Virtus's Reader
Các Ngươi Tu Tiên, Ta Làm Ruộng

Chương 601: CHƯƠNG 601: CHUYỆN VỀ BẠCH VIÊN VÀ LOAN ĐIỂU

Tính cách Lục Huyền trước nay vẫn luôn cẩn thận, làm người khiêm tốn, ngày thường hắn đều một mình bồi dưỡng linh thực, thu hoạch quầng sáng, chậm rãi tăng cường thực lực của bản thân.

Đối với chuyện khoe khoang phô trương, lại còn dễ đắc tội với người khác, hắn hoàn toàn không có hứng thú.

Tùy tiện phụ họa vài tiếng là có thể ứng phó qua, thậm chí nếu gãi trúng chỗ ngứa của sư tỷ tóc bạc, nói không chừng hắn còn có thể thu được một loại linh chủng quý hiếm nào đó!

"Chư vị sư huynh sư tỷ, hôm nay may mắn được tham gia tiểu hội giao lưu luyện đan cùng các vị, sư đệ đã thu được lợi ích không nhỏ, cũng học được không ít thứ từ các vị, trong lòng cảm kích vô cùng." Chờ mọi người trao đổi xong, Lục Huyền dứt khoát đứng ra, chân thành nói.

"Về phương diện luyện đan, sư đệ vẫn chỉ là người mới, nhưng về phương diện bồi dưỡng linh thực, ta vẫn có vài phần tự tin. Nếu các sư huynh sư tỷ không chắc chắn có thể bồi dưỡng được linh thực, hoàn toàn có thể ủy thác cho ta, cam đoan sẽ thành công. Linh thực càng cổ quái hiếm thấy càng tốt, sư đệ chỉ thích những loại có chút thử thách mà thôi."

"Mặt khác, nếu các vị ngẫu nhiên nhận được loại linh chủng nào mà không biết, cũng có thể tới tìm ta trao đổi lấy bảo vật khác, hoặc ta sẽ dùng linh thạch Kiếm Ấn mua lại, giá cả tuyệt đối công bằng, sẽ không để các vị thất vọng." Lục Huyền nhiệt tình nói.

Qua buổi giao lưu hôm nay, hắn xem như đã quen mặt với mấy vị đan đạo đại sư này. Đan Điện vốn là thế lực giàu có nhất Thiên Kiếm Tông, mà mấy vị đồng môn này cũng đều là luyện đan sư xuất sắc nhất trong Đan Điện. Hoàn toàn có thể nói, đại đa số linh thạch trong điện đều nằm trong tay một số ít đan đạo đại sư như bọn họ, và biết đâu một ngày nào đó, chính những người này sẽ mang đến cho Lục Huyền vài loại linh chủng quý hiếm.

Mấy người nghe Lục Huyền nói vậy đều nhao nhao đồng ý. Linh thực sư và luyện đan sư, có thể nói là củi khô gặp lửa, duyên trời tác hợp.

Lục Huyền mang theo lời hứa của mấy người họ, trở về động phủ của mình. Hắn đi tới linh điền, chẳng mấy chốc đã bồi dưỡng linh thực hơn nửa ngày.

Một luồng hồng quang lóe lên, Hỏa Lân Nhi mặc pháp bào đỏ thẫm xuất hiện ngay trên sườn núi, bên ngoài trận pháp.

"Hỏa Lân Nhi sư huynh, nhiều ngày không gặp, gần đây vẫn khỏe chứ?" Lục Huyền thấy thế, vội vàng mở Lưu Quang Phù Trận ra, để đệ tử chân truyền Hỏa Lân Nhi tiến vào.

"Lục sư đệ, ta vừa tới đã thấy ngươi đang gieo trồng linh thực!" Trên khuôn mặt non nớt của Hỏa Lân Nhi nở nụ cười, ra vẻ ông cụ non nói.

Lục Huyền dẫn gã vào tiểu viện, bưng linh quả linh trà tới.

"Sư đệ, linh quả linh trà này của ngươi hương vị không tệ." Hỏa Lân Nhi nếm thử linh quả, lập tức khen ngợi.

"Hôm nay ta tới đây là có chuyện cần tìm sư đệ." Khen xong, gã lại nghiêm túc nói.

"Mời sư huynh nói." Lục Huyền trầm giọng đáp.

"Theo ta được biết, dường như sư đệ và hậu duệ của hai đại hộ tông linh thú trong tông môn có giao tình không tầm thường?" Hỏa Lân Nhi hỏi, lúc gã giúp Lục Huyền chặn giết tên tà tu sở hữu Thánh Anh Quả Mẫu Chu, đã từng thấy Bạch Ngọc Kình Thiên Viên và Huyền Thiên Loan Điểu đồng thời xuất thủ đối phó tên tà tu nọ.

