Sau khi dốc lòng chăm sóc toàn bộ linh thực trong tiểu viện Âm Phủ, Lục Huyền khôi phục lại nguyên hình rồi trở về Thiên Kiếm Tông.
Còn hai ngày nữa là đến đại hội trao đổi bảo vật mà Hỏa Lân Nhi từng nhắc đến, hắn đi vào linh điền, thi triển Độn Thổ Thuật, đến chỗ hai con Song Đầu Cừu Dư, thu gom toàn bộ Mậu Linh Nhưỡng mà chúng tích cóp được trong nhiều năm qua. Sau đó, hắn mang Mậu Linh Nhưỡng cùng với Tâm Viên Quả đi vào bí cảnh không trọn vẹn.
Linh lực trong bí cảnh vô cùng tinh thuần, thích hợp cho linh thực sinh trưởng hơn cả Vạn Yêu Quật. Lại thêm Mậu Linh Nhưỡng và U Tuyền Linh Lâm, trồng Tâm Viên Quả ngũ phẩm ở đây sẽ giúp nó phát triển tốt hơn.
Lục Huyền nhìn lướt qua vô số linh thực trong bí cảnh, dù không liên tục bồi dưỡng nhưng tiến độ sinh trưởng của nhóm Liệt Diễm Quả và Băng La Quả cũng không tệ, đã bước vào giai đoạn thành thục.
Vì được tẩm bổ bằng kiếm khí của phi kiếm đã qua sử dụng nên tiến độ trưởng thành của Dưỡng Kiếm Hồ Lô chỉ chậm hơn Liệt Diễm Quả một chút, giờ cũng đã tiến vào giai đoạn thành thục.
Dường như ngay lúc này, Lục Huyền đã có thể nhìn thấy vô số Kiếm phù tứ phẩm đang được thai nghén bên trong những quả hồ lô lốm đốm xanh biếc, nơi kiếm khí không ngừng cuộn trào.
Hắn lại nhanh chóng di chuyển từ bí cảnh không trọn vẹn trở về động phủ tông môn, vừa bồi dưỡng linh thực vừa chờ đến ngày đại hội trao đổi bảo vật mở màn.
Hai ngày sau, hắn đúng giờ đi tới địa điểm mà Hỏa Lân Nhi đã hẹn.
“Lục sư đệ, hoan nghênh, hoan nghênh! Để ta giới thiệu cho ngươi, vị này là Bạch Phi Vũ sư huynh, đệ tử chân truyền trong tông môn, trình độ kiếm đạo đã đạt tới xuất thần nhập hóa, dưới kiếm của huynh ấy không biết đã có bao nhiêu tà ma ngoại đạo phải bỏ mạng. Đại hội trao đổi bảo vật lần này chủ yếu là do ta và huynh ấy cùng tổ chức.” Hỏa Lân Nhi vừa thấy Lục Huyền đã nở nụ cười thân thiết, rồi giới thiệu một nam tu sĩ trẻ tuổi bên cạnh cho hắn.
Tu sĩ này dung mạo tuấn tú, khí chất xuất trần tựa tiên nhân. Bên hông y treo một vỏ kiếm trắng muốt, phần chuôi kiếm lộ ra ngoài dường như được làm từ một đoạn xương cốt Giao Long.
Ngay khoảnh khắc cảm nhận được thanh phi kiếm Giao Long kia, vỏ kiếm cổ xưa bên hông Lục Huyền liền rung lên một đợt, tựa như vừa trông thấy thanh kiếm trong mộng của mình.
“Cái đồ vỏ kiếm háo sắc này, bao nhiêu phi kiếm còn chưa đủ hay sao? Trong người đã nhét đầy kiếm rồi mà vẫn còn tơ tưởng đến thanh khác.” Lục Huyền âm thầm truyền một tia ý niệm qua Dưỡng Huyền Võ Kiếm, thầm mắng một tiếng.
“Chào Bạch sư huynh.” Hắn cất tiếng chào nam kiếm tu.
“Lục sư đệ, sau khi trở về tông môn, ta đã nghe danh của ngươi không chỉ một lần.” Một nụ cười thoáng hiện trên khóe miệng của chàng trai trẻ.
“Ta và ngươi đều là đệ tử Kiếm Đường, nhưng mấy năm trước ta có việc phải ra ngoài, gần đây mới quay về. Biết chuyện Lục sư đệ một mình tìm ra được phương pháp ngưng tụ Kiếm Thảo tam phẩm, quả thực khiến sư huynh đây vô cùng bội phục.”
“Hóa ra là Bạch sư huynh của Kiếm Đường.” Lục Huyền cười nhiệt tình, trong lòng thầm cảm khái, không hổ là Đường có thực lực mạnh nhất tông môn, trong những đệ tử chân truyền hắn từng gặp thì cả Kiếm Vô Hà và Bạch Phi Vũ trước mắt đều là người của Kiếm Đường.
“Mời Lục sư đệ vào, hy vọng ngươi có thể tìm được bảo vật như ý.” Bạch Phi Vũ và Hỏa Lân Nhi dẫn Lục Huyền vào một gian đại sảnh xa hoa.
