Khi Lục Huyền mới dọn đến, hắn đã thu hút sự tò mò và chú ý của các tu sĩ xung quanh. Sau khi bọn họ nhận ra tu vi của hắn chỉ dừng lại ở Luyện Khí cấp thấp, cùng với việc biết thêm về thân phận Linh thực sư bình thường của hắn, những kẻ rình mò này mới dần dần biến mất.
Từ đình viện của hắn đến chợ tán tu khá gần, chỉ trong chốc lát, Lục Huyền đã tới chợ.
Trong chợ, người đến kẻ đi, thỉnh thoảng lại nghe thấy tiếng rao hàng của các chủ sạp.
"Các vị đạo hữu đi ngang qua đừng bỏ lỡ nào, nơi này bán đủ các loại cực phẩm pháp khí đây, thứ gì cần có đều có, chỉ có thứ ngươi không nghĩ ra chứ tuyệt đối không có món gì ngươi không tìm thấy."
"Thịt yêu thú nóng hổi đây, vừa săn bắt từ vùng hoang dã về, máu còn chưa khô, mua một hai cân có thể nhận được khoản tu vi tương đương với nửa tháng tu luyện!"
"Giá cao thu mua pháp khí, trận pháp đã qua sử dụng, phù lục hỏng, cũng thu mua các loại bảo vật hiếm thấy, tài liệu không rõ nguồn gốc."
Lục Huyền thong thả dạo bước trong chợ, không ngừng đảo mắt nhìn quanh, chú ý đến từng món hàng hóa trong các sạp.
Hầu hết các gian hàng ở nơi này đều trưng bày những loại tài nguyên tu luyện phổ biến trong giới tu hành, ví dụ như pháp khí, vật liệu từ yêu thú, linh dược linh thảo, đan dược, phù lục…
Còn những thứ Lục Huyền đang cần như linh chủng không xác định, trứng linh thú hoặc ấu thú, đều là mặt hàng cực kỳ hiếm thấy, chỉ thi thoảng mới có thể ngẫu nhiên gặp được người bán ra, hầu như không có nơi nào chuyên bán loại hàng hóa này.
Đột nhiên, hắn dừng bước, đi đến trước một gian hàng.
Chủ sạp là một thiếu nữ Luyện Khí tầng hai, dung mạo bình thường, nước da bánh mật khỏe khoắn. Vừa thấy Lục Huyền đang quan sát quầy hàng của mình, nàng đã vội vàng tiến lên chào mời: "Chào vị đạo hữu này, quầy hàng của ta có các loại lông vũ yêu cầm, còn có trứng yêu cầm đặc chế, bên trong ẩn chứa linh lực nồng đậm và hương vị tuyệt vời. Đạo hữu có muốn một ít không?"
Lục Huyền lắc đầu, chỉ vào một cái lồng đen trong góc quầy hàng: "Tiểu yêu cầm trong này bán thế nào?"
Trong lồng có mấy con chim non màu sắc sặc sỡ, lông vũ rậm rạp, chỉ lộ ra một đôi móng chim có hoa văn đen trắng.
"À, mấy con Cẩm Thải Kê này hả? Đây là chim non ta lấy được từ ổ chim trong núi, có thể thuần dưỡng chúng lớn lên, khi trưởng thành, chúng có thể đẻ ra linh đản, nếu không thì cũng có thể ăn thịt trực tiếp, thịt chúng rất ngon." Thiếu nữ giới thiệu.
"Nuôi Cẩm Thải Kê này, khoảng bao lâu thì đến giai đoạn trưởng thành?"
"Hai năm rưỡi."
Cuối cùng, Lục Huyền quyết định không mua mấy con Cẩm Thải Kê non này.
Mặc dù hắn cảm nhận được một loại duyên phận mơ hồ, nhưng chu kỳ trưởng thành tận hai năm rưỡi của chúng đã làm hắn chùn bước, không còn lựa chọn nào khác ngoài việc từ bỏ ý định này.
Phải biết rằng, mục đích chính của hắn khi nuôi dưỡng linh thú là để thu được quầng sáng trắng, mà thời gian hai năm rưỡi lại đủ cho hắn bồi dưỡng nên linh thú nhất phẩm, thậm chí là nhị phẩm thành thục.
Nếu dùng khoảng thời gian này để nuôi mấy con gà nhỏ, khó tránh khỏi có chút lãng phí.
Hắn rời khỏi quầy hàng của thiếu nữ, tiếp tục đi dạo, cuối cùng cũng có thu hoạch không nhỏ.
Tại một gian hàng, hắn phát hiện ra một loại linh chủng nhất phẩm cực kỳ hiếm thấy – Tịnh Tuyết Liên. Tuy phẩm cấp của nó chỉ là nhất phẩm, nhưng vô cùng hiếm có, hơn nữa điều kiện trồng trọt lại được giới Linh thực sư công nhận là khá khắc nghiệt.
Sau khi thành thục kết ra hạt sen, nó có thể giữ cho đầu óc tu sĩ luôn tỉnh táo trong một khoảng thời gian nhất định, tránh bị tà khí ăn mòn, đồng thời cũng là tài liệu chủ yếu của đan dược nhị phẩm Uẩn Linh Đan. Đan dược này giúp đề thăng linh thức của tu sĩ Luyện Khí kỳ.
Lục Huyền cò kè mặc cả một hồi, cuối cùng cũng mua được viên linh chủng trắng nõn như ngọc này với giá bảy linh thạch.
Cùng là nhất phẩm, nhưng giá linh chủng Tịnh Tuyết Liên lại đắt hơn không ít so với Xích Vân Tùng và Huyết Ngọc Tham, có thể thấy được giá trị to lớn mà nó mang lại.
Trở lại tiểu viện, hắn thả hạt linh chủng Tịnh Tuyết Liên vào trong ao linh tuyền, lập tức vận chuyển linh lực.
Vì Địa Dẫn Thuật đã đạt tới trình độ tinh thông, hắn có thể dễ dàng đáp ứng điều kiện tiên quyết là không thay đổi kết cấu của linh tuyền mà vẫn gieo hạt linh chủng trắng như tuyết kia vào lớp linh nhưỡng.
Sau khi trồng thành công, Lục Huyền lập tức tập trung tâm thần vào hạt linh chủng nằm trong lớp linh nhưỡng nông bên dưới linh tuyền.
Một luồng ý niệm hiện lên trong đầu hắn.
“Mưa băng lạnh lẽo tung bay trên hoa sen...”
Sở dĩ Tịnh Tuyết Liên khó trồng thành công như vậy, ngoài nguyên nhân cơ bản là cần môi trường như linh tuyền, vẫn còn một nguyên nhân khác. Đó là trong quá trình nuôi dưỡng, nó cần linh vũ ẩn chứa khí tức băng hàn, như vậy mới có thể thuận lợi trưởng thành.