Phải biết rằng, tuy phẩm giai của hai đại linh thú kia cực cao nhưng vẫn còn trong giai đoạn sinh trưởng, cho nên bình thường chúng đều ở trong tông môn, rất ít khi ra ngoài. Mà Lục Huyền lại có thể mời được hai con linh thú này cùng liên thủ đối kháng tà tu, chỉ riêng chuyện đó cũng đủ thấy giao tình giữa hai bên sâu sắc thế nào.

"Đúng vậy, ta quả thật có chút giao tình với Bạch Viên và Loan Điểu." Lục Huyền thành thật nói, không hề có ý giấu giếm.

Ngày ấy, khi đối phó với tên tà tu đứng sau Thánh Anh Quả Tử Chu, không chỉ một mình Hỏa Lân Nhi nhìn thấy bóng dáng của Bạch Viên và Loan Điểu, hai đại chân truyền Cát Phác và Chủng Cảnh Sơn cũng có mặt ở hiện trường, hắn không cần thiết phải che giấu mối quan hệ của mình với chúng.

"Khá lâu trước đây, lúc ta hái linh quả trong động phủ, đám Bạch Viên và Loan Điểu đều bị linh quả của ta hấp dẫn mà tìm tới, ta liền cho chúng một ít để thưởng thức. Cứ thế kết duyên vì linh quả, đôi bên thường xuyên qua lại, dần dần quen thuộc, trở thành bằng hữu dị tộc." Hắn nửa thật nửa giả nói.

"Lần này, mục đích ta tới đây cũng có liên quan nhất định đến chúng." Hỏa Lân Nhi nói tiếp: "Bạch Ngọc Kình Thiên Viên và Huyền Thiên Loan Điểu đều là linh thú hộ tông của bổn môn, còn là loại có phẩm giai cao nhất. Những linh thú này có rất nhiều tác dụng, huyết mạch xuất chúng. Linh thú có thực lực cường đại có thể bảo vệ an toàn cho tông môn. Trong những trường hợp thông thường, linh thú hộ tông có thể được cử đi trấn thủ tuyệt địa, làm phương tiện di chuyển đường dài, hoặc phong ấn yêu ma tà ác."

"Phần lớn thời gian, chúng đều sinh hoạt trong một khu phúc địa của tông môn, chỉ đến khi cần dùng mới có thể rời khỏi. Bên trong phúc địa đương nhiên có trưởng bối của Bạch Viên và Loan Điểu, chúng đều có thực lực tương đương với Kết Đan chân nhân." Hỏa Lân Nhi bổ sung một câu.

Lục Huyền âm thầm líu lưỡi, Bạch Ngọc Kình Thiên Viên và Huyền Thiên Loan Điểu đã được coi là chỗ dựa của hắn, vậy mà sau lưng chúng vẫn còn trưởng bối với thực lực cường đại hơn? Đó chẳng phải là chỗ dựa của chúng sao?

"Bình thường, khu phúc địa kia vẫn do một vị sư thúc Kết Đan quản lý, nhưng gần đây, vị sư thúc ấy có việc sắp phải ra ngoài. Các sư thúc khác hoặc là đã vân du tứ phương, hoặc là đang bế quan tu luyện, hoặc là bị tục sự quấn thân, cuối cùng, khu phúc địa nọ lại rơi vào cảnh không người trông coi."

"Vốn dĩ chuyện này sẽ do đệ tử chân truyền thay mặt sư thúc quản lý phúc địa, nhưng các đệ tử chân truyền đang có mặt trong tông môn đều không rành việc đối đãi với linh thú, ta liền đề cử sư đệ với sư thúc." Hỏa Lân Nhi chậm rãi nói.

"Ý sư huynh là để ta đi trông coi đám linh thú hộ tông có thực lực ngang với Kết Đan chân nhân kia sao?" Lục Huyền không nhịn được hỏi.

"Linh thú đều có chuyên gia chăm sóc, trưởng bối của mấy con Bạch Viên kia vốn rất tự do, cho nên việc sư đệ phải làm chính là coi chừng chúng, nếu chúng có hành vi không hợp quy củ thì chỉ cần kiềm chế lại một chút là được. Ngay cả linh thú hộ tông tứ phẩm cũng sẽ ngoan ngoãn chấp hành mệnh lệnh của sư đệ."

Lục Huyền nghe vậy, lập tức cúi đầu suy tư về những cái được và mất trong chuyện này.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!