Trong khoảng thời gian ấy, Thạch Trọng và Chu Băng Vũ vẫn chưa từ bỏ, cả hai tiếp tục cố gắng mời hắn cùng đi khám phá bí cảnh thêm một lần nữa, nhưng đều bị Lục Huyền uyển chuyển khước từ.
Đến cuối cùng, hai người đành phải bỏ cuộc.
Cũng trong khoảng thời gian này, lứa Thủy Huỳnh Thảo vừa gieo trồng trước đó đã trưởng thành. Gần hai trăm gốc Thủy Huỳnh Thảo, có năm mươi cây được giữ lại làm nguyên liệu ngưng kết linh chủng, một trăm năm mươi gốc còn lại thì cho ra quầng sáng trắng. Bởi vì đại đa số Thủy Huỳnh Thảo chỉ có phẩm chất phổ thông, nên lượng tu vi thu được chỉ tương đương ba mươi năm. Nhưng ba mươi năm này đã giúp cho tu vi vốn trì trệ sau khi đột phá Trúc Cơ trung kỳ của Lục Huyền tiến thêm một bước.
Chẳng qua thiên tư của hắn quá đỗi bình thường, vẫn còn một khoảng cách rất xa mới có thể đột phá đến Trúc Cơ hậu kỳ.
Tháng ngày tu hành làm ruộng thấm thoắt thoi đưa. Hơn một năm cuối cùng trong kỳ hạn ba năm đóng giữ cũng nhanh chóng trôi qua.
Trong khoảng thời gian này, mười cây Kiếm Thảo phổ thông được Lục Huyền gieo trồng cũng đã trưởng thành, vì chúng đều được nuôi dưỡng bằng «Tứ Thời Kiếm Quyết», nên sau khi thu hoạch, các quầng sáng trắng đều chứa đựng kinh nghiệm về bốn loại kiếm ý khác nhau.
Sau khi hấp thu từng gói một, sự lĩnh ngộ của Lục Huyền đối với «Tứ Thời Kiếm Quyết» đã đạt đến một cảnh giới hoàn toàn mới.
Những gốc Kiếm Thảo còn lại, do các gốc Phong Lôi Kiếm Thảo phát sinh biến dị từ linh chủng Kiếm Thảo trong vỏ kiếm ở những giai đoạn khác nhau, cho nên tiến độ sinh trưởng cũng khác biệt rõ rệt.
Gốc đầu tiên được trồng sắp hoàn toàn trưởng thành.
Tinh Quang Kiếm Thảo tam phẩm đã phát triển thành một loại linh thực có hình dáng như một thanh kiếm dài ba thước, trên thân kiếm ngưng tụ tinh quang, rực rỡ chói mắt, nhưng trong vẻ đẹp ấy lại ẩn chứa sát khí kinh người, đoán chừng không bao lâu nữa nó sẽ hoàn toàn trưởng thành.
Về phần Kiếm Thiên Kiêu tứ phẩm, khi Lục Huyền ngày càng nắm giữ thành thạo «Thiên Kiêu Kiếm Quyết» tương ứng, nó cũng tiến vào thời kỳ sinh trưởng cấp tốc dù được bồi dưỡng trong thời gian ngắn nhất. Trên những cành cây cao thấp dày mỏng không đồng nhất, đã ngưng kết hàng chục đạo kiếm khí hình chim cú, chúng hòa làm một thể với cành lá, đôi cánh dài mảnh tựa như những thanh kiếm sắc bén.
Dị Thọ Bàn Đào được trồng hơn một năm đã cao gần bằng một người trưởng thành, cây đào tràn đầy linh khí, tỏa ra hương thơm nồng nàn quyến rũ, đứng từ xa đã có thể cảm nhận được sức sống dồi dào ẩn chứa bên trong.
Chẳng qua ở sâu bên trong linh nhưỡng, ngay dưới bộ rễ cực kỳ phát triển của Dị Thọ Bàn Đào, lại là tầng tầng lớp lớp xương trắng, tạo thành một sự tương phản rợn người với vẻ thuần khiết vô hại trên mặt đất.
Huyết Linh Chưởng Tham đã lớn từ kích thước bàn tay trẻ sơ sinh thành bàn tay của một đứa trẻ bảy, tám tuổi. Những đường gân máu trên lòng bàn tay nhỏ nhắn ngày càng đậm và rõ nét hơn, khiến cả bàn tay mơ hồ ánh lên sắc đỏ nhàn nhạt. Hơn nữa, phạm vi di động của nó càng lúc càng rộng, nếu không hấp thu đủ tinh huyết yêu thú, nó sẽ bò tới bò lui trong linh điền, có một lần thiếu chút nữa đã chạm phải tiểu cô nương Tống Tư Ninh đến chơi.
Dưới cơn tức giận, Lục Huyền liền cắt khẩu phần máu của nó nửa tháng để trừng phạt cho việc suýt nữa bại lộ.
Về linh thú, Nham Giáp Quy, Thanh Giác Long Lý, Dược Trĩ, thậm chí cả công cụ thú Tụ Sa Loa chuyên ngưng kết cát đá, cũng đã trưởng thành hơn rất nhiều.
