"Vậy ta sẽ không khách sáo." Lục Huyền cười nói: "Vừa hay ta có chuyện muốn hỏi thăm Thạch đạo hữu một chút. Thạch đạo hữu tới quần đảo này trước ta, chẳng hay ngươi có từng nghe được tin tức về linh dịch tam phẩm trở lên hay không?"
"Linh dịch tam phẩm? Không phải Lục đạo hữu vừa mới mua được một bình Huyền Nguyên Trọng Thủy từ chỗ Cực Quang thương hội sao? Chẳng lẽ còn thiếu?"
"Gần đây ta đang thử nghiệm bồi dưỡng, cải tạo một vài loại linh thực nên cần thí nghiệm và so sánh các loại linh dịch khác nhau, vì vậy ta muốn thu thập càng nhiều linh dịch cao cấp càng tốt."
Đương nhiên Lục Huyền sẽ không nói thật với Thạch Trọng rằng mình dùng nó để bồi dưỡng Long Hài Thảo ngũ phẩm.
"Linh dịch tam phẩm trở lên... Trên người ta không có loại bảo vật như vậy, nhưng đúng là ta từng nghe nói đến chuyện này, đợi trở về đảo ta sẽ xác nhận lại, chờ tới lần sau gặp mặt sẽ cho Lục đạo hữu một câu trả lời chắc chắn." Thạch Trọng trầm ngâm một lát rồi nói.
"Được, vậy thì cảm ơn Thạch đạo hữu." Lục Huyền cảm kích nói.
Có thể dùng vài tin tức không mấy quan trọng về hải ngư để đổi lấy tin tức về linh dịch phẩm cấp cao, đây đã là một kết quả khá tốt đối với hắn.
…
Vô Ngần hải, sóng lớn chập chùng.
Chiếc cần câu dài mấy trượng trong tay Lục Huyền chậm rãi vươn ra từ gian lầu gỗ, một sợi dây câu màu trắng bạc nhẹ nhàng đáp xuống mặt biển xa xăm.
Khi dây câu vừa chạm mặt nước, liền thấy một con hải ngư nhất phẩm lượn lờ xung quanh, trong bụng nó là lưỡi câu mang theo phù văn nhàn nhạt.
Hắn nghe Thạch Trọng nói, trong vùng biển này thỉnh thoảng lại xuất hiện bóng dáng của Long Lý, còn có thể dùng hải ngư còn sống để câu chúng, vì vậy mới nảy sinh ý định muốn thử một phen.
Đột nhiên, dây câu truyền đến một lực kéo rất mạnh, dưới cảm nhận của linh thức, cả hải ngư và lưỡi câu đều bị một con cá lớn nuốt chửng.
Lục Huyền dùng sức kéo, con cá lớn liền bị kéo trồi lên khỏi mặt nước, nhưng một xoáy nước đột ngột nổi lên, cắt đứt dây câu, lưỡi câu trong cơ thể hải ngư cũng bị nó cắn nát.
Con cá lớn kia đã lấy lại được tự do, một vệt thanh quang lóe sáng trên đầu nó, cái đuôi cá quẫy thật mạnh, lập tức thi triển thủy độn thuật bỏ chạy.
Khi con cá nổi lên mặt nước, Lục Huyền đã kịp nhìn rõ toàn bộ thân hình nó. Nó dài chừng một trượng, thân thể thon dài, toàn thân phủ vảy cá màu xanh đậm, hai sợi râu cá màu xanh đen vươn dài tới tận đuôi, trên đầu còn có một cái sừng dài ba tấc, khiến con cá lớn trông vô cùng bất phàm.
Sau khi con cá lớn nọ cắn mồi câu, Lục Huyền cũng lập tức biết được thông tin chi tiết có liên quan đến nó.
【Yêu thú Thanh Giác Long Lý tam phẩm, thời kỳ ấu sinh, trong cơ thể ẩn chứa huyết mạch Chân Long mỏng manh, bẩm sinh có sức mạnh phi thường, trong quá trình trưởng thành sẽ tự động lĩnh ngộ thuật pháp hệ thủy cấp thấp và trung cấp, ở trong phạm vi nhất định có thể thi triển thủy độn thuật để bỏ trốn.】
"Thanh Giác Long Lý?" Lục Huyền nhìn theo phương hướng con cá lớn kia biến mất, trong mắt lóe lên một tia nghi hoặc.
Hắn từng gặp một con Long Lý ở chỗ Tống gia Tống Tư Ninh, nhưng nó chỉ là yêu thú nhị phẩm, mà con cá lớn màu xanh đậm vừa suýt bị hắn câu được này lại là Thanh Giác Long Lý tam phẩm.
