"Mặc kệ nó có tạo thành thế trận hay không, dám ngăn cản lão tử thu hoạch cơ duyên, lão tử dứt khoát đập chúng nó thành bột mịn." Tu sĩ trung niên vạm vỡ, người từng ngăn cản Lục Huyền lúc trước, đột nhiên đứng thẳng người, cơ bắp cuồn cuộn, gân xanh nổi đầy, nhanh chóng biến thành một người khổng lồ cao hơn một trượng. Gã mang theo khí tức cuồng bạo, vọt thẳng vào trong đám quái thạch kia.
"Mặc dù đống đá này có phần quái dị, nhưng xét đến lực công kích vừa rồi, có lẽ tu sĩ Trúc Cơ sẽ không gặp vấn đề gì khi băng qua nó. Huống chi, ở nơi này có hơn hai mươi tu sĩ cảnh giới Trúc Cơ, dù thế trận quái thạch này có mạnh đến đâu đi chăng nữa, cũng không thể bao vây được nhiều người như vậy."
"Mọi người dựa vào bản lĩnh của mình đi!"
Linh quang vàng đen nổi lên dưới lòng bàn chân một tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ, dường như đã dung hòa với mặt đất, sau đó, gã nhanh chóng trượt sang phía đối diện.
Ba người Lục Huyền liếc mắt nhìn nhau, cũng đồng thời lao thẳng vào đống đá.
"Hả?" Vừa tiến vào mê trận quái thạch, Lục Huyền đã lập tức nhận ra có điều không đúng. Bởi vì hai người Thạch Trọng vừa cùng xông vào với hắn đã biến mất không một dấu vết. Hắn lập tức mở rộng linh thức để thăm dò tình huống xung quanh, nhưng linh thức chỉ vừa kéo dài được mấy trượng đã giống như đá chìm đáy biển, một đi không trở lại.
"Ở bên ngoài không nhìn ra điều gì khác thường, không ngờ sau khi bước vào lại có loại bố trí này. Cũng được, vừa vặn có thể thả lỏng một chút." Hắn thầm nghĩ, đồng thời linh lực trong cơ thể cũng điên cuồng dâng trào, một chiếc ngọc ấn tinh xảo nhảy ra khỏi Thao Trùng Nang.
Phong Nhạc Ngọc Ấn đón gió phồng lên, tức thì biến thành một ngọn núi ngọc, hung hăng nện xuống những tảng đá đột nhiên hóa thành bàn tay xung quanh.
"Thích vỗ người khác lắm sao? Vậy ngươi thử vỗ cái này xem."
Những bàn tay bằng đá to rộng khoảng nửa trượng lần lượt bị ngọn núi ngọc thạch nghiền nát, vỡ vụn thành vô số mảnh. Ngay sau khi hoàn thành nhiệm vụ, ngọn núi kia lại một lần nữa biến thành ngọc ấn tinh xảo, rơi trở lại trong tay Lục Huyền.
Chỉ nghe tiếng ầm ầm vang lên, lớp bột đá dày đặc đang nằm ngổn ngang khắp nơi bỗng chui thẳng xuống đất. Không đợi Lục Huyền kịp phản ứng, một đạo kình phong lại rít lên bên tai hắn. Bất thình lình, một người đá khổng lồ vung nắm đấm màu xám đen, đập mạnh vào đầu Lục Huyền.
Bàn tay Lục Huyền nhanh chóng biến thành ngọc lưu ly trong suốt, hắn không chút do dự tung quyền va chạm trực diện với nắm đấm đá màu xám đen của đối phương.
Hắn tu luyện hai đại công pháp luyện thể là "Lưu Ly Đoán Cốt Pháp" và "Thái Hư Hóa Long Thiên", lại dùng một lượng lớn Kim Tủy Ngọc Dịch và Ngọc Lân Quả để tăng cường nhục thân, cho nên cường độ thân thể của hắn, nhìn thì bình thường nhưng thực tế lại không hề thua kém hầu hết pháp khí tam phẩm.
Mặc dù kích cỡ hai bên chênh lệch hơn mười lần, nhưng kẻ thua trận lại chính là người đá khổng lồ kia. Từ nắm tay cho đến bả vai, những viên đá trên người nó không ngừng tan rã và vỡ vụn, ầm ầm rơi xuống như mưa.
Ngay khi người đá khổng lồ sắp tiêu tán, Phong Nhạc Ngọc Ấn trước người Lục Huyền lập tức phóng đại thành một ngọn núi ngọc, hung hăng đập nát nó thành vô số bột mịn.
Theo sau đó, thân hình Lục Huyền lóe lên, hắn lập tức lách mình sang phía sau bên trái ba trượng, đập vỡ một con yêu thú bằng đá khổng lồ đang thành hình.
