Sợi dây này được ngưng tụ từ tơ của Huyết Ngọc Thù tam phẩm, ngay cả lực lượng vạn cân cũng không thể kéo đứt.” Thạch Trọng chỉ vào một sợi tơ màu đỏ nhạt mảnh đến độ khó lòng nhìn thấy, nói.
“Còn những lưỡi câu này được rèn từ các loại tinh thiết linh khoáng, đặc biệt trên bề mặt còn được khắc một loại phù văn che giấu khí tức. Sau khi thả xuống biển sâu, chỉ cần kích hoạt phù văn, sự tồn tại của lưỡi câu sẽ được che giấu đến mức tối đa. Nhờ vậy, khả năng câu được hải ngư, hải thú cũng cao hơn, dễ dàng hơn. Dù sao chúng cũng là yêu thú, có linh trí nhất định, nếu không xử lý như vậy sẽ rất dễ bị chúng phát hiện bẫy rập. Ngoài ra, những miếng mồi câu này...” Thạch Trọng thao thao bất tuyệt giới thiệu với Lục Huyền.
Về phần Chu Băng Vũ, nàng đã quá quen với thói quen này của gã nên ngay từ đầu đã lặng lẽ tìm một góc hẻo lánh, tĩnh tọa tu luyện.
Nhìn bộ đồ câu cá rực rỡ đủ loại trước mặt, trong đầu Lục Huyền không khỏi thoáng qua một câu: “Đúng là tay mơ thì dụng cụ lại nhiều.”
Hắn tùy ý chọn một chiếc cần câu làm từ Đồng Cốt Trúc, sau đó tung người nhảy lên một tòa lầu gỗ cao.
Để có vị trí câu tốt hơn, Thạch Trọng thậm chí còn sai thuộc hạ của mình xây dựng những tòa lầu gỗ cao xung quanh đảo.
“Xin lỗi Lục đạo hữu, ngươi không thể đứng ở đây được. Tòa lầu gỗ này là vị trí đắc địa ta thường ngồi câu, Lục đạo hữu vẫn nên tìm một chỗ khác đi!” Khi Lục Huyền đang chuẩn bị mồi câu, Thạch Trọng đột nhiên hét lớn.
Hắn cũng không để bụng, lập tức cầm cần câu, thân hình như một luồng phù quang lướt đi, mấy hơi thở sau đã dừng lại trên một tòa lầu gỗ cách đó không xa.
“Thân pháp thật đẹp!” Phía dưới, nữ tu sắc sảo chứng kiến một màn như vậy, không khỏi cất tiếng cảm thán.
Mặc dù Lục Huyền là đệ tử nội môn của Thiên Kiếm Tông, nhưng sau khi Chu Băng Vũ biết được thân phận Linh thực sư của hắn, trong lòng cũng không khỏi nảy sinh một chút xem thường. Mãi cho đến lúc này, khi chứng kiến thân pháp tuyệt diệu của hắn, chút xem thường kia đã tan thành mây khói.
Lục Huyền ngồi trên chiếc ghế gỗ màu vàng sậm, thả cần câu làm từ Đồng Cốt Trúc xuống rồi móc mồi câu lên.
Có thể thấy Thạch Trọng đã tốn rất nhiều tâm huyết vào việc chuẩn bị mồi câu. Chiếc hộp bạch ngọc trên tay hắn được chia thành nhiều ngăn, lần lượt đặt các loại mồi nhử làm từ huyết nhục yêu thú, linh thực hoa quả. Thậm chí Lục Huyền còn trông thấy mấy loại dị trùng còn sống, nhưng bị phù văn trấn áp, chỉ có thể ngoan ngoãn nằm yên trong khu vực được phân chia.
“Nếu câu được một con hải ngư mà thưởng một quầng sáng màu trắng thì tốt biết bao.” Lục Huyền vừa dùng linh thức quan sát động tĩnh của mồi câu, vừa thầm nghĩ trong lòng.
“Nếu vậy, ta hoàn toàn có thể trở thành người câu cá số một Tu Hành giới. Hả? Hàng về sớm thế, chẳng lẽ đây là gói quà tân thủ trong truyền thuyết?”
Khi hắn đang mải mê tưởng tượng, đột nhiên cảm nhận được mồi câu vừa thả xuống biển đã truyền đến động tĩnh rất nhỏ. Dùng linh thức cảm nhận, hắn lập tức phát hiện một con hải ngư nhất phẩm đang không ngừng rỉa mồi trên lưỡi câu.
Lục Huyền kiên nhẫn chờ đợi.
Trước sự cám dỗ to lớn, con hải ngư nhất phẩm này vẫn chưa hoàn toàn mất đi lý trí, nó vừa quan sát xung quanh, vừa liên tục thử rỉa miếng mồi bằng thịt yêu thú trên lưỡi câu.
Một lát sau, khi xác nhận không có nguy hiểm, nó lập tức há cái miệng khổng lồ đầy răng sắc nhọn, một ngụm nuốt chửng miếng mồi rồi vội vàng bỏ chạy.
“Đã cắn câu rồi còn muốn thoát sao?” Ánh mắt Lục Huyền sáng lên, hắn lập tức nắm lấy cần câu Đồng Cốt Trúc, dùng linh lực điều khiển lưỡi câu móc chặt vào thân thể con hải ngư rồi dùng sức giật mạnh về phía sau.
Một con hải ngư dài ba thước nhanh chóng bị kéo lên khỏi mặt biển, rơi xuống sàn lầu gỗ, cái đuôi đen nhánh không ngừng đập mạnh, hai hàm răng bén nhọn trong miệng điên cuồng cắn loạn xạ.
Lục Huyền nhìn con hải ngư đang nhảy đành đạch trước mắt, trong lòng có phần thỏa mãn.
Khoảnh khắc con hải ngư kia cắn câu, cảm giác thành tựu dâng trào mãnh liệt trong lòng hắn, chỉ đứng sau khoảnh khắc mở ra quầng sáng phần thưởng từ một gốc linh thực phẩm cấp cao vừa trưởng thành.
Trên thực tế, ngay tại thời điểm linh thức phát hiện ra con hải ngư, hắn hoàn toàn có thể trực tiếp điều khiển lưỡi câu móc nó lên, nhưng dòng nước ngầm dưới đáy biển chảy khá xiết, khiến việc kiểm soát lưỡi câu và dây câu bị suy yếu đi rất nhiều.
Quan trọng hơn, nếu làm như vậy thì niềm vui câu cá sẽ biến mất.
Hắn một tay tóm chặt con hải ngư nhất phẩm, đi đến cái ao lớn do Thạch Trọng đào sẵn. Ao nước này dài rộng chừng mười mấy trượng, trên vách đá xung quanh được khắc đủ loại phù văn, đồng thời cũng có một màn chắn linh khí bao phủ toàn bộ mặt nước, ngăn không cho hải ngư, hải thú bên trong chạy thoát.
Lúc này, trong ao đã có bốn con hải ngư nhất phẩm, đều do Thạch Trọng câu được. Chỉ riêng thành tựu này cũng đủ biết gã có kinh nghiệm câu hải ngư rất phong phú.