"Nhớ lại thì huyết mạch Chân Long trong cơ thể con Long Lý kia là cực kỳ mỏng manh, mà con Long Lý vừa rồi thì huyết mạch Chân Long trong người là mỏng manh. Có lẽ đây chính là nguyên nhân dẫn đến phẩm cấp của chúng nó khác biệt. Dị chủng Long Lý tam phẩm thời kỳ ấu sinh, nếu bắt về nuôi dưỡng, chắc chắn sẽ nuôi ra một quầng sáng màu trắng."
Lục Huyền nghĩ thầm, rồi không chút do dự, nhấc một con linh ngư tươi sống từ trong ao ra. Hắn dùng linh lực khống chế nó, cẩn thận mổ bụng cá, rồi nhét lưỡi câu vào bên trong, lại thêm một ít mồi mà Long Lý yêu thích, cuối cùng là dùng Nguyệt Hoa Châu cầm máu chữa thương cho nó, giúp nó khôi phục lại dáng vẻ như thường đến bảy, tám phần.
Tiếp đó, hắn mượn một chiếc cần câu mới từ Thạch Trọng. Thân cần được làm bằng linh mộc tam phẩm, lưỡi câu được rèn từ linh khoáng tam phẩm và dây câu được chế tạo từ sợi tơ của Huyết Ngọc Thù tam phẩm.
Trong chớp mắt, đồ nghề trong tay hắn đã được nâng cấp, khác nào đổi súng bắn chim lấy đại bác.
"Lục đạo hữu, ngươi vừa phát hiện ra một con dị chủng Long Lý thật sao?" Thạch Trọng rất sợ sẽ kinh động đến Thanh Giác Long Lý, khiến nó phát hiện ra sự có mặt của bọn họ rồi không dám xuất hiện nữa, nên ngay cả thở mạnh một hơi gã cũng không dám, chỉ dám truyền âm hỏi Lục Huyền.
Chu Băng Vũ cũng lặng lẽ đứng sang một bên, im lặng không nói gì.
"Đúng vậy, nó rất khác với những con Long Lý ta từng gặp trước đây." Lục Huyền ném một con hải ngư nhất phẩm đáp xuống mặt biển xa xa, bình thản trả lời.
Thạch Trọng lập tức cảm thấy hưng phấn, dán chặt ánh mắt vào nơi lưỡi câu vừa rơi xuống.
Dị chủng Long Lý đó! Ngay cả gã cũng chưa từng câu được nó, được nhìn một lần cũng mãn nguyện rồi.
Hải ngư liên tục bơi lội dưới đáy biển sâu, bởi vì bị thương nên tốc độ bơi của nó càng lúc càng chậm.
Khoảng chừng nửa canh giờ sau, đột nhiên Lục Huyền cảm nhận được con hải ngư mồi bị nuốt chửng chỉ trong một ngụm. Từng sợi gân xanh trên cánh tay hắn nổi rõ lên, xương cốt bên trong giống như ngọc thạch trong suốt, hắn giật mạnh cần câu về phía sau. Con Thanh Giác Long Lý dài chừng một trượng bị kéo bổng lên khỏi mặt nước.
Bởi vì đã đổi đồ câu nên lần này Thanh Giác Long Lý không thể dễ dàng thoát ra như lần trước.
Linh lực trong người Lục Huyền dâng trào, phù văn trên lưỡi câu lặng lẽ biến đổi, vài luồng linh lực tỏa ra, trực tiếp bao vây lấy con Thanh Giác Long Lý kia.
Thanh Giác Long Lý phát ra một tiếng gầm rú trầm đục, hàng chục lưỡi đao nước sắc bén bắn tới, hòng cắt đứt sợi dây câu thật nhanh.
Tuy nó là hải ngư tam phẩm, có thiên phú dị bẩm nhưng xét cho cùng, nó vẫn đang ở trong thời kỳ ấu sinh, không thể dễ dàng thoát khỏi sự trói buộc giống như vừa rồi nữa.
Một sợi dây thừng đen nhánh bay ra khỏi ống tay áo Thạch Trọng, nó trực tiếp trói con Thanh Giác Long Lý kia lại, rồi đưa nó trở về lầu gỗ nhanh như chớp.
"Đúng là một con Long Lý dị chủng, nhìn dáng vẻ thần dị của nó thì hẳn là một con yêu thú tam phẩm. Chúc mừng Lục đạo hữu đã câu được một con Long Lý dị chủng!" Thạch Trọng nhìn con Thanh Giác Long Lý đang giãy giụa trên sàn gỗ, trong mắt lóe lên một tia hâm mộ.
Câu được một con hải ngư tam phẩm, dù chỉ là một con ấu ngư, đó cũng là trải nghiệm mà gã chưa từng có rồi.
"May mắn, nhờ có cần câu của Thạch đạo hữu, mới thành công câu được con linh ngư này." Lục Huyền cười nói.
Thạch Trọng hâm mộ thì hâm mộ, nhưng không hề nảy sinh ý đồ gì khác với con Thanh Giác Long Lý này.
Bởi đối với gã, một con hải ngư tam phẩm giá trị không quá lớn, trừ phi là đích thân gã câu được.