Tiến triển có vẻ thuận lợi, nhưng sự khó đối phó của những loại quái thạch này vẫn nằm ngoài dự đoán của hắn. Từng con thạch nhân, thạch thú đều bị Lục Huyền giải quyết nhanh như chớp, vấn đề là chúng bị đập vỡ hết lần này đến lần khác nhưng dường như không chịu chút ảnh hưởng nào, bởi vì cứ bị phá hủy là chúng lại nhanh chóng ngưng tụ lại thành một hình dạng mới.
"Không được, cứ tiếp tục như vậy chỉ lãng phí linh lực mà thôi." Lục Huyền lập tức dừng lại, thầm nghĩ.
"Quái thạch không ngừng biến đổi thành thạch nhân, thạch thú để cản trở bước tiến của ta, đồng thời chúng cũng có năng lực hồi phục mạnh đến khó tin, ở lại trong trận vật lộn lâu dài với chúng không có hiệu quả gì. Cần phải tìm ra mắt trận hoặc các điểm hội tụ linh khí, rồi dựa vào đó để phá trận, hoặc tìm cách nhanh chóng xuyên qua vùng quái thạch này. Trận pháp này có thể đồng thời bao vây hơn hai mươi tu sĩ Trúc Cơ... trận pháp tứ phẩm bình thường khó có thể làm được, nhưng nếu là ngũ phẩm, uy lực của nó sẽ vượt xa hiện tại. Cho nên, trong trận này chắc chắn tồn tại sơ hở."
Đột nhiên một vết nứt xuất hiện trong lòng bàn tay Lục Huyền, vết nứt nhanh chóng hé mở, để lộ ra một con mắt màu xám trắng. Cùng lúc đó, một con mắt màu xám trắng khác cũng xuất hiện trên khoảng không cách đầu hắn chừng mười trượng.
Bị cấm chế ảnh hưởng, con mắt vừa xuất hiện kia đột nhiên chùng xuống, nhãn cầu gần như muốn lồi cả ra ngoài. Nhưng dù sao Hư Không Yểm Mục cũng là bảo vật ngũ phẩm, nó đã nhanh chóng thích ứng với ảnh hưởng của cấm chế, con ngươi màu xám trắng không ngừng quét quanh bốn phía.
Trong con mắt nhỏ trên lòng bàn tay Lục Huyền, hình ảnh do bản thể của Hư Không Yểm Mục truyền về chợt hiện ra.
Chỉ thấy trên toàn bộ hòn đảo hoang này, những khối quái thạch giống như một dòng lũ lớn, tự động xông về phía các tu sĩ Trúc Cơ dám tiến vào ranh giới của hòn đảo. Nhưng ở những nơi hiếm dấu chân người, lại có rất ít quái thạch.
"Thì ra tất cả chúng đều lao tới chỗ tu sĩ rồi." Lục Huyền quan sát một lúc, sau đó lựa chọn một phương hướng có ít quái thạch hơn, rồi dùng tốc độ cực nhanh tiến về phía trước.
Linh thức không có nhiều tác dụng trong mê trận quái thạch, nên hắn thi triển Địa Dẫn Thuật cảnh giới tông sư, dùng thuật pháp cơ bản này để cảm nhận sự biến hóa trong kết cấu nham thạch dưới lòng đất. Nhờ vào đó, hắn có thể phản ứng ngay tức thời nếu có động tĩnh, tránh phải đối mặt với những tảng đá kỳ lạ này.
Phải mất một lúc sau, Lục Huyền mới có cảm giác cơ thể mình chợt nhẹ bẫng đi.
"Cuối cùng cũng ra khỏi mê trận quái thạch kia." Lục Huyền nhìn về phía cung điện xa xa, vừa hay bắt gặp mấy luồng độn quang đang nhanh chóng xông về phía cung điện thần bí.
Nhìn bóng dáng kia, chắc là mấy người có tu vi mạnh nhất trong số nhóm tu sĩ Trúc Cơ cùng tiến vào bí cảnh lần này. Ngay lúc Lục Huyền đang định đi theo xem sao, bỗng nhiên một nhánh dây leo màu xám lạnh chui ra khỏi ống tay áo của hắn, ngọn dây leo vung lên thật cao, lắc lư rồi gật gật, chỉ về một hướng khác.
"Ý ngươi là ở chỗ đó có linh thực phẩm cấp cao?" Lục Huyền tò mò hỏi.
Dây leo Yêu Quỷ Đằng lại gật một cái, còn vô thức tiết ra một chút chất nhầy màu xám.
"Được, ta tin tưởng vào trực giác ăn hàng của ngươi."