Hơn một năm qua, khu vực Không Minh Đảo nơi hắn đóng giữ không có chuyện lớn bất thường nào xảy ra. Chỉ thỉnh thoảng có hải thú và yêu ngư bất ngờ tập kích thủy vực nuôi dưỡng Không Minh Linh Ngư, nhưng đều bị Lục Huyền phối hợp với Tống gia dễ dàng giải quyết.
Sự xuất hiện của bí cảnh mới cũng khiến trên đảo thỉnh thoảng xuất hiện bóng dáng tà tu. Đạp Vân Linh Miêu phát hiện ra bọn chúng đầu tiên, sau đó tất cả lập tức bị Lục Huyền dùng Hư Không Yểm Mục giám sát. Nếu nhóm này có bất cứ hành vi nào gây bất lợi cho Không Minh Đảo, hắn sẽ không ngần ngại ra tay bắt giữ, biến chúng thành chất dinh dưỡng cho Dị Thọ Bàn Đào và Huyết Linh Chưởng Tham.
"Kỳ hạn ba năm đã đến, cũng đã đến lúc quay về tông môn rồi." Lục Huyền nhìn biển cả bao la bát ngát trước mặt, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười.
…
Không Minh Đảo.
"Được rồi, tiễn đến đây thôi! Vài hôm nữa, vị đồng môn thay thế ta sẽ đến đảo, sau này có chuyện gì, cứ nhờ vả hắn là được." Lục Huyền đứng trên lưng con chim mập rộng rãi, nói với đám tu sĩ Tống gia do Tống Dục dẫn đầu ở phía sau.
"Lục sư thúc, đây là một chút đặc sản làm từ Không Minh Linh Ngư, xem như quà mọn Tống gia gửi tặng ngài." Tống Dục đưa một hộp ngọc tinh xảo tới, trong giọng điệu tràn đầy vẻ lưu luyến.
Trong ba năm Lục Huyền đóng giữ ở Không Minh Đảo, mặc dù hắn ít khi giao du với bên ngoài, nhưng nếu trên đảo xảy ra vấn đề gì, hắn luôn đến sớm nhất có thể.
Đặc biệt là chuyện huyết trùng ký sinh, chẳng những hắn thông báo tin tức này cho bọn họ trước khi chuyện xảy ra để mọi người chuẩn bị, mà sau đó, hắn còn bắt được đám tà trùng dị hợm kia, trực tiếp chặn đứng một hồi sóng to gió lớn trong vô hình.
Cho nên Tống Dục và toàn bộ Tống gia từ trên xuống dưới đều không nỡ để Lục Huyền rời đi.
Lục Huyền cũng không từ chối, hắn nhận lấy hộp ngọc, lại đưa mắt nhìn Tống Vân đang đứng sau lưng Tống Dục.
"Sau khi ta đi, ngươi nhớ phải chăm chỉ tu hành, ta chờ ngày gặp được ngươi ở Thiên Kiếm Tông."
"Vâng Lục tiền bối! Ta nhất định sẽ không phụ sự kỳ vọng của ngài." Tống Vân vẫn chỉ là thiếu niên, vành mắt ửng đỏ, nặng nề gật đầu.
Cậu nhóc này vốn có thiên phú không tồi, lại được Lục Huyền chỉ bảo, nên tuổi còn trẻ đã đạt đến Luyện Khí tầng sáu. Chờ khi nào đột phá đến Luyện Khí cao giai, có thể thử bái nhập vào Thiên Kiếm Tông.
Lục Huyền nhắn nhủ Tống Vân một câu, rồi quay đầu nhìn nữ tu với vẻ ngoài sắc sảo Chu Băng Vũ đang đứng bên cạnh.
"Chu đạo hữu, hôm nay từ biệt, chẳng biết ngày nào mới có thể tái ngộ. Ngày thường ta hiếm khi rời khỏi tông môn, nếu có dịp, ngươi có thể đến Thiên Kiếm Tông thăm ta."
Thạch Trọng đã hoàn thành nhiệm vụ đóng giữ trước Lục Huyền, bởi vậy, mặc dù trong lòng rất luyến tiếc một địa điểm câu hiếm có như Vô Ngần Hải, nhưng vẫn phải quay lại Ly Sơn Tông, để đồng môn khác đến thay thế.
"Được, Lục đạo hữu, sau này gặp lại." Chu Băng Vũ bình thản nói.
"Sau này gặp lại." Lục Huyền chắp tay chào tạm biệt, tâm niệm vừa động, Phong Chuẩn ngẩng đầu hót một tiếng lanh lảnh, đôi cánh màu xanh nhạt được linh quang bao phủ, lập tức hóa thành một vệt sáng xanh vút thẳng lên trời cao.
…
Hai ngày sau, tại trấn Kiếm Môn.
Lục Huyền điều khiển chim mập hạ xuống quảng trường đá xanh rộng lớn, sau khi bổ sung một vài vật dụng cần thiết tại các cửa hàng và sạp hàng của tán tu, liền không thể chờ đợi mà đi thẳng về phía tiểu viện âm u của mình.
Vừa mở Thiên Huyễn Vân Yên Trận, một luồng khí tức âm lãnh quen thuộc liền ập tới.