Sàn đại sảnh được trải bằng tấm da lông của hổ yêu tam phẩm, gần trăm chiếc ghế đá bạch ngọc được xếp ngay ngắn. Trên trần nhà treo lơ lửng mấy chục viên dạ minh châu tỏa ra linh khí dạt dào. Dưới ánh sáng rực rỡ, mấy chục nữ tu thanh tú tay bưng linh quả, linh trà không ngừng qua lại.
Lục Huyền ngắm nhìn bốn phía, cố ý chọn một nơi vắng vẻ. Vừa mới ngồi xuống, hắn đã thấy Chủng Cảnh Sơn cũng đang trốn trong góc. Cả hai chắp tay chào hỏi rồi ai lo việc nấy, chìm vào thế giới riêng.
Dù hắn muốn được yên tĩnh một mình nhưng mọi chuyện lại không như ý muốn. Với danh tiếng trên phương diện linh thực và thành tựu ở Kiếm Đường, liên tục có tu sĩ đến chào hỏi, giao lưu.
Người đến đều là người quen, bao gồm một nhóm linh thực sư do Liễu Tố dẫn đầu, các đệ tử Kiếm Đường, những đồng môn từng kết giao khi khai phá phúc địa mới, thậm chí có cả những tu sĩ xa lạ thấy vậy cũng chủ động đến làm quen với Lục Huyền.
Lục Huyền qua loa ứng phó, thấy cách đó không xa có rất nhiều tu sĩ đang vây quanh Chủng Cảnh Sơn, trong lòng hắn lập tức dễ chịu hơn hẳn. Hắn âm thầm quan sát các tu sĩ nội môn lần lượt tiến vào đại sảnh.
Trong số các tu sĩ có mặt, có tới năm vị đệ tử chân truyền: Tiên Thiên Kiếm Thể Kiếm Vô Hà, Chủng Cảnh Sơn tinh thông ngự trùng, Hỏa Linh Chi Thể Hỏa Lân Nhi, Bạch Phi Vũ vừa mới quen biết và một vị đệ tử chân truyền lạ mặt.
Trong số những người còn lại, có mấy chục người ở Trúc Cơ hậu kỳ và cảnh giới viên mãn, vài chục người ở Trúc Cơ tiền kỳ và trung kỳ, có thể nói là quy mô khá lớn.
Chẳng mấy chốc, một luồng hồng quang lóe lên, Hỏa Lân Nhi đã xuất hiện ở phía trước đại sảnh: “Chư vị đồng môn, hoan nghênh các vị đến tham dự đại hội trao đổi bảo vật do ta và Bạch Phi Vũ sư huynh tổ chức.”
“Mục đích chúng ta tổ chức đại hội lần này chỉ đơn thuần là muốn cung cấp một nơi để các vị đồng môn trao đổi bảo vật, chia sẻ tâm đắc tu hành, kết giao bằng hữu…”
“Đại hội được chia làm hai phần. Giai đoạn thứ nhất là trao đổi định hướng, đồng môn có thể trưng bày bảo vật của mình và đưa ra yêu cầu trao đổi, trong thời gian nhất định, các vị có thể lựa chọn trao đổi hay không.”
“Giai đoạn thứ hai là trao đổi tự do, có thể liên kết với nhiều đồng môn để đổi lấy bảo vật mình mong muốn.”
“Đại hội lần này chỉ có một quy tắc: không được ỷ thế ép người, ép mua ép bán. Nếu có ai không nể tình đồng môn, vi phạm quy tắc này thì đừng trách ta và Bạch sư huynh không khách khí.”
Khuôn mặt non nớt của Hỏa Lân Nhi lập tức lộ vẻ nghiêm nghị, đồng thời pháp bào trên người gã cũng tuôn ra vô số đóa hỏa liên.
“Được rồi, bắt đầu trao đổi bảo vật.” Nói xong, gã lập tức nhảy khỏi đài.
Mấy hơi thở sau, một bóng người nhanh chóng lướt lên. Đó là một tu sĩ trung niên có tu vi Trúc Cơ hậu kỳ. Gã lịch sự chắp tay với đám người Lục Huyền đang ngồi dưới đài rồi mới cất tiếng: “Chư vị sư huynh sư tỷ, sư đệ sư muội, hôm nay tại hạ xin được mở màn, bắt đầu trao đổi bảo vật.”
Vừa dứt lời, một thanh phi kiếm có kiểu dáng kỳ lạ đã xuất hiện trước người gã. Phi kiếm dài chừng ba thước, lưỡi kiếm óng ánh, thon dài, hình dáng như xương sống, tỏa ra hàn ý lạnh lẽo, khiến xung quanh thân kiếm ngưng tụ một tầng sương trắng mỏng manh.
“Phi kiếm tứ phẩm Hàn Cốt Kiếm, được rèn từ xương cốt của yêu thú Hàn Huyền Giao tứ phẩm, chỉ một chiêu là có thể dẫn động khí tức cực hàn, sức sát phạt cực mạnh.”
“Có thể dùng pháp khí phòng ngự cùng phẩm giai hoặc đan dược cùng phẩm giai giúp tăng cao tu vi để trao đổi.”